Chế Độ Hẹn Trước

Chế Độ Hẹn Trước

Con trai tôi gửi cho tôi một tin nhắn WeChat:

“Mẹ, tuần sau nếu muốn qua thăm Chu Chu thì nhớ hẹn trước ba ngày.”

Tôi nhìn tin nhắn đó, nhìn rất lâu.

Hẹn trước.

Lúc sinh nó ra, tôi đâu có hẹn trước với nó.

Lúc tôi bán căn nhà cũ để trả tiền đặt cọc mua nhà cho nó, tôi đâu có hẹn trước.

Lúc tôi trông con trai nó suốt bốn năm, tôi đâu có hẹn trước.

Bây giờ tôi muốn gặp cháu nội ruột của mình, lại phải hẹn trước.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Được.

Nếu đã phải hẹn, vậy thì tôi sẽ “hẹn” với con cho đàng hoàng một lần.

1.

Tin nhắn đó được gửi vào chiều thứ Bảy, lúc 2 giờ 17 phút.

Khi ấy tôi đang ở chợ, định mua một con cá rô phi… à không, cá vược, để ngày mai mang sang nhà con trai nấu canh cho Chu Chu.

Dạo này Chu Chu bị ho, tôi lo lắng suốt cả tuần.

Điện thoại reo.

Tôi cứ tưởng là con trai nhắn bảo tiện đường mua thêm gì đó.

Mở ra xem.

“Mẹ, tuần sau nếu muốn qua thăm Chu Chu thì nhớ hẹn trước ba ngày. Lâm Duyệt nói trong nhà phải dọn dẹp trước, mẹ đột ngột đến thì cô ấy không chuẩn bị kịp.”

Tôi đứng trước sạp cá, nhìn chằm chằm vào màn hình.

Bên cạnh, cá trong chậu đang quẫy đạp.

Tôi không nhúc nhích.

Trước ba ngày.

Hẹn trước.

Tôi đọc lại tin nhắn một lần nữa.

Không đọc nhầm.

Tôi gõ: “Ý con là gì?”

Nó trả lời ngay: “Chỉ là báo trước một tiếng thôi mà, đừng qua đột ngột. Lâm Duyệt không quen.”

Tôi hỏi: “Mẹ sang thăm cháu nội mà cũng phải hẹn với vợ con à?”

Nó gửi một biểu tượng mặt cười.

“Mẹ đừng để trong lòng, chỉ là một quy trình thôi.”

Quy trình.

Tôi năm nay năm mươi tám tuổi.

Nuôi nó ba mươi năm.

Giờ nó đặt cho tôi một cái “quy trình”.

Tôi không trả lời nữa.

Trả tiền cá, xách túi nilon đi bộ về nhà.

Trên đường, tôi nghĩ rất nhiều.

Tôi nhớ lại năm năm trước, khi nó muốn mua nhà cưới.

Tiền đặt cọc một triệu hai trăm nghìn tệ.

Nó và Lâm Duyệt cộng lại chỉ có ba trăm nghìn.

Chín trăm nghìn còn lại, nó mở miệng xin tôi.

Lúc đó căn nhà tôi đang ở là do bố nó để lại cho tôi.

Hai phòng một khách, khu nhà cũ, nhưng tôi đã ở hơn hai mươi năm.

Tôi bán căn nhà đó.

Chín trăm nghìn, không thiếu một đồng, đưa hết cho nó.

Ngày nó nhận được tiền, nó nói qua điện thoại: “Mẹ, đợi bọn con ổn định rồi, con sẽ đón mẹ tới ở.”

Sau này ổn định rồi.

Nó không đón tôi.

Tôi thuê một căn hộ một phòng, mỗi tháng một nghìn tám.

Rồi sau đó Chu Chu ra đời.

Lâm Duyệt không muốn thuê bảo mẫu tháng đầu.

“Mẹ, mẹ qua giúp trông vài tháng nhé.”

Vài tháng biến thành bốn năm.

Từ ở cữ đến lúc vào mẫu giáo.

Pha sữa, dỗ ngủ, làm đồ ăn dặm, tiêm phòng, nửa đêm sốt cao chạy bệnh viện.

Tất cả đều là tôi.

Lâm Duyệt đi làm, Chu Hạo đi làm.

Tôi trông con, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa.

Không lương.

Cũng không ai nói một câu cảm ơn.

Sau khi Chu Chu đi mẫu giáo, Lâm Duyệt nói với tôi: “Mẹ, Chu Chu lớn rồi, không cần mẹ ngày nào cũng chạy qua nữa.”

Ý là — mẹ có thể đi rồi.

Tôi dọn về căn nhà thuê của mình.

Nhưng tôi vẫn qua thăm Chu Chu mỗi tuần.

Có lúc mang ít trái cây, có lúc mua cho nó một bộ quần áo.

Cho đến hôm nay.

Cho đến cái tin nhắn “hẹn trước” này.

Tôi về đến nhà.

Bỏ cá vược vào tủ lạnh.

Ngồi xuống ghế sofa, lại đọc tin nhắn đó một lần nữa.

“Nhớ hẹn trước ba ngày.”

Tôi bỗng thấy buồn cười.

Không phải buồn cười.

Là thấy hoang đường.

Tôi vét sạch căn nhà của mình để con mua nhà.

Tôi bỏ ra bốn năm trời để trông cháu cho con.

Giờ tôi muốn nhìn cháu một cái.

Con lại bảo tôi phải hẹn trước.

Tôi úp điện thoại xuống bàn.

Con cá ở trong tủ lạnh, ngày mai khỏi cần nấu canh nữa.

Chủ nhật, tôi không đến nhà con trai.

Thứ Hai, tôi không đến.

Thứ Ba, Chu Hạo nhắn tin tới.

“Mẹ sao không qua nữa? Chu Chu hỏi mẹ đó.”

Tôi nhìn tin nhắn này.

Muốn trả lời: Chẳng phải con nói phải hẹn trước sao?

Nhưng tôi không trả lời.

Tôi đang nghĩ một chuyện.

Cái “chế độ hẹn trước” này rốt cuộc là ý của Lâm Duyệt, hay là ý của Chu Hạo?

Hay là — hai đứa cùng bàn với nhau?

Trong lòng tôi có một giọng nói: Chắc chắn là Lâm Duyệt. Chu Hạo sẽ không như vậy.

Nhưng một giọng khác lại nói: Tin nhắn là nó gửi. Nó không phản đối. Nó còn nói “chỉ là một quy trình”.

Nó thấy chuyện này chẳng có gì cả.

Bảo mẹ ruột của mình hẹn trước để gặp cháu nội, nó thấy chẳng có gì cả.

Tôi xóa tin nhắn.

Không trả lời.

2.

Có lúc tôi nghĩ, mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khi nào.

Hồi nhỏ Chu Hạo không như thế này.

Bố nó mất sớm, năm nó m /ười h /ai t /uổi, công trường xảy ra t /ai n /ạn.

Chỉ còn lại hai mẹ con tôi.

Tôi làm ở xưởng may, ca ngày ca đêm luân phiên.

Chu Hạo tan học về tự làm bài tập, đói thì tự nấu mì.

Có một lần tôi tan ca đêm về, thấy nó ngủ gục trên bàn.

Trên bàn có hai bát mì.

Một bát của nó, đã ăn rồi.

Một bát để cho tôi, nguội ngắt.

Bên cạnh đè một mẩu giấy: “Mẹ, mì ở đây, mẹ về hâm lại nhé.”

Khi đó nó m /ười bố /n tu /ổi.

Tôi nhìn bát mì nguội, khóc nửa ngày.

Sau này nó đậu đại học.

Tiền học tôi trả.

Tiền sinh hoạt tôi trả.

Tốt nghiệp xong nó ở lại thành phố, vào một công ty khá tốt.

Tôi vui.

Rồi sau đó nó có bạn gái.

Lâm Duyệt.

Người bản địa, con một, gia đình điều kiện cũng khá.

Lần đầu gặp mặt, Lâm Duyệt liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Cháu chào cô.”

Cười một cái.

Lịch sự, nhưng xa cách.

Lúc đó tôi không để ý.

Sau này chúng nó kết hôn.

Trong đám cưới, mẹ của Lâm Duyệt mặc sườn xám, uốn tóc, tươi cười chào hỏi mọi người.

Tôi mặc một chiếc áo khoác màu sẫm mới mua.

Một người bạn của Lâm Duyệt nói nhỏ một câu.

Tôi không nghe trọn.

Chỉ nghe được ba chữ: “nhà quê lên.”

Lúc ấy tôi giả vờ như không nghe thấy.

Kết hôn phải mua nhà.

Tiền đặt cọc một triệu hai trăm nghìn tệ.

Nhà Lâm Duyệt góp ba trăm nghìn.

Chín trăm nghìn còn lại.

Chu Hạo gọi cho tôi.

“Mẹ, mẹ xem có thể nghĩ cách được không?”

Nghĩ cách.

Lương tháng tôi bốn nghìn năm.

Tôi có thể nghĩ được cách gì?

Cách duy nhất của tôi, chính là căn nhà đó.

Căn nhà bố nó để lại cho tôi.

Ngôi nhà tôi đã ở hơn hai mươi năm.

Tôi bán đi.

Ngày môi giới dẫn người tới xem nhà, tôi đứng ở ban công nhìn bồn hoa nhỏ dưới lầu.

Đó là khóm nguyệt quý tôi và bố nó trồng khi mới dọn tới.

Hai mươi năm rồi, vẫn còn nở.

Tôi chuyển cho Chu Hạo chín trăm nghìn.

Nó nói: “Mẹ, cảm ơn mẹ.”

Chỉ một câu này.

Rồi nó nói: “Trên sổ nhà sẽ ghi tên con và Lâm Duyệt, mẹ yên tâm, sau này đây cũng là nhà của mẹ.”

Sau này.

Cái “sau này” đó, cuối cùng vẫn không đến.

Sau khi Chu Chu ra đời, tôi chuyển qua giúp.

Tôi ngủ ở góc phòng khách trên một chiếc giường gấp.

Lâm Duyệt nói phòng phụ phải làm phòng làm việc.

Tôi nói không sao, tôi ngủ đâu cũng được.

Trong tháng ở cữ, Lâm Duyệt không chịu cho con bú mẹ.

Ngày nào tôi cũng pha sữa bột, hâm bình, vỗ ợ, thay tã.

Nửa đêm Chu Chu khóc, tôi bế lên dỗ.

Cửa phòng Lâm Duyệt đóng.

Cửa phòng Chu Hạo đóng.

Chỉ bên cạnh giường gấp của tôi có một ngọn đèn ngủ nhỏ.

Lúc Chu Chu ba tháng tuổi bị chàm sữa.

Tôi tìm nhiều mẹo lắm, mỗi ngày dùng nước kim ngân hoa tắm cho nó.

Lâm Duyệt nói: “Đừng có làm linh tinh, lỡ dị ứng thì sao?”

Tôi không lên tiếng.

Vẫn tiếp tục tắm.

Một tuần sau chàm sữa khỏi.

Lâm Duyệt không nói gì.

Chu Chu tám tháng biết gọi người.

Tiếng đầu tiên nó gọi là “bà nội”.

Hôm đó sắc mặt Lâm Duyệt không được vui.

Chu Hạo đứng giữa hòa giải: “Trẻ con mà, ai chăm nhiều thì gọi trước.”

Lâm Duyệt nói: “Vậy sau này để nó gọi mẹ nhiều hơn.”

Từ đó về sau, mỗi lần Chu Chu gọi tôi là bà nội, Lâm Duyệt đều sửa ở bên cạnh: “Gọi mẹ đi, gọi mẹ đi.”

Tôi không nói gì.

Cúi đầu tiếp tục đút cơm.

Lúc Chu Chu m /ột tu /ổi rưỡ /i thì sốt cao.

Ba giờ sáng, tôi bế nó đi bệnh viện.

Bắt taxi, đăng ký khám, xét nghiệm má /u, chờ kết quả.

Vật vã tới bảy giờ sáng.

Một mình tôi.

Chu Hạo và Lâm Duyệt ngủ ở nhà.

Tôi gọi điện cho Chu Hạo.

Nó lơ mơ bắt máy.

“Bao nhiêu độ?”

“Ba mươi chín độ rưỡi.”

“Vậy mẹ cứ ở bệnh viện trông đi, sáng nay con có cuộc họp.”

Tôi nhìn Chu Chu đang truyền nước trong lòng mình.

Mặt nó đỏ bừng vì sốt, nhưng nó ngủ rồi, vì nó biết bà nội đang bế nó.

Tôi không gọi nữa.

Cứ ôm nó như vậy đến trưa.

Những chuyện như thế, trong bốn năm quá nhiều.

Tôi không kể từng chuyện nữa.

Tóm lại là —

Tôi bán nhà đưa chín trăm nghìn.

Tôi trông cháu bốn năm, không lương.

Tôi ngủ giường gấp bốn năm.

Tôi chạy bệnh viện không biết bao nhiêu lần.

Đổi lại được gì?

Một tin nhắn WeChat.

“Nhớ hẹn trước ba ngày.”

3.

Chiều thứ Tư, tôi làm một việc.

Tôi đi tìm chị Triệu.

Chị Triệu là đồng nghiệp cũ ở xưởng may, giờ đã nghỉ hưu, ở cùng khu với tôi.

Con dâu chị cũng là người bản địa, nhưng quan hệ mẹ chồng nàng dâu của chị khá tốt.

Tôi sang nhà chị ngồi một lát, nói vài câu chuyện nhà chuyện cửa.

Rồi tôi nói: “Chị Triệu, chị xem giúp em, trên WeChat của chị có nhìn thấy vòng bạn bè của Lâm Duyệt không?”

Chị Triệu và Lâm Duyệt cũng là bạn WeChat. Năm ngoái ăn Tết tụ họp thì kết bạn.

Chị Triệu nói: “Thấy mà, sao thế?”

“Chị lướt xem mấy bài gần đây của nó giúp em.”

Chị Triệu lướt mấy cái, bỗng dưng dừng lại.

Chị nhìn tôi.

“Quế Phương…”

“Sao vậy?”

Chị đưa điện thoại cho tôi.

“Em tự xem đi.”

Tôi nhận lấy điện thoại.

Bài đầu tiên, đăng ba ngày trước.

Một tấm ảnh phòng khách.

Chú thích: “Cuối cùng cũng dẹp được cái giường gấp rồi, phòng khách gọn gàng hẳn, lẽ ra phải làm từ sớm.”

Bên dưới có người bình luận: “Mẹ chồng đi rồi à?”

Lâm Duyệt trả lời: “Đi rồi đi rồi, được giải phóng rồi.”

Phía sau là ba biểu tượng cười ra nước mắt.

Tôi lướt xuống.

Bài thứ hai, một tuần trước.

Similar Posts

  • Thủ Khoa Thai Kỳ, Thao Túng F3

    Kiểm tra sức khỏe trước kỳ thi đại học, tôi lại phát hiện mình đã mang thai.

    Nhìn bốn chữ “tình trạng thai kỳ” trên tờ kết quả khám sức khỏe, cả người tôi cứng đờ, chết lặng tại chỗ.

    Trước mắt tôi hiện lên từng dòng bình luận:

    【Haha, cười chết mất, nữ phụ ngây người rồi kìa. Vẫn là con gái tôi thông minh, biết tráo kết quả xét nghiệm máu với nữ phụ. Đến lúc đó, con gái tôi vừa học vừa sinh con, còn nữ phụ thì chờ mà vào cao đẳng nhé.】

    【Trùm trường ngang ngược và nam thần lạnh lùng đàn anh dịu dàng, hôm đó con gái tôi bị chuốc đến mơ hồ luôn nhỉ, ghen tị ghê!】

    【Haiz, giờ con gái tôi còn chưa biết cái thai là của ai, chỉ có thể giấu kín thôi, tội nghiệp thật.】

    【Đừng hoảng, dù sao cũng là ba đại thần ở thủ đô, con gái tôi có thai với ai cũng đều lời to rồi!】

    ……

  • Tôi Giả Vờ Ngoan Ngoãn Trong Gia Đình Trọng Nam Khinh Nữ

    Gia đình tôi trọng nam khinh nữ.

    Từ ngày em trai chào đời, tôi hoàn toàn bị lãng quên.

    Nhưng không sao, tôi biết cách giả vờ ngoan ngoãn.

    Mẹ bị hạ đường huyết ngất xỉu, các chị luống cuống không biết làm gì, em trai đứng thản nhiên một bên mỉa mai châm chọc.

    Còn tôi vừa pha nước đường đỏ, vừa đỡ mẹ dậy, mắt đỏ hoe:

    “Mẹ ơi đừng làm con sợ, con sợ lắm.”

    Bố mua quýt về, em trai là đứa đầu tiên chọn quả to nhất, ngọt nhất trong túi để ăn.

    Còn tôi lại kiễng chân, nhét múi quýt đã bóc sạch xơ vào miệng bố:

    “Bố làm việc vất vả rồi, bố ăn trước đi ạ.”

    Từ đó về sau, hễ trong nhà có đồ gì tốt, người thứ ba họ nghĩ đến sẽ là tôi.

    Thứ nhất là em trai tôi – Triệu Diệu Tổ, thứ hai là bố tôi – Triệu Quang Tông.

  • Đêm Lặng Bến Tần

    Thuở nhỏ, ta theo mẫu thân lên núi cầu thần, lại bị bà vô ý làm lạc trong núi rừng.

    Năm ta mười lăm tuổi, mặc một thân áo vải thô, tìm được đường về nhà.

    Sau lưng phụ mẫu, đứng đó là một tiểu cô nương có đến bảy tám phần giống ta.

    Trang sức đầy mình, nuôi nấng kỹ lưỡng, một thân quý khí.

    Trưởng huynh là người đầu tiên bước ra: “Ngưng Nhi, những năm muội không ở đây, chúng ta đã sớm xem Chi Chi như muội rồi.”

    “Nàng thông tuệ ôn hòa, hiểu lễ nghĩa, biết đọc sách, biết làm người, như thế mới xứng đáng mang danh nữ nhi phủ họ Nhâm.”

    “Muội… hiểu ý của huynh chứ?”

  • Trả Thù Tên Chồng Vũ Phu

    Khi bị bọn buôn người bắt cóc đưa vào sâu trong núi, tôi nhận được tin nhắn từ chồng mình:

    【Vợ à, chúng ta đã hứa sẽ bên nhau trọn đời, anh đang trên đường đến tìm em đây.】

    Tên buôn người cảnh cáo tôi: “Chỗ bọn tao ở đến cả vệ tinh còn định vị không ra, mày đừng mong ai cứu.”

    Vậy thì quá tốt rồi.

    Chồng tôi là một kẻ bạo lực, ba năm nay tôi trốn đông trốn tây, nhưng lúc nào hắn cũng tìm được tôi.

    Bọn buôn người, hy vọng lần này mày không nói dối.

    Làm ơn đừng để tên chồng vũ phu đó tìm được tôi nữa.

  • TỰ DO và ĐẾ VƯƠNG

    Trùng sinh xong, ta giả bệnh, trốn tránh yến Thưởng Xuân được lập ra để tuyển phi cho Thái tử.

    Ta biết rõ kết cục của bản thân sau khi tham dự yến hội.

    Được ban hôn cùng Thái tử, đợi Thái tử đăng cơ rồi lại được sách lập làm Hoàng hậu.

    Cùng người tương kính như tân, hưởng vinh hoa phú quý trọn một đời.

    Đó là một kết cục rất đẹp.

    Nhưng không phải điều ta mong muốn.

    Bao đêm dài, ta luôn khát khao khung trời bao la ngoài chốn cung thành.

    Cho nên lần này, ta nhất định phải sống vì tự do.

    Thế nhưng, vào đêm sau khi yến hội chấm dứt, Thái tử Dung Dục, vốn nên không quen biết ta, lại lẻn vào khuê phòng của ta.

    Hắn gấp gáp ép ta vào tường mà hôn:

    “Ta đã làm sai điều gì? Vì cớ gì nàng lại không cần ta nữa?”

  • Giá Như Tôi Chưa Từng Yêu Anh

    Trước ngày cưới một hôm, bạn trai tôi bỗng nhiên yêu cầu tôi mua cho anh ta một chiếc Mercedes.

    Ánh mắt anh ta đầy vẻ bất đắc dĩ:

    “Em đang mang thai, không thể đi làm. Gánh nặng nuôi gia đình và con cái đều đè lên vai anh. Mua xe cũng chỉ để tiện đi làm, tiện chăm sóc hai mẹ con thôi mà.”

    Vì muốn giúp tôi, mẹ đã lấy ra toàn bộ số tiền tích cóp cả đời:

    “Mẹ già rồi, chỉ cần thấy con hạnh phúc là đủ. Nuôi gia đình không dễ dàng gì, mẹ hiểu cho tâm trạng của Bắc Tranh. Tiền này, mẹ trả thay con.”

    Nhưng ba tháng sau khi kết hôn, mẹ tôi bị chẩn đoán mắc ung thư dạ dày. Tôi không có đủ tiền chữa trị, chỉ có thể quỳ xuống cầu xin Lâm Bắc Tranh giúp một tay.

    Không ngờ tài khoản của anh ta chỉ còn lại ba nghìn tệ!

    Tôi suy sụp gào lên chất vấn, anh ta lại cắn chặt răng khẳng định tôi đang tính toán anh ta, thậm chí còn kéo tôi đi ép phá thai.

    “Vừa mới cưới đã bắt đầu tính toán rồi? Cô tưởng có con với tôi thì có thể trói buộc được tôi à? Nói thẳng cho cô biết, phụ nữ muốn sinh con cho tôi, thiếu gì!”

    Không còn cách nào, tôi chỉ có thể liều mạng làm thêm khắp nơi, vậy mà vẫn không đủ để chi trả viện phí đắt đỏ.

    Ngày mẹ mất, tôi đến cả một cái bình tro cốt đàng hoàng cũng không mua nổi, vậy mà trên đường từ nhà tang lễ về, tôi lại thấy Lâm Bắc Tranh đang đứng chọn xe ở cửa hàng 4S cùng một người phụ nữ khác.

    “Thì ra người nghèo ai cũng giỏi tính toán như nhau. Tôi còn tưởng Đường Uyển Như khác biệt, hóa ra cũng chỉ là một ‘chiến thần tử cung’. Lần này xem như tôi thua, xe cô cứ chọn, tôi trả tiền!”

    Tôi ôm tro cốt mẹ trong tay, tay run lẩy bẩy không thể kiềm chế, thì ra tất cả… chỉ là một canh bạc của anh ta.

    Nhưng khi tôi hoàn toàn tuyệt vọng quay lưng rời đi, anh ta lại quỳ xuống khóc lóc, van xin tôi đừng đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *