Người Thứ Mười Không Tồn Tại

Người Thứ Mười Không Tồn Tại

Giá vé xe đưa đò của tôi là 10.000 tệ một người, vậy mà lúc nào cũng có người tranh nhau lên xe.

Bởi vì tôi lái xe đưa đò linh hồn.

Chỉ cần lên xe của tôi vào tiết Thanh Minh, đi qua một con đường núi, là có thể gặp lại những người đã khuất.

Mười năm qua, tôi đã giúp thẩm phán gặp lại nạn nhân để minh oan, giúp những người từng phá thai được gặp đứa bé chưa kịp chào đời.

Thậm chí, đến cả súc vật nếu lên xe của tôi, cũng có thể gặp lại chủ nhân đã chết của nó.

Nhưng có một yêu cầu duy nhất.

Mỗi chuyến tối đa mười người, và mỗi lần chỉ được lên từng người một.

Thế nhưng năm nay, vào tiết Thanh Minh, khi đã có chín người lên xe, tôi đột ngột chặn lại cô gái gầy gò cuối cùng, sắc mặt biến đổi.

“Đủ người rồi, cô không được lên!”

Cô gái như con thỏ bị giật mình, hai tay xoắn chặt mái tóc dài.

Mọi người đều khó hiểu nhìn tôi.

“Thêm cô ấy chẳng phải vừa tròn mười người sao?”

Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình thản, giọng không cho phép tranh cãi.

“Tối đa mười người, và mỗi lần chỉ được lên một người. Nên cô ấy không được lên.”

Mắt cô gái đỏ hoe, cúi đầu móc ra một nắm tiền nhăn nhúm đưa cho tôi.

“Bác Triệu, xin lỗi… cháu chỉ gom được 9.998 tệ, còn thiếu 2 tệ… Nhưng cháu thật sự rất nhớ bà nội, cháu không chờ được đến năm sau nữa… Cháu thừa nhận là muốn lén lên xe, cháu sai rồi… xin bác đừng đuổi cháu…”

“Bác Triệu, xin cho cháu lên xe đi… cháu… tuy chưa đủ tiền, nhưng cháu có thể viết giấy nợ, sau này nhất định trả gấp đôi…”

Cô vừa nói xong thì có hành khách ngắt lời.

“Cô bé à, chắc chắn không phải chuyện tiền đâu. Ông ấy lái xe đưa đò hơn mười năm rồi, chưa từng vì tiền mà từ chối ai cả.”

“Trước đây còn miễn phí cho một học sinh nghèo đi gặp mẹ đã mất nữa.”

“Đúng vậy, tôi còn trả góp mà!”

Mọi người nhao nhao chứng minh tôi là người tốt.

Tôi trở tay đóng sầm cửa xe:

“Tôi không nhận giấy nợ, hơn nữa tối đa mười người, mỗi lần chỉ lên một người. Cô không được lên.”

Tôi không giải thích, chỉ gọi người phía sau:

“Còn ai muốn lên không? Đủ mười người là xuất phát.”

Thấy tôi như vậy, mọi người đều cho rằng tôi vô lý, thậm chí có người chủ động mở cửa xe.

“Bác Triệu đừng làm vậy nữa, nửa đêm rồi, sao có thể để một cô gái đi đường một mình? Hôm nay lại là Thanh Minh, không sợ cô ấy gặp ma à?”

“Cô bé, mau lên xe đi, chắc bác Triệu chỉ trêu cô thôi.”

Cô gái gật đầu, nhấc chân định bước lên.

Tôi lập tức đẩy mạnh cô một cái, quát lớn:

“Đã nói không được lên! Cút xuống!”

Cú đẩy khiến cô lảo đảo suýt ngã!

Cô hoảng hốt ôm ngực:

“Bác Triệu… sao bác lại đẩy cháu?”

Một người đàn ông không chịu nổi, móc ra 10 tệ, cầm tiền của cô gái cùng nhét vào tay tôi.

“Họ Triệu kia, vừa phải thôi! Đều là bỏ tiền mua vé! Tôi trả thêm 8 tệ, mau cho cô bé lên xe!”

“Đúng đấy! Nếu không phải muốn gặp người thân đã mất, ai lại muốn ngồi cái xe âm u này chứ!”

Tôi liếc anh ta một cái, thản nhiên nói:

“Cô ấy tuyệt đối không được lên. Nếu cô ấy lên xe, tất cả chúng ta sẽ gặp đại họa!”

Mọi người im lặng một giây, rồi bật cười lớn.

“Đùa gì vậy, một cô bé thì làm được gì?”

“Ông định trêu ghẹo người ta à?”

Tôi nhìn bầu trời dần tối lại, sắc mặt nặng nề.

“Tôi không lấy tiền. Nhưng cô tuyệt đối không được lên xe!”

Tôi chuẩn bị nhấn nút khởi hành.

Cô gái run rẩy, quỳ sụp xuống.

“Bác Triệu, xin bác! Chỉ còn một tiếng nữa là hết Thanh Minh, cháu không thể bỏ lỡ cơ hội gặp bà nội!”

Nước mắt cô rơi lã chã, giọng run run khiến người ta xót xa.

“Cháu đi làm xa, đến lúc bà mất cũng không kịp gặp… khó khăn lắm mới đợi được xe của bác… cháu chỉ muốn gặp bà lần cuối…”

Nói rồi cô định chen vào qua khe cửa.

Tôi hít mạnh một hơi, lại đẩy cô xuống, tiện tay ném tiền vào người cô.

“Tôi nói rồi, cô không được lên!”

Lúc này, một chiếc bùa hộ mệnh rơi xuống.

Nhiều người nhìn thấy đều sững lại.

Một hành khách từ thôn Lâm nhận ra ngay:

“Đây là bùa hộ mệnh của bà thần y họ Lâm, bà ấy chưa từng rời thân! Cô gái, hóa ra cô là cháu gái của bà Lâm?”

Cô gật đầu, mắt đỏ hoe.

“Vâng, cháu tên là Lâm Tú, là cháu gái duy nhất của bà!”

Người kia lập tức giải thích với mọi người:

“Bà Lâm là thần y đáng kính nhất trong làng. Bà lên núi hái thuốc cứu người, cuối cùng bị ngã chết!”

“Triệu Chấn, anh quên rồi sao? Năm đó bà ấy còn cứu mạng anh!”

“Năm anh 14 tuổi sốt cao, người nhà tưởng anh chết rồi, cuốn chiếu định chôn, chính bà ấy cứu anh sống lại, còn đi bộ mấy cây số lên núi hái thuốc cho anh! Nếu không, anh còn sống đến hôm nay sao!”

“Vậy mà bây giờ anh lại đuổi cháu gái ân nhân xuống xe, anh còn là người không?”

Tôi cúi đầu, ký ức hiện lên từng chút một.

“Bà Lâm đã cứu tôi, tôi không quên. Cả đời này tôi biết ơn bà.”

Mọi người thở phào, tưởng tôi đã đổi ý.

Nhưng ngay giây sau, trong mắt tôi lóe lên một tia lạnh lẽo.

“Nhưng cô ấy… vẫn không được lên xe!”

“Tôi quý mạng mình, nên kiêng dè sơn thần. Nếu bị sơn thần trách tội, chết vạn lần cũng không đủ!”

Thân thể Lâm Tú lảo đảo, tuyệt vọng hiện rõ trong mắt.

Sắc mặt mọi người cũng thay đổi.

“Nếu ngay cả cháu gái ân nhân của anh cũng không được lên xe, thì còn ai được lên?”

Tôi không trả lời.

Bởi vì người đàn ông tiếp theo đã bước lên.

“Tránh ra, ông đây mua vé rồi!”

Hắn trông hung dữ, thô lỗ đưa vé cho tôi.

Tôi nhận vé gọn gàng, cho hắn lên xe.

Ngay sau đó, có người kêu lên:

“Đợi đã! Tôi nhận ra hắn! Là tội phạm đang bị truy nã trên mạng!”

“Đừng để hắn lên xe! Nghe nói hắn từng giết người, có khi còn mang theo dao!”

Mọi người tái mặt, lùi về phía sau, sợ lại gần hắn.

Nhưng tôi chỉ bình thản nói:

“Hắn có thể lên xe.”

“Tôi không quan tâm hắn là ai, từng làm gì. Chỉ cần hắn là người, xe của tôi ai cũng có thể ngồi.”

Mọi người hoảng hốt.

Lâm Tú đứng đó, môi run rẩy, nhìn tôi đầy khó tin.

“Bác Triệu… tại sao bác nhất định không cho cháu lên xe…”

“Đúng vậy! Tội phạm còn được lên, cháu gái ân nhân lại không! Triệu Chấn, lương tâm anh bị chó ăn rồi à!”

Tiếng chửi rủa vang lên phía sau.

Tôi không hề để tâm, nhấn nút khởi hành.

“Im hết! Xuất phát.”

Một chuyến xe nữa lại lăn bánh…

Lâm Tú vẫn cố chấp đứng nguyên tại chỗ, bóng dáng co ro trong gió lạnh trông thật đáng thương.

Tôi mở cửa, gọi mười người phía sau chuẩn bị lên xe.

Mọi người không ai nhúc nhích, ngược lại còn bắt đầu lên tiếng bênh vực Lâm Tú.

“Bác Triệu, đã hai chuyến rồi, bác không cho Lâm Tú lên xe thì ít nhất cũng phải cho chúng tôi một lý do đáng tin chứ!”

Tôi nhìn thẳng vào Lâm Tú: “Tôi đã nói rồi, mỗi lần chỉ được lên một người, cô ấy không phải một người!”

“Chẳng lẽ… Lâm Tú đang mang thai?”

Có người đưa ra nghi vấn.

“Nếu mang thai thì trong bụng tính là một người nữa, vậy là hai người!”

Lâm Tú vội vàng nói: “Không, không, tôi không có thai, mọi người nhìn bụng tôi đi!” cô vén vạt áo lên.

Bụng dưới phẳng lì, thậm chí còn hơi lõm xuống, trông như suy dinh dưỡng.

Trong hàng có một phụ nữ mang thai rụt rè lên tiếng.

“Tôi mới là người mang thai thật, mà còn là song thai, nếu bác Triệu nói mỗi lần chỉ được lên một người thì tôi tương đương ba người lên xe.”

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy lần này chúng ta lên ít người thôi, chúng ta có thể chờ thêm.”

“Bác Triệu, giờ bác còn gì để nói nữa?”

Tôi khẽ cười lạnh nhìn Lâm Tú: “Mang thai cũng chỉ tính là một người, hơn nữa tôi chưa từng nói cô ấy mang thai.”

“Chiếc xe này phải đi qua con đường núi ở Đoạn Tích Lĩnh để vào âm giới, nơi này do sơn thần quản, sơn thần có quy củ, xe đưa đò mỗi chuyến bắt buộc phải chở đủ mười người, mỗi lần chỉ được lên một người, kẻ vi phạm… nhất định phải chết!”

“Hôm nay là ngày cuối cùng tôi làm tài xế xe đưa đò linh hồn, ngày mai tôi sẽ nghỉ, quy củ giữ hơn mười năm tuyệt đối không thể vì cô ta mà phá vỡ!”

“Ai muốn lên thì nhanh lên, qua thôn này là không còn quán nữa đâu!”

Những người vừa nãy còn bênh vực Lâm Tú bắt đầu sốt ruột, lập tức ùa lên đủ mười người.

Ngay lúc tôi chuẩn bị khởi hành, một giọng nói giận dữ vang lên.

“Triệu Chấn, đứng lại!”

Tôi quay đầu nhìn, người đến lại chính là mẹ ruột của tôi.

Bà giơ tay tát mạnh vào mặt tôi một cái.

“Triệu Chấn, tao thật sự nuôi mày uổng công, mày lại đối xử với Lâm Tú như vậy!”

“Người nhà họ Lâm cả đời làm việc thiện tích đức, con bé Tú này tao nhìn nó lớn lên, từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiếu thảo, chưa từng làm điều ác, xe của mày đến cả tội phạm còn cho ngồi, vậy mà lại không cho nó lên, dựa vào đâu?!”

“Tao là mẹ mày, tao ra lệnh cho mày, nhất định phải cho Lâm Tú lên xe!”

Lâm Tú vội nắm lấy tay mẹ tôi: “Dì ơi, cảm ơn dì!”

“Yên tâm đi Tú à, có dì ở đây, không ai bắt nạt cháu được!”

Tôi xoa xoa má bị tát đỏ, thản nhiên nói.

“Dù bà là mẹ ruột tôi cũng không được, tôi sẽ không cho cô ấy lên xe, đây là quy củ.”

Lâm Tú vừa tủi thân vừa hoảng loạn, mẹ tôi tức đến ôm ngực thở dốc.

“Quy củ chó má gì, mày dám không nghe lời mẹ à?”

Mẹ tôi đứng chắn trước đầu xe.

“Triệu Chấn, nếu mày không cho Lâm Tú lên xe thì cứ cán qua người tao!”

Tôi thở dài: “Được, là bà tự đứng đó chắn đường, lát nữa tôi lái qua đừng trách tôi.”

Mẹ tôi lập tức cứng họng.

Xung quanh lập tức xôn xao.

“Bác Triệu cũng quá không ra gì rồi, chỉ để không cho Lâm Tú lên xe mà có thể cán chết cả mẹ ruột!”

“Đúng là mất hết lương tâm, tôi phải phơi bày ông!”

Tôi đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Đã nói rồi, cô ấy không phải một người, không đủ điều kiện vào núi.”

“Vậy thì ông cũng phải nói cho chúng tôi biết, vì sao cô ấy không phải một người chứ?”

Tôi khẽ lắc đầu.

“Lý do… không thể nói.”

Similar Posts

  • Thực Tập Sinh Và Khay Cơm Quyền Lực

    Bà cô căng-tin công ty tôi có một thói quen kỳ quái.

    Mỗi lần chia cơm, bà đều có một hệ thống lý luận hoàn chỉnh của riêng mình:

    “Quản lý là bộ não của công ty, không ăn ngon thì công ty không vận hành nổi!”

    “Nhân viên nam là tay chân của công ty, ăn nhiều mới làm được nhiều việc!”

    “Còn nhân viên nữ à? Là bộ mặt công ty, không chỉ phải ăn ít, mà còn phải ăn thanh đạm, ăn tinh gọn!”

    “Lắc tay một cái là vì tốt cho họ thôi!”

    “Còn thực tập sinh á? Hừ! Là một cục phân của công ty! Ngoài việc chướng mắt ra thì chẳng có tí giá trị nào!”

    “Này, nói cô đấy! Lề mề cái gì? Không đi đi còn đợi cúng cơm à?”

    Bà cô vừa quát vừa dùng muôi sắt gõ leng keng vào khay cơm của tôi, rồi xúc cho tôi một đống củ cải xào chay đầy ụ.

    “Con nhóc này háu ăn thật đấy! Muốn vét sạch hết đồ ăn của cả công ty mới chịu à?”

  • Chỉ Vì Một Quả Vải

    Hôm sinh nhật lần thứ 56, tôi mua một thùng vải rất đắt làm quà tặng cho chính mình.

    Vải đặt trên bàn, còn chưa kịp ăn thì cháu nhỏ đã bắt đầu khóc quấy.

    Cho bú, thay tã, dỗ cháu ngủ, rồi giặt quần áo bị nôn sữa làm bẩn…

    Lúc quay lại phòng khách sau khi làm xong mọi việc, người chồng đã bên tôi suốt ba mươi năm đang bóc quả vải cuối cùng cho chị dâu góa.

    Anh ta còn không quên dặn tôi:

    “Uyển Ninh thích ăn lắm, em đi mua thêm ít nữa nhé.”

    Tôi nhìn đống bừa bộn trên bàn, bỗng bật ra câu nói:

    “Chúng ta ly hôn đi.”

    Anh ta giật mình đứng bật dậy: “Ly hôn? Chỉ vì một quả vải thôi à?”

    “Đúng, chỉ vì một quả vải.”

  • 5 Năm Trước Con Tim Đã Nguội Lạnh

    Năm thứ năm sau khi tôi và Cố Yến Từ ly hôn.

    Chúng tôi gặp lại nhau tại buổi dạ tiệc từ thiện, nơi bức tượng nữ thần do chính tay tôi điêu khắc được đấu giá với mức giá kỷ lục.

    Dựa vào cảm hứng thiết kế từ bức tượng đó, anh ta giành được giải thưởng cao nhất trong giới kiến trúc, danh lợi song toàn, bên cạnh là nàng thơ trẻ trung xinh đẹp – Tô Vãn.

    Còn tôi – xuất thân từ một gia tộc điêu khắc – lại là người vợ cũ bị chính tay anh ta bẻ gãy đôi cánh, rồi đưa vào viện điều dưỡng với danh nghĩa… kẻ điên.

    Dưới ánh đèn rọi, hàng trăm ống kính và ánh nhìn đều tập trung về phía tôi, như thể đang mong chờ một màn mất kiểm soát kịch tính.

    Cố Yến Từ cũng bước đến, trong mắt mang theo sự thương hại, nhỏ giọng nói:

    “A Lê, đừng làm loạn nữa. Tôi sẽ bảo trợ lý chuyển tiền cho em.”

    Tôi chỉ thấy tiếc… tiếc cho vết sâm panh vừa bắn lên tà váy nhung đỏ.

    Bọn họ đều nghĩ tôi hận anh ta đến tận xương tủy, sẽ nhào tới xé rách mặt nạ giả tạo ấy.

    Họ không biết, năm năm trước, trái tim tôi từng yêu anh ta tha thiết — cùng với đứa con chưa kịp chào đời — đã sớm chết rồi.

  • Sau Khi Ly Hôn Với Chồng Cũ, Mẹ Chồng Bị Tòa Xử Cho Tôi

    Chồng cũ ngoại tình.

     Ly hôn chưa bao lâu, anh ta lập tức tái hôn.

     Tình nhân mang thai, dọn vào ở trong căn nhà từng là tổ ấm của chúng tôi.

    Mẹ chồng lại tuyên bố chỉ nhận tôi là con dâu.

     Ban đầu tôi chẳng hề để tâm đến lời bà nói.

     Không ngờ đến khi chồng cũ quỳ xuống, vừa khóc lóc vừa dốc lòng sám hối, mẹ chồng liền tát thẳng cho anh ta một cái.

    “Tôi chỉ có con gái và cháu gái, không hề có con trai.”

  • Nuôi Dưỡng

    Thằng em thực tập sinh mới tới đang theo đuổi tôi. Nhưng tôi phát hiện nó đang yêu đương vụng trộm với một nữ đồng nghiệp khác.

    Hoá ra hai đứa nó lấy tôi làm bình phong.

    Nữ đồng nghiệp kia ngoài mặt cổ vũ, nhưng sau lưng thì chê cười tôi tự luyến.

  • Mang Con Đi Trốn, Lại Gặp Cha Đứa Trẻ

    Sau khi nhận 6 triệu tiền chia tay từ bà Lộ, tôi dứt khoát đá luôn bạn trai cũ Lộ Tử Dạ.

    Ai ngờ trong bụng tôi lúc đó… lại còn có thêm một sinh mệnh nhỏ.

    Thảm hơn nữa, bốn năm sau khi “ôm bụng chạy trốn”, người đàn ông ấy lại đường hoàng trở thành… đối tượng xem mắt của tôi.

    “Cô Thẩm, nghe nói cô có một cô con gái?”

    “Tiện hỏi một câu, đứa bé là con của bạn trai cũ cô à?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *