Mỹ Nhân Bá Đạo

Mỹ Nhân Bá Đạo

Ta là đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành.

Vậy mà lại bị trượng phu hạ dược, rồi đưa ta dâng cho Quân Ỷ Lăng.

Ta không khóc, cũng chẳng làm loạn, ngoan ngoãn trở thành sủng cơ của Quân Ỷ Lăng.

Còn tặng cho trượng phu một đống lớn vàng bạc châu báu.

Nào ngờ hắn tham lam không đáy, đến cả nữ nhi còn nhỏ tuổi của ta cũng dám đưa tới để lấy lòng người.

Ta mỉm cười, thản nhiên như mây gió.

Tự tay chải tóc, điểm trang cho con bé, rồi dẫn theo nó quỳ gối trước mặt Quân Ỷ Lăng, dập đầu cầu xin người ban ân sủng.

1.

Trong chính viện, đèn đuốc sáng trưng, người qua lại tấp nập.

Hôm nay là ngày Quân Ỷ Lăng khải hoàn trở về sau khi chinh chiến bên ngoài.

Cũng là lần đầu tiên, kể từ khi bị ép làm thiếp của hắn suốt ba năm qua, ta chủ động đến cầu kiến.

Ta dẫn theo con gái nhỏ là Chân Chân, vừa đến cổng viện đã bị Lệ Cơ – sủng cơ được Quân Ỷ Lăng yêu chiều nhất – chặn lại.

Nàng ta nhướng mày, gương mặt kiều diễm lộ rõ vẻ khinh bỉ: “Ồ, bà già không được việc nữa nên đưa con gái đến thay à? Mẫu tử các ngươi cùng hầu hạ một nam nhân, quả thật mở rộng tầm mắt.”

Ta vội vàng dắt Chân Chân quỳ xuống đất, khẽ nói với giọng khiêm nhường: “Dung Hy không dám.”

Lệ Cơ hừ lạnh một tiếng, liếc mắt khinh khỉnh: “Không dám thì quỳ ở đây ba canh giờ đi.”

Nói rồi ưỡn ngực, ngẩng cao đầu đi thẳng vào trong.

Bậc thềm mùa đông phủ một lớp băng dày, lạnh buốt đến tê dại xương gối.

Sau lưng vang lên giọng nói run rẩy lo lắng của Chân Chân: “Mẫu thân, người có sao không? Đều là lỗi của Chân Chân, liên lụy đến người rồi.”

Đứa trẻ ngốc nghếch, bị chính phụ thân bán đi, mà vẫn lo lắng cho ta.

Ta quỳ thẳng người, nhẹ giọng đáp: “Chân Chân, sau này chúng ta sẽ sống tốt thôi.”

Ba canh giờ trôi qua, yến tiệc dần đến hồi kết.

Cả người chúng ta đã tê cóng, khi được dẫn vào trong, vừa bước qua cửa đã thấy gương mặt lo lắng của Thôi Đề.

Hắn trách: “Sao nàng đến trễ như vậy?”

Vừa dứt lời, chợt nhận ra điều gì đó không ổn.

Âm thanh huyên náo trong sảnh im bặt, tất cả ánh mắt đều dồn về phía ta.

Có người tò mò, có kẻ khinh bỉ, nhưng phần lớn là kinh diễm.

Một ánh nhìn đặc biệt sắc bén đảo qua mặt ta, rồi nhanh chóng dời đi.

Thôi Đề lập tức cúi mình hành lễ với Quân Ỷ Lăng, nở nụ cười nịnh bợ: “Chúc mừng Quân hầu khải hoàn đại thắng, nên mở tiệc lớn để chúc mừng. Kẻ hèn này có một tiểu nữ tên Chân Chân, vừa đến tuổi cập kê. Nguyện dâng lên Quân hầu, hầu hạ bên cạnh.”

Ha, người ấy chính là phu quân từng thề non hẹn biển với ta.

Tình thâm nghĩa trọng, hóa ra chỉ là lời dối trá.

Ngày Quân Ỷ Lăng dẫn đại quân chiếm được Biện thành, hắn sợ mất địa vị nên âm thầm hạ thuốc, dâng ta lên giường của Quân hầu.

Giờ lại giở trò cũ, chỉ là đổi đối tượng lấy lòng thành con gái ta mà thôi.

Bàn tay trong tay áo ta siết chặt đến mức móng tay gãy, lòng bàn tay rách toạc, đau đớn cũng chẳng còn cảm giác.

Quân Ỷ Lăng nét mặt lạnh nhạt, thản nhiên nói: “Bản hầu nhớ, ba năm trước Thôi gia chẳng phải cũng từng dâng một mỹ nhân sao?”

Lệ Cơ che miệng cười khẽ: “Đều là lỗi của ngài, lúc ấy ngài vứt mỹ nhân ấy vào biệt viện, chẳng thèm đoái hoài. Lần này ngài thu hồi tổ địa nhà họ Thôi, nên bọn họ mới sợ hãi, lại vội vàng dâng thêm một người nữa.”

“Ồ, vậy thì cũng đem nàng ta ném đến biệt viện đi.”

Quân Ỷ Lăng nói thản nhiên như đang bàn chuyện cỏ rác.

Ta vội quỳ sụp xuống, dập đầu cầu xin: “Xin Quân hầu thương xót. Thiếp thân hèn mọn, chỉ có một đứa con gái là Chân Chân, cầu mong Quân hầu thu nhận nó.”

Một đôi giày da màu mây bước chậm rãi đến trước mặt ta.

Giọng nói lạnh lùng vang lên: “Hôm nay mở tiệc khải hoàn, vì sao ngươi lại mặc đồ tang trắng?”

Ta nhìn hắn, vành mắt ửng đỏ, có muôn nghìn lời muốn nói mà nghẹn lại nơi cổ.

Cuối cùng chỉ khẽ mỉm cười: “Quân hầu là anh hùng trong thiên hạ, mỹ nhân nơi nơi đều thuộc về ngài. Nhưng mẫu tử cùng hầu một người, e rằng làm ô uế danh tiếng Quân hầu. Thiếp không có phúc hưởng, xin đi trước một bước.”

Nói dứt lời, ta rút chiếc trâm bạc duy nhất trên đầu, đâm thẳng vào cổ họng mình.

2.

Trâm bạc sắc bén, trong chớp mắt đã xuyên qua cổ.

Máu tươi bắn ra, cùng lúc có một bàn tay nhanh như chớp vung đến.

Cánh tay ta tê rần, trâm rơi xuống đất, rồi ta ngất lịm.

Khi tỉnh lại, đã ở trong biệt viện quen thuộc – đơn sơ, lạnh lẽo.

Chân Chân vừa khóc vừa cười, ôm chặt ta, miệng còn lẩm bẩm cảm tạ trời Phật không ngừng.

Ta cũng ôm con, nở một nụ cười yếu ớt.

Tốt quá, ta đã cược đúng.

Những ngày sau, cuộc sống dường như trở lại yên bình.

Mẫu tử ta như bị lãng quên, cơm rau đạm bạc, tuy khổ cực nhưng vẫn an lòng.

Chân Chân dần khôi phục lại nét hồn nhiên ngây thơ trước kia.

Nó ôm lấy ta, làm nũng: “Mẫu thân, con muốn cả đời này được ở bên người.”

Ta dịu dàng vuốt mái tóc nó, khuôn mặt còn non nớt nhưng đã thấp thoáng dung nhan tuyệt sắc.

Thời thế loạn lạc, người thường còn khó giữ mạng.

Huống chi là một giai nhân yếu đuối, không chút sức phản kháng.

Chân Chân của ta hiền lành đến vậy, sao có thể để kẻ tàn độc vấy bẩn?

Ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, gió lạnh thổi ào ào… tuyết sắp rơi.

Bão tuyết kéo dài suốt mấy ngày mấy đêm, rét thấu xương.

Ta ngã bệnh.

Biệt viện nghèo nàn, chẳng có thuốc thang gì để chữa trị.

Chân Chân lo lắng đến bật khóc, cầu xin khắp nơi, nhưng chẳng ai đoái hoài.

Đêm xuống, sương lạnh dày đặc, thân thể ta run rẩy, rét buốt không ngừng.

Trong cơn mê, dường như có người ôm ta vào lòng.

Vòng ngực ấm áp, rắn rỏi, giọng nói quen thuộc lạnh nhạt nhưng khẽ nhuốm chút dịu dàng: “Dung Hy ngoan, uống thuốc đi.”

Ta lắc đầu… thuốc này đắng lắm, đắng hơn cả nỗi lòng ta.

Người ấy khẽ thở dài, rồi một đôi môi nóng áp xuống, chặn lấy miệng ta.

Đôi môi giao hòa, hương vị vừa đắng vừa ngọt.

Thuốc đắng trôi vào cổ họng cùng nụ hôn dịu dàng kéo dài mãi, đến khi ta khẽ rên lên, hắn mới vội vàng rời đi, hơi thở hỗn loạn.

Bị ép uống xong thuốc, ta dần chìm vào giấc ngủ.

Có những ngón tay thô ráp vuốt nhẹ vết sẹo trên cổ ta, giọng nói thấp thoáng mang chút bất đắc dĩ: “Cứng đầu thật.”

Bệnh của ta dần chuyển biến tốt.

Chân Chân vui mừng khôn xiết, ríu rít quanh ta không rời nửa bước.

Nhìn bóng lưng vui vẻ của con, lòng ta lại dấy lên nỗi day dứt.

Chân Chân, xin lỗi con, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.

Cửa viện bỗng bị đạp mạnh.

Một nhóm người xa lạ xông vào.

Người dẫn đầu tự xưng là quản gia Thôi gia, nói được Lệ Cơ cho phép, nhận lệnh của Thôi Đề đến đón Chân Chân.

Hắn ngẩng đầu, giọng điệu kiêu căng: “Phu nhân… ồ không, giờ nên gọi là Dung Cơ mới đúng. Vì Quân hầu không nhận tiểu thư, lão gia đã chọn cho cô ấy một mối tốt khác. Ta đến để đưa cô ấy đi hưởng phúc.”

Chân Chân sợ hãi, bật khóc: “Con không đi! Người đó là biểu thúc của Quân hầu, đã ngoài bảy mươi tuổi rồi!”

Trước mắt ta tối sầm, suýt ngã.

Gắng nuốt ngụm máu ở cổ họng, ta cố gượng xuống giường, chắn trước mặt con.

Không cho chúng đưa Chân Chân đi.

Sắc mặt tên quản gia trở nên hung ác, hắn dẫn người xông tới đánh đập ta túi bụi.

Căn phòng lập tức hỗn loạn.

Chân Chân gào khóc van xin chúng tha cho ta, còn ta nghiến răng chịu đòn, liều mạng che chở cho con.

Đến khi không còn chịu nổi, máu trong người trào ra, phun thành một vệt đỏ tươi.

Đúng lúc ấy, một cú đấm như sấm sét giáng xuống, đầu tên quản gia nứt toác, máu bắn tung tóe.

3.

Tên quản gia gục xuống, chết ngay tại chỗ.

Mọi người trong viện hoảng sợ quỳ rạp trên đất, không ai dám thở mạnh.

Quân Ỷ Lăng bế ta lên, hốt hoảng kiểm tra khắp người.

Chỉ đến khi đại phu nói ta chỉ bị thương ngoài da, không chạm đến tim phổi, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Rồi lạnh giọng hạ lệnh… tất cả những kẻ quỳ dưới đất đều bị đánh chết.

Tiếng kêu thảm vang khắp biệt viện, máu thấm sâu vào nền đá, rửa mãi không sạch.

Ngay cả Lệ Cơ, người được sủng ái nhất, cũng bị giam cấm túc.

Thôi Đề bị dọa đến hồn phi phách tán, quỳ trước Hầu phủ suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng bị người nhà Thôi gia khiêng về.

Từ đó, ta mới có thể yên tâm tĩnh dưỡng.

Khi bệnh khỏi hẳn, băng tan tuyết chảy, tiết trời vừa vào xuân.

Ta sai tỳ nữ hái hoa đào, dùng cánh hoa ngâm mình trong nước tắm.

Giữa làn hương mỏng, ta khẽ cười nhìn ra ngoài cửa sổ: “Từ mùa đông đến nay, Quân hầu đứng canh suốt, là có lòng trộm mà chẳng có gan trộm sao?”

Similar Posts

  • Con Hàng Xóm Nghịch Ngợm

    Đứa con nhà hàng xóm tầng trên vô cùng ngang ngược, suốt ngày từ ban công ném rác, tè bậy xuống khu vườn nhỏ của tôi.

    Vườn bốc mùi kinh khủng, mấy cây sen đá tôi vất vả trồng cũng chết sạch.

    Tôi sang tận nơi nói chuyện, nhưng phụ huynh nhà đó lại hống hách vô cùng, bảo nếu tôi không chịu được thì dọn đi chỗ khác, họ thừa tiền mua nhà, muốn ở thì phải biết nhịn.

    Hôm đó, thằng nhóc lại ném một hòn đá xuống, đập trúng chậu lan trị giá hàng trăm triệu của tôi, chậu hoa cũng vỡ tan tành.

    Tôi lần nữa tìm đến tận cửa, nhưng bố mẹ thằng bé ném thẳng tờ 100 nghìn vào mặt tôi, quát:

    “Cút ngay!”

    Tôi cười.

    Chậu lan này tôi chỉ trông giúp người ta thôi, chậu hoa là đồ cổ đắt giá.

    E rằng lần này, bọn họ phải bán nhà trả nợ rồi.

  • Sắc Đỏ Của Hận Thù

    Số điện thoại tiểu tam của chồng hiện lên, thông báo rằng chồng tôi bị suy thận cần ghép thận gấp.

    Tôi liên lạc bệnh viện và thẳng thừng từ chối điều trị.

    Tiểu tam hốt hoảng: “Đó là chồng của chị đấy!”

    Tôi cười nhạt, bắt tay vào việc chuẩn bị tang lễ cho chồng.

    Cô ta đâu biết tôi đã tái sinh.

    Kiếp trước, tôi không chút đắn đo mà ký giấy hiến thận, cuối cùng phát hiện ra là hiến cho cô ta.

    Sau khi tiểu tam hồi phục, cô ta cùng chồng tôi dàn dựng một vụ tai nạn xe hơi để giết tôi.

    Một lần nữa được mở mắt, tôi liền chuyển cuộc gọi của cô ta đến trung tâm mai táng.

    Thấy cô ta bệnh tình nguy kịch, chồng tôi cuống lên vô cùng.

  • Sau khi đóng vai lưu manh, tôi bị bể kèo xem mắt

    Năm 29 tuổi, tôi vừa tốt nghiệp tiến sĩ, còn dì tôi thì lấy việc dẫn tôi đi xem mắt làm thú vui tuổi già.

    “Con gái à, đừng kén chọn nữa. Thằng này 38 tuổi, cao 1m70, học xong cấp 3 là đi làm luôn, kinh nghiệm xã hội cực kỳ phong phú, con nhất định phải nắm lấy cơ hội đó nha!!!”

    “Vâng vâng vâng!” Tôi gật đầu như giã tỏi, “Dì ơi con chỉ có một câu hỏi thôi.”

    “Gì vậy?”

    “Ảnh… có to không?”

    Dì tôi: “???”

    Tôi lập tức bật chế độ giọng chíp chíp quái dị:

    “Dì ơi dì hỏi giùm con được khôngggg, được khôngggg dì ơi, aing aing aing~”

    Tôi – nữ lưu manh chính hiệu – tăng cường hỏa lực, thành công dọa cho đối tượng xem mắt thứ mười bỏ của chạy lấy người.

    Ai ngờ… đối tượng kế tiếp, bể kèo thật sự.

  • Sếp Ngốc Của Tôi

    Sếp phá sản, mời tôi ăn một bữa cuối cùng.

    Anh ta vỗ vai tôi, miệng lèm bèm:

    “Chi Chi à, sau này nếu anh không có cơm ăn nữa thì phải trông cậy vào em rồi đấy…”

    Giọng điệu vốn mang chút đùa cợt của anh ta, nhưng vào tai tôi lại khiến cả người lạnh toát.

    Chẳng lẽ… anh ta đã biết tôi là con gái của nhà tài phiệt sao?!

  • Bị Hưu Rồi, Ta Lại Gả Cho Tả Tướng

    Đêm động phòng hoa chúc, phu quân lại bị va đầu mất trí nhớ.
    Hắn vén khăn voan đỏ của ta lên, nhìn ta bằng ánh mắt đầy khinh miệt.
    “Chuyện trước kia ta không biết, hôn sự này xem như không tính.”
    Ta bị trả về nhà ngay trong đêm, trở thành trò cười cho cả kinh thành.
    Mọi người đều nghĩ ta sẽ tìm đến cái chết, nhưng ta lại không khóc không quấy.
    Năm năm sau, gặp lại trên phố, hắn đã là Trạng nguyên lang do thánh thượng đích thân điểm chọn, bên cạnh là hồng nhan tri kỷ, cũng chính là a hoàn đã mất tích năm năm của ta.
    “Ngươi chính là nữ nhân bị ta bỏ phải không? Đã năm năm rồi, ngươi không phải vẫn đang đợi ta cưới ngươi chứ?”
    “Thôi thì nể tình ngươi vì ta mà giữ mình trong sạch, ta có thể nâng ngươi lên làm thông phòng nha hoàn. Khi nào Mị Nhi không tiện, ta sẽ cho phép ngươi trèo lên giường, còn không mau lại đây tạ ơn.”
    Ta không khỏi bật cười.
    Một Trạng nguyên lang nhỏ bé không quan không chức, lại dám nói những lời như vậy với phu nhân của Tả tướng quyền thế ngút trời, e là sống không biết chán rồi!

  • Ngày Cá Tháng Tư, Mẹ Chồng Phá Phanh Xe Của Tôi

    Để đón ngày Cá tháng Tư, mẹ chồng đã phá hỏng phanh xe của tôi, muốn xem tôi làm trò cười.

    Hậu quả là trên đường tôi đưa con gái đi học, tai nạn ập đến, xe hỏng, con gái mất mạng, còn tôi thì bị cắt cụt một chân.

    Sau đó, mẹ chồng giấu nhẹm chuyện đã tráo thuốc.

    Bà ta cùng bố chồng và chồng tôi thay nhau đánh chửi, nói là tôi hại chết con gái.

    Vì thế, tôi mắc chứng trầm cảm nặng, sống không bằng chết.

    Chồng tôi thấy tôi chỉ là gánh nặng, liền trực tiếp dẫn tiểu tam đang mang thai về nhà.

    Mẹ chồng tưởng tôi không có ở nhà.

    Bà ta còn đem chuyện phá phanh xe ra kể như một trò đùa cho tiểu tam nghe.

    “Rốt cuộc cũng là do nó lái quá nhanh thôi, trên tin tức cũng có nhiều vụ phanh hỏng trên cao tốc mà có xảy ra chuyện gì đâu.”

    “Với lại nó ngu quá, thuốc trị trầm cảm bị tao đổi thành vitamin mà cũng không phát hiện ra, đúng là không xứng làm con dâu của tao.”

    Tôi tuyệt vọng đến cực điểm, điên cuồng chất vấn.

    Thế nhưng bố chồng và chồng tôi lại chỉ che chở cho mẹ chồng.

    “Lúc học lái xe, người ta đã nói rồi, trước khi lái phải kiểm tra xe, rõ ràng là do mày không tự kiểm tra, sao lại trách người khác.”

    “Mẹ tao chỉ đùa một chút trong ngày Cá tháng Tư thôi, phá phanh xe thôi mà, người lái xe gây tai nạn làm chết con gái là mày.”

    Tôi bị mấy người đó ném ra khỏi nhà, đầu óc mơ hồ rồi rơi xuống hộ thành hà…

    Mở mắt ra lần nữa,

    tôi đã trở về đúng ngày Cá tháng Tư.

    Nhưng tôi không vạch trần trò đùa ngày Cá tháng Tư của mẹ chồng.

    Bởi vì rất nhanh sẽ đến tiết Thanh Minh, tôi phải chuẩn bị thật tử tế cho mẹ chồng một phen.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *