Chế Độ Hẹn Trước

Chế Độ Hẹn Trước

Con trai tôi gửi cho tôi một tin nhắn WeChat:

“Mẹ, tuần sau nếu muốn qua thăm Chu Chu thì nhớ hẹn trước ba ngày.”

Tôi nhìn tin nhắn đó, nhìn rất lâu.

Hẹn trước.

Lúc sinh nó ra, tôi đâu có hẹn trước với nó.

Lúc tôi bán căn nhà cũ để trả tiền đặt cọc mua nhà cho nó, tôi đâu có hẹn trước.

Lúc tôi trông con trai nó suốt bốn năm, tôi đâu có hẹn trước.

Bây giờ tôi muốn gặp cháu nội ruột của mình, lại phải hẹn trước.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Được.

Nếu đã phải hẹn, vậy thì tôi sẽ “hẹn” với con cho đàng hoàng một lần.

1.

Tin nhắn đó được gửi vào chiều thứ Bảy, lúc 2 giờ 17 phút.

Khi ấy tôi đang ở chợ, định mua một con cá rô phi… à không, cá vược, để ngày mai mang sang nhà con trai nấu canh cho Chu Chu.

Dạo này Chu Chu bị ho, tôi lo lắng suốt cả tuần.

Điện thoại reo.

Tôi cứ tưởng là con trai nhắn bảo tiện đường mua thêm gì đó.

Mở ra xem.

“Mẹ, tuần sau nếu muốn qua thăm Chu Chu thì nhớ hẹn trước ba ngày. Lâm Duyệt nói trong nhà phải dọn dẹp trước, mẹ đột ngột đến thì cô ấy không chuẩn bị kịp.”

Tôi đứng trước sạp cá, nhìn chằm chằm vào màn hình.

Bên cạnh, cá trong chậu đang quẫy đạp.

Tôi không nhúc nhích.

Trước ba ngày.

Hẹn trước.

Tôi đọc lại tin nhắn một lần nữa.

Không đọc nhầm.

Tôi gõ: “Ý con là gì?”

Nó trả lời ngay: “Chỉ là báo trước một tiếng thôi mà, đừng qua đột ngột. Lâm Duyệt không quen.”

Tôi hỏi: “Mẹ sang thăm cháu nội mà cũng phải hẹn với vợ con à?”

Nó gửi một biểu tượng mặt cười.

“Mẹ đừng để trong lòng, chỉ là một quy trình thôi.”

Quy trình.

Tôi năm nay năm mươi tám tuổi.

Nuôi nó ba mươi năm.

Giờ nó đặt cho tôi một cái “quy trình”.

Tôi không trả lời nữa.

Trả tiền cá, xách túi nilon đi bộ về nhà.

Trên đường, tôi nghĩ rất nhiều.

Tôi nhớ lại năm năm trước, khi nó muốn mua nhà cưới.

Tiền đặt cọc một triệu hai trăm nghìn tệ.

Nó và Lâm Duyệt cộng lại chỉ có ba trăm nghìn.

Chín trăm nghìn còn lại, nó mở miệng xin tôi.

Lúc đó căn nhà tôi đang ở là do bố nó để lại cho tôi.

Hai phòng một khách, khu nhà cũ, nhưng tôi đã ở hơn hai mươi năm.

Tôi bán căn nhà đó.

Chín trăm nghìn, không thiếu một đồng, đưa hết cho nó.

Ngày nó nhận được tiền, nó nói qua điện thoại: “Mẹ, đợi bọn con ổn định rồi, con sẽ đón mẹ tới ở.”

Sau này ổn định rồi.

Nó không đón tôi.

Tôi thuê một căn hộ một phòng, mỗi tháng một nghìn tám.

Rồi sau đó Chu Chu ra đời.

Lâm Duyệt không muốn thuê bảo mẫu tháng đầu.

“Mẹ, mẹ qua giúp trông vài tháng nhé.”

Vài tháng biến thành bốn năm.

Từ ở cữ đến lúc vào mẫu giáo.

Pha sữa, dỗ ngủ, làm đồ ăn dặm, tiêm phòng, nửa đêm sốt cao chạy bệnh viện.

Tất cả đều là tôi.

Lâm Duyệt đi làm, Chu Hạo đi làm.

Tôi trông con, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa.

Không lương.

Cũng không ai nói một câu cảm ơn.

Sau khi Chu Chu đi mẫu giáo, Lâm Duyệt nói với tôi: “Mẹ, Chu Chu lớn rồi, không cần mẹ ngày nào cũng chạy qua nữa.”

Ý là — mẹ có thể đi rồi.

Tôi dọn về căn nhà thuê của mình.

Nhưng tôi vẫn qua thăm Chu Chu mỗi tuần.

Có lúc mang ít trái cây, có lúc mua cho nó một bộ quần áo.

Cho đến hôm nay.

Cho đến cái tin nhắn “hẹn trước” này.

Tôi về đến nhà.

Bỏ cá vược vào tủ lạnh.

Ngồi xuống ghế sofa, lại đọc tin nhắn đó một lần nữa.

“Nhớ hẹn trước ba ngày.”

Tôi bỗng thấy buồn cười.

Không phải buồn cười.

Là thấy hoang đường.

Tôi vét sạch căn nhà của mình để con mua nhà.

Tôi bỏ ra bốn năm trời để trông cháu cho con.

Giờ tôi muốn nhìn cháu một cái.

Con lại bảo tôi phải hẹn trước.

Tôi úp điện thoại xuống bàn.

Con cá ở trong tủ lạnh, ngày mai khỏi cần nấu canh nữa.

Chủ nhật, tôi không đến nhà con trai.

Thứ Hai, tôi không đến.

Thứ Ba, Chu Hạo nhắn tin tới.

“Mẹ sao không qua nữa? Chu Chu hỏi mẹ đó.”

Tôi nhìn tin nhắn này.

Muốn trả lời: Chẳng phải con nói phải hẹn trước sao?

Nhưng tôi không trả lời.

Tôi đang nghĩ một chuyện.

Cái “chế độ hẹn trước” này rốt cuộc là ý của Lâm Duyệt, hay là ý của Chu Hạo?

Hay là — hai đứa cùng bàn với nhau?

Trong lòng tôi có một giọng nói: Chắc chắn là Lâm Duyệt. Chu Hạo sẽ không như vậy.

Nhưng một giọng khác lại nói: Tin nhắn là nó gửi. Nó không phản đối. Nó còn nói “chỉ là một quy trình”.

Nó thấy chuyện này chẳng có gì cả.

Bảo mẹ ruột của mình hẹn trước để gặp cháu nội, nó thấy chẳng có gì cả.

Tôi xóa tin nhắn.

Không trả lời.

2.

Có lúc tôi nghĩ, mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khi nào.

Hồi nhỏ Chu Hạo không như thế này.

Bố nó mất sớm, năm nó m /ười h /ai t /uổi, công trường xảy ra t /ai n /ạn.

Chỉ còn lại hai mẹ con tôi.

Tôi làm ở xưởng may, ca ngày ca đêm luân phiên.

Chu Hạo tan học về tự làm bài tập, đói thì tự nấu mì.

Có một lần tôi tan ca đêm về, thấy nó ngủ gục trên bàn.

Trên bàn có hai bát mì.

Một bát của nó, đã ăn rồi.

Một bát để cho tôi, nguội ngắt.

Bên cạnh đè một mẩu giấy: “Mẹ, mì ở đây, mẹ về hâm lại nhé.”

Khi đó nó m /ười bố /n tu /ổi.

Tôi nhìn bát mì nguội, khóc nửa ngày.

Sau này nó đậu đại học.

Tiền học tôi trả.

Tiền sinh hoạt tôi trả.

Tốt nghiệp xong nó ở lại thành phố, vào một công ty khá tốt.

Tôi vui.

Rồi sau đó nó có bạn gái.

Lâm Duyệt.

Người bản địa, con một, gia đình điều kiện cũng khá.

Lần đầu gặp mặt, Lâm Duyệt liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Cháu chào cô.”

Cười một cái.

Lịch sự, nhưng xa cách.

Lúc đó tôi không để ý.

Sau này chúng nó kết hôn.

Trong đám cưới, mẹ của Lâm Duyệt mặc sườn xám, uốn tóc, tươi cười chào hỏi mọi người.

Tôi mặc một chiếc áo khoác màu sẫm mới mua.

Một người bạn của Lâm Duyệt nói nhỏ một câu.

Tôi không nghe trọn.

Chỉ nghe được ba chữ: “nhà quê lên.”

Lúc ấy tôi giả vờ như không nghe thấy.

Kết hôn phải mua nhà.

Tiền đặt cọc một triệu hai trăm nghìn tệ.

Nhà Lâm Duyệt góp ba trăm nghìn.

Chín trăm nghìn còn lại.

Chu Hạo gọi cho tôi.

“Mẹ, mẹ xem có thể nghĩ cách được không?”

Nghĩ cách.

Lương tháng tôi bốn nghìn năm.

Tôi có thể nghĩ được cách gì?

Cách duy nhất của tôi, chính là căn nhà đó.

Căn nhà bố nó để lại cho tôi.

Ngôi nhà tôi đã ở hơn hai mươi năm.

Tôi bán đi.

Ngày môi giới dẫn người tới xem nhà, tôi đứng ở ban công nhìn bồn hoa nhỏ dưới lầu.

Đó là khóm nguyệt quý tôi và bố nó trồng khi mới dọn tới.

Hai mươi năm rồi, vẫn còn nở.

Tôi chuyển cho Chu Hạo chín trăm nghìn.

Nó nói: “Mẹ, cảm ơn mẹ.”

Chỉ một câu này.

Rồi nó nói: “Trên sổ nhà sẽ ghi tên con và Lâm Duyệt, mẹ yên tâm, sau này đây cũng là nhà của mẹ.”

Sau này.

Cái “sau này” đó, cuối cùng vẫn không đến.

Sau khi Chu Chu ra đời, tôi chuyển qua giúp.

Tôi ngủ ở góc phòng khách trên một chiếc giường gấp.

Lâm Duyệt nói phòng phụ phải làm phòng làm việc.

Tôi nói không sao, tôi ngủ đâu cũng được.

Trong tháng ở cữ, Lâm Duyệt không chịu cho con bú mẹ.

Ngày nào tôi cũng pha sữa bột, hâm bình, vỗ ợ, thay tã.

Nửa đêm Chu Chu khóc, tôi bế lên dỗ.

Cửa phòng Lâm Duyệt đóng.

Cửa phòng Chu Hạo đóng.

Chỉ bên cạnh giường gấp của tôi có một ngọn đèn ngủ nhỏ.

Lúc Chu Chu ba tháng tuổi bị chàm sữa.

Tôi tìm nhiều mẹo lắm, mỗi ngày dùng nước kim ngân hoa tắm cho nó.

Lâm Duyệt nói: “Đừng có làm linh tinh, lỡ dị ứng thì sao?”

Tôi không lên tiếng.

Vẫn tiếp tục tắm.

Một tuần sau chàm sữa khỏi.

Lâm Duyệt không nói gì.

Chu Chu tám tháng biết gọi người.

Tiếng đầu tiên nó gọi là “bà nội”.

Hôm đó sắc mặt Lâm Duyệt không được vui.

Chu Hạo đứng giữa hòa giải: “Trẻ con mà, ai chăm nhiều thì gọi trước.”

Lâm Duyệt nói: “Vậy sau này để nó gọi mẹ nhiều hơn.”

Từ đó về sau, mỗi lần Chu Chu gọi tôi là bà nội, Lâm Duyệt đều sửa ở bên cạnh: “Gọi mẹ đi, gọi mẹ đi.”

Tôi không nói gì.

Cúi đầu tiếp tục đút cơm.

Lúc Chu Chu m /ột tu /ổi rưỡ /i thì sốt cao.

Ba giờ sáng, tôi bế nó đi bệnh viện.

Bắt taxi, đăng ký khám, xét nghiệm má /u, chờ kết quả.

Vật vã tới bảy giờ sáng.

Một mình tôi.

Chu Hạo và Lâm Duyệt ngủ ở nhà.

Tôi gọi điện cho Chu Hạo.

Nó lơ mơ bắt máy.

“Bao nhiêu độ?”

“Ba mươi chín độ rưỡi.”

“Vậy mẹ cứ ở bệnh viện trông đi, sáng nay con có cuộc họp.”

Tôi nhìn Chu Chu đang truyền nước trong lòng mình.

Mặt nó đỏ bừng vì sốt, nhưng nó ngủ rồi, vì nó biết bà nội đang bế nó.

Tôi không gọi nữa.

Cứ ôm nó như vậy đến trưa.

Những chuyện như thế, trong bốn năm quá nhiều.

Tôi không kể từng chuyện nữa.

Tóm lại là —

Tôi bán nhà đưa chín trăm nghìn.

Tôi trông cháu bốn năm, không lương.

Tôi ngủ giường gấp bốn năm.

Tôi chạy bệnh viện không biết bao nhiêu lần.

Đổi lại được gì?

Một tin nhắn WeChat.

“Nhớ hẹn trước ba ngày.”

3.

Chiều thứ Tư, tôi làm một việc.

Tôi đi tìm chị Triệu.

Chị Triệu là đồng nghiệp cũ ở xưởng may, giờ đã nghỉ hưu, ở cùng khu với tôi.

Con dâu chị cũng là người bản địa, nhưng quan hệ mẹ chồng nàng dâu của chị khá tốt.

Tôi sang nhà chị ngồi một lát, nói vài câu chuyện nhà chuyện cửa.

Rồi tôi nói: “Chị Triệu, chị xem giúp em, trên WeChat của chị có nhìn thấy vòng bạn bè của Lâm Duyệt không?”

Chị Triệu và Lâm Duyệt cũng là bạn WeChat. Năm ngoái ăn Tết tụ họp thì kết bạn.

Chị Triệu nói: “Thấy mà, sao thế?”

“Chị lướt xem mấy bài gần đây của nó giúp em.”

Chị Triệu lướt mấy cái, bỗng dưng dừng lại.

Chị nhìn tôi.

“Quế Phương…”

“Sao vậy?”

Chị đưa điện thoại cho tôi.

“Em tự xem đi.”

Tôi nhận lấy điện thoại.

Bài đầu tiên, đăng ba ngày trước.

Một tấm ảnh phòng khách.

Chú thích: “Cuối cùng cũng dẹp được cái giường gấp rồi, phòng khách gọn gàng hẳn, lẽ ra phải làm từ sớm.”

Bên dưới có người bình luận: “Mẹ chồng đi rồi à?”

Lâm Duyệt trả lời: “Đi rồi đi rồi, được giải phóng rồi.”

Phía sau là ba biểu tượng cười ra nước mắt.

Tôi lướt xuống.

Bài thứ hai, một tuần trước.

Similar Posts

  • Cô Nàng Tham Ăn Ở Ngự Thiện Phòng

    VĂN ÁN

    Ta là một tiểu cung nữ, bởi vì tham ăn nên đã liều mình tiêu hao nhân lực của tổng quản thái giám, ép bằng được để điều ta sang Ngự thiện phòng.

    Mỗi ngày lén lút làm vài món ngon cho riêng mình.

    Bánh hạt dẻ hoa quế, sữa táo hoa nhài, cuộn gà chiên nướng, lẩu dê cay nóng hôi hổi.

    Đọc full tại page bơ không cần đường

    Ta tự “cải thiện chế độ ăn” cho đến nỗi béo ra mấy vòng.

    Kết quả xui xẻo thế nào lại bị một thị vệ bắt gặp.

    Để bịt miệng hắn, ta chỉ có thể nhịn đau chia cho hắn một nửa.

    Sau đó hắn bắt đầu dắt người đến ăn chực.

    Nào là Thái giám thân cận của Hiền quý phi – Tứ Bảo,

    Cung nữ được Trường Lạc công chúa yêu thích nhất – A Lạc,

    Thái giám được bệ hạ tin tưởng nhất – Điểm Điểm.

    Tứ Bảo (vừa nhai vừa nói): “Hoàng thúc nói quả không sai, trên đời thật có mỹ vị như vậy.”

    Điểm Điểm: “Ngươi để dành… để dành cho trẫm một ít!”

    A Lạc: “Hoàng thúc, không thể để Thính Hoan về tiểu trù phòng trong cung ta sao?”

    Mọi người đồng thanh: “Không được!!!”

  • Sếp Mục Bẫy Tôi

    Sếp tôi đột nhiên lên cơn thèm yêu, muốn tìm người yêu để kết hôn.

    Tôi: “Sắp xếp!”

    Danh sách các thiên kim tiểu thư, danh vọng đầy mình, mỗi người một vẻ, không ai kém ai.

    Tôi hoa cả mắt, nhưng Sếp lại tối sầm mặt.

    “Sao trong danh sách này không có cô?”

    Tôi: “???”

    Lương trả cho tôi ít ỏi thế này, mà còn vọng tưởng bắt tôi bán cả thân xác lẫn linh hồn?

    Thần thiếp không làm được!

  • Pháo Hoa Mất Đi Màu Sắc

    Trên cằm tôi có một vết sẹo, kéo dài xuống tận dưới cổ.

    Là do hồi nhỏ, Hứa Sùng ném pháo trúng tôi mà ra.

    Mẹ cậu ta dắt đến xin lỗi, cậu lại thản nhiên hôn chụt một cái lên miếng băng gạc của tôi.

    “Song Song, sau này tớ sẽ chịu trách nhiệm với cậu.”

    Từ đó, tôi luôn sợ tiếng pháo nổ.

    May mà có Hứa Sùng – “thủ phạm” năm nào – luôn che tai giúp tôi.

    Cậu nói:

    “Song Song, đừng sợ, sau này mỗi cái Tết, tớ sẽ luôn ở phía sau cậu.”

    Vậy mà sau này, dưới bầu trời rực rỡ pháo hoa,cậu lại hôn cô nàng thiết kế pháo hoa mới vào công ty.

    Tôi đứng từ xa nhìn họ, vết sẹo nơi cằm như bỗng nóng rát lên từng cơn.

  • Con Nhà Người Ta – Và Tôi

    Năm tôi ba tuổi, chỉ vì một hiểu lầm, bố mẹ tôi đồng loạt ngoại tình, trở thành cặp đôi “oan gia” nổi tiếng trong giới quý tộc.

    Để trả thù nhau, họ dồn hết mọi độ/ c á/ c lên một mình tôi.

    Trong năm năm đó, tôi bị mẹ đ/ á/nh g/ ãy xương ba lần, bị bố cố tình “làm lạc” năm lần, thậm chí còn từng bị họ vứt xuống biển như ném một túi rác.

    Nhưng ngay cả kiểu trả thù b/ ệ/nh ho/ạ/ n ấy cũng không duy trì được lâu.

    Ngày họ ly hôn, cả hai đều dẫn về một bé gái xinh đẹp như búp bê, vừa trưng ra khoe chiến tích, vừa liếc nhau đầy khiêu khích —

    nhưng không ai thèm nhìn tôi lấy một lần.

    Như thể tôi là vết b/ ẩn duy nhất trên cuộc đời hào nhoáng của họ, bẩ/ n th/ ỉu đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy chướng mắt.

    Tôi trở thành thứ dư thừa vô dụng nhất trong nhà, chỉ được “dùng đến” khi họ nhớ tới sự tồn tại của đối phương và cần một nơi để tr/ út gi/ ậ/n.

    Thứ duy nhất níu tôi sống tiếp chính là chiếc khóa trường mệnh mà họ tặng lúc tôi sinh ra — khắc bốn chữ Bình an – Vui vẻ.

    Đó là sự ấm áp cuối cùng mà tôi có.

    Cho đến năm mư/ ời tu/ i, ngay cả chút hy vọng ấy cũng bị cướp đi.

    Tôi cố sức phản kháng, rồi bị đ/án/ h đến v/ ỡ l/ á/ch.

    Bố mẹ vội chạy tới, nhưng khi thấy m/ /á0 ch ảy khắp nền nhà, ánh mắt họ chỉ toàn gh/ ê t/ ở/m.

    “Lâm Chi Chi, mày nhìn xem mày d/ ơ d/ á/y đến mức nào rồi? Giống y như đám phụ nữ mà bố mày l/ă/ ng nhă/ ng ngoài kia, buồn nôn!”

    “Mày nói ai? Nhìn c/ on b/ /é lôi thôi thế kia — giống mày mới đúng! Đúng là y hệt mẹ nó, cái đồ l/ ẳ/ng lơ/ !”

    Họ lại bắt đầu cãi nhau — từ việc “ai phải đưa tôi đi bệnh viện” đến chuyện “ngay từ đầu không nên sinh ra đứa nghiệp chướng này”.

    Và tôi — trong khoảnh khắc nhìn họ — lại thấy… nhẹ nhõm kỳ lạ.

    Bố mẹ, lần này… đến lượt Chi Chi không cần hai người nữa. Được không?

  • Thiên Kim Phản Công

    Trong truyện thật giả thiên kim,

    thiên kim thật và thiên kim giả luôn tranh giành tình cảm thiên vị của người nhà.

    Tranh giành sự sủng ái của đàn ông.

    Tranh giành quyền sử dụng phòng.

    Tranh quần áo, túi xách và trang sức…

    Là thiên kim thật, tôi nổi giận rồi!

    Sao toàn tranh mấy thứ không đáng tiền thế này chứ!

    Khi tôi trở về ngôi nhà vốn dĩ thuộc về mình,

  • Phụ Bạc Vợ Con, Mất Hết Phúc Báo

    Con gái của em chồng mắc ung thư nguyên bào thần kinh giai đoạn 4.

    Chồng tôi muốn bán căn nhà trong khu trường học của con gái chúng tôi để lấy tiền chữa bệnh cho cháu gái.

    Tôi không đồng ý, chồng liền trách tôi là người ích kỷ, máu lạnh, không coi trọng tình cảm anh em của anh ấy.

    Tôi nói, nếu anh nhất định phải bán nhà mà không quan tâm đến mẹ con tôi, vậy thì ly hôn đi.

    Anh ta đáp: “Được, dù phải vay tiền, tôi cũng phải cứu cháu tôi cho bằng được.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *