Đồng nghiệp “trà xanh” điên cuồng bịa đặt về tôi

Đồng nghiệp “trà xanh” điên cuồng bịa đặt về tôi

Tham dự đám cưới bạn, đồng nghiệp bỗng dưng lớn tiếng hỏi tôi trước mặt mọi người:

“Cô từng phá thai chưa?”

Tôi ngẩn người, trong đầu toàn dấu chấm hỏi. Cái quái gì vậy?

Liếc thêm cái nhìn đầy ác ý của đồng nghiệp, tôi lập tức hiểu ra, cô ta là cố tình.

Đã vậy thì… tôi hít sâu một hơi, hét thật to đáp lại:

“Tôi chưa từng phá thai!”

Tôi hỏi ngược lại cô ta:

“Thế cô lại sắp đi phá à?”

“Lần này vẫn không phải con của chồng cô à?”

1

Vừa dứt lời, cả bàn tiệc đang ồn ào bỗng lặng ngắt như tờ.

Không khí im lặng đến mức kỳ dị.

Người đang ăn, đang nói chuyện hay hóng hớt đều dừng lại, dựng thẳng tai lên, như thể chỉ muốn nhào tới gặm cho bằng hết quả dưa này.

Đồng nghiệp Trương Tĩnh mặt đỏ bừng, thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi, nhưng nửa ngày chỉ bật ra được mỗi câu: “Cô… cô… cô…” mà chẳng tiếp nổi.

Tôi tốt bụng “đỡ lời” giúp cô ta:

“Cô định nhờ tôi xin nghỉ bệnh hộ đúng không? Ối dào, có gì đâu, đợi thứ Hai đi làm tôi xin cho.”

“Cô cứ yên tâm mà đi phá thai, nghỉ thêm mấy ngày, chuyện công ty cứ để tôi lo.”

Nghe vậy, Trương Tĩnh đập bàn cái “rầm”, suýt nữa thì nhảy dựng lên.

Tôi nhướn mày:

“Không phải hả? Vậy là muốn tôi giới thiệu bệnh viện uy tín cho?”

“Cái đó tôi không biết nha, lần trước cô phá ở đâu thì giờ cứ đến đó thôi.”

Tôi liếc mắt nhìn quanh, thấy ai nấy đều hưng phấn, ánh mắt hóng chuyện đến sáng rực, sợ bỏ lỡ mất một chữ nào.

Quả thật đúng là quá sốc.

Trương Tĩnh liên tục lắc đầu như cái trống bỏi, cuối cùng nghẹn ra được một câu hoàn chỉnh:

“Cô nói bậy! Tôi không hề phá thai, đừng có vu khống tôi!”

Tôi ra vẻ “ai hiểu cũng hiểu”:

“Ừ rồi, biết rồi, không phải cô phá thai đâu. Chứ không thôi để chồng cô biết, về nhà đánh chết cô mất.”

“Cô cũng thật là, bất cẩn quá. Tình nhân thì sướng rồi, dù tiếc không cho hắn đeo bao, ít ra cô cũng phải uống thuốc tránh thai chứ. Giờ thì lén chồng đi phá thai một mình cũng tội nghiệp quá mà.”

Mắt Trương Tĩnh trợn tròn, biểu cảm như muốn nuốt sống tôi.

Tôi nhanh chóng vỗ tay cô ta, dỗ dành:

“Hay gọi cha đứa nhỏ đến đi, để anh ta đưa cô đi cho an tâm. Cô mà đi mấy phòng khám nhỏ, nhỡ có chuyện gì thật, chẳng lẽ phải gọi chồng cô tới?”

“Hắn sẽ chém cô trước hay cứu cô trước đây?”

Mỗi câu tôi nói ra, xung quanh lại vang lên hàng loạt tiếng “hít hà”, nghe như tiệc cưới hôm nay toàn món cay Tứ Xuyên vậy, mọi người bị “cay” tới đỏ mặt.

Những ánh mắt hóng chuyện như loạt súng liên thanh, “xé” Trương Tĩnh thành trăm mảnh.

Cô ta tức tối đến cực điểm, hất tay tôi ra, gào lên:

“Tôi không có ngoại tình! Sao có thể mang thai con người khác được!”

“Không đúng! Tôi còn chưa có thai, đương nhiên không phá thai!”

“Chu Vũ Đồng, cô câm miệng cho tôi! Đừng có bôi nhọ tôi nữa!”

Đúng lúc đó, MC tắt nhạc nền ồn ào. Tiếng gào thét ấy vang vọng khắp sảnh, khiến cả đám khách dự cưới choáng váng.

MC thấy tình hình không ổn, vội vàng cười gượng đổi chủ đề, kéo mọi người chú ý lên sân khấu, còn chơi trò rút lì xì, tặng búp bê, nhưng vô ích.

Ai mà thèm để ý? Ăn dưa hóng drama còn thú vị hơn chứ!

Nhìn bộ dạng Trương Tĩnh gần như sụp đổ, tôi lạnh mặt, ngả người ra ghế, khoanh tay trước ngực:

“Sao? Cô có thể đường đường chính chính hỏi một cô gái độc thân như tôi chuyện phá thai trước mặt bao người…”

“…thì tại sao tôi lại không thể nghi ngờ một người phụ nữ đã có chồng, nhân phẩm tệ như cô ngoại tình?”

“Muốn bịt miệng người khác, thì trước hết quản cái miệng thúi của mình cho tử tế, đừng như con chó dại cắn lung tung khắp nơi!”

Nhìn gương mặt méo mó vì tức giận của Trương Tĩnh, lòng tôi khoan khoái vô cùng.

Đây chẳng phải lần đầu cô ta bôi nhọ, hạ nhục tôi trước đám đông.

Trước đó tôi nhịn, nghĩ rằng đồng nghiệp gặp nhau suốt ngày, nhường nhịn thì yên ổn.

Nhưng hôm nay thì thôi. Không nhe nanh, cô ta thật tưởng tôi là Hello Kitty chắc?

2

Trương Tĩnh cãi không lại, tức đến mức định lật bàn đánh nhau với tôi.

Nhưng cô ta quên mất, hôm nay cô ta đâu phải nhân vật chính. Chẳng lẽ định phá đám cưới người khác để làm “đấu trường UFC” à?

Quả nhiên, cô dâu mới – vốn đã chịu đựng hết mức – lập tức gọi hai anh em nhà mình đến, lôi Trương Tĩnh ra ngoài.

Cô ta bị kéo đi vẫn không quên quay đầu hung hăng đe dọa tôi.

Ha, tôi sợ chắc?

Hôm sau đi làm, vừa ngồi xuống, cô bạn thân đồng nghiệp Lý Tuyết liền thần thần bí bí chạy tới, nháy mắt ra hiệu, ghé sát tai tôi thì thầm:

“Ê, tin sốc nè! Bà biết chưa, bà tám Trương Tĩnh bên phòng hành chính nghe nói phá thai tới 5 lần đó!”

Tôi: “Hả?!”

“Thế chưa là gì! Tôi nghe nói mấy đứa nó chẳng đứa nào chung cha! Người ta còn thấy mấy ông khác nhau đưa cô ta đi phá thai, chả có ông nào là chồng cô ta cả!”

Đồng nghiệp Triệu Mẫn ngồi kế bên nghe vậy hai mắt sáng rỡ, chen vào góp lời ngay.

Tôi: “Quá đỉnh!”

Hai người họ ôm vai bá cổ, hăng say tám chuyện đến đỏ mặt.

Tôi ngẩng đầu nhìn quanh, mới phát hiện văn phòng hôm nay không khí khác hẳn – đâu đâu cũng râm ran:

“Ê, nghe chưa, có tin cực nóng về Trương Tĩnh! Tin nội bộ đấy, đồng nghiệp cùng phòng nói ra, đừng kể ai nhé!”

“Bạn trai của dì út em họ của tôi làm chung với chồng cô ta, thật đó, cô ta với chồng chỉ là hôn nhân hợp đồng, mạnh ai nấy chơi!”

“Cái gì? 5 lần phá thai á? Không phải 8 lần à?”

“Các người tin gì vậy, tin mới nhất đây! Tuần trước cô ta vừa đi phá thai, hàng xóm của chị dâu bạn tôi thấy tận mắt!”

“Chuẩn luôn, phòng khám ngay gần nhà tôi, bà hàng xóm nhảy quảng trường còn thấy cô ta ra vô suốt.”

… Hú hồn! Ba người thành hổ, tin đồn đáng sợ thật.

Tôi đang hóng ngon lành, thì nhân vật chính – Trương Tĩnh – mặt đen thui lao tới bàn tôi, “bốp bốp bốp” đập bàn rung trời, chỉ tay sát mặt tôi, cái móng tay sơn đỏ suýt đâm vào trán tôi:

“Chu Vũ Đồng, con tiện nhân này! Ai cho cô gan dám dựng chuyện nói tôi phá thai? Giờ cả công ty đồn ầm lên rồi, cô muốn tôi sống sao hả!”

“Tôi mặc kệ, cô phải xin lỗi công khai ngay! Nói rõ ràng với mọi người! Nếu không tôi báo cảnh sát kiện cô tội phỉ báng!”

Tôi hất tay cô ta ra bằng cái bìa hồ sơ, nhàn nhã nói:

“Được thôi, cô đi báo cảnh sát đi. Tiện thể nói luôn cho họ nghe xem tôi đã bịa chuyện gì về cô, để họ phân xử rõ ràng xem ai mới là kẻ phỉ báng!”

“Cô!” – Trương Tĩnh bị tôi chặn họng, rõ ràng mất khí thế, đành liều ăn nhiều nói năng bừa bãi:

“Con tiểu tam này, đừng tưởng tôi không biết! Ngày trước chẳng phải cô ngủ với trưởng phòng nhân sự nên mới được vào công ty à?”

“Vào làm rồi thì lại dựa vào mấy trò trên giường mà bám được sếp bộ phận của cô, mấy dự án thưởng lớn toàn rơi vào tay cô. Nếu không thì dựa vào cái gì mà cô ba năm thăng hai bậc? Không có khuất tất thì ma nó tin!”

“Loại tiện nhân như cô, ngủ với đàn ông nhiều, rồi phải phá thai cũng bình thường thôi. Sao hả, tôi hỏi vài câu thì có gì sai?”

“Nhìn cô nổi giận thế kia, chẳng phải là bị tôi nói trúng rồi à?”

3

Mấy đồng nghiệp đứng cạnh nghe không nổi nữa, liên tục kéo ra can ngăn, nhưng Trương Tĩnh vẫn không chịu dừng, càng nói càng quá đáng.

Tôi – tốt nghiệp thạc sĩ trường danh tiếng, nhận được nhiều lời mời làm việc, tự chọn công ty này – mà bị cô ta nói thành “ngủ” mới được vào.

Tôi thức trắng đêm tăng ca làm dự án, mà bị cô ta bảo là nhờ “giỏi giường chiếu” mới được phân việc.

Trong mắt cô ta, phụ nữ ngoài chuyện “ngủ phục vụ đàn ông” thì chẳng thể nào tự mình thành công được.

Đúng là nhỏ nhen, hẹp hòi đến mức đáng sợ.

Đã vậy thì, tôi chẳng cần khách khí nữa.

Tôi ngắt ngang tràng “nước bọt” của cô ta:

“Chỉ cần tôi giải thích với mọi người là cô không hề phá thai, vậy là đủ đúng không?”

Nghe thấy tôi “xuống nước”, Trương Tĩnh tưởng tôi sợ, liền hất cằm ra lệnh:

“Giải thích ngay đi!”

Tôi gật đầu:

“Được thôi, tôi sẽ giải thích cho rõ ràng luôn.”

Trương Tĩnh hài lòng, hất cằm đi về chỗ, tự tin vênh váo.

Lý Tuyết lo lắng kéo tay tôi:

“Trời ơi, sao bà lại dây với con đó vậy. Cái miệng nó độc lắm, trắng nói thành đen được luôn.”

Tôi cười khẩy:

“Là vì trước giờ bà chưa thấy ‘quyền năng’ của tôi thôi. Cứ đợi đó, lát nữa cho bà mở mang.”

Đến giờ cơm trưa, căn-tin đông nghịt người. Đồng nghiệp tụm ba tụm bảy ăn uống, nói chuyện rôm rả.

Trương Tĩnh cũng có mặt, ngồi cùng hai “tay sai” của mình.

Vừa thấy tôi, cô ta trừng mắt, bĩu môi, dùng khẩu hình ra hiệu:

“Con tiện nhân, còn không mau đi giải thích cho tao!”

Được thôi. Tôi lấy chiếc loa tay mượn từ ban quản lý tòa nhà ra, bật công tắc, giơ lên trước đám đông ồn ào:

“Xin lỗi mọi người một chút, làm phiền hai phút thôi! Tôi – Chu Vũ Đồng – muốn làm một lời ‘đính chính’ chính thức!”

Cả căn-tin im bặt vài giây, rồi bắt đầu xôn xao. Trương Tĩnh biến sắc, cảm thấy có gì đó không ổn, vội đặt khay cơm xuống, đứng bật dậy.

Nhưng muộn rồi. Cô muốn tôi “làm rõ”, thì đây, tôi chiều!

Similar Posts

  • Thất Tịch Thấy Ngày Chia Tay

    VĂN ÁN

    Vào ngày Thất Tịch, tôi bỗng nhìn thấy trên đầu tất cả các cặp đôi hiện lên một dòng đếm ngược chia tay.

    Tôi còn tưởng mình bị hoa mắt.

    Nhưng ngay giây sau đó, một cặp bạn thân và bạn trai đã yêu nhau ba năm của tôi — đầu họ hiện 00:00, cô ấy chia tay với bạn trai đã quen ba năm.

    Tôi gọi điện cho bạn trai, định chia sẻ phát hiện kỳ lạ này. Kết quả là vừa kết nối, tôi đã bị anh ta quát cho một trận:

    “Tống Trân Ni, anh biết hôm nay là Thất Tịch! Anh có chuẩn bị quà rồi, không cần em gọi điện nhắc đâu!”

    Chưa kịp nói gì, điện thoại đã bị anh ta cúp máy thẳng thừng.

    Tuy lòng có chút buồn, nhưng tôi chỉ nghĩ anh đang áp lực công việc nên mới cáu gắt như vậy.

    Tối đến, Lâm Tiêu Nhiên tay không trở về nhà.

    Và tôi cũng nhìn thấy trên đầu anh ta, dòng chữ đếm ngược chia tay đang không ngừng giảm xuống.

    Rõ ràng trước đây chúng tôi đã đồng bộ hệ thống “đếm ngược chia tay”: người nào nói chia tay trước, sẽ mất trắng mọi thứ.

    Ngay khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu ra vì sao dạo gần đây anh ta cứ tính khí thất thường.

    Thì ra… là đang muốn ép tôi nói chia tay trước.

    Tôi không khóc, không làm ầm ĩ, chỉ lặng lẽ làm theo ý anh ta.

    Nhưng đến khi chia tay thật, người phát điên lại chính là anh ta.

  • Cái Giá Của Việc Tr Úng Số

    Một năm trước, tôi buột miệng đọc đại một dãy số, không ngờ một đồng nghiệp mua theo và trúng luôn tám trăm ngàn tệ (). Do chuyện này cứ liên tiếp xảy ra, người trong văn phòng đều coi tôi như Thần Tài sống. Cứ sắp đến giờ quay thưởng, họ lại thi nhau đến xin số.

    Chiều nay, Lão Trương đột nhiên kéo tuột tôi lại, hỏi: “Cậu có bản lĩnh này, sao cậu không tự mua bao giờ?”

    Tôi cười, kể cho ông ấy nghe lý do. Nghe xong, mặt ông ấy tái mét. Ổng lập tức báo cảnh sát, rồi ngay trong đêm nộp đơn xin nghỉ việc.

  • Cây Bút Đổi Số Phận

    Vào lúc sắp bước vào phòng thi, cây bút của tôi đột nhiên biến mất.

    Khi tôi đang chuẩn bị đi mua một cái mới, anh trai liền nhét cho tôi một cây bút.

    “Biết ngay là em hậu đậu, anh đã chuẩn bị sẵn cho em rồi.”

    Đ.ọc, fuI, tại, vivutruyen2.net, để, ủng, hộ, tác, giả !

    Tôi mỉm cười nhận lấy cây bút thì bỗng nhận được một tin nhắn.

    “Tôi là cậu của mười năm sau. Nhất định đừng dùng cây bút mà anh trai đưa! Đó là cây bút có thể đổi điểm, nó sẽ chuyển điểm thi của cậu sang cho cô bạn thân Lan Lan!”

    Ban đầu tôi còn tưởng là ai đó đang trêu chọc, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy anh trai đang thì thầm cười nói thân mật với Lan Lan.

    Giây tiếp theo, tôi lập tức đưa cây bút đó cho bạn học dốt nhất lớp.

  • Tìm Em Giữa Biển Người

    Năm đó, cô ấy nộp học phí giúp tôi. Tám năm sau, tôi trả lại cô ấy cả một thế giới.

    Năm ấy, tôi suýt vì không đóng nổi học phí mà phải bỏ học.

    Là bạn cùng bàn đã đóng thay tôi. Cô ấy lặng lẽ nhét tiền cho thầy, không nói với bất kỳ ai.

    Tôi hỏi vì sao, cô ấy chỉ cúi đầu, đáp một câu: “Cậu học giỏi, đừng để lỡ.”

    Tám năm sau, tôi ngồi trong phòng riêng của buổi họp lớp, vô tình nghe có bạn học thở dài: “Haiz, cậu biết không, giờ cô ấy sống khổ lắm…”

    Ly rượu trong tay tôi khựng lại giữa không trung.

    Người đó… là người tôi day dứt nhất trong cả cuộc đời này.

    Hôm sau tôi nhờ người đi tìm, tìm ròng rã đúng ba tuần.

    Lúc tìm thấy, cô ấy sống một mình trong khu nhà cũ ở khu dân cư nghèo giữa nội thành, ánh mắt vẫn trong veo như trong ký ức của tôi.

    Cô ấy nhìn thấy tôi, câu đầu tiên không phải than thở, mà cười nói: “Cậu vẫn nhớ tớ à.”

    Mũi tôi cay xè, suýt nữa không kìm được ngay tại chỗ.

    Tôi nhớ chứ, sao có thể không nhớ.

  • Khoá Chặt Tình Yêu 10 Năm

    Một tháng trước đám cưới, tôi vẫn đang mải mê lướt các bài viết chuẩn bị cưới hỏi.

    Trang chủ đề xuất cho tôi một bài đăng nổi bật trong thành phố:

    “Anh ấy viết tay giấy đăng ký kết hôn, mối tình đơn phương mười năm của tôi cuối cùng cũng viên mãn.”

    Phía dưới phần bình luận, ai cũng xuýt xoa nói rằng lại bắt đầu tin vào tình yêu rồi.

    Nhưng khi nhìn rõ cái tên trên ảnh, đầu tôi bỗng trở nên trống rỗng.

    Tay run rẩy, tôi lật xem hết toàn bộ các bài đăng của tài khoản đó.

    Toàn thân như bị rút sạch sức lực.

    Tôi có thể khẳng định, đây là tài khoản phụ của hoa khôi lớp đại học tôi – Cố Man Man.

    Mà chiếc ghế sofa, ga trải giường, rèm cửa, bàn trang điểm trong ảnh của cô ta – đều y hệt trong căn nhà tân hôn của tôi.

    Ngay cả tên bạn trai của cô ta cũng giống hệt bạn trai mười năm của tôi – Kỷ Tinh Bắc.

    Tôi nhìn tin nhắn mới nhất mà Kỷ Tinh Bắc vừa gửi:

    “Vợ ơi, anh lên máy bay rồi, lát nữa liên lạc nhé.”

    Tôi không đáp lại, chỉ gửi lời mời tới nhóm bạn cũ thời đại học, mời họ đến tham quan nhà tân hôn của tôi.

    Một vở kịch tình yêu lãng mạn thế này, làm sao có thể thiếu những người chứng kiến đây?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *