Trọng Sinh Ngày Đưa Bạn Thân Về Quê

Trọng Sinh Ngày Đưa Bạn Thân Về Quê

Tôi dẫn bạn thân về quê ăn Tết cùng mình.

Bà nội ép cô ấy uống thuốc, sau đó đưa thẳng vào phòng của anh họ tôi.

Tôi tức đến phát điên, gào lên đòi báo cảnh sát.

Nhưng bà nội lại chẳng hề để tâm.

“Đúng là đứa cháu gái ngoan của bà, biết anh họ mày không lấy được vợ, nên mày dẫn hẳn một cô về cho nó.”

Nói xong, bà nhốt tôi lại, bắt tôi phải ở đó mà kiểm điểm cho đàng hoàng.

Khi tôi gặp lại bạn thân lần nữa.

Cô ấy nhìn tôi, không nói một lời, rồi rút kéo đâm thẳng vào cổ mình.

Tôi sụp đổ, òa khóc, cảm giác tội lỗi nhấn chìm tôi hoàn toàn, tôi lập tức nhặt kéo lên, đi theo cô ấy.

Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày đưa bạn thân về quê.

Tôi lập tức nhét chìa khóa xe vào tay cô ấy, bảo cô ấy rời đi thật xa.

Nhưng lần này, bà nội vẫn bắt được một người phụ nữ khác, rồi đưa vào phòng của anh họ tôi.

01

“Ưm… các người là ai, mau thả tôi ra… cứu tôi với……”

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ phòng của anh họ.

Toàn thân tôi lập tức lạnh toát, sắc mặt trắng bệch.

Rất nhanh, âm thanh ấy dần nhỏ đi.

Ngay lúc đó, cánh cửa phòng kẽo kẹt mở ra.

Bà nội và bác cả trước sau bước ra ngoài.

Trên mặt hai người đều hiện lên nụ cười mãn nguyện.

Nhìn thấy tôi, bà nội càng nhiệt tình tiến lại gần.

“Hân Hân về rồi à?

Vừa hay, con vào khuyên bạn thân con đi, nói cho nó biết anh họ con là người thật thà, biết thương người, theo nó sẽ không thiệt đâu.”

Bác cả đứng bên cạnh xoa tay, cười hề hề phụ họa.

“Đúng vậy, sinh viên đại học mà, có học thức, sau này sinh con ra chắc chắn thông minh.”

Tôi như rơi xuống hầm băng, giọng nói run rẩy.

“Mọi người đang nói cái gì vậy?

Bạn thân gì chứ?

Dao Dao đã đi rồi.”

Không thể không nói, tôi thật sự hoảng loạn.

Việc đầu tiên sau khi trọng sinh, tôi đã nhét chìa khóa xe vào tay bạn thân Hứa Dao Dao, rồi lừa cô ấy rời đi.

Vừa mới quay về nhà cũ, vậy mà lại xuất hiện cảnh tượng y hệt kiếp trước.

Trong phòng anh họ, lại vang lên tiếng phụ nữ khóc lóc.

Nhưng giọng nói ấy vô cùng xa lạ, tôi chưa từng nghe qua.

Vậy người phụ nữ này rốt cuộc là ai?

02

Bà nội vỗ vỗ mu bàn tay tôi, giọng điệu thản nhiên như không.

“Đứa ngốc này, còn giấu bà làm gì?

Cô gái con dẫn về, chẳng phải đang ở trong phòng đó sao.

Yên tâm đi, bà hiểu, con thương anh họ con không lấy được vợ, nên đặc biệt từ thành phố dẫn về cho nó một cô biết rõ gốc gác.

Cô gái này một thân một mình, không cha không mẹ, sau này nơi này chính là nhà của nó, tốt biết bao.”

Tôi tức đến bật cười.

“Bà nội, các người làm vậy là giam giữ trái phép, là phạm pháp, nếu người khác báo cảnh sát, chuyện này là phải ngồi tù đấy.

Hơn nữa, cháu đã nói rồi, người phụ nữ bên trong cháu không quen biết, không phải bạn thân của cháu, các người bắt nhầm người rồi, mau thả người ra đi, đợi đến khi cha mẹ họ hàng người ta tìm tới thì chuyện sẽ ầm ĩ lắm.”

Bọn họ đều tỏ vẻ khinh thường lời tôi nói.

“Đồ không biết điều.”

Bác cả chỉ thẳng vào tôi, mắng xối xả.

“Nhà họ Khương chỉ có mỗi anh họ mày là độc đinh, truyền tông tiếp đại là chuyện lớn như trời.

Mày là con gái, đọc được mấy năm sách là cùi chỏ đã quay ra ngoài, không biết nghĩ cho nhà họ Khương sao?”

Bà nội tiếp lời, giọng nói lạnh lẽo cứng rắn.

“Hân Hân, con làm bà thất vọng quá.

Anh họ con là ruột thịt của con, là hy vọng của nhà họ Khương chúng ta.

Con thì hay rồi, lại đi bênh vực người ngoài.

Cô gái trong phòng kia, con nói không phải thì không phải à?

Cái nơi nghèo nàn hẻo lánh này, làm gì có cô gái trẻ lạ mặt nào đến?

Chỉ có con từng nói sẽ dẫn một người bạn về ăn Tết, không phải bạn thân con thì là ai?

Còn định lừa bà sao?”

Cơn giận dữ và cảm giác hoang đường ập tới khiến đầu tôi choáng váng.

Tôi tức đến bốc hỏa, hoàn toàn không muốn phí lời với bọn họ nữa, liền lao thẳng về phía cửa phòng.

Kiếp trước, những gì bạn thân phải chịu khiến tôi day dứt, đau đớn, thậm chí sẵn sàng dùng cái chết để chuộc tội.

Bây giờ đã cứu được bạn thân, nhưng lại để một người phụ nữ khác phải gánh chịu đau khổ, tôi cũng không thể yên lòng.

Tôi nhất định phải cứu cô ấy ra.

Miệng càng không nể nang mà mắng thẳng.

“Nhà họ Khương trông cậy vào một tên suốt ngày trộm gà bắt chó, khách quen của đồn công an trên trấn để truyền tông tiếp đại sao?

Loại cặn bã xã hội như hắn, bây giờ còn cô gái đàng hoàng nào chịu theo chứ?

Tôi nhổ…”

Ngay giây tiếp theo.

“Chát……”

Một cái tát nặng nề giáng thẳng lên mặt tôi.

Tai tôi ù đi một tiếng, nửa bên mặt lập tức tê dại.

Bàn tay gầy guộc của bà nội ra lực kinh người, bà tức đến run cả người.

Bác cả túm lấy tóc tôi, kéo lê tôi ngã xuống đất.

“Phản rồi, phản thật rồi.

Con đồ lỗ vốn, dám nói anh mày như vậy, tao đã nói với bố mày từ lâu rồi, con gái đọc sách cũng vô dụng, không biết hướng về nhà mình, chỉ học toàn thói ăn cây táo rào cây sung.

Bắt về thì sao?

Nhốt mấy ngày, sinh con rồi là yên phận, người xưa đều như vậy cả, đến lượt mày chỉ trỏ sao?”

Ánh mắt bác cả càng thêm hung ác.

“Đúng vậy, đàn bà không đánh thì không nghe lời.

Mẹ, con thấy nó cũng thiếu dạy như mẹ ruột bỏ trốn của nó.

Nhốt luôn nó lại, bỏ đói vài bữa là ngoan ngay.”

03

Tôi ngồi bệt dưới đất, ôm lấy gò má đang rát bỏng, căm hận nhìn bọn họ.

Đúng vậy, mẹ tôi đã bỏ đi.

Chẳng phải vì bà không sinh được con trai, không chịu nổi sự chèn ép của bà nội, không chịu nổi những lời mỉa mai cay nghiệt của nhà bác cả, nên mới phải bỏ đi hay sao.

Sau khi mẹ rời đi, bố tôi cũng hoàn toàn tuyệt vọng với gia đình này, ông dẫn tôi rời khỏi nơi đó.

Ông liều mạng kiếm tiền, nuôi tôi ăn học.

Ông rất ít khi cười, nhưng ánh mắt nhìn tôi lúc nào cũng ấm áp.

Có những lúc say rượu, ông nói ra lời thật lòng.

“Bố đã có lỗi với mẹ con, không thể tiếp tục có lỗi với con nữa.”

Nhờ nỗ lực của bố, ông gây dựng được công ty, cuộc sống của hai bố con ngày càng khá giả.

Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi đã tìm được mẹ.

Nhưng bà đã tái hôn, có con riêng.

Sau khi hai bố con bàn bạc, quyết định không quấy rầy cuộc sống của bà.

Thế nhưng tin bố tôi làm ăn phát đạt, cuối cùng vẫn truyền về làng.

Điện thoại của bà nội và bác cả liên tục gọi tới.

Bố tôi lại mềm lòng.

Ông bắt đầu thỉnh thoảng trợ giúp nhà bác cả, lễ Tết cũng gửi tiền về.

Năm nay, điện thoại của bà nội và bác cả đặc biệt dồn dập.

Họ nói bà nội sức khỏe không tốt, nói nhớ chúng tôi, nói chỉ mong cả nhà trở về đoàn tụ.

Bố tôi trầm mặc rất lâu, cuối cùng thở dài nói với tôi.

“Hân Hân, hay là… năm nay về một chuyến nhé?

Bố cũng muốn xem thử, bà nội con có thật sự thay đổi hay không.”

Tôi nhìn mái tóc đã sớm bạc trắng nơi thái dương của bố, lời từ chối nghẹn lại nơi cổ họng.

Tôi dẫn Hứa Dao Dao về, vì cô ấy là người bạn thân nhất của tôi, lại là trẻ mồ côi, không họ hàng thân thích, đến Tết cũng không có nơi để về.

Nghĩ rằng có tôi bên cạnh, cô ấy sẽ không quá cô đơn.

Nếu trở về mà cãi vã với bà nội, tôi sẽ lập tức đưa cô ấy rời đi.

Thế nhưng tôi quá ngây thơ, không ngờ bà nội lại ép cô ấy làm cháu dâu, kiếp trước mới hại Hứa Dao Dao thê thảm như vậy.

Bố tôi vì công ty nên sẽ về muộn mấy ngày.

Kiếp trước, lúc ông trở về, thứ ông nhìn thấy chắc chỉ là thi thể của tôi.

Còn bây giờ, tôi đã nhắn tin cho ông từ sớm, lúc này hẳn ông đang trên đường quay về.

“Đợi bố tôi về, tôi xem các người giải thích thế nào.”

Sắc mặt bà nội và bác cả lập tức thay đổi, nhưng rất nhanh đã giãn ra.

Bà nội cười lạnh.

“Lần này gọi bố con về, chủ yếu là để sửa sang lại căn nhà cũ, không ngờ con còn chu đáo hơn, lại mang về cho anh họ con một cô vợ.”

Bác cả gật đầu.

“Đúng vậy, bố con bỏ tiền, con bỏ người, nhà họ Khương chúng ta đúng là ngày càng phát đạt.”

Trong khoảnh khắc, tôi bị sự vô liêm sỉ của họ làm cho nghẹn họng, không thốt nên lời.

04

“Phiền phức thật, tôi đang đánh bài ngon lành, gọi tôi về làm gì?”

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên một tiếng quát bực bội.

Một người đàn ông trẻ mặc quần bó, mang giày đế đậu, tóc tai bóng nhẫy.

Đang bị một người phụ nữ trung niên gầy gò lôi kéo, kéo xềnh xệch vào trong nhà.

Miệng anh ta còn ngậm điếu thuốc, gương mặt đầy vẻ miễn cưỡng.

Người phụ nữ trung niên đó là bác dâu của tôi.

Còn người đàn ông trẻ kia, dù đã nhiều năm không gặp, tôi vẫn nhận ra đó là anh họ tôi, Khương Lỗi.

Trên mặt bác dâu chất đầy nụ cười lấy lòng.

“Lỗi Lỗi, mau lên, là chuyện tốt đó, nhà mình tìm cho con một cô vợ rồi, sinh viên đại học, từ thành phố về, xinh lắm, nghe nói còn là bạn thân của em họ con, thân càng thêm thân, giờ cô ấy đang đợi con trong phòng đó.”

Khương Lỗi sững người, ngay sau đó hai mắt sáng rực lên.

Ánh mắt dâm tà của hắn dừng chặt trên cánh cửa phòng đang đóng kín, yết hầu lăn lên một cái.

Rồi hắn nhìn thấy tôi, nhe răng cười.

“Ồ, Hân Hân về rồi à, có tâm thật đấy, còn biết mang quà cho anh, cảm ơn nhé, sau này anh phát đạt rồi sẽ không bạc đãi em đâu.”

Tôi tức đến run toàn thân, máu dồn thẳng lên đầu.

Similar Posts

  • Đứa Con Bị Lãng Quên

    Mẹ tôi vì điện thoại bị lag nên mãi không thanh toán nổi tiền nước tiền điện, chỉ một cú gọi đã gọi tôi về nhà.

    Tôi nhận lấy điện thoại, giúp bà dọn bộ nhớ, tải ứng dụng ngân hàng mới nhất.

    Thanh toán xong tiền nước điện, tôi vừa định thoát ra thì bà lại nói:

    “Vãn Vãn, con giúp mẹ xem tháng trước chuyển cho em gái con tiền, nó có nhận được chưa.”

    Tôi mở lịch sử chuyển khoản, một loạt khoản tiền gửi cho Tô Tình, số tiền từ năm nghìn đến một vạn.

    Khoản mới nhất là hôm qua, ghi chú: Chi phí du lịch tốt nghiệp của con gái chúng ta – Tình Tình.

    Còn năm tôi tốt nghiệp, mẹ nói nhà khó khăn, bảo tôi tự đi làm thêm để trang trải.

    Tôi trả lại điện thoại cho mẹ.

    Bà nhận lấy, không thèm nhìn tôi, chỉ nói:

    “Nhà không có để phần cơm cho con, dưới nhà có quán mì, tự đi ăn đi. À đúng rồi, căn phòng của con, mẹ cho em con sửa thành phòng thay đồ rồi, tối nay con ra khách sạn mà ở.”

  • Mặt Tối Của Ánh Trăng

    Sau khi bị Quý phi đẩy ngã s ẩ.y th/ai dưới bậc thềm, trí nhớ của ta dừng lại ở năm mười hai tuổi.

    Ta thấy mọi thứ trong cung đều xa lạ, vừa khóc vừa la đòi xuất cung.

    Tiếc rằng, Tiên đế – giờ là Hoàng đế đương triều, Túc Vương Tiêu Dương – lại cho rằng ta đang “lạt mềm buộc chặt”, cố tình giả vờ mềm yếu để ép hắn cúi đầu. Vì vậy, hắn đích thân đến trước mặt ta, định răn dạy một trận.

    Nào ngờ ta lại sợ hắn đến mức run rẩy, chỉ cảm thấy người trước mắt chẳng khác gì Diêm Vương mà mấy ông kể chuyện vẫn nói – lạnh lùng, đáng sợ vô cùng.

    “Viên Viên, ta sợ quá…”

    Ta trốn ra sau lưng Quý phi đi cùng Tiêu Dương, miệng gọi nàng bằng nhũ danh, cách hắn mấy bước xa.

    Đám cung nhân đồng loạt quỳ rạp xuống, chẳng ai dám ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đã sầm lại của hắn.

    Trong cung, ai cũng biết Hoàng hậu và Quý phi là kẻ thù không đội trời chung.

    Nhưng người mà ta đang nương tựa, từng cùng ta nằm chung một giường, thủ thỉ mộng tưởng về tương lai.

    Khi ấy, người trong lòng của cả hai… đều không phải là Tiêu Dương.

  • Kỷ Nguyên Của Tôi Bắt Đầu

    “Cô bị sa thải rồi.”

    Tổng giám đốc mới nhậm chức ngả người ra ghế, vắt chân lên bàn, ánh mắt khinh khỉnh nhìn tôi.

    Tôi hỏi: “Lý do?”

    Hắn nhếch môi: “Nhìn cô ngứa mắt. Lý do vậy đủ chưa?”

    Tôi gật đầu: “Đủ rồi.”

    Tôi quay lại bàn làm việc, không thu dọn đồ đạc, mà mở ngay hòm thư công ty.

    Người nhận: Toàn thể cổ đông.

    Nội dung: Trong vòng một tiếng, nếu không đuổi tên tổng giám đốc marketing mới này, tôi sẽ bảo bố tôi rút toàn bộ vốn đầu tư.

    Đính kèm theo đó là thư ủy quyền do chính tay bố tôi ký.

  • Chồng Cũ Cưới Người Khác, Tôi Gả Cho Tình Yêu Mới

    Bạn gái cũ của bạn trai tôi mắc bệnh nặng, chẳng còn sống được bao lâu.

    Ước nguyện cuối cùng trước khi chết của cô ta là có một “gia đình danh chính ngôn thuận”.

    Vì thế, người lẽ ra sẽ cưới tôi lại lén lút đi đăng ký kết hôn với cô ta.

  • Khi Bạn Cùng Phòng Thành Chị Dâu Tôi

    Tôi và bạn cùng phòng Diệp Tuyết đều “cảm nắng” anh trai của đối phương.

    Cô ấy chỉ mất đúng một tuần để cưa đổ anh trai tôi.

    Còn tôi, phải mất đúng một năm mới miễn cưỡng… cọ được tí hơi ấm từ anh trai cô ấy.

    Cô ấy đứng cạnh anh tôi, ai ai cũng khen là trai tài gái sắc.

    Còn tôi đứng cạnh anh cô ấy, cả thế giới đều bảo: “Ế, cóc ghẻ mà cũng đòi ăn thịt thiên nga!”

    Trong quá trình tiếp xúc, tôi dần nhận ra anh ấy chẳng có tí tình ý gì với tôi cả.

    Thế là tôi bắt đầu âm mưu lên kịch bản chia tay, liên tục nhảy nhót trên những điểm giới hạn của anh ấy.

    Chỉ là… ánh mắt anh ấy nhìn tôi, sao lại ngày càng nóng bỏng thế kia?

    Tại giải bóng rổ trường.

    Diệp Tuyết để ý anh số 2 đội đỏ, còn tôi thì bị hút hồn bởi anh số 5 đội xanh.

    Hai đứa phấn khích hét lên cùng lúc: “Người kia là anh tớ!”

    Khựng lại vài giây, lại cùng lúc thốt lên: “Đừng đùa nữa, đó thật sự là anh tớ!”

    Diệp Tuyết run tay vì sốc: “Hay là… tụi mình làm chị dâu của nhau nha?”

    Tôi cũng tay run rẩy: “Có được không đó? Vai vế kiểu này loạn hết cả lên rồi!”

    “Phàm Phàm, ước mơ lớn nhất của tớ lúc này là… Tết năm nay bốn đứa mình cùng ngồi đánh mạt chược.”

    Vì ước mơ của Diệp Tuyết, tôi liều mình chiến đấu luôn!!

    Cô ấy hành động siêu nhanh, đến giờ nghỉ giữa trận đã kéo tôi băng qua cả đống người, đứng chặn ngay trước mặt anh số 5.

    “Anh, đây là bạn cùng phòng của em, Tịch Như Phàm. Phàm Phàm, đây là anh tớ, Diệp Càn.”

    Diệp Càn cao gầy, khí chất rất sạch sẽ, bước đến gần còn có thể ngửi thấy mùi hương mát lạnh trên người.

    Anh ấy khẽ nói “Chào em”, tôi đáp lại bằng một tiếng “Hi”.

    Hết rồi.

  • Tôi Lớn Lên Trong Một Gia Đình Ma

    Bố mẹ tôi có một bí mật. Họ luôn bay lơ lửng vào lúc nửa đêm, còn rất thích uống một loại “nước cà chua” màu đỏ.

    Tôi luôn nghĩ họ đang chơi cosplay, vì tôi vừa ngây thơ vừa đáng yêu, chắc chắn họ không nỡ dọa tôi.

    Cho đến ngày sinh nhật 15 tuổi của tôi, ông đạo sĩ mới chuyển đến nhà bên cạnh vừa nhìn thấy tôi liền kinh hãi:

    “Âm khí nặng quá! Cô bé, nhà cháu có phải đang bị ma ám không?”

    Tôi nghi hoặc lắc đầu:

    “Không có đâu ạ, nhà cháu rất ấm cúng.”

    Ông đạo sĩ không tin, đưa cho tôi một lá bùa vàng, nói dán lên cửa là có thể trấn trạch.

    Buổi tối, tôi coi lá bùa đó như chữ “Phúc” ngày Tết rồi dán lên cửa.

    Ngay giây tiếp theo, bố mẹ, ông bà, chú thím của tôi — những người đang chuẩn bị ra ngoài “cosplay” — tất cả đều bị bật ngược trở lại. Cả gia đình đồng loạt dính lên tường như một hàng tranh treo.

    Mọi người nhìn nhau.

    Bố tôi dè dặt mở lời:

    “Ờm… con gái cưng à, có lẽ bọn ta cần giải thích với con một chút.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *