Chồng Cũ Cưới Người Khác, Tôi Gả Cho Tình Yêu Mới

Chồng Cũ Cưới Người Khác, Tôi Gả Cho Tình Yêu Mới

Bạn gái cũ của bạn trai tôi mắc bệnh nặng, chẳng còn sống được bao lâu.

Ước nguyện cuối cùng trước khi chết của cô ta là có một “gia đình danh chính ngôn thuận”.

Vì thế, người lẽ ra sẽ cưới tôi lại lén lút đi đăng ký kết hôn với cô ta.

1

Chỉ trong một đêm, tôi biến thành kẻ thứ ba chen chân vào hôn nhân của người khác.

Khi vô tình phát hiện ra tờ giấy đăng ký kết hôn của Tống Sính và Dao Niệm, đầu tôi như nổ tung.

Con dấu đỏ chót phía dưới hiển thị ngày phát là thứ bảy tuần trước.

Cũng chính ngày hôm đó, tôi bị sốt cao không ngớt, gọi cho Tống Sính sáu cuộc điện thoại mà anh ta không bắt một lần nào.

Mãi một tiếng sau, anh ta mới nhắn lại: [Lúc nãy đang họp, em gọi nhiều vậy, có chuyện gì à?]

Khi đó tôi lại ngu ngốc tin rằng… Anh ta thật sự bận công việc.

Nước mắt tôi vô thức rơi lã chã, từng giọt từng giọt rơi xuống ảnh cưới dán trong giấy chứng nhận của hai người họ.

Trong bức ảnh ấy, khóe môi họ đều khẽ cong lên, trông hệt như một đôi vợ chồng son ngọt ngào hạnh phúc.

Tôi đứng lặng người tại chỗ.

Ngón tay cầm tờ giấy chứng nhận run không ngừng.

Dao Niệm quay về từ hai tháng trước.

Từ khi cô ta xuất hiện, trái tim của Tống Sính đã không còn thuộc về tôi nữa.

Ngay cả ngày cưới chúng tôi đã định cũng bị anh ta viện cớ “Dao Niệm bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, không chịu nổi cú sốc lớn” để trì hoãn.

Vì chuyện đó, tôi từng cãi nhau một trận lớn với Tống Sính.

Lúc ấy, anh ta bực dọc đến mức giật phăng cà vạt, quát lên: “Diệp An Ly, em đừng so đo với một người sắp chết có được không?!”

Một người đang bàn chuyện cưới xin với tôi lại chạy đến bệnh viện chăm người yêu cũ suốt ba ngày hai bữa, làm sao tôi có thể không để tâm được?

Tôi tức đến bật khóc.

Tôi cắn môi, tức tối trừng mắt nhìn anh ta.

Thấy tôi khóc, thái độ của anh ta mới dịu đi chút ít.

“Em đừng nghĩ nhiều, giữa anh và Dao Niệm thật sự không có gì cả.”

“Em biết mà, cô ấy là trẻ mồ côi, chẳng có ai thân thích bên cạnh.”

“Anh chỉ muốn để cô ấy ra đi trong yên bình, ấm áp, không quá bi thương thôi.”

Quá nực cười.

Anh ta vừa nói “không có gì cả”, vậy mà vẫn lén lút đi đăng ký kết hôn với cô ta.

Rốt cuộc anh ta xem tôi là gì chứ?

Còn bốn năm tình cảm của chúng tôi, anh ta xem là cái gì hả?

Tim tôi như bị ai đó bóp chặt, đau đến mức gần như không thở nổi.

Tôi giận dữ siết chặt tờ giấy đăng ký kết hôn, chất vấn Tống Sính.

Anh ta chỉ sững người trong thoáng chốc rồi lại mở miệng nói mấy lời cũ rích: “An Ly, Dao Niệm… Cô ấy chỉ còn chưa tới nửa năm để sống thôi.”

“Anh cũng mới biết sáu năm trước cô ấy chia tay anh không phải do cô ấy muốn thế.”

“Là ba mẹ anh ép buộc, cô ấy không còn cách nào khác nên mới rời đi.”

“Lúc đó… Cô ấy còn đang mang thai con anh.”

“Cô ấy bụng to vẫn phải rửa bát thuê trong nhà hàng.”

“Lỡ chân trượt ngã, mất máu quá nhiều, không giữ được đứa bé, còn để lại bệnh tật khắp người.”

“Cô ấy vì anh mà chịu đựng bao nhiêu khổ sở.”

“Cô ấy chỉ muốn có một người thân danh chính ngôn thuận trước khi chết thôi.”

“Trong hoàn cảnh như vậy, em bảo anh làm sao có thể nhẫn tâm từ chối cô ấy chứ?”

Thì ra Dao Niệm năm xưa là bị ép rời đi.

Nhưng nghĩ kỹ lại… Cũng không có gì lạ.

2

Dao Niệm là trẻ mồ côi, bỏ học từ cấp ba, làm việc trong quán bar.

Mà nhà họ Tống cũng có chút địa vị, tài sản.

Làm sao ba mẹ Tống Sính có thể chấp nhận cô ta làm con dâu chứ?

Lúc này, giữa lông mày Tống Sính là một mảng u sầu rõ rệt.

Không khó để nhận ra, anh ta rất áy náy và thương hại Dao Niệm.

Tôi chỉ thấy đau đến tột cùng.

“Anh không nỡ làm cô ta tổn thương… Nhưng lại nỡ làm tôi đau lòng sao?”

Tống Sính đưa tay lên giữ chặt vai tôi, biện giải: “An Ly, Dao Niệm chưa từng muốn tranh giành gì với em.”

“Anh cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện rời bỏ em.”

“Chỉ là… Chỉ cần nửa năm thôi, em chịu đựng thêm nửa năm được không?”

“Đợi Dao Niệm… Đợi mọi chuyện kết thúc, anh sẽ cưới em.”

“Em vẫn luôn là người hiểu anh nhất mà. Lúc này đừng làm loạn nữa, được không?”

Ý anh ta là… tôi đang vô lý, đang gây chuyện?

Vì tôi yêu anh ta nên tôi đáng bị tổn thương sao?

Vì Dao Niệm sắp chết nên tôi phải hi sinh tất cả cho mong muốn cuối cùng của cô ta sao?

Cổ họng như bị nhét đầy bông ướt, nghẹn đến mức muốn nổ tung.

Tôi cố mở miệng, giọng nói như tan vỡ trong gió: “Nếu tôi không phát hiện ra sự thật này thì anh định vừa chăm sóc Dao Niệm, vừa thản nhiên yêu đương với tôi sao?”

“Tống Sính, anh nói anh không định bỏ rơi tôi.”

“Nhưng chính anh… đã biến tôi thành kẻ thứ ba đáng xấu hổ nhất.”

Cuối cùng thì gương mặt anh ta cũng xuất hiện một vết rạn nứt.

Tôi và Tống Sính là con của hai nhà đối tác làm ăn, quen nhau từ hồi cấp hai.

Từng ấy năm, tôi vẫn nhớ như in hồi trung học, trong một trận động đất, cả hai bị vùi dưới đống đổ nát.

Khi tôi kiệt sức không chịu nổi, chính anh ta đã ôm lấy tôi, nhường hết phần nước và thức ăn ít ỏi còn lại.

Khi tôi sắp ngất lịm đi, chính anh ta không ngừng gọi tên tôi, lặp đi lặp lại: “Đừng ngủ… Em phải gắng lên…”

Từ khoảnh khắc ấy, anh ta đã cắm rễ trong trái tim tôi.

Năm ba đại học, tôi lấy hết can đảm để thổ lộ tình cảm với anh ta.

Vậy mà thứ xuất hiện trước mặt tôi lại là cảnh anh ta… Đang nắm tay Dao Niệm.

Trái tim tôi như bị xé toạc nhưng vẫn phải gượng cười chúc phúc.

Tôi đã tận mắt chứng kiến quãng thời gian anh ta yêu Dao Niệm say đắm nhất.

Cũng tận mắt chứng kiến anh ta gục ngã, sa sút sau khi bị cô ta bỏ rơi.

Những ngày tháng đen tối nhất, là tôi bên anh ta, cùng nhau bước qua.

Mãi đến hai năm sau khi họ chia tay, tôi mới chậm rãi đi vào được trái tim anh ta.

Bao năm qua, tôi dốc hết toàn bộ tình cảm, thời gian và sức lực để yêu anh ta.

Tôi ngỡ rằng, cuối cùng mình cũng đã “thủy triều rút, trăng sáng lên cao”.

Nhưng chính tờ giấy đăng ký kết hôn ấy… Đã đập tan toàn bộ hy vọng và ảo tưởng của tôi.

Chỉ hai tháng.

Dao Niệm chỉ cần đúng hai tháng là đánh bại hết mọi cố gắng mấy năm trời của tôi.

Nói cho cùng… Vẫn là vì Tống Sính chưa từng yêu tôi đủ nhiều.

Nếu anh ta thật sự yêu tôi thì làm sao nỡ đẩy tôi vào tình cảnh ê chề như thế chứ?

Dao Niệm tìm tôi, điều đó nằm ngoài dự liệu.

Cô ta trông rất yếu ớt.

Giọng nói vẫn là kiểu mềm yếu đáng thương ấy.

“Tôi chưa từng hạnh phúc trong cuộc đời này.”

“Giờ tôi sắp chết rồi, không muốn kìm nén tình cảm nữa.”

“Tôi thật lòng yêu Tống Sính.”

“Được anh ấy ở bên trong chặng đường cuối đời, tôi coi như không uổng kiếp này.”

“Cô Diệp, xin lỗi… Mong cô có thể tha thứ cho sự ích kỷ của tôi.”

Sắc mặt cô ta trắng bệch đến cực điểm, như thể có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

Tuổi còn trẻ như vậy… Đã sắp bước tới cuối đường sinh mệnh.

Cô ta đúng là rất đáng thương.

Nhưng… Cô ta dựa vào đâu để yêu cầu tôi phải thông cảm chứ?

“Dao Niệm, vẻ đáng thương của cô chỉ có tác dụng với Tống Sính thôi.”

“Đừng mang đạo đức ra để trói buộc tôi.”

“Cô bị bệnh… Không phải lỗi của tôi.”

“Nhưng nỗi đau của tôi có một nửa là nhờ cô ban tặng.”

Sắc mặt cô ta thoáng thay đổi, ánh mắt lập tức ngấn nước.

“Cô Diệp, cô đang trách tôi sao?”

“Xin lỗi… Thật ra lúc đi đăng ký kết hôn với Tống Sính, tôi cũng rất sợ sẽ làm tổn thương cô.”

“Nhưng anh ấy nói… Anh ấy không quan tâm được nhiều như vậy nữa.”

“Bây giờ, điều duy nhất anh ấy muốn là giúp tôi hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.”

Ngón tay tôi run rẩy siết chặt chiếc cốc cà phê.

Không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi hất thẳng ly cà phê vào mặt cô ta.

“Diệp An Ly, em đang làm gì vậy!?”

Phía sau đột ngột vang lên một giọng nam mang theo tức giận.

Là Tống Sính.

3

Từ hôm đó cãi nhau căng thẳng, chúng tôi đã ba ngày không gặp.

Anh ta sải bước tiến lại, vội vàng che chắn cho Dao Niệm sau lưng, trừng mắt trách mắng tôi: “Có gì không hài lòng thì nhắm vào anh đây này, sao lại trút giận lên Dao Niệm?”

“Em có biết cô ấy là bệnh nhân không?”

“Em còn chút tình người nào không vậy?!”

Người đàn ông mà tôi đã yêu suốt mười một năm trời…

Vì “vợ” anh ta mà quay sang mắng nhiếc tôi là vô nhân tính.

Similar Posts

  • Tái Sinh Đêm Tân Hôn

    VĂN ÁN

    Tôi chết trong tay chồng mình – Lệ Diêu Uyên – đúng vào ngày tròn hai mươi tuổi.

    Kiếp trước, anh ta là trưởng tôn được nhà họ Lệ kỳ vọng nhất, tuổi trẻ tài cao, là ngôi sao sáng trong quân đội. Thế nhưng lại mang trong mình loại độc tố di truyền quái dị từ gia tộc.

    Muốn giải độc… anh ta cưới tôi.

    Mà người phụ nữ anh ta thật sự yêu – nữ y quan Thẩm Thấm Hiểu – lại chọn nhảy lầu tự sát ngay trong đêm tân hôn của chúng tôi.

    Tôi vừa mới giúp anh ta giải hết độc, thân thể khôi phục khỏe mạnh… thì giây sau, Lệ Diêu Uyên đã lạnh lùng tiêm thẳng một mũi thuốc chí mạng vào động mạch cổ tôi.

    “Cho cô ta chôn cùng đi.”

    Ánh mắt anh ta lãnh khốc, chẳng còn chút ôn nhu nào của đêm qua.

    Chăn bông quân dụng vừa mới phủ lên người tôi, vẫn còn vương hơi ấm triền miên, trong chớp mắt lại trở thành tấm liệm xác.

    Sau khi tắt thở, thi thể tôi bị ném vào rừng mưa nhiệt đới ở biên giới phương Nam – sâu bọ gặm nhấm, đến xương cũng chẳng còn.

    Nhưng khi mở mắt ra lần nữa… tôi quay trở về ngày ông cụ nhà họ Lệ đích thân đến cầu hôn, muốn cưới tôi cho Lệ Diêu Uyên.

    Trên ghế sofa, người đàn ông ấy ngồi thẳng tắp, giữa chân mày là sự kháng cự lạnh lùng.

    Tôi bỗng nhiên bật cười:

    “Tư lệnh Lệ, tôi chưa chắc đã giải được độc của Thiếu tá Lệ.”

    “Càng không muốn gả cho anh ta.”

    Nghe thấy thế, người phụ nữ ngồi bên – khí chất ôn hòa nhưng ánh mắt u sầu – bỗng sáng rực, vội vã ngẩng đầu hỏi:

    “Bác sĩ Giang… nếu cô không muốn gả cho Diêu Uyên…”

    “Vậy… có thể cân nhắc đến con trai tôi được không?”

  • Kiếp Trước Vì Anh Mà Bỏ Học, Kiếp Này Vì Mình Mà Từ Hôn

    Tôi và Phó Hành Chu sống với nhau ân ái suốt ba mươi năm.

    Đến lúc lâm chung, anh ta lại muốn bốc thăm giữa tôi và Bạch Nguyệt Quang để chọn người hợp táng cùng mình.

    Tôi không thể chấp nhận được, phát điên gào khóc, nào ngờ lại phát hiện ra… hai mảnh giấy bốc thăm đều viết tên Thẩm Mộ Uyển.

    Anh ta căn bản đã sớm có lựa chọn rồi.

    Thấy tôi phát điên, Phó Hành Chu mất kiên nhẫn quát thẳng:

    “Lúc trước là cô giành vị trí của Mộ Uyển để gả cho tôi, hưởng vinh hoa phú quý suốt ba mươi năm, bây giờ chết rồi còn muốn giành với cô ấy nữa à?”

    Vợ chồng hợp táng vốn là tục lệ truyền thống, tại sao lại bảo là “giành giật”?

    Tôi phẫn nộ gào lên.

    Con trai đứng bên cạnh lại phụ họa:Đ.ọc, fuI, tại, vivutruyen2.net, để, ủng, hộ, tác, giả !

    “Mẹ à, dì Mộ Uyển vì mẹ mà cô đơn cả đời, mẹ đừng ích kỷ nữa, buông tay khỏi ba đi.”

    Con gái cũng lên tiếng đầy cảm khái:

    “Mẹ, mẹ với dì Mộ Uyển đều là phụ nữ cả, sao cứ phải làm khó nhau?”

    “Hơn nữa, vì mẹ mà ba không thể ở bên người mình yêu cả đời, nhường chỗ cho dì ấy chẳng phải là chuyện nên làm sao?”

    Nhìn dáng vẻ đạo lý đầy mình của bọn họ, lòng tôi dần nguội lạnh.

    Tôi nhắm mắt lại trong cơn oán hận.

    Lần nữa mở mắt, tôi đã quay về ba mươi năm trước — lúc Phó Hành Chu dắt bà mối đến nhà cầu hôn.

    Tôi chặn cha mẹ đang mừng rỡ như mở cờ trong bụng lại, lạnh giọng nói:

    “Không gả!”

  • Đừng Gọi Đó Là Yêu

    Năm thứ năm kể từ ngày tôi bị Hạ Thời Niên cưỡng ép kết hôn, anh ta dẫn về một người phụ nữ và đứa con trai riêng năm tuổi.

    Anh ta nói:

    “Đứa bé này là hậu quả của một sai lầm. Sau nhiều lần em từ chối anh, anh đã thất vọng rồi uống say, tưởng Nhã Nhã là em nên mới xảy ra chuyện này. Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này, cả hai chúng ta đều có lỗi.”

    “Giờ anh đã biết đến sự tồn tại của mẹ con cô ấy, anh không thể nhìn họ tiếp tục lang thang bên ngoài. Từ nay họ sẽ sống cùng chúng ta, nhưng em đừng lo, họ sẽ không ảnh hưởng đến vị trí của em. Đừng làm khó họ.”

    Tôi mỉm cười nhạt nhẽo, ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

    Rồi lập tức quay lưng, không hề do dự, lấy điện thoại gọi cho mẹ chồng.

    “Mẹ, con suy nghĩ kỹ rồi. Con muốn rời khỏi nơi này. Mẹ giúp con được không?”

    Cuộc hôn nhân bị cướp đoạt dưới danh nghĩa tình yêu này, đã đến lúc kết thúc rồi.

  • Con Gái Ruột Không Bằng Con Nuôi

    Năm tôi thi đỗ vào một tập đoàn lớn thuộc top 500 thế giới, yêu cầu phỏng vấn đột nhiên được bổ sung, điểm CET-6 bắt buộc phải đạt 700.

    Tôi được 699 điểm, tiếc nuối bị loại.

    Một năm sau, em gái nuôi của tôi lại thuận lợi vượt qua vòng tuyển chọn.

    Trong buổi tiệc mừng công mà tôi đứng ra tổ chức cho cô ta, chú Vương vỗ vai ba tôi:

    “Vẫn là Bạch tổng thương con gái, biết Tiêu Tiêu không đạt 700 điểm CET-6, liền trực tiếp hủy luôn điều kiện này.”

    Tôi bật cười:

    “Không phải đâu chú Vương, năm ngoái lúc con thi, con được 699 điểm mà ba con còn chẳng thiên vị.

    “Là do bản thân Tiêu Tiêu giỏi, không liên quan đến ai cả.”

    “Sao có thể chứ?”

    Chú Vương mắt say lờ đờ:

    “Năm ngoái chính ba cháu là người yêu cầu thêm điều kiện đó mà.”

    Tôi kinh ngạc nhìn sang ba mình.

    Ba tôi ho khẽ đầy lúng túng:

    “Chúng ta là cha con, phải tránh điều tiếng.

    “Tiêu Tiêu là con nuôi, nếu con bé không vào được, người ngoài sẽ nói nhà mình bạc đãi người ngoài.

    “Huống chi Tiêu Tiêu đã cố gắng lâu như vậy, xứng đáng có một kết quả tốt.”

    Nụ cười của tôi chợt trở nên chua chát.

    Được lắm.

    Nếu đã muốn tránh hiềm nghi, vậy thì đến cuối năm, lúc tôi kiểm tra thuế, tôi sẽ chẳng chừa cho ông chút thể diện nào nữa!

  • Người Ở Dưới Hiên Nhà

    Năm ta 15 tuổi, cùng hai vị tỷ muội trong tộc rút thăm chọn phu quân.

    Ai rút được thẻ tím, sẽ nhập vương phủ làm trắc phi của Tề vương.

    Ai rút được thẻ đỏ, sẽ gả cho thứ tử đích xuất của Hộ bộ lang trung.

    Còn ai rút trúng thẻ đen, tất phải gánh vác hôn ước đời trước, xuất giá cho vị gian thần bị nhà họ Văn nhục nhã từ hôn năm xưa, nay lại quyền khuynh triều dã.

    Ta biết rõ trong ống thăm có người động tay động chân, dẫu rút thế nào cũng chỉ có thể rơi vào tay ta tấm thẻ đen ấy.

    Nhưng ta không hề bận tâm.

    Vì kiếp này, ta sinh ra vốn để gả cho chàng.

  • Yêu Như Sóng Hận Dâng Trào

    Năm đó chia tay với Chu Kinh Chiêu, tôi ra đi trong sạch, không lấy một xu.

    Lần gặp lại, để kéo được vốn đầu tư, tôi phải khom lưng, nở nụ cười lấy lòng người khác.

    Hắn ngồi ở vị trí cao, lạnh lùng nhìn tôi bị làm khó.

    Nhà đầu tư thấy ánh mắt thỉnh thoảng hắn liếc sang, bèn thăm dò hỏi:

    “Chu tổng quen à?”

    Chu Kinh Chiêu xoay xoay ly rượu, thờ ơ nhìn về phía tôi:

    “Thời buổi này, đến mèo chó hoang tôi cũng phải quen sao?”

    Nhà đầu tư cười đầy ngầm hiểu, không kiêng dè mà đưa tay định động chạm.

    Cửa phòng bao bất ngờ bị đạp tung, một người xông vào, đá hắn ngã lăn ra đất:

    “Đ.mẹ mày, cũng dám bắt nạt người của tao à!”

    Kỷ Cảnh Nhiên kéo tôi ra sau lưng, quay đầu thấy Chu Kinh Chiêu, tôi trông thấy ánh mắt hắn sáng lên, buột miệng gọi:

    “Anh?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *