Cây phát tài lớn bằng anh, mình sẽ ở bên nhau

Cây phát tài lớn bằng anh, mình sẽ ở bên nhau

Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, tôi – sinh viên y khoa – vì đọc bệnh án mà chẳng hiểu gì nên liều mạng lên mạng đặt lịch khám bừa, giả làm bệnh nhân để moi đáp án.

Ai dè bác sĩ phát hiện ngay chiêu trò, còn bảo trả lại tiền.

Tôi bèn dùng kế khích tướng:

“Bác sĩ, chẳng lẽ anh không biết chữa à?”

Anh ta im lặng hồi lâu, cuối cùng thật sự gửi cho tôi cả loạt đáp án.

Tôi mừng rơn, cắm đầu chép hết.

Hôm sau, vừa nộp bài xong, thầy giáo cười ha hả, vỗ vai anh chàng đẹp trai ngồi cạnh:

“Học trò ngốc hôm qua mắc hơn hai chục bệnh đây rồi, đây chẳng phải là tìm thấy rồi sao.”

(1)

Khuyên ai học y, trời đánh thánh vật – quả thật không sai.

Nhớ ngày nào tôi còn mơ khoác áo blouse trắng, nghiêm túc cứu người.

Cho đến khi bước vào ngành y, tôi mới thấy… chắc phải cứu mạng mình trước đã.

Thi cuối kỳ thật sự quá khó!

Ngay cả trong mơ tôi cũng thấy mình bị rớt môn.

Bài tập thì chẳng hiểu nổi đề, tôi bèn học theo “bí kíp” trên mạng: mượn thẻ khám bệnh của bạn thân, đến bệnh viện của trường đăng ký khám, giả làm bệnh nhân để moi đáp án.

Bác sĩ kia khá kiên nhẫn.

Tôi hỏi từ biểu hiện tăng áp lực nội sọ đến nguyên nhân rối loạn kinh nguyệt.

Ban đầu anh vẫn nghiêm túc trả lời từng câu, thỉnh thoảng còn trấn an tôi đừng lo.

Cho đến khi tôi buột miệng hỏi “Vị trí thường gặp của thai ngoài tử cung” – một câu ngớ ngẩn hết chỗ nói – anh mới im bặt.

Một lúc sau, anh hỏi:

“Em là học trò của thầy nào?”

Tôi khựng lại, nhưng lập tức bình tĩnh – tôi dùng thẻ của bạn, sao anh biết được tôi là ai chứ.

Thế là tiếp tục giả ngu:

“Em là bệnh nhân mà bác sĩ, anh đang nói gì vậy?”

Bên kia im lặng khá lâu, rồi nhắn:

“Từ câu hỏi đầu tiên, em đã mắc hơn hai chục loại bệnh, gồm chấn thương sọ não, cao huyết áp, sa sút trí tuệ thùy trán-thái dương…”

“Bây giờ, cộng thêm cả… sẩy thai.”

Tôi vẫn mặt dày nhắn:

“Em yếu lắm mà.”

Anh gõ máy một lúc lâu, cuối cùng nhắn:

“Anh trả tiền lại cho em nhé.”

Tôi hoảng hốt – còn một câu cuối của bài tập chưa hỏi!

Vội vàng gửi đề qua, rồi thêm một câu theo đúng “kịch bản mạng”:

“Bác sĩ không biết làm câu này à?”

Im lặng.

Im lặng như đêm nay bến sông Khang Kiều.

Ít nhất năm phút sau mới có tin nhắn – là một loạt đáp án chuẩn chỉnh.

Tôi mừng phát rồ, chẳng nghĩ ngợi gì đã trả lời:

“Cảm tạ bác sĩ mát tay, em khỏi hẳn rồi.”

Bên kia không trả lời nữa – chắc là cạn lời luôn.

Mặc kệ, dù sao anh cũng không biết tôi là ai.

Nhờ “ân nhân vĩ đại” ấy, tôi cắm đầu chép hết đáp án, rồi dõng dạc bấm nút nộp bài.

Chiến dịch mặt dày đã thành công mỹ mãn!

(2)

Nhưng đời không như mơ – bài được chấm ngay, câu cuối… sai toàn bộ, không đúng nổi một chữ!

Chết tiệt!

Anh bác sĩ đó lừa tôi!

Tưởng bị khích tướng mà tung hết tuyệt kỹ, ai dè anh ta “đâm” một cú đau điếng.

Mà tôi còn ngu đến mức tặng hẳn 5 sao!

Quả nhiên, chưa kịp nói gì thì nhóm lớp đã thông báo tôi bị gọi lên phòng giáo viên.

Vừa bước vào, thấy thầy nghiêm mặt ngồi ghế, cạnh đó là một chàng trai cực kỳ điển trai.

Trong trường y không phải tôi chưa thấy trai đẹp, nhưng trai đẹp… có tóc thì cực hiếm.

Không kìm được, tôi liếc thêm mấy lần.

Anh ta như cảm nhận được ánh mắt, ngước lên từ sau màn hình.

Đôi mắt màu hổ phách dịu dàng, ánh sáng ngoài cửa sổ rọi lên sống mũi cao, đẹp đến mức khiến tim tôi lỡ một nhịp.

Bị mắng cũng đáng – cả đời này tôi không tiếc chuyến đi này nữa.

Tôi rụt rè tiến lại, cúi đầu như chim cút.

Thầy xem bài tôi xong, lại nhìn anh chàng, rồi bật cười:

“Tiểu Cố, học trò ngu ngốc bị hơn hai chục bệnh mà cậu kể hôm qua, đây rồi.”

Thầy quay sang tôi, nửa tức nửa buồn cười:

“Hứa Nam Nam, em đúng là học trò giỏi của tôi.”

Tôi chết lặng.

Cảm giác như đi trộm mộ lại đào trúng mồ tổ, bị chính cha ruột bắt quả tang…

“Em còn dám thách thức bác sĩ, hỏi người ta có biết làm không cơ à?”

“Thông minh quá ha.”

Tôi cúi đầu sâu hơn.

“Đáp án sai rành rành mà cũng chép nguyên xi, không bị bắt mới lạ.”

Ngẩng lên, tôi lại bắt gặp ánh mắt anh bác sĩ – giờ đã pha chút bất lực và ý cười, tay xoay cây bút bi.

Thì ra anh cố tình “thả mồi” để bắt tôi.

Thầy tôi mắng xong, uống ngụm trà rồi bảo:

“Đi xin lỗi người ta đi.”

Tôi lập tức cúi đầu chào:

“Xin lỗi bác sĩ Cố!”

Anh đẩy ghế ra, nghiêm túc nhìn tôi:

“Nếu thấy có lỗi thì học cho tử tế, đừng phí tài nguyên y tế nữa.”

Tôi càng xấu hổ – ngu đã đành, còn chiếm chỗ khám bệnh.

Vừa định rút lui thì thầy lại nói:

“Sắp thi rồi, thầy bận đi công tác. Cậu rảnh thì kèm con bé chút, không nó rớt môn thì tôi mất mặt.”

Kèm học???

Đây là cấp độ “xã hội đen” của social death!

Tôi còn chưa kịp từ chối, thầy – cũng chính là ba tôi – đã chốt:

“Nó đầu óc kém từ nhỏ, giao cho cậu đấy.”

Bác sĩ Cố bất ngờ, định nói gì thì ba tôi cắt ngang:

“Cậu không nỡ từ chối chứ?”

Anh chỉ biết cười khổ rồi gật đầu.

Tôi đành lôi điện thoại ra quét mã WeChat.

Đứng gần mới thấy trên tay anh đầy sẹo dữ tợn, như vết dao cùn cắt mạnh, lại không được xử lý kịp thời.

Ngẩng lên, tôi còn thấy trên tai anh có… máy trợ thính.

Anh không chỉ có sẹo, mà còn khiếm thính?

Thấy tôi sững lại, anh mỉm cười chạm vào tai:

“Không nhận ra à?”

Tôi biết chứ, chỉ là khó tin.

Anh thu điện thoại lại, trêu:

“Xem ra tôi còn nhiều việc phải làm với em.”

Giọng anh trầm, ấm như tiếng cello lướt qua màng nhĩ.

Tôi bỗng đỏ mặt, vội chào rồi chạy ra ngoài.

(3)

Trên đường về ký túc, tôi vẫn nghĩ mãi về chiếc máy trợ thính và gương mặt dịu dàng kia.

Trái tim đập loạn.

Cứu tôi với, đó là bạn học cũ của ba tôi!

Vừa bước vào phòng, bạn cùng phòng đã hét:

“Nam Nam! Tao có nam thần mới! Bác sĩ mới của khoa y siêu đẹp trai!”

Gì cơ?

“Chứ nam thần cũ của mày – Lâm Tùy Tinh – đâu?”

“Có bạn gái rồi, tao đổi người khác.”

Cô ấy chìa iPad cho tôi:

“Nhìn đi, đàn ông trưởng thành, đẹp hơn cả tài tử, còn dịu dàng!”

Tôi vừa liếc đã thấy ngay… chính là “thầy Cố” mới chọc tôi ban nãy.

Tên anh là Cố Hoài Thanh – nghe đã thấy sạch sẽ, ấm áp.

Tôi hỏi dò:

“Mày biết anh ta bằng cách nào?”

Bạn tôi phấn khích:

“Cả nhóm đang bàn tán rầm trời, đào được cả thông tin anh ấy còn độc thân!”

Tôi lỡ buột miệng:

“Ảnh còn độc thân á?”

Cô ấy lập tức híp mắt nghi ngờ:

“Ơ kìa, có gì mờ ám à Nam Nam?”

Tôi phủ nhận lia lịa, nhưng khi đang nói dối, WeChat lại hiện tin nhắn mới từ… Cố Hoài Thanh:

“Chiều mai qua nhà tôi.”

“Địa chỉ: Khu Hồ Tâm, số 26.”

… Và thế là ánh mắt hóng hớt của bạn tôi như muốn thiêu rụi tôi ngay tại chỗ.

(4)

Tôi cạn lời luôn…

Tin nhắn WeChat này, tôi và Cố Hoài Thanh đều hiểu rõ ý nghĩa, chỉ mỗi bạn cùng phòng là không biết, thế là mọi chuyện bắt đầu trôi tuột theo hướng lố bịch.

Tôi suýt quỳ xuống van xin cô ấy, đành thú nhận toàn bộ màn tác quái mấy hôm trước.

Nghe xong, cô ấy cười suýt ngất, thở không ra hơi mà nói:

“Mày đúng là nhân tài đấy, bị hơn hai chục bệnh mà vẫn không chịu đổi bác sĩ, cứ nhằm một con cừu mà vặt lông hoài!”

Tôi khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, cậu tưởng tôi không muốn à.

Tiền đăng ký khám của anh đắt muốn chết, đúng là nghèo khiến tôi ngu ngốc.

Giải thích xong, tôi lập tức rơi vào trạng thái lo lắng.

Ngày mai phải đến nhà Cố Hoài Thanh học bù.

Chuyện này khiến tôi cực kỳ phiền não, chủ yếu là… quá xấu hổ.

Bạn cùng phòng an ủi rằng bác sĩ Cố chắc chắn sẽ không để ý, còn dặn nếu có cơ hội thì nhớ lén chụp vài tấm ảnh đẹp trai của bác sĩ cho cô ấy.

Tôi lập tức từ chối, cái này phải tính phí khác chứ.

Nhưng bạn cùng phòng lại hứa sẽ giữ bí mật, không còn cách nào, tôi đành ôm nhiệm vụ nặng nề mà đi học bù.

Hồ Tâm Uyển ở vị trí quá hẻo lánh, gần như chẳng thấy bóng người.

Tôi vòng vèo tìm mãi mới tới được nơi, đứng trước cửa anh ta lạnh đến run lập cập, còn chưa dám gõ cửa thì cửa tự mở ra, luồng hơi ấm lập tức ùa tới.

Cố Hoài Thanh mặc đồ ở nhà, trông càng dịu dàng hơn.

Tôi vừa định mở miệng, anh đã nói trước:

“Vào đi, ngoài này lạnh.”

Lúc đó tôi mới lơ ngơ bước vào.

Phong cách trang trí trong nhà anh hoàn toàn không hợp với con người anh, vốn tưởng kiểu người như anh sẽ dùng tông màu ấm áp, ai ngờ toàn là đen – trắng – xám, khiến tôi cảm giác nhà anh còn lạnh hơn bên ngoài.

“Em sợ tôi đến thế à?”

Anh bất ngờ hỏi, tôi chậm nửa nhịp quay đầu lại, “Hả?” một tiếng.

Anh khẽ cười, đưa tôi ly nước nóng:

“Trời lạnh thế, thà đứng ngoài rét còn hơn gõ cửa.”

Similar Posts

  • Lần Cuối Gọi Là Mẹ

    Nghỉ lễ về nhà, mẹ dẫn tôi đi siêu thị, chuẩn bị làm một bàn tiệc lớn cho Tết Trung thu.

    Đến siêu thị, mẹ hỏi tôi muốn ăn gì, tôi vừa lấy một hộp cá hồi bỏ vào xe đẩy thì ngay lập tức bà lấy ra.

    “Giờ cá hồi có phóng xạ hạt nhân, không ăn được.”

    Tôi lại nhìn sang con gà quay bên cạnh, kết quả vẫn bị từ chối.

    “Thịt gà giờ tiêm hormone tăng trưởng, một tuần đã lớn, ăn vào là ngộ độc đấy.”

    Cái này không được ăn, cái kia cũng không được ăn, tôi lập tức mất hứng, dứt khoát im lặng để mẹ tự mua.

    Nhưng mẹ lại không vui: “Mẹ dẫn con đi siêu thị là để con muốn ăn gì thì mua, giờ con lại không nói gì, mẹ sao mà biết con thích gì?”

    Để không làm mẹ cụt hứng, tôi tiện tay chỉ vào mấy quả đào vàng bên cạnh: “Con thích ăn đào vàng, mua ít đi.”

    “Ở nhà có đào rồi, đừng mua nữa, mua về con cũng không ăn.”

    Trên đường về, mẹ nhìn cốp xe trống trơn, đột nhiên thở dài: “Con đúng là khó chiều, làm mẹ chạy một chuyến uổng công.”

    Nghe đến câu đó, tôi bỗng thấy mọi chuyện thật vô nghĩa.

  • Sau Khi Không Còn Làm Vợ Làm Mẹ

    Khi đang xem trực tiếp Thế vận hội, tôi bất ngờ nhìn thấy con trai, chồng và “bạch nguyệt quang” của chồng xuất hiện tại hiện trường thi đấu.

    Ba người họ mặc cùng một chiếc áo thun, trên gương mặt con trai là biểu cảm ngoan ngoãn mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

    Tôi, người đang bị chuyện nhập học của con làm cho rối bời, đột nhiên cảm thấy như trút được gánh nặng.

    Cũng tốt thôi, đứa con đã hỏng rồi, tôi không cần phải tiếp tục kiệt sức vì nó mà vạch kế hoạch cho tương lai nữa.

  • Ly Hôn Khi Em Có Tất Cả

    Ngày hôm đó, Trang Dịch lái chiếc Maybach của mình dừng ở đèn đỏ, tài xế xe bên cạnh bỗng hỏi:

    “Anh đẹp trai, giờ anh đã đi Maybach rồi, người phụ nữ bên cạnh anh có còn là cô gái từng cùng anh ăn khổ thuở ban đầu không?”

    Trang Dịch theo phản xạ quay đầu nhìn.

    Bên ghế phụ từ lâu đã chẳng còn bóng dáng tôi – người từng đồng cam cộng khổ với anh, chỉ còn sót lại chiếc khăn lụa của cô thư ký.

    Anh chợt nhớ ra, vì những ánh mắt đưa tình với cô thư ký mới, tôi đã chiến tranh lạnh với anh hơn nửa tháng nay.

    Khi Trang Dịch trống rỗng quay về nhà, trên bàn đặt sẵn tờ đơn ly hôn, còn trong thùng rác lại có một que thử thai hai vạch.

    Đến khi anh rốt cuộc tìm được tôi, tôi chỉ đưa ra cho anh hai lựa chọn:

    “Hoặc anh chuyển toàn bộ tài sản sang tên tôi, quyền nuôi con cũng giao hết cho tôi, tôi sẽ cho anh cơ hội cuối cùng.

    Hoặc chúng ta ly hôn ngay, tài sản chia đôi, đứa con tôi bỏ, từ nay đôi bên thành người dưng.”

    Trang Dịch cuối cùng chọn phương án đầu tiên, mà không hề biết rằng chính sự “giả vờ níu kéo” này của tôi đã tuyên án “tạm hoãn tử hình” cho cuộc hôn nhân của chúng tôi.

    Anh không biết rằng tôi chưa bao giờ sợ ly hôn.

    Tôi chỉ không muốn để khối tài sản chung này rơi vào tay tiểu tam.

    Cớ gì người đi trước trồng cây, kẻ đến sau lại ngồi mát ăn bát vàng?

    Dù có ly hôn, cũng phải sau khi tôi vắt kiệt được chút giá trị cuối cùng từ anh…

  • Ngày Đếm Ngược

    Trong nhà có một tấm bảng trắng.

    Trên đó viết đếm ngược của tôi.

    “Khoảng thời gian ước tính đến khi tim của Kỷ Niệm suy kiệt: 47 ngày.”

    Mỗi sáng, mẹ đều cẩn thận xóa con số của hôm qua, rồi viết con số mới lên.

    Giống hệt bảng đếm ngược khuyến mãi ở siêu thị.

    Chính xác, lạnh nhạt, đầy chờ mong.

    Tôi tên là Kỷ Niệm, năm nay mười hai tuổi.

    Mắc bệnh tim bẩm sinh, bác sĩ nói nếu không phẫu thuật thì không sống quá nửa năm.

    Chi phí phẫu thuật là ba triệu.

    Cha tôi, Kỷ Nguyên Châu, tài sản hai mươi tỷ.

    Nhưng ông ta nói: “Ba triệu, không đáng.”

    Bởi vì trong nhà còn một đứa trẻ khỏe mạnh khác.

    Em trai tôi, Kỷ An.

    Tám tuổi, thông minh, xinh đẹp, biết đàn piano, biết lấy lòng người lớn.

    Nó mới là người duy nhất trong nhà “đáng giá”.

  • Cô Thư Ký Thế Thân Và Tổng Tài Ăn Trộm

    Sáng hôm đó, đúng ngày tôi và vị hôn phu hẹn nhau đi du lịch kết hôn, anh ta cuối cùng cũng vội vã từ công ty chạy đến sân bay.

    Nhưng ngay trước khi lên máy bay, anh ta lại bất ngờ nhận được tin nhắn khẩn từ cô thư ký riêng.

    “Xin lỗi vợ yêu, công ty đột nhiên có một siêu dự án cần anh quyết định ngay.”

    “Em cứ đi du lịch trước nhé, mấy ngày nữa khi công việc xử lý xong anh sẽ lập tức đến tìm em.”

    Tuy có chút tiếc nuối, nhưng công việc quan trọng hơn, tôi vẫn tỏ ra thông cảm.

    Sau khi vị hôn phu rời đi, tôi xé bỏ vé máy bay.

    Quyết định quay lại xem thử,

    Rốt cuộc là công ty nào không biết điều, dám bàn chuyện siêu dự án với công ty mà tôi – người vừa tiếp quản toàn bộ vào rạng sáng nay – là tổng giám đốc đương nhiệm,

    Lại không tìm tôi mà chạy đến gặp anh ta – một cổ đông danh nghĩa.

  • Vì Sao Xanh

    Tôi mang bữa sáng cho thanh mai trúc mã — mười cái tiểu long bao nhân thịt kho đậm đà, thơm ngậy.

    Anh cau mày:

    “Đừng làm mất mặt được không? Anh đâu phải công nhân.”

    Hoa khôi lớp vỗ vai anh, đưa cho anh một cái sandwich được đóng gói tinh xảo, rồi nhìn thấy bánh bao của tôi thì kêu lên:

    “Chỗ này đủ cho tôi ăn ba ngày mất!”

    Tôi hơi tủi thân.

    Trước mắt xuất hiện dòng bình luận bay ngang.

    【Cười chết mất, vừa rồi học thần con nhà nghèo đi ngang, nhìn bánh bao mà nuốt nước bọt.】

    【Bảo sao sau này học thần thành ông trùm công nghệ, khi được phỏng vấn lại nói món ăn yêu thích nhất là tiểu long bao.】

    【Bụng học thần đang réo, lúc này mà ai đưa cho cậu ấy vài cái bánh bao thì chắc chắn sẽ trở thành bạch nguyệt quang của cậu ấy.】

    Tôi quay sang đưa túi bánh bao cho bạn cùng bàn của học thần:

    “Ăn không? Vẫn còn nóng này.”

    Không ngờ học thần chỉ nhàn nhạt nói:

    “Cảm ơn, tôi không đói.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *