Thiên Kim Bị Gọi Là Kẻ Trộm

Thiên Kim Bị Gọi Là Kẻ Trộm

Tôi có một tật xấu khá kỳ quặc: mua những chai nước nhỏ đắt tiền về nhưng không uống trực tiếp, nhất định phải đổ vào bình giữ nhiệt rồi mới uống.

Thật ra là để giữ lại những chai rỗng, đem tặng cho cô nhặt ve chai ở sân bóng rổ.

Thế nhưng bạn cùng phòng lại ngày nào cũng mắng tôi trong nhóm lớp, nói tôi lén uống trộm nước bình lớn góp tiền chung của ký túc xá.

“Có vài người đúng là không biết xấu hổ, miệng thì bảo không quen uống nước bình lớn, kết quả lúc không có ai lại cầm bình giữ nhiệt ra lén hứng nước, tôi còn nghe thấy cả tiếng nước chảy cơ mà.”

Cô ta càng mắng càng quá đáng, thậm chí còn xúi giục cả lớp cùng nhau cô lập tôi.

Tôi lười giải thích, nghĩ rằng làm việc tốt không cần ai biết, trong sạch thì tự khắc trong sạch.

Một tuần sau, tôi vẫn kiên quyết không góp tiền nước, định đối đầu đến cùng.

Nhưng “người tốt bụng” của phòng ký túc – Sa Sa – lại đột nhiên trước mặt cả lớp, cười tươi như hoa giúp tôi trả hộ khoản tiền đó.

……

Tôi đẩy cửa phòng ký túc xá ra.

Căn phòng vốn ồn ào lập tức im phăng phắc.

Lý Mạn và Tiết Sa Sa ngồi bên mép giường, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt, biểu cảm đầy ẩn ý.

Tôi đi tới bàn học của mình, trên ghế là một vũng nước bẩn.

Trên mặt bàn, dùng bút đỏ viết hai chữ —— “Kẻ trộm”.

Nét chữ ngoằn ngoèo, cố tình tô đậm thật dày.

Lý Mạn bật cười:

“Có vài người ấy mà, tay chân không sạch sẽ, đến chỗ ngồi cũng bẩn theo.”

Tiết Sa Sa tiếp lời:

“Đúng vậy, làm chuyện trái lương tâm xong mà vẫn còn mặt mũi quay về.”

Tôi không nói gì, lấy khăn giấy lau bàn ghế.

Sự nhắm vào tôi thế này đã kéo dài suốt một tuần.

Từ những lời xì xào ban đầu, đến bây giờ đã trắng trợn công khai.

Tôi biết nguyên nhân là gì.

Một tuần trước, Lý Mạn gửi trong nhóm lớp một tấm ảnh —— máy lọc nước đã cạn.

Ngay sau đó, cô ta lại đăng bức ảnh chụp bóng lưng tôi đang cầm bình giữ nhiệt rót nước.

Chú thích chỉ có ba chữ: “Ha ha ha.”

Cả nhóm lớp lập tức nổ tung.

“Thì ra là cô ta uống trộm.”

“Bảo sao máy lọc nước lúc nào cũng hết.”

“Loại người này sao còn không biết ngượng?”

Tiết Sa Sa còn giả bộ làm người hòa giải:

“Tiêu Kiêu chắc chỉ là khát nước thôi, mọi người đừng trách cô ấy uống trộm nước chung. Dù sao thì… cô ấy đúng là chưa đóng tiền nước……”

Câu nói đó vừa thốt ra, thân phận “kẻ trộm” của tôi coi như bị đóng đinh.

Không ai nghe tôi giải thích.

Cũng chẳng ai quan tâm sự thật.

Tôi bị viêm dạ dày ruột nặng, chỉ có thể uống một nhãn hiệu nước khoáng nhất định.

Mỗi tuần tôi đều đặt mua một thùng nước khoáng trên mạng.

Để không gây chú ý, tôi quen đổ nước vào bình giữ nhiệt bình thường.

Những chai rỗng đó, tôi đều đưa cho cô nhặt ve chai trong trường.

Nhưng trong mắt bạn cùng phòng, tôi chỉ là một đứa vừa trộm nước uống vừa giả vờ thanh cao.

Tôi lau xong bàn, cầm bình giữ nhiệt đi rót nước.

Khi đi ngang qua chỗ Lý Mạn, cô ta đột nhiên chìa chân ra.

Tôi loạng choạng một bước, nước trong cốc hắt hết lên người Tiết Sa Sa.

“A ——” Tiết Sa Sa hét lên.

Lý Mạn thuận thế đẩy tôi một cái:

“Cô không có mắt à? Uống trộm nước thì thôi đi, còn muốn bắt nạt người khác nữa à?”

Người phòng bên nghe thấy tiếng động, tất cả đều ùa sang vây quanh.

“Là cô ta đó hả?”

“Nhìn thì trong sáng lắm, không ngờ đạo đức lại tệ như vậy.”

“Ăn trộm mà còn có lý lẽ nữa sao?”

Tôi há miệng định giải thích:

“Là cô giơ chân làm tôi vấp mà……”

“Thôi đi, ai mà tin chứ?” Lý Mạn cắt ngang lời tôi, “Cô tưởng ai cũng xấu xa như cô chắc?”

Tiết Sa Sa ôm lấy chiếc áo đã ướt sũng, hốc mắt đỏ hoe:

“Tiêu Kiêu, trước giờ tôi chưa từng đắc tội gì với cô, sao cô lại nhằm vào tôi như vậy?”

Người vây xem càng lúc càng đông.

“Quá đáng thật.”

“Loại người này sao còn có mặt mũi ở trong ký túc xá?”

“Nên để cố vấn học tập quản lý lại đi.”

Tôi nhìn vệt nước loang lổ khắp sàn, nhìn từng gương mặt lạnh lùng, châm chọc xung quanh.

Cổ họng nghẹn lại.

Những lời muốn nói đều mắc kẹt trong lồng ngực.

Trăm miệng cũng không thể biện bạch.

Bốn chữ này, cuối cùng tôi cũng hiểu được.

Lý Mạn vỗ vai Tiết Sa Sa, giọng dịu dàng:

“Đừng khóc nữa, loại người này không đáng để cậu buồn.”

Tôi không thốt ra nổi một lời phản bác nào, quay người bước ra khỏi phòng ký túc.

Cánh cửa sau lưng đóng sầm lại.

Tôi tựa vào tường, phía sau là tiếng cười của họ — chói tai và sắc nhọn.

Suốt một tuần nay, ngày nào tôi cũng nghĩ, chuyện này rốt cuộc bao giờ mới qua.

Giờ thì tôi biết rồi.

Mọi thứ chỉ càng ngày càng tệ hơn.

2

Chuông vào tiết sinh hoạt lớp vang lên.

Lớp trưởng bước lên bục giảng, tay cầm viên phấn, gõ mạnh ba cái lên bảng đen.

Cả lớp lập tức im lặng.

“Hôm nay chủ đề sinh hoạt lớp là tinh thần danh dự tập thể.” Ánh mắt lớp trưởng quét khắp lớp, cuối cùng dừng lại trên người tôi. “Có vài người lúc nào cũng thích tỏ ra khác biệt, cho rằng mình không giống mọi người. Nhưng tôi muốn nói, đã ở chung dưới một mái nhà thì nên có ý thức tập thể một chút.”

Tôi cúi đầu, đầu ngón tay cào vào mảnh dằm gỗ nơi mép bàn.

“Tiêu Kiêu, đứng lên.”

Tôi đứng dậy, hai chân hơi mềm.

“Tiền nước ký túc xá cô nên bù rồi chứ? Năm mươi tệ, không nhiều, nhưng đây là vấn đề thái độ.” Lớp trưởng khoanh tay trước ngực. “Không thể vì một con sâu mà làm hỏng hòa khí cả phòng.”

Tôi hít sâu một hơi:

“Tôi chưa từng uống nước từ máy lọc nước. Tôi bị viêm dạ dày ruột, chỉ có thể uống một nhãn hiệu nước khoáng nhất định.”

“Ha.” Lý Mạn từ chỗ ngồi đứng bật dậy, kéo dài giọng, “Nghèo đến mức năm mươi tệ cũng muốn quỵt, còn bịa ra cái lý do như vậy? Cô tưởng chúng tôi đều là đồ ngốc à?”

Xung quanh vang lên vài tiếng cười lác đác.

Tôi siết chặt nắm tay:

“Tôi nói sự thật.”

Lớp trưởng gõ gõ lên bàn:

“Đủ rồi, chuyện hôm nay phải giải quyết cho xong. Tiêu Kiêu, nộp tiền.”

Tôi nghiến răng:

“Tôi không nộp.”

Hai bên giằng co vài giây.

Tiết Sa Sa đột nhiên lấy điện thoại ra, bước đến trước mặt lớp trưởng.

“Bíp ——”

Âm thanh quét mã vang lên giữa lớp học nghe đặc biệt chói tai.

Tiết Sa Sa quay người lại, thở dài với cả lớp:

“Mọi người đừng ép Tiêu Kiêu nữa, hoàn cảnh gia đình cô ấy đặc biệt, số tiền này tôi trả thay cho cô ấy.”

Trong lớp vang lên một tràng tán thưởng.

“Sa Sa, cậu tốt quá.”

“Đúng vậy, có người còn chẳng biết ơn.”

“Không hiểu cô ta lấy đâu ra mặt mũi nữa.”

Toàn thân tôi run lên, giọng gần như hét ra:

“Tiết Sa Sa, cô dựa vào cái gì mà trả thay tôi? Tôi vốn dĩ chưa từng uống số nước đó!”

“Đủ rồi!”

Bạn trai tôi — Tôn Bân — từ cuối lớp xông lên, nhét mạnh mấy tờ tiền vào tay Tiết Sa Sa, rồi dùng lực kéo chặt cổ tay tôi.

Tôi cứ ngỡ anh ấy sẽ đứng ra nói giúp tôi.

Anh ta hạ thấp giọng, gầm lên bên tai tôi:

“Đừng làm loạn nữa được không? Tiền anh trả rồi, em còn muốn mất mặt đến bao giờ?”

Tôi sững người.

Cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, một chữ cũng không nói ra được.

“Tôn Bân, anh tỉnh táo lại đi!”

Lý Mạn đột nhiên đứng bật dậy, cầm điều khiển kết nối với màn hình đa phương tiện lớn của lớp học.

Màn hình sáng lên.

Đó là một đoạn video quay lén.

Tôi bước ra từ cổng trường, dừng lại bên cạnh một chiếc xe hơi sang trọng màu đen.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên mặc vest bước xuống, giúp tôi mở cửa ghế sau.

Tôi lên xe.

Chiếc xe rời đi.

Lý Mạn chỉ vào màn hình, giọng the thé:

“Tôn Bân, anh ở đây mặt mũi thâm tình trả giúp cô ta năm mươi tệ tiền nước, quay đầu một cái người ta đã lên xe sang của lão già rồi! Cô ta coi anh như khỉ mà đùa! Ở ký túc thì giả nghèo, trộm nước uống, ra ngoài trường thì làm món đồ chơi cho kẻ có tiền!”

Cả lớp ồ lên.

Tôn Bân buông cổ tay tôi ra, sắc mặt từ xanh mét chuyển sang đỏ bừng.

Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc xe sang và người đàn ông trung niên trên màn hình, sự ghê tởm và tức giận trong mắt gần như trào ra ngoài.

“Đó là tài xế nhà tôi!” Tôi vội vàng giải thích. “Ông ấy là tài xế nhà tôi!”

Lý Mạn bật cười thành tiếng:

“Trẻ mồ côi mà còn có tài xế à? Diễn vai thiên kim tiểu thư đến nghiện rồi đúng không?”

Trong lớp bùng lên những tràng cười chói tai.

Tôn Bân nhìn tôi, ánh mắt đầy thất vọng.

“Em còn muốn lừa anh đến bao giờ nữa?”

Giọng anh ta rất nhẹ, nhưng như một con dao đâm thẳng vào ngực tôi.

Tôi há miệng định giải thích thêm.

Anh ta quay người bỏ đi.

Lớp trưởng vỗ tay:

“Được rồi, chuyện này đến đây thôi. Tiêu Kiêu, sau này làm việc chú ý một chút, đừng để mọi người khó xử.”

Tôi đứng nguyên tại chỗ.

Những lời bàn tán xung quanh như thủy triều dâng tràn tới.

“Thật ghê tởm.”

“Giả nghèo mà diễn cũng đạt phết.”

“Tôn Bân cũng xui xẻo, vớ phải cô bạn gái như thế.”

Tôi cúi đầu, quay về chỗ ngồi.

Điện thoại rung một cái.

Là tin nhắn của Tôn Bân.

“Chúng ta chia tay đi.”

3

Tôi trốn trong hành lang trống vắng, màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tắt.

Khoảnh khắc bấm gọi cho mẹ, tay tôi run lên.

“A lô? Kiêu Kiêu?”

Giọng mẹ truyền qua điện thoại, dịu dàng và quen thuộc.

Tôi há miệng, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, một chữ cũng không thốt ra được.

“Mẹ, con…”

Còn chưa nói hết câu, đầu dây bên kia đột nhiên vang lên giọng một cô gái nũng nịu:

“Mẹ ơi, cái túi này con thích lắm, mẹ mua cho con đi mà.”

Similar Posts

  • Sau Khi Từ Hôn, Cuộc Đời Dễ Như Trở Bàn Tay

    Đích tử Hầu phủ Tiêu Hoán trúng độc, độc tố tích tụ khiến đôi chân không thể đứng vững.

    Ta ân cần chăm sóc hắn suốt ba năm.

    Mọi người đều cho rằng hắn sẽ thực hiện hôn ước.

    Chỉ là, vào lúc thái y giúp hắn giải trừ độc tố lần cuối, ta hỏi hắn: “Khi nào thì đưa sính lễ?”

    Hắn do dự, im lặng rất lâu cũng không trả lời.

    Ta cười nhạt: “Ta đã biết rồi.”

    Ta trả lại tín vật năm xưa, rời khỏi Hầu phủ nơi ta đã ở ba năm.

  • Tờ Vé Số Định Mệnh

    Khi cô bạn thân của tôi lao vào tiệm vé số và đọc lên dãy số quen thuộc ấy trước tôi một bước, tôi lập tức biết — nó cũng đã trọng sinh.

    Ở kiếp trước, gần lúc tốt nghiệp, tôi và cô bạn thân cùng tham gia phỏng vấn vào một công ty nằm trong top 500 thế giới, nhưng chỉ có duy nhất một suất được nhận.

    Hôm phỏng vấn, tôi nổi hứng đi mua một tờ vé số, kết quả lại lỡ mất giờ phỏng vấn. Con bạn thì thành công được tuyển.

    Nhưng tấm vé số của tôi lại trúng 50 triệu tệ. Sau khi tốt nghiệp, tôi chỉ việc nằm nhà hưởng lãi.

    Còn nó dù vào công ty nhưng lương thấp, lại còn ngày nào cũng bị bắt nạt. Cuối cùng, nó trút giận lên tôi, đẩy tôi từ sân thượng xuống. Tôi chết ngay tại chỗ.

    Sau khi tôi chết, bạn trai tôi giúp nó dựng hiện trường giả, nói tôi vì nằm nhà quá lâu mà tinh thần bất ổn nên tự nhảy lầu tự sát.

    Cả hai ăn trên xác tôi, nhờ đó mà trở thành blogger triệu fan, kiếm tiền như nước.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở lại ngày mua vé số.

  • Một Thoáng Kinh Hoa

    Vệ Lễ chê ta xuất thân thấp hèn, đứa trẻ vừa chào đời liền bị bế đi.

    Năm Vệ Tử Mục lên năm tuổi, Vệ Lễ muốn cưới người trong lòng làm bình thê.

    Ta nghe nó nói: “Vương thị xuất thân danh môn, phụ thân và Vương thị thành thân là điều hiển nhiên.”

    Nó đẩy ta ngã: “Ta không muốn một nha hoàn làm mẫu thân của ta đâu!”

    Nghe nó nói vậy, ta sững người rất lâu, sau đó bình thản cầu xin Vệ Lễ một tờ giấy hòa ly.

    Bảy năm sau, khi ta trở về kinh, Vệ Tử Mục lao tới, cẩn trọng nắm lấy tay áo của ta: “Mẫu thân…”

    Ta khẽ kéo tay áo lại, mỉm cười nhàn nhạt hỏi nó: “Tiểu công tử, có trông thấy nhi tử của ta ở đâu không? Con ta tên Tuyên Lãng.”

    Sắc mặt nó lập tức trắng bệch, ngẩn người nhìn ta.

  • Màn Kịch Đến Lúc Tàn

    Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên:

    “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?”

    Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi biết.

    Ngay sau đó, giọng nói lẫn mùi rượu của Thời Dực Niên vang lên:

    “Cần thiết à? Chơi cho vui thôi, có thật lòng đâu.”Tôi lạnh cả người, giơ tay gõ cửa phòng.

  • Tiệm Cầm Đồ Âm Gian

    Tôi là chủ tiệm cầm đồ dưới âm ty, chuyên thu mua những thứ mà người sống dễ dàng bán đi nhất — những thứ họ cứ ngỡ chẳng đáng một xu: đạo đức, lương tâm, máu mủ ruột rà.

    Dù sao thì, lúc đem lương tâm lên cân, đến cả quỷ cũng chê nhẹ.

    Hôm nay có một cặp vợ chồng tìm đến, muốn lấy dương thọ của con gái để đổi lấy suất đại học cho con trai.

    Tôi đưa cho họ hai lựa chọn: bán mạng con trai, hoặc bán đi tình thân của con gái.

    Họ chọn cái thứ hai — thấy không, đến giá cũng chẳng thèm mặc cả.

  • Zombie Biết Khóc

    Ngày tận thế bùng nổ, tôi và bạn trai bị lạc nhau trong đám đông hỗn loạn.

    Ba tháng sau, khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đã biến thành một con zombie.

    Tin tốt là, tôi vẫn còn ý thức.

    Tin xấu là, tôi chỉ có thể phát ra tiếng “khò khè” vô nghĩa, và cơn thèm khát cắn xé người sống cháy bỏng trong tôi.

    Mỗi ngày, tôi theo sau bầy xác sống, giả vờ mình là một con zombie bình thường.

    Cho đến một ngày, một nhóm người sống trang bị tận răng bất ngờ ập tới.

    Người đàn ông dẫn đầu nổ súng bắn nát đầu một con zombie bên cạnh tôi, rồi quay sang nhìn tôi.

    Tôi kích động muốn lao đến, nhưng lại bị một phát đạn bắn trúng vai.

    Anh ta lạnh lùng nhìn tôi:

    “Lại thêm một con zombie muốn lẻn vào căn cứ, lôi ra ngoài, thiêu đi.”

    Tôi ra sức lắc đầu, nước mắt tuôn trào.

    Tay anh ta bỗng run lên, khẩu súng rơi xuống đất.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *