Đồng nghiệp “trà xanh” điên cuồng bịa đặt về tôi

Đồng nghiệp “trà xanh” điên cuồng bịa đặt về tôi

Tham dự đám cưới bạn, đồng nghiệp bỗng dưng lớn tiếng hỏi tôi trước mặt mọi người:

“Cô từng phá thai chưa?”

Tôi ngẩn người, trong đầu toàn dấu chấm hỏi. Cái quái gì vậy?

Liếc thêm cái nhìn đầy ác ý của đồng nghiệp, tôi lập tức hiểu ra, cô ta là cố tình.

Đã vậy thì… tôi hít sâu một hơi, hét thật to đáp lại:

“Tôi chưa từng phá thai!”

Tôi hỏi ngược lại cô ta:

“Thế cô lại sắp đi phá à?”

“Lần này vẫn không phải con của chồng cô à?”

1

Vừa dứt lời, cả bàn tiệc đang ồn ào bỗng lặng ngắt như tờ.

Không khí im lặng đến mức kỳ dị.

Người đang ăn, đang nói chuyện hay hóng hớt đều dừng lại, dựng thẳng tai lên, như thể chỉ muốn nhào tới gặm cho bằng hết quả dưa này.

Đồng nghiệp Trương Tĩnh mặt đỏ bừng, thở hổn hển, nghiến răng nghiến lợi, nhưng nửa ngày chỉ bật ra được mỗi câu: “Cô… cô… cô…” mà chẳng tiếp nổi.

Tôi tốt bụng “đỡ lời” giúp cô ta:

“Cô định nhờ tôi xin nghỉ bệnh hộ đúng không? Ối dào, có gì đâu, đợi thứ Hai đi làm tôi xin cho.”

“Cô cứ yên tâm mà đi phá thai, nghỉ thêm mấy ngày, chuyện công ty cứ để tôi lo.”

Nghe vậy, Trương Tĩnh đập bàn cái “rầm”, suýt nữa thì nhảy dựng lên.

Tôi nhướn mày:

“Không phải hả? Vậy là muốn tôi giới thiệu bệnh viện uy tín cho?”

“Cái đó tôi không biết nha, lần trước cô phá ở đâu thì giờ cứ đến đó thôi.”

Tôi liếc mắt nhìn quanh, thấy ai nấy đều hưng phấn, ánh mắt hóng chuyện đến sáng rực, sợ bỏ lỡ mất một chữ nào.

Quả thật đúng là quá sốc.

Trương Tĩnh liên tục lắc đầu như cái trống bỏi, cuối cùng nghẹn ra được một câu hoàn chỉnh:

“Cô nói bậy! Tôi không hề phá thai, đừng có vu khống tôi!”

Tôi ra vẻ “ai hiểu cũng hiểu”:

“Ừ rồi, biết rồi, không phải cô phá thai đâu. Chứ không thôi để chồng cô biết, về nhà đánh chết cô mất.”

“Cô cũng thật là, bất cẩn quá. Tình nhân thì sướng rồi, dù tiếc không cho hắn đeo bao, ít ra cô cũng phải uống thuốc tránh thai chứ. Giờ thì lén chồng đi phá thai một mình cũng tội nghiệp quá mà.”

Mắt Trương Tĩnh trợn tròn, biểu cảm như muốn nuốt sống tôi.

Tôi nhanh chóng vỗ tay cô ta, dỗ dành:

“Hay gọi cha đứa nhỏ đến đi, để anh ta đưa cô đi cho an tâm. Cô mà đi mấy phòng khám nhỏ, nhỡ có chuyện gì thật, chẳng lẽ phải gọi chồng cô tới?”

“Hắn sẽ chém cô trước hay cứu cô trước đây?”

Mỗi câu tôi nói ra, xung quanh lại vang lên hàng loạt tiếng “hít hà”, nghe như tiệc cưới hôm nay toàn món cay Tứ Xuyên vậy, mọi người bị “cay” tới đỏ mặt.

Những ánh mắt hóng chuyện như loạt súng liên thanh, “xé” Trương Tĩnh thành trăm mảnh.

Cô ta tức tối đến cực điểm, hất tay tôi ra, gào lên:

“Tôi không có ngoại tình! Sao có thể mang thai con người khác được!”

“Không đúng! Tôi còn chưa có thai, đương nhiên không phá thai!”

“Chu Vũ Đồng, cô câm miệng cho tôi! Đừng có bôi nhọ tôi nữa!”

Đúng lúc đó, MC tắt nhạc nền ồn ào. Tiếng gào thét ấy vang vọng khắp sảnh, khiến cả đám khách dự cưới choáng váng.

MC thấy tình hình không ổn, vội vàng cười gượng đổi chủ đề, kéo mọi người chú ý lên sân khấu, còn chơi trò rút lì xì, tặng búp bê, nhưng vô ích.

Ai mà thèm để ý? Ăn dưa hóng drama còn thú vị hơn chứ!

Nhìn bộ dạng Trương Tĩnh gần như sụp đổ, tôi lạnh mặt, ngả người ra ghế, khoanh tay trước ngực:

“Sao? Cô có thể đường đường chính chính hỏi một cô gái độc thân như tôi chuyện phá thai trước mặt bao người…”

“…thì tại sao tôi lại không thể nghi ngờ một người phụ nữ đã có chồng, nhân phẩm tệ như cô ngoại tình?”

“Muốn bịt miệng người khác, thì trước hết quản cái miệng thúi của mình cho tử tế, đừng như con chó dại cắn lung tung khắp nơi!”

Nhìn gương mặt méo mó vì tức giận của Trương Tĩnh, lòng tôi khoan khoái vô cùng.

Đây chẳng phải lần đầu cô ta bôi nhọ, hạ nhục tôi trước đám đông.

Trước đó tôi nhịn, nghĩ rằng đồng nghiệp gặp nhau suốt ngày, nhường nhịn thì yên ổn.

Nhưng hôm nay thì thôi. Không nhe nanh, cô ta thật tưởng tôi là Hello Kitty chắc?

2

Trương Tĩnh cãi không lại, tức đến mức định lật bàn đánh nhau với tôi.

Nhưng cô ta quên mất, hôm nay cô ta đâu phải nhân vật chính. Chẳng lẽ định phá đám cưới người khác để làm “đấu trường UFC” à?

Quả nhiên, cô dâu mới – vốn đã chịu đựng hết mức – lập tức gọi hai anh em nhà mình đến, lôi Trương Tĩnh ra ngoài.

Cô ta bị kéo đi vẫn không quên quay đầu hung hăng đe dọa tôi.

Ha, tôi sợ chắc?

Hôm sau đi làm, vừa ngồi xuống, cô bạn thân đồng nghiệp Lý Tuyết liền thần thần bí bí chạy tới, nháy mắt ra hiệu, ghé sát tai tôi thì thầm:

“Ê, tin sốc nè! Bà biết chưa, bà tám Trương Tĩnh bên phòng hành chính nghe nói phá thai tới 5 lần đó!”

Tôi: “Hả?!”

“Thế chưa là gì! Tôi nghe nói mấy đứa nó chẳng đứa nào chung cha! Người ta còn thấy mấy ông khác nhau đưa cô ta đi phá thai, chả có ông nào là chồng cô ta cả!”

Đồng nghiệp Triệu Mẫn ngồi kế bên nghe vậy hai mắt sáng rỡ, chen vào góp lời ngay.

Tôi: “Quá đỉnh!”

Hai người họ ôm vai bá cổ, hăng say tám chuyện đến đỏ mặt.

Tôi ngẩng đầu nhìn quanh, mới phát hiện văn phòng hôm nay không khí khác hẳn – đâu đâu cũng râm ran:

“Ê, nghe chưa, có tin cực nóng về Trương Tĩnh! Tin nội bộ đấy, đồng nghiệp cùng phòng nói ra, đừng kể ai nhé!”

“Bạn trai của dì út em họ của tôi làm chung với chồng cô ta, thật đó, cô ta với chồng chỉ là hôn nhân hợp đồng, mạnh ai nấy chơi!”

“Cái gì? 5 lần phá thai á? Không phải 8 lần à?”

“Các người tin gì vậy, tin mới nhất đây! Tuần trước cô ta vừa đi phá thai, hàng xóm của chị dâu bạn tôi thấy tận mắt!”

“Chuẩn luôn, phòng khám ngay gần nhà tôi, bà hàng xóm nhảy quảng trường còn thấy cô ta ra vô suốt.”

… Hú hồn! Ba người thành hổ, tin đồn đáng sợ thật.

Tôi đang hóng ngon lành, thì nhân vật chính – Trương Tĩnh – mặt đen thui lao tới bàn tôi, “bốp bốp bốp” đập bàn rung trời, chỉ tay sát mặt tôi, cái móng tay sơn đỏ suýt đâm vào trán tôi:

“Chu Vũ Đồng, con tiện nhân này! Ai cho cô gan dám dựng chuyện nói tôi phá thai? Giờ cả công ty đồn ầm lên rồi, cô muốn tôi sống sao hả!”

“Tôi mặc kệ, cô phải xin lỗi công khai ngay! Nói rõ ràng với mọi người! Nếu không tôi báo cảnh sát kiện cô tội phỉ báng!”

Tôi hất tay cô ta ra bằng cái bìa hồ sơ, nhàn nhã nói:

“Được thôi, cô đi báo cảnh sát đi. Tiện thể nói luôn cho họ nghe xem tôi đã bịa chuyện gì về cô, để họ phân xử rõ ràng xem ai mới là kẻ phỉ báng!”

“Cô!” – Trương Tĩnh bị tôi chặn họng, rõ ràng mất khí thế, đành liều ăn nhiều nói năng bừa bãi:

“Con tiểu tam này, đừng tưởng tôi không biết! Ngày trước chẳng phải cô ngủ với trưởng phòng nhân sự nên mới được vào công ty à?”

“Vào làm rồi thì lại dựa vào mấy trò trên giường mà bám được sếp bộ phận của cô, mấy dự án thưởng lớn toàn rơi vào tay cô. Nếu không thì dựa vào cái gì mà cô ba năm thăng hai bậc? Không có khuất tất thì ma nó tin!”

“Loại tiện nhân như cô, ngủ với đàn ông nhiều, rồi phải phá thai cũng bình thường thôi. Sao hả, tôi hỏi vài câu thì có gì sai?”

“Nhìn cô nổi giận thế kia, chẳng phải là bị tôi nói trúng rồi à?”

3

Mấy đồng nghiệp đứng cạnh nghe không nổi nữa, liên tục kéo ra can ngăn, nhưng Trương Tĩnh vẫn không chịu dừng, càng nói càng quá đáng.

Tôi – tốt nghiệp thạc sĩ trường danh tiếng, nhận được nhiều lời mời làm việc, tự chọn công ty này – mà bị cô ta nói thành “ngủ” mới được vào.

Tôi thức trắng đêm tăng ca làm dự án, mà bị cô ta bảo là nhờ “giỏi giường chiếu” mới được phân việc.

Trong mắt cô ta, phụ nữ ngoài chuyện “ngủ phục vụ đàn ông” thì chẳng thể nào tự mình thành công được.

Đúng là nhỏ nhen, hẹp hòi đến mức đáng sợ.

Đã vậy thì, tôi chẳng cần khách khí nữa.

Tôi ngắt ngang tràng “nước bọt” của cô ta:

“Chỉ cần tôi giải thích với mọi người là cô không hề phá thai, vậy là đủ đúng không?”

Nghe thấy tôi “xuống nước”, Trương Tĩnh tưởng tôi sợ, liền hất cằm ra lệnh:

“Giải thích ngay đi!”

Tôi gật đầu:

“Được thôi, tôi sẽ giải thích cho rõ ràng luôn.”

Trương Tĩnh hài lòng, hất cằm đi về chỗ, tự tin vênh váo.

Lý Tuyết lo lắng kéo tay tôi:

“Trời ơi, sao bà lại dây với con đó vậy. Cái miệng nó độc lắm, trắng nói thành đen được luôn.”

Tôi cười khẩy:

“Là vì trước giờ bà chưa thấy ‘quyền năng’ của tôi thôi. Cứ đợi đó, lát nữa cho bà mở mang.”

Đến giờ cơm trưa, căn-tin đông nghịt người. Đồng nghiệp tụm ba tụm bảy ăn uống, nói chuyện rôm rả.

Trương Tĩnh cũng có mặt, ngồi cùng hai “tay sai” của mình.

Vừa thấy tôi, cô ta trừng mắt, bĩu môi, dùng khẩu hình ra hiệu:

“Con tiện nhân, còn không mau đi giải thích cho tao!”

Được thôi. Tôi lấy chiếc loa tay mượn từ ban quản lý tòa nhà ra, bật công tắc, giơ lên trước đám đông ồn ào:

“Xin lỗi mọi người một chút, làm phiền hai phút thôi! Tôi – Chu Vũ Đồng – muốn làm một lời ‘đính chính’ chính thức!”

Cả căn-tin im bặt vài giây, rồi bắt đầu xôn xao. Trương Tĩnh biến sắc, cảm thấy có gì đó không ổn, vội đặt khay cơm xuống, đứng bật dậy.

Nhưng muộn rồi. Cô muốn tôi “làm rõ”, thì đây, tôi chiều!

Similar Posts

  • 7 Triệu Tệ Đại Hung

    Tôi và bạn cùng phòng góp tiền mua chung một tờ vé số, không ngờ trúng 7 triệu tệ. (~30tỷ)

    Tối hôm đó, cô ta chuyển cho tôi 6 tệ, rồi nói:

    “Cưng à, ý tưởng mua vé số là do tớ đề xuất. Phần tiền cậu góp tớ trả lại rồi, vậy nên tờ vé số này không còn liên quan gì đến cậu nữa nhé.”

    Tôi tức đến bật cười, đang định tranh luận với cô ta thì bỗng phát hiện tượng Quan Âm tôi thờ trên bàn bị g/ ã/ y một cánh tay.

    Ở quê tôi có câu: Quan Âm g/ ã/ y tay, ắt gặp đại hung, chỉ còn cách cầu sinh.

    Mặt tôi lập tức trắng bệch, run rẩy nói với cô bạn cùng phòng:

    “Vé số tôi không cần nữa! Vé số tôi không cần nữa!”

  • Trạng Nguyên Thất Thế

    Tân khoa trạng nguyên bị đám người chực sẵn dưới bảng vàng vây bắt làm rể, trong lúc cuống cuồng đã xông thẳng lên xe ngựa của ta.

    Ngay trong ngày, tin đồn rằng trạng nguyên và Tống tiểu thư vốn đã sớm có tơ tình cũng bắt đầu lan truyền khắp nơi.

    Hoàng thượng và hoàng hậu xưa nay thương yêu ta, không nỡ để ta mang tiếng xấu, bèn hạ chỉ ban hôn, cho phép ta lấy hắn với thân phận quận chúa.

    Sau khi thành thân, hắn đường quan thuận lợi, ta nội trợ dạy con, chẳng thể nói là tình thâm ý thiết, nhưng cũng coi như hòa thuận lễ phép.

    Cho đến khi hoàng thượng bị thích khách ám sát, hắn không ngại hiểm nguy, lấy thân đỡ đao.

    Khi tính mạng chỉ còn như treo chuông, hắn lại khẩn cầu hoàng thượng cho phép hắn cùng ta hò/a ly, để được trở về quê mai táng cùng thanh mai.

    “Nếu hôn sự của chính mình còn không thể tự quyết, thì thần… thà chưa từng bước vào khoa cử.”

    Vì một câu ấy, ta cùng một đôi nhi nữ, thành trò cười cho khắp kinh thành.

    Lần nữa mở mắt, mọi chuyện đều trở về khởi đầu.

    Đời này, ta quyết không để hắn có thêm cơ hội làm nhục ta.

  • Ranh Giới Tình Yêu

    Lướt thấy một video ngắn của một bác sĩ nội trú đang trong kỳ thực tập cùng Thẩm Đồ Minh, cô ấy nắm chặt tay anh, bước theo sát từng bước.

    “Thầy đi đâu em theo đó, người hướng dẫn tốt nhất đang ngay trước mắt em đây.”

    Thẩm Đồ Minh còn bình luận bên dưới: “Nắm cho chắc, lát nữa lạc rồi lại khóc lóc tìm khắp nơi!”

    Trời biết đất biết, Thẩm Đồ Minh chưa từng bình luận bao giờ, đến cả vòng bạn bè của tôi anh ta cũng chẳng thèm thả tim, lúc nào cũng nói không có thời gian.

    Giờ thì không chỉ có thời gian, còn có cả tâm trạng để trả lời người khác.

    Tôi đặt điện thoại xuống, lập tức hủy tiệc cưới.

    Đàn ông không biết ranh giới là gì, thôi khỏi!

  • Rừng Sâu Gặp Nai

    Sau khi say rượu, tôi ngủ với sếp.

    Sáng hôm sau tỉnh lại, tôi cứ tưởng mình đang nằm mơ, ôm lấy anh ấy là hôn túi bụi một trận.

    Anh ấy mở miệng.

    “Em hôn đủ chưa? Nếu đủ rồi thì anh muốn dậy.”

    Tôi bực mình nói: “Anh đang ở trong giấc mơ của tôi thì làm ơn đừng lên tiếng, phiền lắm.”

    Anh bật cười khẽ: “Em tưởng là mơ à?”

    Rồi bất ngờ cắn tôi một cái.

    Tôi: “?!”

  • Em Họ Ở Nhờ Mười Hai Năm, Sính Lễ Lại Đòi Nhà Tôi Trả

    Em họ ở nhờ nhà tôi suốt mười hai năm, hoàn toàn nhờ bố mẹ tôi nuôi ăn, mặc và cho đi học.

    Vậy mà đến cuối năm, lúc bàn chuyện cưới xin, nó mở miệng nói với bố mẹ tôi:

    “Dì ơi, phong tục bên nhà trai là sính lễ phải có ba mươi tám vạn tám, còn ba món vàng tính riêng. Dì nuôi con bao nhiêu năm, con cũng coi như con gái trong nhà, khoản này dì phải chuẩn bị giúp con nhé!”

    Bố mẹ tôi liếc nhìn nhau, không nói lời nào.

    Em họ tưởng họ đã đồng ý, vui vẻ gọi điện cho bạn trai:

    “Thấy chưa, em nói rồi mà, dì và dượng thương em nhất! Đến lúc có tiền trong tay, mình đi lấy ngay một chiếc BMW 3 series nhé!”

    Vài ngày sau, bố mẹ tôi đặt một cuốn sổ đỏ mới tinh trước mặt tôi.

    “Căn hộ rộng rãi ở trung tâm thành phố, thanh toán toàn bộ, làm nhà cưới cho con.”

    Sắc mặt em họ tái mét: “Dì ơi, thế còn sính lễ của con thì sao?!”

    Mẹ tôi từ tốn nhấp một ngụm nước, cười tủm tỉm nhìn nó:

    “Sính lễ của con à? Đi mà hỏi mẹ ruột con.”

    “Còn về nhà chúng tôi, nuôi con mười hai năm, tốn năm mươi sáu vạn bảy nghìn. Khoản này, hôm nay mình nên tính toán cho rõ ràng chứ nhỉ?”

  • Cô Dâu Bị Thế Vai

    Tôi và chị gái kết hôn cùng một ngày, thế nhưng bố mẹ vốn luôn thiên vị lại để tôi chọn của hồi môn trước.

    Một đôi bông tai đính đá quý trị giá hai triệu ba trăm nghìn tệ.

    Một cây trâm gỗ đào trông rất đỗi bình thường.

    Ngay lúc tôi tưởng lần này bố mẹ cuối cùng cũng thiên vị tôi, thì giữa không trung đột nhiên hiện lên mấy dòng chữ:

    [Nữ phụ độc ác chắc chắn sẽ chọn đồ đắt. Cô ta nằm mơ cũng không biết rằng đôi bông tai đó là vật chôn cùng người chết, còn bị oán linh đeo bám. Ai đeo vào không chỉ thấy hồn ma mà còn bị nguyền rủa cả đời không thể sinh con.]

    [Bảo bối nữ chính nhận được cây trâm gỗ đào. Ngay hôm gả vào nhà họ Cố, nhờ có cây trâm trấn tà mà đại thiếu gia nhà họ Cố bị ác quỷ ám hơn một năm bất ngờ tỉnh lại, sức khỏe hồi phục từng ngày. Nữ chính cũng thuận lợi mang thai một lần sinh đôi, được cả nhà cưng chiều hết mực.]

    Nhìn những dòng chữ đó, tôi không chút do dự đưa tay chọn đôi bông tai.

    Tôi luôn tin rằng… con người còn đáng sợ hơn ma quỷ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *