Bán Nhà Cưới, Cả Nhà Chồng Cũ Quỳ Trước Cửa Tôi

Bán Nhà Cưới, Cả Nhà Chồng Cũ Quỳ Trước Cửa Tôi

Ngay giây tiếp theo sau khi nhận được giấy ly hôn, tôi lập tức dừng khoản tiền chu cấp mười ngàn tệ mỗi tháng cho mẹ chồng.

Chồng tôi khi đó đang bận chăm sóc tiểu tam trong trung tâm dưỡng thai, hoàn toàn không hay biết gì.

Anh ta nhắn tin chất vấn tôi, hỏi vì sao không có hiếu, có phải muốn mẹ anh ta chết đói không.

Tôi không trả lời.

Đợi đến khi anh ta hầu hạ xong tiểu tam xong tháng, xách từng túi lớn túi nhỏ về nhà thì hoàn toàn sững sờ.

Ngôi nhà đã bị tôi bán.

Đồ đạc cũng đã dọn sạch.

Anh ta không hề biết, căn nhà đó lúc đầu là do ba mẹ tôi bỏ tiền mua.

Càng không biết rằng, hiện giờ mẹ anh ta đang quỳ rạp trước cửa nhà tôi, cầu xin tôi tha thứ.

01

Buổi chiều oi ả, không khí đặc quánh như lớp siro không thể tan.

Trong hành lang khu chung cư nơi tôi vừa dọn đến, đang diễn ra một vở kịch cẩu huyết còn nghẹt thở hơn cả thời tiết hôm nay.

Vương Thúy Hoa — mẹ chồng cũ của tôi — đang quỳ gối trước cửa nhà, tư thế tiêu chuẩn, tay đập đùi chan chát, giọng gào khóc xuyên qua lớp cửa chống trộm mỏng, vọng khắp hành lang.

“Lâm Vãn ơi là Lâm Vãn! Cô không có tim à!”

“Nhà họ Chu chúng tôi rốt cuộc đã làm gì có lỗi với cô mà cô lại hại chúng tôi đến vậy!”

“Con trai tôi cực khổ nuôi lớn, cô nói hủy là hủy, đúng là sao chổi mà!”

Tiếng mắng chửi ầm ĩ kéo cả dãy nhà ra hóng chuyện.

Một vài cánh cửa khẽ hé mở.

Hàng chục ánh mắt dò xét đổ dồn về phía cánh cửa đang đóng chặt của tôi.

Tôi cầm tách cà phê vừa pha, bước đến bên cửa, qua mắt mèo quan sát gương mặt vì tức giận mà vặn vẹo bên ngoài.

Không giận, không buồn.

Tim tôi tĩnh lặng như giếng cổ giữa thu.

Tôi thậm chí còn thong thả nhấp một ngụm cà phê, để vị đắng lan nhẹ nơi đầu lưỡi.

Màn kịch này, tôi đã đoán trước được từ lâu.

Điện thoại rung bần bật trên bàn.

Tên “Chu Yến” nhấp nháy liên tục.

Tôi lười nhìn.

Thẳng tay bấm tắt âm, để mặc chiếc điện thoại rung lên như con cá đang hấp hối.

Sau khoảng mười phút gào khóc, giọng của Vương Thúy Hoa bắt đầu khản đặc.

Tôi đoán thời điểm đã tới, mới chậm rãi đặt ly cà phê xuống.

Rút chìa khóa xe từ móc ở cửa ra vào, nắm chặt trong lòng bàn tay.

Kim loại mát lạnh làm tôi càng thêm tỉnh táo.

Tôi mở cửa.

Ánh sáng chói mắt và tiếng ồn ào lập tức ùa vào.

Tất cả ánh nhìn hóng hớt trong hành lang đều đồng loạt dừng lại trên người tôi.

Tôi bình thản đứng đó, trên người là chiếc váy lụa màu kem cắt may vừa vặn, tay khẽ đong đưa chùm chìa khóa xe, như thể toàn bộ chuyện đang diễn ra đây chẳng liên quan gì đến tôi.

Vương Thúy Hoa vừa thấy tôi bước ra, lập tức mắt sáng rỡ lên như tìm thấy nơi trút giận.

Bà ta lập tức ngừng khóc, quỳ bò đến định ôm lấy chân tôi.

“Tiểu Vãn! Con dâu ngoan của mẹ! Mẹ biết sai rồi! Mẹ thật sự biết sai rồi!”

Tôi chỉ hơi nghiêng người sang bên, bà ta liền ôm hụt, ngã nhào xuống nền gạch lạnh toát, trông thảm hại vô cùng.

“Con không thể tuyệt tình như vậy được! A Yến mà biết thì đánh chết mẹ mất! Nó thực sự sẽ đánh chết mẹ mất!”

Bà ta nằm rạp dưới đất, ngửa đầu nhìn lên, nước mắt nước mũi tèm lem.

Tôi từ trên cao nhìn xuống bà ta, khóe môi nhếch lên một đường cong rất nhạt, gần như không thể nhận thấy.

“Hắn đánh mẹ, là vì tôi cắt khoản ‘tiền hiếu thảo’ mười ngàn tệ mỗi tháng, hay là vì tôi đã bán cái ‘tổ ấm’ mà hắn ngày đêm nhung nhớ?”

Giọng tôi không lớn, nhưng đủ để truyền rõ mồn một đến từng lỗ tai đang vểnh lên hóng chuyện quanh đó.

Sắc mặt Vương Thúy Hoa lập tức thay đổi, từ đau khổ chuyển thành sững sờ, rồi lại chuyển sang lúng túng và oán độc.

Có lẽ bà ta không ngờ tôi sẽ nói thẳng tuột ra mọi chuyện trước mặt bao nhiêu người.

Điện thoại vẫn rung trên bàn.

Chu Yến chắc đã hết kiên nhẫn.

Tôi quay vào nhà, nhấc điện thoại lên, ngay trước mặt Vương Thúy Hoa, tìm đến số của anh ta, nhấn giữ, chọn “Chặn”.

Tất cả diễn ra mượt mà như nước chảy mây trôi, không hề có lấy một tia do dự.

Vương Thúy Hoa trơ mắt nhìn tôi làm xong tất cả những việc đó, cuối cùng cũng hiểu ra rằng năn nỉ chẳng ăn thua.

Bà ta lập tức bật dậy khỏi mặt đất, như một quả pháo bị châm ngòi, chỉ tay vào mặt tôi mà chửi ầm lên.

“Đồ gà mái không biết đẻ!

Nhà họ Chu chúng tôi tám đời xui xẻo mới rước phải thứ như cô về!”

“Ăn của nhà chúng tôi, ở trong nhà chúng tôi, giờ cứng cánh rồi thì muốn đá cả nhà đi chứ gì!

Cô nằm mơ đi!”

“Đồ vô ơn! Loại như cô đáng bị sét đánh chết mới phải!”

“Gà mái không biết đẻ”…

Sáu chữ ấy như một cây dùi gỉ sét, đâm thẳng vào tim tôi.

Trong thoáng chốc, những ký ức mà tôi từng cố chôn sâu tận đáy lòng lại trào dâng dữ dội như thủy triều.

Hai năm trước, tôi mang thai được hai tháng.

Hôm đó, chỉ vì tôi không chịu đưa tiền cho em trai của bà ta — một kẻ nghiện cờ bạc không thuốc chữa — để trả nợ, Vương Thúy Hoa liền mắng chửi tôi ngay giữa phòng khách.

Tôi chỉ phản bác lại một câu.

Bà ta liền nổi điên, xông lên đẩy mạnh một cái.

Tôi loạng choạng ngã về phía bàn trà, đập mạnh vào cạnh nhọn, và ngay sau đó là cảm giác ấm nóng tràn xuống hai chân.

Cơn đau xé nát từng tấc thịt.

Tôi gập người lại trên sàn, mặt trắng bệch, tuyệt vọng nhìn sang Chu Yến đang đứng đó cầu cứu.

“Chu Yến… cứu em… con của chúng ta…”

Nhưng anh ta chỉ nhíu mày, quay người đỡ lấy “người mẹ bị hoảng sợ” của mình trước.

Vương Thúy Hoa thậm chí còn chẳng buồn liếc tôi một cái, chỉ bực dọc hất đầu, khinh miệt nói:

“Có tí chuyện mà la lối cái gì!

Thời của tôi, mang bầu vẫn còn phải ra đồng làm ruộng, có ai yếu đuối như cô đâu!”

Còn chồng tôi — Chu Yến — chỉ nhìn tôi với ánh mắt trách móc, lạnh nhạt thốt ra một câu đến giờ tôi vẫn nhớ mà rùng mình.

“Lâm Vãn, em đừng trẻ con như thế.

Mẹ cũng chỉ vì nghĩ cho anh thôi.

Bà ấy già rồi, em nhường nhịn bà chút không được à?”

Vì anh ta sao?

Nhường nhịn bà ta sao?

Nhưng con tôi đã mất rồi.

Đứa con mà tôi mong chờ suốt bao tháng ngày, đứa con mà cả hai chúng tôi từng háo hức đón đợi, lại biến mất không một tiếng khóc — chỉ vì một cơn giận vô cớ và một ánh nhìn lạnh lùng dửng dưng.

Ngày tôi ra khỏi bệnh viện, bầu trời xám xịt như tro tàn.

Trái tim tôi… cũng đã chết rồi.

Từ ngày hôm đó, tôi tháo bỏ chiếc mặt nạ “hiền lành, đoan trang” mà mình từng cố đeo, bắt đầu âm thầm dựng cho mình một con đường lui.

Ký ức dừng lại ở đó.

Tia ấm áp cuối cùng trong ánh mắt tôi cũng tắt ngấm.

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt vẫn đang ăn vạ, giọng nói lạnh như băng, không hề dao động.

“Bà đây này, nếu định ăn vạ thì làm ơn đến đúng chỗ.

Rẽ trái ở đầu ngõ, đồn cảnh sát ngay đó — họ chuyên xử lý mấy vụ này.”

Tôi quay sang những hàng xóm đang đứng xem, khẽ cúi người:

“Xin lỗi, đã làm phiền mọi người.”

Nói xong, tôi định đóng cửa.

Đúng lúc ấy, một tiếng phanh xe chói tai vang lên dưới lầu.

Liền sau đó là tiếng bước chân nặng nề, gấp gáp, từ xa tiến lại gần.

Chu Yến đến rồi.

Anh ta lao lên cầu thang như một con bò điên, vừa thấy mẹ mình đang quỳ rạp trên nền đất kêu khóc thảm thiết, lại nhìn sang tôi — người đàn bà lạnh nhạt như băng đứng đối diện, cơn giận trong anh ta bùng nổ dữ dội, nuốt trọn chút lý trí cuối cùng.

“Lâm Vãn!

Đồ đàn bà đê tiện!”

Anh ta gầm lên, giơ tay, tát thẳng về phía tôi một cái thật mạnh.

Gió rít qua tai.

Tiếng thở hổn hển, tiếng xì xào hốt hoảng của hàng xóm vang lên khắp hành lang.

Tôi không né tránh.

Ngay khi bàn tay anh ta sắp chạm đến mặt, tôi lặng lẽ lùi một bước.

Cú tát mang theo luồng gió nóng hổi sượt qua mũi tôi — rồi rơi vào khoảng không.

Không khí như đông cứng lại.

Chu Yến vì quá dùng sức nên loạng choạng, suýt ngã nhào.

Anh ta kịp giữ thăng bằng, đôi mắt tràn đầy sững sờ vì hụt tay, và giận dữ dâng lên cuồn cuộn.

Tôi không cho anh ta cơ hội thứ hai.

Từ trong túi xách, tôi lấy ra một cuốn sổ đỏ nhỏ, vẫn còn ấm hơi tay, mở ra ngay trước mắt anh ta.

Giấy ly hôn.

Trên đó, ảnh của tôi và anh ta dán cạnh nhau, nhưng đã bị dấu mộc thép lạnh lùng ở giữa chia cắt vĩnh viễn.

“Chu tiên sinh, xem cho kỹ đi.”

Giọng tôi bình tĩnh, nhưng sắc lạnh, dứt khoát đến mức không thể phản bác.

“Giữa chúng ta, đã chẳng còn bất kỳ quan hệ nào nữa.”

“Nếu cái tát đó rơi xuống thật…tính chất sẽ khác hoàn toàn.”

“Đó gọi là — cố ý gây thương tích.”

Similar Posts

  • Minh Hi

    Sau vụ tai nạn xe, tôi mất trí nhớ hoàn toàn.

    Một người đàn ông tên là Thẩm Diễn Tu đến đón tôi từ bệnh viện và đưa tôi về một căn biệt thự ở ngoại ô.

    Nhìn tủ quần áo đầy ắp váy áo lộng lẫy và hộp trang sức chật ních kim cương đá quý, tôi nghi hoặc nhìn về phía anh ta.

    “Xin lỗi, tôi không thể nhớ được gì cả. Anh có thể nói cho tôi biết… quan hệ giữa chúng ta là gì không?”

    Anh ta hơi do dự, nhưng vẫn kiên định nắm lấy tay tôi:

    “Minh Hi, em yên tâm. Dù em có trở thành như thế nào, anh cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi em.”

    “Cả đời này anh chỉ yêu một mình em. Em cho anh thêm một chút thời gian, đợi anh ly hôn với cô ấy, anh nhất định sẽ cưới em.”

    Tôi gần như sụp đổ, không dám tin là mình lại trở thành… một kẻ thứ ba không biết xấu hổ.

    Cho đến khi tôi tìm thấy một tấm ảnh cưới trong kho của biệt thự.

  • Cô Nàng Tham Ăn Ở Ngự Thiện Phòng

    VĂN ÁN

    Ta là một tiểu cung nữ, bởi vì tham ăn nên đã liều mình tiêu hao nhân lực của tổng quản thái giám, ép bằng được để điều ta sang Ngự thiện phòng.

    Mỗi ngày lén lút làm vài món ngon cho riêng mình.

    Bánh hạt dẻ hoa quế, sữa táo hoa nhài, cuộn gà chiên nướng, lẩu dê cay nóng hôi hổi.

    Đọc full tại page bơ không cần đường

    Ta tự “cải thiện chế độ ăn” cho đến nỗi béo ra mấy vòng.

    Kết quả xui xẻo thế nào lại bị một thị vệ bắt gặp.

    Để bịt miệng hắn, ta chỉ có thể nhịn đau chia cho hắn một nửa.

    Sau đó hắn bắt đầu dắt người đến ăn chực.

    Nào là Thái giám thân cận của Hiền quý phi – Tứ Bảo,

    Cung nữ được Trường Lạc công chúa yêu thích nhất – A Lạc,

    Thái giám được bệ hạ tin tưởng nhất – Điểm Điểm.

    Tứ Bảo (vừa nhai vừa nói): “Hoàng thúc nói quả không sai, trên đời thật có mỹ vị như vậy.”

    Điểm Điểm: “Ngươi để dành… để dành cho trẫm một ít!”

    A Lạc: “Hoàng thúc, không thể để Thính Hoan về tiểu trù phòng trong cung ta sao?”

    Mọi người đồng thanh: “Không được!!!”

  • Hôn Nhân Không Đồng Lương

    Chồng tôi lương tháng ba vạn năm, thẻ lương lại nằm trong tay mẹ chồng, sáu năm qua chưa từng đưa về nhà một đồng nào.

    Tiền trả góp nhà tôi trả, sữa bột tôi mua, học phí mẫu giáo của con cũng là tôi quẹt thẻ tín dụng.

    Tuần trước, nhìn hóa đơn thẻ tín dụng bốn vạn bảy trong tay, tôi thương lượng với anh xem có thể san sẻ chi phí sinh hoạt hay không.

    Anh ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn: “Mẹ tôi nuôi tôi học nghiên cứu sinh là chuyện đương nhiên, một tháng cho cô tám ngàn còn không đủ tiêu à?”

    Khoảnh khắc đó, nhìn gương mặt xa lạ của anh ta, tôi bỗng bật cười.

    Hôm sau, tôi hủy toàn bộ các khoản tự động trừ tiền đứng tên mình, rồi đưa con gái về nhà mẹ đẻ.

    Đến ngày thứ chín, trên điện thoại tôi nằm im lìm sáu mươi bảy cuộc gọi nhỡ, mẹ chồng và con trai bà ta cuối cùng cũng hoảng rồi.

  • Ngủ Nhầm Với Tổng Tài

    Tôi nhìn một nam người mẫu trông rất giống bạn trai cũ của mình và nói: “Tối nay anh chơi với tôi nhé.”

    Người đàn ông nhìn tôi thật sâu, hỏi: “Em chắc chứ?”

    “Tại sao lại không chắc?”

    Tửu lượng cực kém, tôi uống xong một cốc bia liền ồn ào đòi đưa anh ta ra ngoài.

    Sáng hôm sau, nhìn người đàn ông vẫn còn ngủ say, tôi để lại 3000 tệ và một tờ giấy ghi “Cơ bụng rất đẹp, tôi rất hài lòng”, rồi quay lưng bỏ đi không chút do dự.

    Kết quả, chiều hôm đó khi đi phỏng vấn, nhìn thấy vị tổng tài đến công ty chi nhánh thị sát, tôi sốc đến tê cả chân.

    Vị tổng tài tài sản hàng trăm tỷ này, lại trông y hệt nam người mẫu tôi đã “gọi” tối qua!

    “Xin lỗi, cô không được chi nhánh nhận vào làm.”

    Nghe HR nói vậy, tim tôi rớt xuống tận đáy.

    Ai ngờ câu tiếp theo của HR khiến tôi muốn “chết ngay tại chỗ”:

    “Bởi vì tổng tài của chúng tôi cho rằng cô có thể trực tiếp đảm nhiệm vị trí thư ký, lương gấp mười lần vị trí cô vừa phỏng vấn.”

  • Bồn Cầu Thông Minh Báo Án

    Ứng dụng bồn cầu thông minh gửi cho tôi một thông báo đúng lúc đang làm việc.

    “Thời gian đi vệ sinh hôm nay: 25 phút.”

    Ngay sau đó còn hiện phân tích sức khỏe và gợi ý chuyên gia:

    “Hình dạng phân: dạng cục cứng; khuyên nên uống nhiều nước và tăng cường chất xơ trong khẩu phần ăn.”

    Trong nhà có người sao?

    Tôi sững lại, lập tức gọi video cho chồng đang đi công tác:

    “Anh đang ở khách sạn à?”

    Anh điều chỉnh camera, lia một vòng khắp phòng, giọng nói dịu dàng:

    “Ừ, anh vừa họp xong, mệt chết rồi.”

    “Vợ à, sao vậy?”

    Trong lòng tôi dâng lên một tia lạnh lẽo, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười:

    “Không có gì, chỉ là hơi nhớ anh thôi.”

  • Ngày Tôi Trả Cửa Hàng Về Vỏ Trống

    Thấy tôi làm ăn tốt, ông chủ nhà trực tiếp tăng tiền thuê lên gấp ba.

    Tôi xin ông ta ba ngày để xoay tiền, vậy mà hôm sau ông ta cắt luôn nước điện, ép tôi lập tức trả ngay.

    Tôi dọn đi ngay lập tức, thuận tiện trả cửa hàng về trạng thái thô ban đầu.

    Ai ngờ sau khi tôi rời đi, ông ta vội vàng sửa sang lại tiệm y như trước, còn treo biển giống hệt tôi, thật sự quá vô liêm sỉ!

    May mắn thay, trên con phố gần đó có một cửa hàng giá cả hợp lý, tôi liền sang tên, chẳng bao lâu cửa hàng mới khai trương, buôn bán vẫn náo nhiệt như xưa.

    Ngược lại, việc làm ăn của ông chủ nhà cũ ngày càng tệ, chẳng mấy chốc đã lỗ một khoản lớn, phải quỳ gối cầu xin tôi quay lại thuê cửa hàng của ông ta.

    Có lẽ ông ta không hiểu, cùng một cửa tiệm, cùng một vị trí, có người làm thì phát đạt, còn có kẻ chỉ biết thua lỗ.

    Còn tôi, chỉ việc khoanh tay đứng nhìn ông ta thua đến mức ngay cả cái quần cũng không giữ nổi…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *