Sau Khi Ly Hôn Với Chồng Cũ, Mẹ Chồng Bị Tòa Xử Cho Tôi

Sau Khi Ly Hôn Với Chồng Cũ, Mẹ Chồng Bị Tòa Xử Cho Tôi

Chồng cũ ngoại tình.

Ly hôn chưa bao lâu, anh ta lập tức tái hôn.

Tình nhân mang thai, dọn vào ở trong căn nhà từng là tổ ấm của chúng tôi.

Mẹ chồng lại tuyên bố chỉ nhận tôi là con dâu.

Ban đầu tôi chẳng hề để tâm đến lời bà nói.

Không ngờ đến khi chồng cũ quỳ xuống, vừa khóc lóc vừa dốc lòng sám hối, mẹ chồng liền tát thẳng cho anh ta một cái.

“Tôi chỉ có con gái và cháu gái, không hề có con trai.”

1.

“Mẹ chỉ nhận Tiểu Cẩn là con dâu thôi.

Nếu con nhất quyết bắt cái người phụ nữ kia bước vào cửa, thì đừng nhận mẹ là mẹ nữa!”

Ngay khi tôi vừa phát hiện Tô Dật ngoại tình, mẹ chồng đã nói rõ thái độ.

Không chỉ tôi không tin, ngay cả Tô Dật cũng cười nhạt:

“Mẹ, mẹ đừng thêm phiền phức nữa.

Doanh Doanh làm con dâu mẹ chẳng phải cũng tốt sao?

Hơn nữa trong bụng cô ấy là con trai, đợi sinh ra, mẹ chẳng phải có cháu trai bế bồng rồi à?”

Mẹ chồng giáng ngay một cái tát lên đầu anh ta:

“Con trai thì có gì hay!

Sinh thêm một đứa giống mày, hay giống bố mày suốt ngày nhậu nhẹt, đánh bài, massage ôm ấp gái gú à?

Mẹ thấy mày não thiếu dây, tim thiếu mắt, lương tâm sớm bị chó tha mất rồi.”

Nói xong, bà chẳng thèm liếc Tô Dật và Cố Doanh Doanh đang đỏ hoe mắt, kéo tay tôi quay đầu bỏ đi.

“Tiểu Cẩn, từ nay con đi đâu, mẹ đi đó.

Chúng ta không sống với tên cặn bã này nữa.”

Tôi vốn tưởng mẹ chồng chỉ buột miệng nói thế.

Dù sao ba chồng mất sớm, Tô Dật do một tay bà nuôi lớn, tình cảm sao dễ dứt bỏ.

Không ngờ hôm đi lấy giấy ly hôn, mẹ chồng đã xách sẵn túi chờ trước cổng.

“Thủ tục làm xong hết rồi chứ?

Quần áo, túi xách, đồ quý giá của con, mẹ đều trông người ta đóng gói, tuyệt đối không để ai dám chạm vào.”

Lúc ấy Tô Dật mới hiểu lời bà là thật.

Anh ta lập tức bất mãn:

“Mẹ, ý mẹ là sao?

Mẹ thật sự muốn đi theo Nghiêm Cẩn à?”

Mẹ chồng nghiêm giọng:

“Đương nhiên. Chẳng lẽ mẹ nói đùa với con chắc?”

Tô Dật tức đến bật cười:

“Được, được, được. Nếu mẹ cứ muốn đi theo Nghiêm Cẩn, thì đừng trách con sau này không phụng dưỡng.

Đến lúc mẹ cần người chăm sóc, xem thử cô ta có còn lo cho mẹ không!”

Mẹ chồng lập tức phản pháo:

“Nói như thể mẹ ở với mày thì mày sẽ phụng dưỡng vậy.

Hơn nữa mẹ có lương hưu, muốn thuê bảo mẫu, vào viện dưỡng lão cũng được, chẳng cần Tiểu Cẩn phải lo.”

Đúng lúc này, Cố Doanh Doanh từ trong xe bước xuống, vừa khéo nghe thấy.

Cô ta lập tức mỉm cười, bước nhanh tới gần:

“Mẹ, mẹ đừng nói vậy, Dật ca sẽ đau lòng đó.

Trong lòng anh ấy thật ra rất quan tâm mẹ, chỉ là không biết cách thể hiện thôi.

Huống chi bây giờ còn có con nữa, con và Dật ca sẽ cùng chăm sóc mẹ.”

Mẹ chồng cau mày ghét bỏ:

“Đừng có loạn xưng hô, tôi không phải mẹ cô.

Dựa hơi chen chân mà còn dám mặt dày như thế, mẹ cô không dạy cô biết cái gì gọi là lễ nghĩa liêm sỉ à?”

Cố Doanh Doanh lập tức đỏ mắt, tủi thân nhào vào lòng Tô Dật:

“Con cũng chỉ muốn quan tâm đến mẹ thôi… Hay là thôi đi, em không muốn anh khó xử.”

Người ra kẻ vào ở cửa phòng đăng ký không ít, ai nấy đều nhìn về phía này.

Tô Dật sĩ diện, ôm chặt eo Cố Doanh Doanh, nghiến răng:

“Mẹ, nếu mẹ đã muốn đi theo Nghiêm Cẩn, sau này đừng có hối hận!”

Mẹ chồng hừ lạnh:

“Hối hận cái con khỉ!

Tiểu Cẩn, đi thôi!”

2.

Tôi ngơ ngác đi theo mẹ chồng rời khỏi đó.

Đến khi ngồi trong xe, tôi mới định thần lại.

“Mẹ, mẹ thật sự muốn đi theo con à?”

Mẹ chồng giả vờ bĩu môi, trách yêu:

“Sao, ngay cả con cũng chê mẹ à?

Thế thì để mẹ đi một mình nhé?”

Tôi vội lắc đầu:

“Không, không phải, sao con có thể chê mẹ được.”

“Không chê thì tốt.”

Mẹ chồng ngả người ra sau ghế, nhắm mắt:

“Mẹ bận rộn nửa đời rồi, giờ cũng nên hưởng chút thanh nhàn.

Sau này con cứ yên tâm đi làm, mẹ lo cơm nước quét dọn.

Ba mẹ con ta sống yên ổn thôi là hơn hết.”

Nghe vậy, trong lòng tôi bỗng nhẹ đi vài phần, nỗi buồn vì Tô Dật ngoại tình cũng vơi bớt.

Về nhà mới, mẹ chồng chủ động gánh hết việc nhà:

“Con đi đón Nhã Nhã đi. Dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên sau khi ly hôn, con bé không nói gì nhưng trong lòng rất nhạy cảm.

Con nhớ dỗ dành nó cho tốt.”

Nhắc tới con gái, tôi thoáng bực bội.

Tô Dật chẳng phải người cha tốt, nhưng anh ta lại rất biết “đóng vai người tốt”.

Ví dụ, tôi sợ con bị sâu răng nên quy định mỗi ngày chỉ được ăn một viên kẹo.

Nhưng chỉ cần con khóc, Tô Dật liền lén nhét kẹo cho, khiến cả hai chiếc răng sữa đều hỏng, phải điều trị tủy.

Ví dụ, con tôi từ nhỏ đã yếu bụng, tôi cấm ăn đồ lạnh.

Thế mà anh ta lại chẳng để tâm, mùa đông còn dắt con ăn kem ngoài đường, khiến con sốt cao co giật, suýt để lại di chứng.

Ví dụ, tôi dạy con mặc quần áo, tự ăn uống, tự dọn đồ chơi.

Anh ta lại nói tôi ép buộc con, bắt con gánh trách nhiệm không nên có.

Trong mắt đứa trẻ mới ba tuổi, tôi chính là bà mẹ ác độc bắt đi khám răng, tiêm đau, còn Tô Dật thì nuông chiều, khiến con gái càng gần gũi với anh ta.

Quả nhiên, vừa tan học, con bé đã ríu rít hỏi:

“Bố đâu rồi ạ? Sao bố không tới?

Bố nói hôm nay sẽ cùng mẹ đến đón con cơ mà.”

Tôi làm sao nỡ nói với con rằng bố nó đang bận ở bên người khác, và chẳng bao lâu nữa nó sẽ có một đứa em trai.

Tôi chỉ dịu giọng dỗ dành:

“Yên nào, bố dạo này bận việc, cuối tuần sẽ đến chơi với con.”

Con gái bĩu môi, giận dỗi:

“Mẹ lừa con!

Là bố ly hôn với mẹ, nên mẹ cố ý không cho con gặp bố.”

Tôi ngồi xổm xuống, nhíu mày:

“Ai nói với con thế?”

Con quay mặt đi:

“Là cô Cố nói.

Cô ấy bảo vốn dĩ bố muốn sống với con, nhưng vì mẹ không đồng ý, nên bố mới phải để quyền nuôi con cho mẹ.”

Tôi mím môi, giọng đắng nghẹn:

“Được rồi, nếu con nhớ bố, mẹ sẽ gọi cho bố ngay.”

Con bé nghe vậy mừng rỡ nhảy cẫng:

“Thật hả? Tuyệt quá!”

Tôi mặt lạnh bấm số gọi cho Tô Dật.

Bên kia cố tình từ chối mấy lần, mãi sau mới uể oải bắt máy…

“Ngày đầu tiên sau ly hôn, em lại muốn giở trò gì nữa đây?”

Tôi không đáp, chỉ đưa điện thoại cho con gái.

Con bé lập tức nhào vào ống nghe, hớn hở gọi:

“Bố ơi, khi nào bố đến đón con?”

Tô Dật sững người một thoáng, rồi qua loa:

“Bố dạo này bận việc, lúc nào rảnh sẽ qua thăm con.”

Con bé bỗng òa khóc nức nở:

“Con không cần, con không cần! Con chỉ muốn ở với bố thôi!”

Trước đây, mỗi lần con gái nhõng nhẽo như thế, Tô Dật đều chiều theo bất cứ yêu cầu nào của con.

Nhưng giờ bên cạnh anh ta đã có người mới, rồi sẽ có cả đứa con khác, nên chẳng còn kiên nhẫn với con gái nữa.

Cuối cùng, tôi đành lên tiếng:

“Trong thỏa thuận ly hôn đã ghi rõ, anh được thăm con hai lần mỗi tháng.

Cuối tuần này đi, anh qua đón Nhã Nhã.”

Tô Dật bất đắc dĩ thở dài:

“Được rồi.”

3.

Về đến nhà, tôi kể cho mẹ chồng chuyện Tô Dật sẽ đón Nhã Nhã cuối tuần.

Mẹ chồng chỉ thản nhiên:

“Ăn cơm đi, mẹ làm tôm tích rang muối tiêu và cá chép om dưa mà con thích nhất.”

Nhã Nhã nũng nịu:

“Sao toàn là món mẹ thích thế ạ? Bà ơi, con cũng muốn ăn ngon cơ.”

Mẹ chồng bật cười:

“Có, có chứ.

Bà làm cả pizza mà Nhã Nhã thích nhất đây này.

Nhưng đồ ăn ngon phải chia sẻ với mọi người mới ngon, con nhỉ?”

Nhã Nhã vui vẻ gật gù:

“Vâng ạ, thầy cô cũng dạy như thế.

Mẹ, bà, hai người cùng ăn nhé!”

Tôi nhìn miếng pizza trong đĩa, khẽ thở dài.

Dù sao cũng là con mình, hy vọng một ngày nào đó con bé sẽ hiểu tấm lòng của tôi.

Thoáng cái đã tới thứ bảy.

Nhã Nhã dậy từ tờ mờ sáng, tự soạn balô nhỏ, ngồi trên sofa chờ tôi đưa đi.

Khi tôi đưa con sang chỗ Tô Dật, cả hai vẫn còn chưa dậy.

“Ai đấy! Sáng sớm đã ầm ĩ.”

Cố Doanh Doanh mặc váy ren hai dây, mắt nhắm mắt mở bước ra từ căn phòng từng là phòng ngủ của vợ chồng tôi.

“Ố, thì ra là chị Nghiêm.

Chị xem này, em không biết chị tới sớm thế, ăn mặc thế này chị không để bụng chứ?”

Similar Posts

  • Đêm Tân Hôn Của Kẻ Thay Thế

    Thái tử giới thượng lưu Bắc Kinh – Phó Cảnh Châu, tổ tiên từng phát tài nhờ nghề trộm mộ.

    Nhưng do tổ tiên khi hành nghề đã phạm phải đại kỵ, dẫn đến hậu họ Phó không người đàn ông nào sống qua được tuổi hai mươi lăm.

    Cách duy nhất để hóa giải lời nguyền, chính là kết hôn với một người phụ nữ mang thể chất âm tuyệt đối.

    Kiếp trước, em gái nuôi Dư Vi Vi lén mặc váy cưới của tôi, định mạo danh tôi để kết hôn với Phó Cảnh Châu. Tôi chạy đến lễ đường kịp lúc, chặn lại ngay tại chỗ.

    Dư Vi Vi trở thành trò cười trong giới thượng lưu Bắc Kinh, kích động quá mức rồi cắt cổ tay tự sát.

    Ba mẹ tôi mắng tôi là đồ mang xui xẻo, thẳng tay đoạn tuyệt quan hệ.

    Phó Cảnh Châu vì thế mà hận tôi tận xương tủy. Vào ngày giỗ của Dư Vi Vi, anh ta nhốt tôi lại trong phòng, châm lửa đốt.

    “Thể chất âm tuyệt đối gì chứ? Tôi thấy cô chỉ tham tiền tài danh vọng nhà họ Phó thôi!”

    “Cô có biết Vi Vi đã mang thai con tôi không? Là cô hại chết mẹ con cô ấy! Tôi phải bắt cô đền mạng cho họ!”

    Lần nữa mở mắt ra, tôi quay lại đúng ngày tổ chức hôn lễ.

    Lần này, tôi muốn tặng Dư Vi Vi và Phó Cảnh Châu một món quà cưới khó quên.

  • 32 Tệ Và Lời Cảm Ơn

    Phụ huynh đến muộn ba tiếng để đón con, tôi đã mua cho bé một phần gà rán.

    Lúc mẹ bé chuyển khoản, tôi đã nhận tiền.

    Nhưng rồi chị ấy bất ngờ nổi giận:

    “Thực ra cô cũng chẳng biết điều lắm đâu.”

    Thấy tôi ngạc nhiên, chị ta tiếp tục:

    “Thứ nhất, trông trẻ là nghĩa vụ của cô với tư cách là giáo viên chủ nhiệm.”

    “Thứ hai, không có chứng từ thanh toán.”

    “Thứ ba, ai mà biết được cô ăn mấy miếng trong phần gà đó?”

    Tôi dứt khoát chuyển lại 32 tệ.

    Từ đó về sau, bất cứ khi nào phụ huynh trong lớp có việc bận đến muộn, nhờ tôi trông con giúp,tôi đều chỉ vào mẹ của Viên Thông Thông và nói:

    “Chính vì cô ấy mà tôi không dám giúp nữa!”

  • Lời Tỏ Tình Chân Thành Nhất

    Sau tai nạn xe, Phó Tư Đình mất trí nhớ và chỉ nhớ lại khoảng thời gian anh ấy cưng chiều tôi nhất.

    Lúc nào cũng tranh giành tôi, chủ động ôm ấp, từng ánh mắt đều như đang cầu được gần gũi.

    Mọi người đều nói:

    “Đừng có đắc ý, cùng lắm cô chỉ kiêu ngạo được ba tháng thôi.”

    “Bác sĩ bảo chờ máu tụ tan đi thì trí nhớ sẽ khôi phục.”

    Ba tháng sau, Phó Tư Đình quả thật đã khôi phục trí nhớ.

    Ai nấy đều cười tôi sắp bị thất sủng.

    Nhưng Phó Tư Đình lại hít sâu một hơi, vừa căng thẳng vừa luống cuống, quỳ một gối xuống, thành khẩn hỏi tôi:

    “Em… có thể cho anh làm chồng em được không?”

  • Đứa Con Trả Góp

    Con trai tôi bị bắt cóc, bọn bắt cóc đòi tôi một trăm triệu.

    Khi tôi chuyển tiền thì phát hiện tài khoản đã bị nữ thư ký của chồng đóng băng.

    Tôi xông vào phòng tổng tài chất vấn, cô ta ném thẳng 250 ngàn vào mặt tôi như bố thí.

    Nguyễn Đường cười toe toét: “Chị đi mặc cả với bọn bắt cóc xem, hỏi xem có cho trả góp không, cùng lắm thì con chị cũng trả góp mà nhận về.”

    Tôi tức đến đỏ mắt, giơ tay tát cô ta mấy cái.

    Kết quả bị Cố Kỳ Tiêu lao đến đá thẳng vào ngực.

    Anh ta ôm lấy Nguyễn Đường, ánh mắt nhìn tôi lạnh lẽo như băng.

    “Đường Đường chỉ đùa chút thôi, cô động thủ là cô sai.”

    “Dù gì con cũng không cứu về được, tôi không giấu nữa, tôi và Đường Đường từ lâu đã có một đứa con rồi. Nếu cô biết điều, nó còn có thể miễn cưỡng gọi cô một tiếng mẹ.”

    Giữa lúc tuyệt vọng, bọn bắt cóc gửi video quay cảnh con tôi bị đập gãy từng ngón tay.

    Nhìn rõ khuôn mặt đứa bé trong video, tôi lập tức bình tĩnh lại.

    Sau đó bật cười, chuyển ngay 250 ngàn cho bọn bắt cóc.

    “Mẹ ruột nó nói rồi, tiền thì chia kỳ mà chuyển, người cũng chia kỳ mà trả về là được.”

  • Văn Phòng Chuồng Chó

    Thư ký của chồng biến văn phòng của tôi thành chuồng chó

    Tôi vừa hoàn thành chuyến công tác, ký xong một hợp đồng trị giá hàng trăm triệu, tranh thủ nghỉ hai ngày rồi quay lại công ty.

    Vừa mở cửa văn phòng, một mùi tanh nồng hôi thối lập tức ập vào mặt.

    Ngẩng đầu lên, tôi suýt nữa không nhận ra căn phòng quen thuộc–văn phòng của tôi đã bị biến thành… chuồng chó.

    Chiếc sofa tôi bỏ cả trăm ngàn mua về giờ thành giường cho chó nằm.

    Bức tranh quý giá tôi chi hàng triệu để sưu tầm bị chó gặm nát không thương tiếc, vụn rơi đầy đất.

    Trong phòng, chỗ nào cũng thấy phân và nước tiểu chó.

    Tôi vừa bước vào, hai con chó becgie lập tức nhảy chồm lên, sủa ầm ĩ vào mặt tôi.

    Tôi còn tưởng mình đi nhầm phòng.

    Ngay lúc đó, thư ký của chồng tôi – Su Nhụy – bế một con chihuahua, vừa đi tới vừa cười tươi như không có chuyện gì xảy ra.

    “Tổng Giám đốc Diệp, chị về rồi à? Quên nói với chị, phòng này giờ tôi tạm mượn dùng rồi.”

    Tôi sa sầm mặt, không thể tin vào tai mình.

    “Đây là văn phòng của tôi, ai cho cô cái gan to thế?”

    Cô ta chớp chớp mắt, giọng ngây thơ vô tội:

    “Tôi biết đây là văn phòng của chị mà, nhưng Tổng Giám đốc Lục bảo tôi dùng. Anh ấy thấy tôi nuôi ba con chó không có chỗ nên mới cho tôi mượn đỡ.”

    “Văn phòng mới của chị ở bên kia kìa.”

    Cô ta chỉ… về phía toilet.

    Tôi tức đến mức cười lạnh, lập tức gọi điện cho chồng.

    “Lục Văn Viễn, anh lập tức tới đây, dọn con thư ký và ba con chó của anh đi cho tôi! Nếu còn dám để bọn chúng bôi bẩn văn phòng của tôi lần nữa, thì vợ chồng mình kết thúc luôn đi!”

  • Cá Mặn Tu Tiên

    Ta dùng lò luyện đan để nấu lẩu, sau đó đám “bình luận” mới kinh hãi phát hiện ta nhìn thấy được bọn họ.

    Từ ấy, màn hình liền hỗn loạn:

    【Muốn xem chủ bảo ăn gà nướng đất!】

    【Đúng đúng, tốt nhất là dùng lò luyện đan của đại sư huynh ấy! Phẩm cấp cao, lại còn tỏa hương dược liệu!】

    Đến khi ta tham gia tông môn đại tỷ thí, đám bình luận lại nhao nhao:

    【Chúng ta có câu này! Học tốt số lý hóa, đi khắp tu chân giới cũng chẳng sợ!】

    【Chủ bảo, nghe ta đi! Trước hết là cho natri vào!】

    Thế là, trong tu chân giới, lần đầu tiên xuất hiện một… “đám mây hình nấm”.

    Nói đi cũng phải nói lại, ta vốn là đan tu, biết chút hóa học, há chẳng phải là hợp tình hợp lý sao?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *