Hàng Xóm Cực Phẩm

Hàng Xóm Cực Phẩm

Trong nhóm cư dân tòa nhà bỗng nhiên xuất hiện một thông báo cưới xin:

“Con trai tôi tuần sau kết hôn, bà con hàng xóm mỗi nhà mừng phong bì 8888.”

“Những hộ có xe trị giá trên 500.000 tệ vui lòng đổ đầy xăng trước, 2 giờ sáng Chủ nhật tuần sau tập trung, xuất phát đi đón dâu.”

“Tôi sẽ kết bạn với tất cả cư dân, xin hãy nhanh chóng đồng ý, rồi chuyển tiền mừng cho tôi.”

“À đúng rồi, các cô gái độc thân xinh đẹp thì nhắn riêng gửi ảnh cho tôi, tôi sẽ chọn lọc lấy hai người làm phù dâu.”

Người đăng còn @ tất cả mọi người. Buồn cười ở chỗ, ông ta chẳng phải quản trị viên gì, ngay cả cái “@ tất cả” cũng là tự tay gõ từng người một.

Tin nhắn cuối cùng lại còn @ tôi và mấy nhà hàng xóm khác.

Rất nhanh, ông ta đã gửi lời mời kết bạn cho tôi.

Tôi thẳng tay từ chối, rồi nhắn lại:

“Không biết xấu hổ không có nghĩa là vô địch.”

1

“Cốc cốc cốc!”

Ngay giây tiếp theo, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa ầm ầm.

Nhìn qua camera chuông cửa, tôi thấy một gã đàn ông trung niên hầm hầm khí thế đang nện mạnh vào cửa chống trộm, vừa đập vừa hùng hồn nói:

“Mở cửa! Sao cô không thêm bạn tôi? Mau đưa tiền đi, tiền mừng cả tòa nhà chỉ thiếu mỗi cô thôi!”

Đúng là… cửa chống trộm còn không dày bằng mặt ông ta.

Khu tôi ở là khu cao cấp, có thể người khác không chấp mấy đồng này, nhưng tôi thì không đời nào nuông chiều loại người như thế.

Tôi bật chức năng nói chuyện qua khóa cửa, giọng mỉa mai:

“8888 ít quá. Tôi đưa anh 88888, tặng thêm anh một chiếc xe nữa nhé, được không?”

Gã đàn ông nghe xong mừng rỡ:

“Được! Vậy lấy chiếc Mercedes màu đen cô hay lái gần đây ấy, chiếc Volkswagen trắng tôi không thèm.”

Tôi rút điện thoại ra, chủ động kết bạn với hắn.

“Tôi chuyển rồi đó, nhớ nhận nhé.”

“Thế mới phải chứ, tha cho cô đấy… Cô mẹ kiếp! Cô gửi cái gì vậy? Nhãn dán à!”

Ngoài cửa, hắn phát hiện có gì sai sai, gầm lên.

“Ê… không biết chuyển khoản WeChat một lần chỉ chuyển tối đa có 20.000 à? Không lẽ có người thật sự bấm vào nhãn dán hả?”

Tôi tiếp tục giọng cà khịa.

“Ra đây! Cô đã hứa rồi thì hôm nay bắt buộc đưa tôi 88888, còn cả xe nữa!”

Hắn càng lúc càng kích động.

Bị độ trơ trẽn của hắn làm tôi bật cười tức tối, tôi thẳng tay mở tin nhắn, gọi cảnh sát.

“Được thôi, lần này tôi chuyển thật cho anh.”

Tôi nói với hắn bằng giọng đầy ẩn ý.

“4 lần 20.000, thêm 1 lần 8888… lần này đúng rồi nhé.”

“Đệt! Sao lại vẫn là nhãn dán!”

Tôi đứng sau cửa cười đến mức thở không ra hơi.

Tôi từng nghe nói có rất nhiều người trí lực không bình thường, chỉ là vì vẫn tự lo được cuộc sống nên bị xem như người bình thường.

Hôm nay tận mắt chứng kiến, đúng là không sai.

“Rầm rầm rầm!”

Hắn lại nện cửa đến long trời lở đất, liên tục gào lên bảo tôi chuyển tiền mừng cho hắn.

Tôi còn chẳng quen hắn, con trai hắn cưới xin thì liên quan quái gì đến tôi?

Tôi mặc kệ tiếng gào ngoài cửa, yên tâm chờ cảnh sát đến.

“Đồng chí cảnh sát, trong này có người nợ tiền không trả!”

Hắn thấy “cứu tinh” thì lập tức kêu gào.

“Không phải một cô gái báo cảnh sát à?”

Cảnh sát ngẩn người.

Tôi vội mở cửa, không để hắn nói bậy.

“Là tôi báo cảnh sát!”

2

Tôi kể lại đầy đủ đầu đuôi câu chuyện cho cảnh sát.

Hai đồng chí nghe xong cũng cạn lời.

Gã đàn ông đứng bên cạnh xoa tay, ra vẻ chính nghĩa mà nói:

“Đồng chí cảnh sát, toàn hàng xóm láng giềng, tôi cho mọi người dính chút hỷ khí thì sao nào? Hơn nữa tôi đã báo trước cho cô ta rồi, cô ta phải đưa tiền mừng chứ. Cô ta còn đồng ý đưa 88888, còn tặng tôi một chiếc xe! Thế chẳng phải tính là cô ta nợ tôi à?”

Khóe miệng cảnh sát giật giật, nghiêm giọng nói:

“Bây giờ đã 11 giờ, hành vi của anh đã là gây ồn ào quấy rối rồi! Còn tiền mừng, người ta không quen biết anh, không có nghĩa vụ phải mừng cưới cho con anh!”

Phê bình hắn xong, cảnh sát quay sang tôi:

“Cô à, nếu sau này anh ta còn có hành vi tương tự thì nhớ báo cảnh sát kịp thời.”

Tôi gật đầu, tỏ ý hiểu.

“Sau này anh không được vì chuyện này mà quấy rối người khác nữa, nghe rõ chưa!”

Dặn thêm hắn một câu cuối, cảnh sát quay người rời đi.

Trước khi đi, hắn còn buông một câu độc địa:

“Cô cứ chờ đấy!”

Một lúc sau, tôi vừa định ngủ thì trên trần nhà vang lên tiếng búa gõ, tiếng nhảy thình thịch, cùng đủ thứ âm thanh lạch cạch loảng xoảng khác.

Hóa ra hắn sống ngay tầng trên nhà tôi.

Hắn nhắn WeChat, giọng hằn học:

“Biết sai chưa? Ngoan ngoãn mang tiền mừng và xe tới đây, nếu không thì tối nào cô cũng đừng hòng ngủ.”

Tôi bật dậy, lấy hộp giấy và bông cách âm quấn cái loa nhỏ mới mua kín ba lớp trong, lại ba lớp ngoài, chỉ chừa một lỗ nhỏ.

Tôi dùng đồ chống cái “thiết bị” vừa chế lên sát trần nhà.

Cách làm này có một lợi ích duy nhất: không ảnh hưởng những hàng xóm khác, mà chỉ để nhà tầng trên được “độc hưởng” âm nhạc cực hạn.

Tôi mở trình phát nhạc, bắt đầu bật lặp đi lặp lại nhạc metal nặng.

“Mẹ kiếp, cô có bệnh à? Tôi…”

Rất nhanh, WeChat gửi đến một đoạn voice 60 giây từ hắn. Đó là giới hạn của WeChat, chứ không phải giới hạn của hắn.

Tôi lặng lẽ tăng âm lượng loa lên thêm một nấc.

Rồi tôi đeo nút tai, mặc kệ những lời bẩn thỉu, vui vẻ ngủ ngon lành.

3

Sáng sớm hôm sau, tôi gặp cô hàng xóm đối diện ở cửa thang máy.

Là một cô gái trạc tuổi tôi.

“Chị không sao chứ? Nhà tầng trên kia không dễ dây vào đâu.”

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt thương cảm.

“Chẳng lẽ em cũng…”

“Không chỉ em đâu, trong cả khu này không có ai là không sợ hắn.”

Cô gái nói mà vẫn còn rùng mình.

“Thế mọi người đều đưa tiền mừng rồi à?”

Tôi vội hỏi.

“Đây là khu cao cấp, có vài người không bận tâm số tiền đó, nhưng phần lớn là tức mà không dám nói.”

“Nhà đó thủ đoạn kinh tởm lắm, báo cảnh sát cũng chẳng làm gì được họ.”

Cô ấy nói cô tên Hứa Hân, đã dọn vào đây được một năm.

Cô kể, gã đàn ông hôm qua đập cửa tên Lý Anh Tuấn, vợ tên Trần Quyên.

“Nhà này ghê tởm lắm, chị không biết thôi. Lúc họ mới chuyển đến…”

Hứa Hân càng nói càng tức, lấy điện thoại lật lại lịch sử chat.

“Xin chào! Tôi là hàng xóm phòng 801, hôm qua mới chuyển đến, mong sau này mọi người chiếu cố.”

Đó là tin nhắn của Lý Anh Tuấn.

“Chào mừng! Sau này chúng ta cùng nhau giúp đỡ.”

Hứa Hân đáp lịch sự.

“Ngày mai nhà tôi tổ chức tiệc tân gia, trân trọng mời bạn đến dự, tiền mừng là 1888.”

Lý Anh Tuấn được nước lấn tới, Hứa Hân tất nhiên không đồng ý.

Cả nhà Lý Anh Tuấn quấy rối Hứa Hân suốt tròn một tuần.

Đổ rác trước cửa nhà Hứa Hân, chặn ở cổng khu dân cư, theo dõi Hứa Hân đi làm…

“Chị ơi, em là con gái, em sợ lắm… cuối cùng em vẫn phải đưa…”

Hứa Hân cười khổ.

Theo lời Hứa Hân, còn rất nhiều nhà khác cũng bị thủ đoạn trơ tráo ép đến mức phải đưa tiền.

Hôm tiệc tân gia, gia đình đó còn bày một bàn “Hoa Lai Shi” (kiểu đồ ăn nhanh) ở khoảng đất trống trong khu cho mọi người.

Đáng giận nhất là một bàn 14 người mà chỉ chuẩn bị khẩu phần cho 6 người.

Họ còn lấy cớ: ăn ít có lợi cho sức khỏe.

“Thật quá đáng. Đừng sợ, em gái. Chị sẽ đòi lại công bằng cho em.”

Tôi phẫn nộ cam đoan.

“Đinh!”

Cửa thang máy mở ra.

“Chị!”

Hứa Hân kêu thất thanh, vội trốn ra sau lưng tôi.

Ở cửa thang máy đứng Lý Anh Tuấn, bên cạnh là một người phụ nữ trung niên, chắc là vợ hắn Trần Quyên.

“Đồ tiểu nhân nói không giữ lời, cuối cùng cũng tóm được cô rồi!”

4

“Con ranh tiện này! Hôm nay cô bắt buộc phải đưa tiền và xe cho tôi! Không thì đừng hòng đi khỏi đây!”

Lý Anh Tuấn gào lên, Trần Quyên đứng bên cạnh chống nạnh, trợn mắt lườm tôi.

“Tôi đã nói rồi, tuần sau con trai tôi cưới vợ, sao cô không mừng? Cô còn chút lễ nghĩa nào không vậy? Phí hoài cái mặt. Trẻ măng mà ở được chỗ này, ai biết sau lưng đã lẳng lơ câu kéo bao nhiêu thằng đàn ông…”

Trần Quyên cũng bắt đầu xả một tràng vào mặt tôi.

Quả nhiên không phải người một nhà thì chẳng chui chung một cửa, hai kẻ này đúng là một cặp trời sinh.

“Ôi chao, tôi cứ thắc mắc sao bể phốt tự nhiên trống trơn, hóa ra đều nằm hết trong miệng bà. Bảo sao thúi dữ vậy.”

Tôi làm bộ đưa tay bịt mũi.

“Cô dám chửi vợ tôi!”

Lý Anh Tuấn cuống lên.

“Bà đây không chỉ chửi bà ta, mà còn chửi luôn cả anh! Anh là thứ quái thai nào thế? Anh nói một câu là tôi phải đưa à? Mai anh mò tới Trung Nam Hải thì có phải cả Thiên An Môn cũng phải biếu anh không? Có bệnh thì đi chữa, đừng tới tìm tôi, tôi có phải bác sĩ đâu.”

Xả xong, tôi chỉ thấy khoan khoái hẳn, tinh thần sảng khoái vô cùng.

“Cô…!”

Lý Anh Tuấn chỉ tay vào tôi, tức đến mức không thốt nổi lời.

Hắn tức tối phát điên, hai tay chộp về phía tôi, định túm tóc tôi.

Tôi cúi đầu né ngay, rồi dùng sức đạp mạnh mũi giày xuống chân hắn.

Hôm nay tôi mang giày cao gót, chắc chắn “phê” lắm.

“A…!”

Trong thang máy vang lên tiếng tru như heo bị chọc tiết của Lý Anh Tuấn.

“Giết người rồi! Tôi báo cảnh sát!”

Trần Quyên hoảng hốt, rút điện thoại gọi cảnh sát.

Cảnh sát tới nơi liền trích xuất camera thang máy.

Hình ảnh ghi rất rõ Lý Anh Tuấn chặn tôi trong thang máy, và sau đó còn định ra tay tấn công tôi.

Vợ chồng Lý Anh Tuấn trái lại bị phạt 500, đồng thời bị yêu cầu xin lỗi tôi.

“Xin lỗi!”

Lý Anh Tuấn ôm chân, nghiến răng nghiến lợi.

Tôi chẳng thèm để ý, chỉ nghiêng đầu đi, kéo Hứa Hân hiên ngang nghênh ngang bước xuyên qua giữa hai người họ.

Nhìn ánh mắt không cam lòng của chúng, tôi biết: chuyện này chưa xong đâu.

Similar Posts

  • Tôi Trở Thành Kẻ Xui Xẻo Bị Hy Sinh Trong Truyện Tình Thân

    Mười tám tuổi, tôi bị một tên du côn chưa từng gặp mặt chiếm đoạt sự trong trắng.

    Trong đầu lại vang lên một giọng nói đầy hân hoan.

    [Tốt quá rồi! Cuối cùng cũng giúp mẹ thoát khỏi móng vuốt của tên du côn kia rồi!]

    Hai mươi tuổi, tôi dốc hết tâm huyết, khổ công nghiên cứu một trò chơi suốt nhiều năm rồi lại bị người khác tung ra trước, khiến công ty chuyển hướng thất bại.

    Giọng nói đó lại vang lên.

    [Có tiền rồi, mẹ sẽ không phải giặt quần áo thuê trong mùa đông giá rét đến kiệt sức mà qua đời nữa.]

    Hai mươi lăm tuổi, vị hôn phu của tôi bất ngờ đổi ý trước hôn lễ, cưới người phụ nữ khác, kéo theo công ty của tôi phá sản.

    [Mẹ cuối cùng cũng thoát khỏi người “ba” nghiện rượu hay bạo hành rồi.]

    [Mẹ nhất định phải hạnh phúc, cho dù con không thể làm con gái mẹ nữa!]

    Thật là một tình mẫu tử lay động lòng người.

    Nếu như những gì cô ta cướp đi không phải là cuộc đời của tôi, có lẽ tôi cũng phải vỗ tay rơi lệ vì cảm động mất rồi.

  • Đại Dương Sâu Thẳm

    Biết được phản diện là người cá có thể khóc ra ngọc trai, tôi liền lôi que thử thai đã vứt trong thùng rác ra.

    Rồi đi thẳng lên sân thượng.

    “Ơm… người cá các anh một lần sinh ra bao nhiêu đứa? Ăn thức ăn cho cá hay uống sữa bột?”

    Đúng lúc đang định tự tử, Giang Dạ trượt chân một cái, suýt rơi từ tầng mười tám xuống.

    Tôi lắc đầu thở dài:

    “Thôi kệ, sinh xong tôi vứt thẳng xuống biển vậy.”

    Sau này, khi đứa bé chào đời, Giang Dạ đến ngủ cũng không dám ngủ say, sợ tôi thật sự đem con đi “thả sinh” xuống biển.

    Lúc nữ chính và nam chính giận dỗi, kéo nhau đến tìm tôi.

    Anh ta đang nhìn bảng điểm bơi lội của thằng cả, gào ầm lên:

    “Con là người cá mà? Sao lại sợ nước được?!”

  • Nếu Có Thể Quay Lại Ngày Hôm Ấy

    Mười tám tuổi, tôi và Lạc Dã ở trong căn phòng trọ, làm đủ mọi chuyện điên rồ.

    Anh ấy cầm một chiếc nhẫn rẻ tiền, quỳ xuống cầu hôn tôi.

    Năm hai mươi bốn tuổi, anh bị nhà họ Lạc tìm về, trở thành cậu ấm quyền quý của gia tộc danh giá.

    Nhưng lại giấu tôi, lén đính hôn với người khác.

    Hôm kỷ niệm ngày yêu nhau, tôi muốn tạo bất ngờ cho anh, nên về sớm.

    Vừa hay nghe thấy bạn anh cười nhạo:

    “Sao cậu còn ở cái nơi rách nát này? Thật sự định vì cô bạn gái thanh xuân đó mà hủy hôn với nhà họ Tống à?”

    Lạc Dã ngậm điếu thuốc, cười khẩy một tiếng.

    “Chơi đùa thôi.”

    “Với thân phận bây giờ của tôi, cô ta không xứng.”

  • Thanh Mai Của Bạn Trai Có Hệ Thống Trừ Điểm

    Rõ ràng tôi có khả năng đậu Thanh Hoa, vậy mà trong kỳ thi đại học tôi cố ý chỉ làm được 10 điểm.

    Chỉ vì ở kiếp trước, dù tôi luôn nằm trong top đầu của lớp, nhưng bất kể tôi cố gắng đến mức nào, cô bạn thanh mai trúc mã của bạn trai tôi vẫn luôn hơn tôi mấy chục điểm.

    Cô ta còn chế giễu tôi: “Cố gắng đến chết thì cả đời này cũng không bao giờ vượt qua được tao.”

    Tôi không cam lòng, hôm trước ngày thi đã bứt phá vượt trội.

    Bài thi 750 điểm, tôi làm được 730.

    Tôi cứ tưởng lần này mình chắc chắn rồi.

    Ai ngờ, cô bạn thanh mai trúc mã kia lại được 740 điểm.

    Chỉ chênh nhau 10 điểm, cô ta đã cướp mất suất vào Thanh Hoa của tôi.

    Vì không đậu Thanh Hoa, phần thưởng học bổng mà trường hứa với tôi cũng biến mất.

    Số tiền đó tôi định dùng để lo chi phí phẫu thuật cho ba mẹ đang mắc bệnh ung thư, nhưng rồi mọi hy vọng đều tan tành.

    Không có tiền chữa trị, ba mẹ tôi đã chết thảm trong bệnh viện.

    Còn tôi, sau cú sốc mất người thân, đã gieo mình từ tầng thượng mà kết thúc tất cả.

    Sau khi chết, tôi mới biết — cô bạn thanh mai trúc mã của bạn trai tôi đã liên kết với một hệ thống bổ sung điểm số.

    Bất kể tôi làm được bao nhiêu điểm, hệ thống sẽ lấy số điểm còn lại từ mốc tối đa trừ vào và cộng vào điểm của cô ta.

    Tôi càng giỏi bao nhiêu, cô ta lại càng mạnh bấy nhiêu.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay lại đúng ngày thi đại học.

    Lần này, tôi rất mong đợi — nếu tôi chỉ làm được 10 điểm, hệ thống sẽ cố cộng thêm tận 740 điểm vào bài của cô ta, vậy lúc ấy gương mặt cô ta sẽ trông thế nào?

  • Bình Yên Bên Anh

    Sau hai tuần chiến tranh lạnh với Trần Kinh,cuối cùng tôi vẫn không nhịn được mà cúi đầu trước.

    Tôi thấy anh cầm điện thoại, trên mặt mang theo ý cười, tâm trạng rõ ràng tốt hơn nhiều.

    Thế nên tôi nhịn không được hỏi: “Ai vậy?”

    Anh lập tức nổ tung, ném điện thoại lên người tôi, giọng lạnh lẽo như băng: “Cô tra đi, tôi cho cô tra!”

    Trong ánh mắt khinh miệt của anh, tôi mở WeChat của anh ra.

    Quả nhiên, đúng như tôi đoán.

  • Tương Lai Bốc Cháy

    Hoa khôi lớp, với tư cách là cán bộ lớp, tạm thời giữ hồ sơ của tất cả các bạn trong lớp.

    Đợi mọi người bảo vệ xong sẽ phát lại đồng loạt.

    Lúc phát hiện chiếc xe điện mà cô ấy để hồ sơ bị cháy tự nhiên, tôi vội vàng gọi các bạn ra cùng dập lửa.

    Nhưng mọi người lại nghĩ tôi ghen tị vì hoa khôi được cưng chiều, nên mới cố tình bịa chuyện bôi xấu.

    Cả thanh mai trúc mã của tôi cũng nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét:

    “Thôi đi, ai cũng là người lớn cả rồi, cậu còn chơi mấy trò bẩn thỉu này làm gì, bôi nhọ Sở Nguyệt, cậu thấy vui lắm à?”

    Được thôi.

    Dù sao thì hồ sơ của tôi tôi cũng lấy được rồi.

    Phần còn lại, các cậu cứ tự cầu phúc đi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *