Bằng Sáng Chế Trị Giá Năm Triệu — Khi Mọi Lời Dối Trá Của Gia Đình Sụp Đổ

Bằng Sáng Chế Trị Giá Năm Triệu — Khi Mọi Lời Dối Trá Của Gia Đình Sụp Đổ

Tôi bất ngờ giành được giải thưởng năm trăm vạn nhờ bằng sáng chế của mình, định sẽ mang đến một niềm vui bất ngờ cho gia đình vào đúng ngày sinh nhật.

Tôi lặng lẽ mua quà cho từng người trong nhà, rồi đến bệnh viện, chuẩn bị thanh toán toàn bộ chi phí điều trị cho em trai.

Nhưng vị bác sĩ chính phụ trách bệnh án lại khẽ lắc đầu, nhìn tôi nói:

“Trong hệ thống hoàn toàn không có hồ sơ điều trị nào của em cô cả.”

1

“Sao lại không có hồ sơ được chứ?”

“Tôi đã chuyển cho em tôi hơn năm nghìn tệ tiền điều trị mỗi tháng suốt ba năm liền đó!”

Tôi đưa điện thoại có ảnh chụp bệnh án áp sát lên tấm kính:

“Phiền bác sĩ xem lại giúp tôi, tên là Vương Lôi, bệnh tim, bác sĩ phụ trách là Dương Tân!”

Vị bác sĩ bên trong cau mày, xác nhận lại một lần nữa rồi xoay màn hình máy tính về phía tôi:

“Cô xem đi, trong khoa tim mạch, hoàn toàn không có bệnh nhân nào tên là Vương Lôi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn thật kỹ, quả nhiên đúng là không có.

Tôi không tin, vừa thở gấp vừa chạy lên tầng, tìm đến bác sĩ Dương Tân.

Bác sĩ nhận lấy bệnh án, khẳng định chắc nịch:

“Tôi chưa từng tiếp nhận một bệnh nhân nào hai mươi sáu tuổi tên là Vương Lôi.

Báo cáo này là giả mạo.”

Tôi sững người, nhìn bác sĩ với vẻ không thể tin nổi.

“Không thể nào… bác sĩ Dương, ông thử nghĩ lại xem? Vương Lôi, hai mươi sáu tuổi…”

Bác sĩ đẩy nhẹ gọng kính, trong mắt thoáng hiện chút khó chịu vì bị nghi ngờ:

“Cô à, tôi rất chắc chắn.

Nếu đúng như cô nói, đây là bệnh nhân tim nặng cần theo dõi lâu dài, tôi không thể nào không có ấn tượng.

Hệ thống bệnh án của khoa tim mạch đều được liên thông, thực sự không có bệnh nhân trưởng thành nào tên như vậy.”

Ánh mắt tôi trống rỗng, miệng lẩm bẩm:

“Nhưng em tôi từ nhỏ đã bị tim đập nhanh, tôi còn từng đi viện với nó, sao lại có thể…”

Ông ta khựng lại một chút, giọng dịu đi:

“Nhiều trẻ sinh non có dị tật tim bẩm sinh, tuổi nhỏ dễ xuất hiện bất thường.

Nhưng nếu được can thiệp đúng cách, tránh vận động mạnh, thì khi trưởng thành vẫn có khả năng hồi phục bình thường.”

Vận động mạnh.

Bốn chữ ấy như một chiếc chìa khóa bật mở cánh cửa ký ức trong tôi.

Mùa hè năm ba đại học, trời nắng gắt, tôi đứng phát tờ rơi trước trung tâm thương mại đông nghịt người.

Mồ hôi thấm ướt tóc mái, dính cả vào trán.

Một người bạn đi ngang qua, ngạc nhiên hỏi:

“Sao cậu còn ở đây phát tờ rơi? Mình vừa thấy bố mẹ và em trai cậu ở công viên giải trí đó, em cậu vừa chơi tàu lượn siêu tốc xong.

Mình nhớ cậu cũng thích chỗ đó mà, sao họ không rủ cậu đi?”

Tôi lập tức phản bác:

“Cậu nhìn nhầm rồi!

Em mình bị bệnh tim, sao có thể chơi mấy trò mạo hiểm như thế được!

Hơn nữa bố mẹ mình còn đang tăng ca để kiếm tiền đóng học phí cho mình kia mà!”

Bạn tôi gãi đầu, xin lỗi:

“Thôi, đừng giận, có lẽ mình nhìn nhầm thật.”

Bác sĩ Dương Tân nhìn sắc mặt tôi tái nhợt, gần như không đứng vững, ông khẽ đưa tay đỡ một chút.

Do dự giây lát, ông vẫn nói thêm:

“Còn một chuyện nữa…”

“Năm đó cặp song sinh nhà cô sinh ở bệnh viện chúng tôi, còn được lên cả báo.”

Ông dừng lại, dường như đang cân nhắc từng lời:

“Nhưng tôi nhớ rõ… bé trai là anh, bé gái mới là em.”

2

Tôi vội vã chào bác sĩ, lao ra khỏi bệnh viện như bay.

Mang theo chút hy vọng cuối cùng, tôi đến cửa hàng lưu trữ báo cũ nổi tiếng nhất thành phố.

Lục tìm tờ báo ngày 28 tháng 6 năm 1999, tôi run tay lật từng trang.

Cuối cùng, ở chuyên mục “Xã hội”, tôi thấy một tin nhỏ:

“Song thai cát tường! Vợ chồng Vương Kiến Quân hân hoan đón song sinh long – phượng!”

Theo tin: bé trai sinh trước, nặng 2,5kg; bé gái sinh sau, nặng 2,3kg; mẹ con đều an toàn…

Bên cạnh còn in một bức ảnh nhỏ, chính là bố mẹ tôi khi còn trẻ.

Tầm nhìn của tôi dần mờ đi, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, loang nhoè dòng chữ “bé gái sinh sau”.

Tôi hoảng hốt đưa tay lau đi, nhưng càng lau càng nhòe, càng rối — y như hai mươi sáu năm cuộc đời tôi.

Ký ức bị chôn vùi ùa về.

Năm tôi tám tuổi, hè ấy dì đến chơi, vô tình hỏi:

“Cháu thích làm chị hay làm em gái? Làm chị thì phải biết nhường nhịn hơn đấy nhé.”

Tôi cười ngây ngô:

“Mẹ cháu bảo làm chị thì có thể trông em, oai lắm!”

Lúc ấy, dì nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, khẽ thở dài, không nói gì thêm.

Khi tôi vừa đi làm, bố từng chỉ vào bức tường đầy bằng khen, giọng đầy tự hào:

“Có đứa con gái ngoan thế này, bố mẹ thật tự hào.

Sau này khi bố mẹ già yếu, con phải giúp đỡ em nhiều hơn nhé.”

Ngay khoảnh khắc ấy, mọi mảnh ghép như nối liền trong đầu tôi.

“Cô gái, cô không sao chứ?” – giọng ông chủ cửa hàng vang lên sau quầy.

Tôi vội quay lưng lại, dùng tay áo lau nước mắt thật mạnh:

“Tôi không sao.”

3

Thanh toán xong, tôi lập tức bắt xe đến trung tâm thương mại lớn nhất thành phố.

Qua cánh cửa kính, tôi nhìn thấy em trai mình – Vương Lôi, đang đi cùng người bạn thân từ nhỏ là Lý Tường.

Tôi theo phản xạ tránh sang phía sau cột trụ chịu lực, lặng lẽ quan sát họ.

Vương Lôi cầm trong tay một chiếc vòng tay vàng nặng trĩu, chế tác tinh xảo.

Cậu ta khoe khoang với Lý Tường bên cạnh:

“Thế nào hả? Ba mươi gram vàng, tặng cho nhà Tịnh Tịnh của tôi, có mặt mũi chưa?”

“Tìm được cô gái vừa trắng vừa giàu đúng là phiền phức, cái gì cũng phải hàng xịn.”

“Nếu không phải thấy nhà cô ta có tiền, sau này còn giúp được tôi, ai mà rảnh đi chiều như thế.”

Lý Tường cười khà khà:

“Chuẩn rồi, mấy cô gái nào mà được như chị cậu đâu, vừa hiền vừa thật thà.”

Vương Lôi hất cằm đắc ý:

“Chị tôi à? Dễ lừa nhất đấy.

Cậu xem này…”

Cậu ta tiện tay nhặt từ tủ trưng bày một chiếc nhẫn vàng trơn nhỏ xíu, mảnh đến mức gần như không thấy rõ.

“Đưa chị tôi cái này, chỉ có 1 gram thôi, mà chắc chắn chị ấy vui mừng cả ngày.

Từ bé đến giờ, chị ấy chưa từng dùng qua món gì ra hồn cả.”

Tôi siết chặt quai túi vải trong tay, mép túi sờn lên thành từng sợi nhỏ.

“Đinh! WeChat nhận tiền: 15.000 tệ.”

Tiếng thông báo thanh toán vang rõ mồn một từ trong cửa hàng.

Tiếp đó là tiếng thứ hai:

“Đinh! WeChat nhận tiền: 1.000 tệ.”

Tôi nhìn vào trong túi, nơi đựng hai món quà cho bố mẹ – vòng tay vàng nguyên khối và sợi dây chuyền vàng dày, tổng cộng 80.000 tệ.

Con số trên hóa đơn như kim đâm vào mắt.

Lại nhìn sang đôi giày thể thao phiên bản giới hạn dành cho Vương Lôi – 20.000 tệ, món quà tôi đã phải xếp hàng hàng giờ mới mua được.

Đợi đến khi bọn họ rời khỏi, tôi không do dự dù chỉ một giây, bước thẳng về phía quầy thu mua trang sức cũ.

4

Bước ra khỏi trung tâm thương mại, cơn gió lạnh quất vào mặt khiến tôi tỉnh táo hẳn.

Dù bệnh của Vương Lôi là giả, nhưng tiền tôi gửi về cho gia đình hằng tháng lại là thật.

Mấy năm nay cộng lại cũng phải vài chục vạn, vậy số tiền đó đã đi đâu hết rồi?

Nhà.

Đúng rồi, chắc chắn họ đã dùng tiền của tôi để mua nhà cho Vương Lôi!

Tôi chợt nhớ lần trước đi sở thú, lúc mua vé, chứng minh thư của em vẫn để trong túi tôi.

Không chần chừ, tôi đến cục quản lý nhà đất, giả vờ làm thủ tục thế chấp nhà giúp em trai.

Nhân viên tra cứu rồi nói:

“Căn nhà này hiện không có khoản vay, có thể thế chấp được.”

Tôi tiếp tục hỏi:

“Vậy hạn mức cho vay tối đa là bao nhiêu?”

Người đó nhìn qua màn hình rồi đáp:

“Giá trị căn nhà được đăng ký là một triệu, còn hạn mức cụ thể thì phải hỏi ngân hàng.”

Tôi như người mất hồn quay trở về, ném túi xách xuống sàn.

Một tập giấy rơi ra ngoài.

Tôi cúi xuống nhặt lên — là hợp đồng bảo hiểm bệnh hiểm nghèo mà công ty vừa mua cho nhân viên ngày hôm qua.

Similar Posts

  • Người Cũ Thì Nên Ở Lại Quá Khứ

    Ngày nhận được đơn ly hôn, cũng là lúc cái tên “Thẩm Viễn – Lâm Uyển Uyển, tiên đồng ngọc nữ” leo thẳng lên top 1 hot search.

    Tấm ảnh đính kèm là khoảnh khắc Thẩm Viễn ôm eo Lâm Uyển Uyển, cúi đầu nhìn cô ấy bằng ánh mắt dịu dàng như nước.

    Bình luận nổ tung:

    “Chị Vi Vi còn định chiếm chỗ bao lâu nữa?”

    “Đến lúc chính cung thoái vị rồi đấy.”

    “Ly hôn nhanh đi, đừng đứng chắn lối người khác nữa!”

    Điện thoại rung liên tục vì thông báo mới.

    Tôi mở màn hình ra xem, thấy trợ lý của Thẩm Viễn gửi tin:

    “Cô Kiều, Thẩm tổng nói chắc cô cũng thấy hot search rồi. Đơn ly hôn đang trên đường, phiền cô hợp tác một chút.”

    Tôi trả lời vỏn vẹn một chữ: “Được.”

  • Quay Lại Là Chính Mình

    Sau khi phát hiện cô bảo mẫu nhỏ luôn lén đưa con trai mình đi mỗi khi tôi đi công tác, và nửa đêm lại lẻn vào phòng ngủ chính của vợ chồng tôi.

    Các phu nhân giàu có kinh nghiệm khác đã hiến kế cho tôi:

    Đừng nói gì, cũng đừng làm loạn, cứ âm thầm đuổi hai mẹ con họ đi là được.

    Đó chẳng qua chỉ là một thú tiêu khiển thôi, người đàn ông biết nhìn xa trông rộng sẽ tự khắc thu tâm mà quay về với gia đình.

    Tôi đã làm theo, nhưng giây tiếp theo, cái t/ át của chồng tôi – Chu Dự Xuyên đã giá/ ng xuống m/ ặt tôi thật mạnh.

    Tôi với dáng vẻ nhếch nhác, trở thành trò cười lớn nhất trong buổi tiệc tối hôm đó.

    Ngay đêm ấy, tôi đề nghị ly hôn.

    Năm năm sau khi ly hôn, tôi gặp lại Chu Dự Xuyên trong một cửa hàng mẹ và bé.

  • Quá Khứ Tương Lai Đều Là Em

    Tôi “vô tình” đè ngã thanh mai trúc mã của mình.

    Mà thật ra… cũng không hẳn là vô tình cho lắm.

    Lúc đó tôi lóng ngóng mãi vẫn không tháo được nút giấu trên áo anh ấy.

    Ngay khi tôi định bỏ cuộc, người đã uống say kia lại giơ tay đặt lên nút, nhẹ nhàng ấn một cái.

    Mở được rồi.

    Anh liếc nhìn tôi một cái, sau đó lại nhắm mắt:

    “Không tiếp tục nữa à?”

  • Đĩa Thịt Kho Không Đường

    Bảo mẫu đến nhà được ngày thứ tám, tôi bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.

    Bà ấy hầm canh sườn, không bao giờ cho hành hoa.

    Bố tôi cũng không ăn hành.

    Bà ấy nấu cháo, luôn là kê phối với hồng táo.

    Đó là sự kết hợp yêu thích nhất của bố tôi.

    Nhưng tôi không hề để tâm.

    Cho đến trưa hôm đó, bà ấy bưng lên một đĩa thịt kho tàu.

    Bố tôi gắp một miếng, nhai vài cái rồi khựng lại.

    “Vị này…”

    Ông không nói hết câu.

    Bảo mẫu cúi đầu thu dọn bát đĩa, không đáp lời.

    Tôi nhìn chằm chằm vào đĩa thịt kho tàu kia, đột nhiên phát hiện ra —

    Không cho đường.

    Bố tôi ăn thịt kho tàu chưa bao giờ cho đường.

    Nhưng mẹ tôi đã nấu suốt ba mươi năm qua, lần nào cũng cho.

    “Cô Quế Phương, sao cô biết bố tôi ăn thịt kho tàu không cho đường?”

    Nhà bếp im lặng ba giây.

    Chiếc khăn lau trong tay bảo mẫu dừng lại trên mặt bếp.

    Bà quay lưng về phía tôi, rất lâu không quay lại.

    “Bởi vì từ năm hai mươi tuổi ông ấy đã không ăn đường.”

    Hai mươi tuổi.

    Năm đó, bố tôi còn chưa quen mẹ tôi.

  • Ngày Đính Hôn, Tôi Lật Bàn Nhà Chồng

    Em gái chồng tổ chức tiệc đính hôn, mẹ chồng lại ngang nhiên giật lấy bát đũa của tôi ngay trước mặt mọi người.

    “Cô là người ngoài họ, không có tư cách ngồi bàn chính.”

    Cả đám họ hàng đều nhìn tôi cười nhạo, chồng tôi thì lúng túng bảo tôi ra bàn bên.

    Tôi bật cười.

    Tôi bình tĩnh đứng dậy, trước mặt tất cả mọi người, bước đến bên cạnh chồng.

    “Đã thế đến bàn chính tôi còn không ngồi nổi, thì món quà mừng mười lăm vạn nhà tôi tặng, chắc cũng chẳng có tư cách đem lên mặt bàn nữa.”

    “Bây giờ tôi đi lấy lại đây.”

    Sắc mặt chồng tôi lập tức trắng bệch, vội vàng nắm chặt lấy tôi.

  • Lệch Chuẩn

    Cùng cô bạn thân uống say khướt, tiện thể gọi vài trai bao đến mua vui, ai ngờ lại bất ngờ đụng phải một mẻ càn quét tệ nạn.

    Người cảnh sát đến bắt người kia, dáng vẻ tuấn tú đến lạ thường.

    “Ngoài việc uống rượu, hai cô còn có hành vi nào quá đáng khác không?”

    Tôi nghênh mặt nhìn anh ta, đầy vẻ thách thức:

    “Anh là bạn trai tôi, lẽ nào anh không rõ, nếu tôi thật sự ngủ với người khác, thì bây giờ tôi sẽ ở trong trạng thái nào sao?”

    Anh ta chẳng hề nao núng, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như thường: “Cô Hứa, tôi phải nhắc nhở cô một điều, chúng ta đã chia tay được một tháng rồi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *