Lâu Gia Tiểu Ma Đầu

Lâu Gia Tiểu Ma Đầu

Ta xuyên không thành nữ nhi của đại phản diện.

Cha ta là đại phản diện trong sách, còn ta là tiểu phản diện.

Câu chuyện đã đi đến hồi kết thúc rồi, cha ta vì yêu mà không có được, nên mới đặc biệt nhận nuôi ta.

Hắn lập chí phải bồi dưỡng ta thành một kẻ phản diện họa quốc ương dân, nắm thóp và ch/ à đ/ ạp con trai của nam nữ chính.

Năm s /á/ u tu/ / ổi, hắn giao cho ta nhiệm vụ đầu tiên: Lấy được thứ quý giá nhất trên người Thẩm Lan Dạ.

Ta bận rộn suốt một buổi chiều, cuối cùng vừa ngâm nga khúc nhạc chiến thắng, vừa dâng lên cho cha ta chiếc q /u /ần l /ó/ t của Thẩm Lan Dạ.

Năm mười tám tuổi, cha ta lại giao đúng nhiệm vụ đó.

Ta đường cũ quen lối leo cửa sổ vào nhà, kết quả lại bị Thẩm Lan Dạ khóa chặt hai tay, ép sát lên bàn, hắn nghiến răng nghiến lợi:

“Lâu Thiển Nguyệt, ngươi bị nghiện l/ ộ/ t đồ đấy à?”

1

Ta tên là Lâu Thiển Nguyệt, lúc xuyên qua đây vừa vặn kẹt đúng năm s/ á /u t/ u/ ổi.

Vừa mở mắt ra, một ổ ăn mày rách rưới, một lũ nhóc mũi thò lò vây quanh ta gọi “đại tỷ”, ta còn chưa kịp hiểu mô tê gì thì một đoạn ký ức của nguyên chủ đã đập thẳng vào não.

Ta xuyên vào một cuốn tiểu thuyết quyền mưu ngược luyến thời xưa, trở thành nuôi nữ của đại phản diện số một trong sách — Lâu Kinh Yến.

Cha nuôi Lâu Kinh Yến chính là tên phản diện “não yêu đương” thảm nhất truyện, yêu nữ chính mà không được, lại bị nam chính cướp mất người thương, từ đó ghi hận cả đời.

Nhóm nhân vật chính thắng được giang sơn ở hồi kết, hắn không bị thanh trừng, ngược lại còn ôm một bụng tức, chạy thẳng đến ổ ăn mày nhặt kẻ ngang ngược nhất là ta về

Quyết tâm bồi dưỡng ta thành tiểu phản diện họa quốc ương dân, chuyên đi nắm thóp và chà đạp con trai nam chính — Thẩm Lan Dạ.

Nói đơn giản thì cha ta là đại phản diện, ta là tiểu phản diện, KPI cuộc đời ta chính là giày vò Thẩm Lan Dạ.

Và nhiệm vụ đầu tiên trong đời ta đến một cách đầy bất ngờ.

Ngày thứ ba sau khi Lâu Kinh Yến xách ta từ ổ ăn mày về phủ, hắn gọi ta vào thư phòng.

Hắn vận huyền y, lông mày lạnh lùng, đầu ngón tay gõ nhịp xuống mặt bàn, mỗi tiếng gõ cứ như nện vào trái tim nhỏ bé của ta:

“A Nguyệt, Lâu gia chúng ta không nuôi kẻ nhàn hạ, cha vớt con từ ổ ăn mày ra là vì thấy con cốt cách tinh kỳ, tương lai tất thành đại khí.”

Ta rụt cổ, cố gắng diễn vai một tiểu phản diện ngoan ngoãn:

“Cha cứ nói thẳng cần con làm gì đi ạ.”

Phản diện “não yêu đương” không đáng sợ, đáng sợ là hắn vẫn chưa chịu từ bỏ ý định.

Ánh mắt Lâu Kinh Yến âm trầm:

“Đi đoạt thứ quý giá nhất trên người thằng nhóc nhà họ Thẩm về đây cho ta, đó là tín vật định tình của cha mẹ nó, lấy được coi như con hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên.”

Mắt ta sáng rực, vỗ ngực bảo đảm:

“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ! Chẳng qua là lấy một món đồ thôi mà, chuyện nhỏ!”

Hồi mới xuyên qua làm ăn mày, ta không ít lần móc túi bọn giàu nứt đố đổ vách mà tâm địa xấu xa, cái này gọi là đúng chuyên môn rồi.

Ta mang theo sự kiêu ngạo của tiểu phản diện, lẻn vào Thẩm phủ.

Thẩm Lan Dạ cũng mới s/ á/ u t/ u/ ổi, ăn mặc tinh tế như một búp bê sứ nhỏ, trắng trẻo non nớt, đang yên lặng ngồi trong viện đọc sách, hoàn toàn khác hẳn với lũ nhóc thô kệch ta gặp ở ổ ăn mày.

Thấy xung quanh không có người, mục tiêu lại chỉ là một thằng nhóc tì, ta chống nạnh xông tới, hét lớn một tiếng dữ dằn:

“Thẩm Lan Dạ! Giao thứ quý giá nhất trên người ngươi ra đây!”

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt như hạt nho đen chớp chớp, dường như chưa từng thấy tên cướp nào xông thẳng vào nhà đòi đồ trắng trợn như vậy.

“Ngươi là ai? Thứ ngươi muốn ta không có, mà có cũng không đưa.”

“Cha ta bảo nó ở trên người ngươi.”

Ta quyết định tự mình ra tay, dù sao một lát nữa có người đến thì không hay.

Sức lực trẻ con không lớn, nhưng ta đã tôi luyện từ ổ ăn mày, thân thủ linh hoạt như khỉ, hắn căn bản không trốn thoát được.

Hai đứa giằng co hồi lâu, hắn sống ch /ế/ t ôm chặt lấy đũng quần, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nhất quyết không buông tay.

Não ta xoay chuyển, lập tức ngộ ra ngay!

Ồ~ Tìm thấy ngươi rồi!

Hắn bảo vệ chết bỏ như vậy, đây chắc chắn là thứ quý giá nhất rồi!

Ta lập tức thấy mình thông minh tuyệt đỉnh, túm lấy đai lưng nhỏ của hắn, dùng lực kéo mạnh.

Tiếng vải rách vang lên, quần hắn tụt thẳng xuống cá chân, hai mông trắng nõn lộ ra ngoài.

Ta nhanh tay lẹ mắt, giật phăng cái quần l/ ó/ t bên trong của hắn ra, giơ lên tay lắc lắc, đắc ý đến mức đuôi sắp vểnh lên trời:

“Thứ quý giá nhất của ngươi, ta lấy được rồi nhé!”

Thẩm Lan Dạ ch/ ế /t lặng tại chỗ, mặt từ đỏ chuyển sang trắng, rồi từ trắng sang xanh, nước mắt chực trào, vừa thẹn vừa giận chỉ vào ta mãi không nói nên lời:

“Ngươi! Ngươi thật không biết xấu hổ!”

Ta mặc kệ hắn có bảo ta lưu manh hay không, vừa ngâm nga khúc nhạc chiến thắng vừa chạy biến về Lâu phủ, xông vào thư phòng như muốn tranh công:

“Cha! Con hoàn thành nhiệm vụ rồi! Cha xem này!”

Ta dâng cái qu/ ầ/ n l/ ó /t còn vương chút hơi ấm đó lên trước mặt Lâu Kinh Yến như dâng báu vật.

Giây tiếp theo, thư phòng im phăng phắc như tờ.

Lâu Kinh Yến rũ mắt nhìn thứ đồ trong tay ta, đôi lông mày lạnh lùng giật giật, khuôn mặt vốn không cảm xúc lần đầu tiên xuất hiện vết nứt.

Hắn im lặng đúng mười giây, giơ tay day huyệt thái dương, giọng điệu phức tạp vô cùng:

“A Nguyệt, con chắc chắn đây là thứ quý giá nhất của nó?”

Ta gật đầu như giã tỏi:

“Chắc chắn mà cha! Nó bảo vệ kỹ lắm, cứ ôm khư khư lấy đũng quần, con tốn bao nhiêu sức mới lấy được đấy!”

Ta còn không quên kể công, nhón chân ghé sát vào:

“Cha, con còn tiện tay búng vào mông nó một cái, mềm lắm cha ạ!”

Lâu Kinh Yến: “!”

Hắn hít một hơi thật sâu, như đang cố nén cơn bốc hỏa muốn vứt ta lại ổ ăn mày, cuối cùng chỉ thốt ra một câu:

“Thôi được, coi như con đã hoàn thành nhiệm vụ.”

Ta hí hửng tưởng mình lập đại công, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt Lâu Kinh Yến nhìn ta đã chuyển từ “công cụ phục thù” sang sự nghi ngờ “liệu cái thứ này có thực sự giày vò được con trai bọn họ không?”.

Càng không biết rằng, một cái lột một cái búng đó đã trở thành mối huyết hải thâm thù mà Thẩm Lan Dạ ghi nhớ suốt mười hai năm ròng.

Từ ngày đó, Thẩm Lan Dạ nhìn ta với ánh mắt như muốn ă/ n tư /ơ/ i nuốt sống. Mỗi khi gặp ở yến tiệc, hắn đều nhìn ta chằm chằm, nhưng vì thân phận nên chỉ có thể nhịn.

Còn ta? Dù sao ta là phản diện, ta sợ ai chứ?

2

Lâu Kinh Yến đối với ta thực sự rất mâu thuẫn.

Hắn muốn bồi dưỡng ta thành công cụ phục thù tâm ngoan thủ lạt, nhưng trong cuộc sống lại nuông chiều ta vô pháp vô thiên.

Hoàn thành nhiệm vụ lột quần lót chưa được mấy ngày, ta đã gây họa.

Lâu Kinh Yến dạy ta nhận biết độc dược, ta thấy bột độc màu trắng trông giống đường phèn, liền lén đổi đường trắng trong bếp đi, kết quả bị hắn bắt quả tang tại trận.

Hắn giận đến đen mặt, chỉ vào ta mắng:

“Lâu Thiển Nguyệt! Ngươi có phải n /g/ u không! Độc dược và đường mà cũng không phân biệt được! Ta phạt ngươi ba ngày không được ăn bất kỳ món điểm tâm nào! Một miếng bánh cũng đừng hòng đụng vào!”

Ta lập tức xìu xuống, điểm tâm là liều thuốc duy trì mạng sống của ta, không cho ta ăn thì khác gì gi/ ế/ t ta đâu.

Ta ngồi bệt xuống đất, gào mồm lên khóc, nước mắt nước mũi tèm lem, khóc rung trời lở đất:

“Con sai rồi cha ơi! Con không dám nữa đâu! Lần sau con không bỏ độc vào hũ đường nữa, con bỏ vào hũ muối được không? Đừng cắt điểm tâm của con mà cha, cha yêu dấu của con ơi!”

Lâu Kinh Yến đứng bên cạnh, lạnh mặt không hề lay chuyển:

“Khóc cũng vô dụng, quy củ là quy củ.”

Ta khóc càng dữ hơn, trong lòng thầm mắng lão cha phản diện não yêu đương tám trăm lần.

Nhưng đến giờ cơm tối, ta ngây người.

Trong bếp bày biện một bàn thức ăn đầy ắp, nào là giò heo kho tàu, sườn xào chua ngọt, giò heo thủy tinh, cá hấp, canh vịt già… toàn là món ta thích ăn nhất.

Nước mắt trên mặt ta đã khô thành hai vệt dài, bụng thì đã kêu rồn rột không tự chủ được.

Lâu Kinh Yến xách cổ áo sau của ta, đặt lên ghế, nhét bát đũa vào tay ta, mắng mỏ:

“Khóc cái gì mà khóc! Ăn đi! Cho ngươi ăn đến ngh /ẹ/ n ch /ế/ t luôn đi! Điểm tâm không được ăn, chứ cơm cũng không cho ngươi ăn chắc?”

Ta vừa thút thít vừa gắp sườn nhét vào miệng, ăn đến mức mồm đầy dầu mỡ, nói không rõ chữ:

“Cha… cha là tốt nhất… hức… con sẽ giúp cha trộm thêm mười cái quần lót của Thẩm Lan Dạ nữa.”

Hắn đứng bên cạnh vẫn nhíu mày, miệng không buông tha:

“Đồ không có tiền đồ, chút đồ ăn đã mua chuộc được ngươi rồi, sau này làm sao đấu với Thẩm Lan Dạ?”

Nhưng tay thì lại lẳng lặng gắp cho ta miếng thịt giò heo to nhất.

Ăn cơm xong, ta mới phát hiện quần mình bị rách. Hồi sáng leo tường hái trộm quả nhà người ta, động tác quá mạnh, đũng quần rách một mảng lớn, gió thổi vào mát rượi.

Ta túm cái quần rách, khép nép đi đến trước mặt Lâu Kinh Yến:

“Cha… quần con rách rồi…”

Hắn cúi đầu nhìn, lông mày nhíu lại chặt đến mức có thể kẹp ch /ế/ t ruồi:

“Lâu Thiển Nguyệt, ngươi là giống khỉ à? Ngày nào cũng leo tường trèo cây, đến đũng quần cũng làm rách được!”

Miệng mắng dữ dằn, nhưng hắn lại quay người về phòng lấy kim chỉ và vải vóc, ngồi dưới đèn, bắt ta nằm sấp lên đùi hắn, từng mũi kim từng đường chỉ vá đũng quần cho ta.

Tay hắn rất đẹp, khớp xương rõ ràng, trước đây dùng để cầm kiếm cầm độc, giờ lại cầm cây kim nhỏ xíu, động tác vụng về nhưng rất nghiêm túc.

Ta nằm trên đùi hắn, ngửi mùi mực nhàn nhạt trên người hắn, bỗng cảm thấy, lão cha phản diện não yêu đương này hình như cũng không xấu xa đến thế.

“Cha.” Ta nhỏ giọng hỏi

“Tại sao cha lại bắt con đi cướp đồ của Thẩm Lan Dạ vậy? Nhìn hắn cũng tội nghiệp lắm.”

Similar Posts

  • Bố Mẹ Chọn Em Gái – Tôi Chọn Ra Đi

    Vào ngày sinh nhật mẹ tôi, tôi bận rộn từ sáng tới tối, chuẩn bị cả một bàn tiệc lớn để tiếp đãi họ hàng.

    Trong lúc ăn, mẹ tôi định xới thêm một bát cơm, tôi vội vàng giữ tay bà lại:

    “Đã dặn bao nhiêu lần rồi, mỗi bữa chỉ được ăn nửa bát thôi mà.”

    Mẹ tôi ấm ức than thở với đám người thân, trách móc tôi từng hứa sẽ phụng dưỡng bà, mà lại chẳng bao giờ để bà ăn no.

    Ba tôi ngồi bên bàn ăn, vừa nhận ly rượu trắng từ tay chú, tôi liền vòng qua giật lấy, đổ thẳng vào thùng rác.

    “Tháng trước ba lén uống rượu rồi phải nhập viện, tiêu hết mấy vạn, ba quên rồi sao?”

    Đúng lúc đó, em gái tôi đến, cười cười hòa giải:

    “Chị tôi lúc nào cũng hay lo chuyện bao đồng. Ba mẹ lớn tuổi rồi, còn ăn được uống được là phúc, chẳng phải điều quan trọng nhất là họ vui vẻ hay sao?”

    “Chị à, hôm nay là sinh nhật mẹ, đừng khắt khe với họ nữa.”

    Một câu nói thôi, đã đẩy tôi lên đầu ngọn sóng.

    Cả đám họ hàng đồng loạt nhìn về phía tôi, ánh mắt đầy chê trách.

    Ba mẹ tôi không nói đỡ cho tôi lấy một câu, chỉ nắm tay em gái, cười đầy mãn nguyện.

    “Vẫn là em con hiểu chuyện, biết quan tâm đến ba mẹ. Còn con, chuyện gì cũng xen vào, quản còn hơn cả mấy bà cô tổ trưởng dân phố.”

    Rõ ràng là xuất phát từ ý tốt, vậy mà lại bị mắng là lo chuyện bao đồng.

    Nhìn nét mặt giận dữ và lạnh nhạt của họ, tim tôi nghẹn ứ, chẳng còn hơi sức đâu mà giải thích thêm.

    Thôi vậy, nếu sự quan tâm của tôi trong mắt họ là dư thừa, thì thân thể họ, họ muốn làm gì thì cứ làm.

  • Mẹ Và Lời Nguyền Tương Khắc

    Mẹ tôi từng tìm thầy bói tính mệnh, nói rằng mệnh mẹ con tôi tương khắc: một người lụn bại, thì người kia tất sẽ phú quý.

    Bà không do dự, chọn ngay vế sau.

    Thế nên từ nhỏ, cơm tôi ăn là cơm thiu. Quần áo tôi mặc là đồ nhặt lại.

    Bởi thầy nói, tôi càng khổ thật bao nhiêu, phú quý của bà mới càng vững chắc bấy nhiêu.

    Bà đeo vòng ngọc giá hàng trăm vạn, bình thản nhìn tôi ngất đi vì suy dinh dưỡng.

    Bà dự tiệc thượng lưu, rồi quay về nhốt tôi trong tầng hầm không có sưởi.

    Tôi hận, nhưng tôi nhịn.

    Cho đến ngày tôi đỗ vào Thanh Hoa – Bắc Đại, bà đã đốt lá thư báo trúng tuyển của tôi trước mặt tất cả họ hàng.

    “Bởi vì phúc của con chỉ có ngần ấy thôi. Thêm nữa là sẽ khắc mẹ.”

    Ánh lửa hắt lên gương mặt đắc ý của bà, cũng đồng thời thiêu rụi mối hận tôi đã nuốt suốt mười tám năm.

    Tôi nhìn bà, bật cười.

    “Mẹ à, mẹ có từng nghĩ tới chưa. Nếu con chết rồi, phú quý của mẹ… liệu có còn tiếp tục được không.”

  • Lật Mặt Hai Kẻ Bội Bạc

    Bố mẹ tôi mở rộng công ty nên phải dời địa điểm.

    Tôi quay một đoạn video cảnh văn phòng cũ bừa bộn, đăng lên story cho vui.

    Còn đùa rằng: “Công ty phá sản rồi, máy tính đổi thành chậu rửa mặt luôn.”

    Không ngờ bạn trai thấy xong liền gọi điện ngay để hỏi han.

    Tôi nổi hứng đùa tiếp, giả vờ buồn bã nói:

    “Anh yêu à, nhà em phá sản rồi, sau này phải dựa vào anh nuôi đó~”

    Ai ngờ anh ta chẳng những không an ủi, mà còn dứt khoát nói chia tay ngay trên điện thoại:

    “Yêu cái gì mà yêu, tao ghét nhất loại nghèo hèn như mày! Xúi quẩy!”

    Chỉ là một câu nói đùa, không ngờ lại khiến tôi nhìn rõ con người thật của anh ta.

    Cũng tốt thôi.

    Chiếc Rolls-Royce tôi định tặng anh, giờ để tôi tự lái vậy!

  • Con Gái Không Phải Món Hàng

    Mẹ tôi đổi điện thoại mới, nhờ tôi giúp bà đồng bộ danh bạ.

    Một liên hệ có biệt danh là “Tổng Giám đốc Vương” trượt ngang qua màn hình, không có ảnh đại diện.

    Tôi vốn không để ý, cho đến khi liếc thấy dòng ghi chú ở mục nghề nghiệp.

    【Định mệnh của con gái tôi】

    Tôi thấy vừa buồn cười vừa hoang đường, tiện tay nhấn vào trang chỉnh sửa để xóa câu nói đùa này đi.

    Rồi tôi thấy nội dung ghi chú: 【Tổng Giám đốc Vương – 50 vạn – yêu cầu còn trinh, dễ kiểm soát】

    Đầu óc tôi ong một tiếng, cầm điện thoại lao thẳng vào bếp.

    Mẹ tôi đang hầm canh cho em trai tôi, thấy sắc mặt tôi không ổn, liền lau tay.

    Tôi giơ điện thoại lên, giọng run run: “Cái này là sao?”

    Bà liếc nhìn một cái, điềm nhiên cất điện thoại vào túi, rồi quay người tiếp tục khuấy nồi canh.

    “À, đối tượng mẹ giới thiệu cho con đấy. Tổng Giám đốc Vương chịu bỏ 50 vạn tiền sính lễ, vừa hay có thể đặt cọc mua nhà cho em trai con.”

  • Vào Ngày Thi Đại Học Tôi Từ Chối Thi Nhưng Cả Nhà Lại Hoảng Sợ

    Ngày thi đại học, tôi từ chối bước vào phòng thi.

    Cha mẹ quỳ xuống van xin tôi trước mặt mọi người.

    “Đừng đem cả đời mình ra đùa giỡn!”

    Thanh mai trúc mã của tôi cũng nhìn tôi đầy thất vọng.

    “Tôi sẽ không bao giờ ở bên một người chỉ có bằng cấp cấp ba!”

    Hồi tưởng kiếp trước, tôi đã nghe theo lời họ, hăng hái tham gia kỳ thi đại học.

    Nhưng đến ngày công bố điểm số, tôi – người đứng nhất khối – lại bị rớt với số điểm bằng không, trở thành trò cười của mọi người.

    Ngược lại, cô giả thiên kim – người vốn luôn xếp bét lớp – lại bất ngờ đạt danh hiệu thủ khoa khối văn.

    Tôi đã đến phòng tuyển sinh để khiếu nại, nhưng cha mẹ lại mắng tôi nói dối, làm lãng phí tài nguyên công cộng.

    Thanh mai trúc mã cũng đứng ra tố cáo tôi nghiện gian lận thi cử, nói rằng điểm nhất khối trước kia của tôi cũng là do gian lận mà có.

    Tôi bị bới móc, bạo lực mạng, chịu đựng sự công kích từ khắp nơi trên mạng, cuối cùng tuyệt vọng mà tự sát.

    Chết đúng vào đêm mà họ tổ chức tiệc mừng nhập học long trọng cho cô giả thiên kim.

    Ở kiếp này, tôi dứt khoát từ bỏ kỳ thi, và thế là bọn họ bắt đầu hoảng loạn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *