Bằng Sáng Chế Trị Giá Năm Triệu — Khi Mọi Lời Dối Trá Của Gia Đình Sụp Đổ

Bằng Sáng Chế Trị Giá Năm Triệu — Khi Mọi Lời Dối Trá Của Gia Đình Sụp Đổ

Tôi bất ngờ giành được giải thưởng năm trăm vạn nhờ bằng sáng chế của mình, định sẽ mang đến một niềm vui bất ngờ cho gia đình vào đúng ngày sinh nhật.

Tôi lặng lẽ mua quà cho từng người trong nhà, rồi đến bệnh viện, chuẩn bị thanh toán toàn bộ chi phí điều trị cho em trai.

Nhưng vị bác sĩ chính phụ trách bệnh án lại khẽ lắc đầu, nhìn tôi nói:

“Trong hệ thống hoàn toàn không có hồ sơ điều trị nào của em cô cả.”

1

“Sao lại không có hồ sơ được chứ?”

“Tôi đã chuyển cho em tôi hơn năm nghìn tệ tiền điều trị mỗi tháng suốt ba năm liền đó!”

Tôi đưa điện thoại có ảnh chụp bệnh án áp sát lên tấm kính:

“Phiền bác sĩ xem lại giúp tôi, tên là Vương Lôi, bệnh tim, bác sĩ phụ trách là Dương Tân!”

Vị bác sĩ bên trong cau mày, xác nhận lại một lần nữa rồi xoay màn hình máy tính về phía tôi:

“Cô xem đi, trong khoa tim mạch, hoàn toàn không có bệnh nhân nào tên là Vương Lôi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn thật kỹ, quả nhiên đúng là không có.

Tôi không tin, vừa thở gấp vừa chạy lên tầng, tìm đến bác sĩ Dương Tân.

Bác sĩ nhận lấy bệnh án, khẳng định chắc nịch:

“Tôi chưa từng tiếp nhận một bệnh nhân nào hai mươi sáu tuổi tên là Vương Lôi.

Báo cáo này là giả mạo.”

Tôi sững người, nhìn bác sĩ với vẻ không thể tin nổi.

“Không thể nào… bác sĩ Dương, ông thử nghĩ lại xem? Vương Lôi, hai mươi sáu tuổi…”

Bác sĩ đẩy nhẹ gọng kính, trong mắt thoáng hiện chút khó chịu vì bị nghi ngờ:

“Cô à, tôi rất chắc chắn.

Nếu đúng như cô nói, đây là bệnh nhân tim nặng cần theo dõi lâu dài, tôi không thể nào không có ấn tượng.

Hệ thống bệnh án của khoa tim mạch đều được liên thông, thực sự không có bệnh nhân trưởng thành nào tên như vậy.”

Ánh mắt tôi trống rỗng, miệng lẩm bẩm:

“Nhưng em tôi từ nhỏ đã bị tim đập nhanh, tôi còn từng đi viện với nó, sao lại có thể…”

Ông ta khựng lại một chút, giọng dịu đi:

“Nhiều trẻ sinh non có dị tật tim bẩm sinh, tuổi nhỏ dễ xuất hiện bất thường.

Nhưng nếu được can thiệp đúng cách, tránh vận động mạnh, thì khi trưởng thành vẫn có khả năng hồi phục bình thường.”

Vận động mạnh.

Bốn chữ ấy như một chiếc chìa khóa bật mở cánh cửa ký ức trong tôi.

Mùa hè năm ba đại học, trời nắng gắt, tôi đứng phát tờ rơi trước trung tâm thương mại đông nghịt người.

Mồ hôi thấm ướt tóc mái, dính cả vào trán.

Một người bạn đi ngang qua, ngạc nhiên hỏi:

“Sao cậu còn ở đây phát tờ rơi? Mình vừa thấy bố mẹ và em trai cậu ở công viên giải trí đó, em cậu vừa chơi tàu lượn siêu tốc xong.

Mình nhớ cậu cũng thích chỗ đó mà, sao họ không rủ cậu đi?”

Tôi lập tức phản bác:

“Cậu nhìn nhầm rồi!

Em mình bị bệnh tim, sao có thể chơi mấy trò mạo hiểm như thế được!

Hơn nữa bố mẹ mình còn đang tăng ca để kiếm tiền đóng học phí cho mình kia mà!”

Bạn tôi gãi đầu, xin lỗi:

“Thôi, đừng giận, có lẽ mình nhìn nhầm thật.”

Bác sĩ Dương Tân nhìn sắc mặt tôi tái nhợt, gần như không đứng vững, ông khẽ đưa tay đỡ một chút.

Do dự giây lát, ông vẫn nói thêm:

“Còn một chuyện nữa…”

“Năm đó cặp song sinh nhà cô sinh ở bệnh viện chúng tôi, còn được lên cả báo.”

Ông dừng lại, dường như đang cân nhắc từng lời:

“Nhưng tôi nhớ rõ… bé trai là anh, bé gái mới là em.”

2

Tôi vội vã chào bác sĩ, lao ra khỏi bệnh viện như bay.

Mang theo chút hy vọng cuối cùng, tôi đến cửa hàng lưu trữ báo cũ nổi tiếng nhất thành phố.

Lục tìm tờ báo ngày 28 tháng 6 năm 1999, tôi run tay lật từng trang.

Cuối cùng, ở chuyên mục “Xã hội”, tôi thấy một tin nhỏ:

“Song thai cát tường! Vợ chồng Vương Kiến Quân hân hoan đón song sinh long – phượng!”

Theo tin: bé trai sinh trước, nặng 2,5kg; bé gái sinh sau, nặng 2,3kg; mẹ con đều an toàn…

Bên cạnh còn in một bức ảnh nhỏ, chính là bố mẹ tôi khi còn trẻ.

Tầm nhìn của tôi dần mờ đi, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, loang nhoè dòng chữ “bé gái sinh sau”.

Tôi hoảng hốt đưa tay lau đi, nhưng càng lau càng nhòe, càng rối — y như hai mươi sáu năm cuộc đời tôi.

Ký ức bị chôn vùi ùa về.

Năm tôi tám tuổi, hè ấy dì đến chơi, vô tình hỏi:

“Cháu thích làm chị hay làm em gái? Làm chị thì phải biết nhường nhịn hơn đấy nhé.”

Tôi cười ngây ngô:

“Mẹ cháu bảo làm chị thì có thể trông em, oai lắm!”

Lúc ấy, dì nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, khẽ thở dài, không nói gì thêm.

Khi tôi vừa đi làm, bố từng chỉ vào bức tường đầy bằng khen, giọng đầy tự hào:

“Có đứa con gái ngoan thế này, bố mẹ thật tự hào.

Sau này khi bố mẹ già yếu, con phải giúp đỡ em nhiều hơn nhé.”

Ngay khoảnh khắc ấy, mọi mảnh ghép như nối liền trong đầu tôi.

“Cô gái, cô không sao chứ?” – giọng ông chủ cửa hàng vang lên sau quầy.

Tôi vội quay lưng lại, dùng tay áo lau nước mắt thật mạnh:

“Tôi không sao.”

3

Thanh toán xong, tôi lập tức bắt xe đến trung tâm thương mại lớn nhất thành phố.

Qua cánh cửa kính, tôi nhìn thấy em trai mình – Vương Lôi, đang đi cùng người bạn thân từ nhỏ là Lý Tường.

Tôi theo phản xạ tránh sang phía sau cột trụ chịu lực, lặng lẽ quan sát họ.

Vương Lôi cầm trong tay một chiếc vòng tay vàng nặng trĩu, chế tác tinh xảo.

Cậu ta khoe khoang với Lý Tường bên cạnh:

“Thế nào hả? Ba mươi gram vàng, tặng cho nhà Tịnh Tịnh của tôi, có mặt mũi chưa?”

“Tìm được cô gái vừa trắng vừa giàu đúng là phiền phức, cái gì cũng phải hàng xịn.”

“Nếu không phải thấy nhà cô ta có tiền, sau này còn giúp được tôi, ai mà rảnh đi chiều như thế.”

Lý Tường cười khà khà:

“Chuẩn rồi, mấy cô gái nào mà được như chị cậu đâu, vừa hiền vừa thật thà.”

Vương Lôi hất cằm đắc ý:

“Chị tôi à? Dễ lừa nhất đấy.

Cậu xem này…”

Cậu ta tiện tay nhặt từ tủ trưng bày một chiếc nhẫn vàng trơn nhỏ xíu, mảnh đến mức gần như không thấy rõ.

“Đưa chị tôi cái này, chỉ có 1 gram thôi, mà chắc chắn chị ấy vui mừng cả ngày.

Từ bé đến giờ, chị ấy chưa từng dùng qua món gì ra hồn cả.”

Tôi siết chặt quai túi vải trong tay, mép túi sờn lên thành từng sợi nhỏ.

“Đinh! WeChat nhận tiền: 15.000 tệ.”

Tiếng thông báo thanh toán vang rõ mồn một từ trong cửa hàng.

Tiếp đó là tiếng thứ hai:

“Đinh! WeChat nhận tiền: 1.000 tệ.”

Tôi nhìn vào trong túi, nơi đựng hai món quà cho bố mẹ – vòng tay vàng nguyên khối và sợi dây chuyền vàng dày, tổng cộng 80.000 tệ.

Con số trên hóa đơn như kim đâm vào mắt.

Lại nhìn sang đôi giày thể thao phiên bản giới hạn dành cho Vương Lôi – 20.000 tệ, món quà tôi đã phải xếp hàng hàng giờ mới mua được.

Đợi đến khi bọn họ rời khỏi, tôi không do dự dù chỉ một giây, bước thẳng về phía quầy thu mua trang sức cũ.

4

Bước ra khỏi trung tâm thương mại, cơn gió lạnh quất vào mặt khiến tôi tỉnh táo hẳn.

Dù bệnh của Vương Lôi là giả, nhưng tiền tôi gửi về cho gia đình hằng tháng lại là thật.

Mấy năm nay cộng lại cũng phải vài chục vạn, vậy số tiền đó đã đi đâu hết rồi?

Nhà.

Đúng rồi, chắc chắn họ đã dùng tiền của tôi để mua nhà cho Vương Lôi!

Tôi chợt nhớ lần trước đi sở thú, lúc mua vé, chứng minh thư của em vẫn để trong túi tôi.

Không chần chừ, tôi đến cục quản lý nhà đất, giả vờ làm thủ tục thế chấp nhà giúp em trai.

Nhân viên tra cứu rồi nói:

“Căn nhà này hiện không có khoản vay, có thể thế chấp được.”

Tôi tiếp tục hỏi:

“Vậy hạn mức cho vay tối đa là bao nhiêu?”

Người đó nhìn qua màn hình rồi đáp:

“Giá trị căn nhà được đăng ký là một triệu, còn hạn mức cụ thể thì phải hỏi ngân hàng.”

Tôi như người mất hồn quay trở về, ném túi xách xuống sàn.

Một tập giấy rơi ra ngoài.

Tôi cúi xuống nhặt lên — là hợp đồng bảo hiểm bệnh hiểm nghèo mà công ty vừa mua cho nhân viên ngày hôm qua.

Similar Posts

  • Chiếc Cà Vạt Lệch Lạc

    Tôi tự tay thắt chiếc cà vạt cho chồng, lại xuất hiện trong khoảnh khắc đầy ám muội trên trang cá nhân của nữ trợ lý anh.

    Trong bức ảnh, chiếc cà vạt đắt đỏ ấy bị dùng như đạo cụ tình thú, mập mờ che trước ngực cô ta.

    Dòng chữ chú thích viết:

    “Luôn có người lấy cớ tặng hoa cho tất cả mọi người, lại âm thầm chuẩn bị cho tôi một bất ngờ đặc biệt. Cảm ơn đại boss~”

    Phía sau, chính là chiếc ghế sofa Ý tôi đặt làm riêng cho ngày kỷ niệm cưới của mình và anh.

    Trên tay cô ta, chiếc nhẫn sapphire mang tên “Nước mắt biển sâu”, chính là món tôi từng bỏ lỡ trong buổi đấu giá ba tháng trước.

    Tôi nhìn chằm chằm vào hoa văn quen thuộc của chiếc cà vạt, bấm gọi cho chồng, giọng bình thản đến đáng sợ:

    “Anh… tối nay chơi vui chứ?”

    Lễ Thất Tịch, chồng tôi – Diệp Thành cùng tập đoàn Diệp Thị do anh sáng lập, lại chiếm trọn hotsearch địa phương.

    Từ khóa là: #ông chủ có nghi thức nhất#.

  • Nợ Nhau Đến Tận Kiếp Sau

    Năm thứ ba làm “chó liếm” vì Chu Diễn.

    Anh ta công khai tám cô bạn gái, vẫn chưa đến lượt tôi.

    Quá tức giận, tôi ngủ với anh em của anh ta.

    Sáng dậy, người đàn ông nằm ngay bên cạnh, đôi môi mỏng bị tôi hôn đến sưng đỏ.

    Tôi hoảng hồn quỳ xuống.

    “Xin anh, đừng nói với Chu Diễn được không?”

    Anh ta lạnh lùng nhìn tôi:

    “Sao? Còn muốn tôi làm 2+1* cho cô à?”

    Đọc tiếp https://vivutruyen2.net/no-nhau-den-tan-kiep-sau/

  • Thế Thân Gả Vào Quốc Công Phủ

    An Quốc Công thế tử đem lòng say mê đích tỷ của ta ngay từ lần đầu gặp trong yến tiệc ngày xuân.

    Nhưng phụ thân ta chỉ là một viên quan lục phẩm, ở kinh thành thì một là không có nhân mạch, hai là không có tài nguyên.

    Nhà như thế, sao xứng với môn đình An Quốc Công phủ?

    Để cưới được đích tỷ, thế tử chẳng tiếc trái ý mẫu thân, quỳ dài trước cổng phủ suốt ba ngày ba đêm, đôi gối nát bươm máu thịt, rốt cuộc cũng đổi được cái gật đầu của An Quốc Công phu nhân.

    Ngày đại hôn, mười dặm hồng trang, thế tử hớn hở rước về cô nương mình yêu.

    Nhưng hắn không hề biết, người dưới khăn hỉ, là ta.

  • Con Đến Để Thoát Khỏi Tình Yêu Của Mẹ

    Sau khi lại bị người nhà “hút máu” thêm lần nữa, tôi lên mạng đăng bài cầu cứu.

    Giữa vô vàn lời khuyên, một bài viết bất ngờ lọt vào mắt tôi:

    【Hãy đến với diễn đàn Quốc phòng Thất Tử! Có nhà nước đứng sau chống lưng, còn sợ gì họ hàng độc ác? Ba ưu điểm của ngành bảo mật:

    1. Mọi khoản chuyển tiền lớn đều phải được nhà nước kiểm duyệt,

    2. Mọi hành động đều nằm trong tầm giám sát của quốc gia, bất kỳ hành vi phạm pháp nào của cá nhân đều sẽ bị xử lý theo luật,

    3. Từ trên trời rơi xuống một danh hiệu “Gia đình vinh quang” đầy lợi ích!】

    【Cô gái à, nghe tôi đi, đến lúc đó cô vào ngành bảo mật, họ còn muốn hút máu cô nữa, là bị kéo vào phòng đen thẩm vấn ngay!】

  • Hoa Nhài Trắng Nở Cuối Mùa

    Đêm tân hôn vừa trôi qua, căn phòng vẫn còn ngập trong mùi hương quen thuộc của rượu vang và hoa tươi. Đèn ngủ mờ vàng, rèm cửa khép kín, tất cả đều mang dáng vẻ của một khởi đầu viên mãn.

    Lục Minh Triết ôm lấy tôi từ phía sau. Hơi thở anh phả lên gáy tôi, ấm áp nhưng lại khiến sống lưng tôi bỗng dưng lạnh đi. Một lúc rất lâu, anh mới lên tiếng, giọng trầm xuống, thấp đến mức khác hẳn mọi khi.

    “Có một chuyện,” anh nói, “anh phải nói với em.”

    Tim tôi khẽ siết lại, một dự cảm mơ hồ dâng lên.

    “Về mặt pháp luật,” anh tiếp tục, từng chữ một như được cân nhắc kỹ càng, “anh đã có vợ rồi.”

    Tôi cứng người.

    “Ngày mai anh không thể cùng em đi đăng ký kết hôn.”

    “Nhưng ngoài tờ giấy đó ra, em muốn gì, anh cũng có thể cho em.”

    Trong đầu tôi như có tiếng sét đánh thẳng xuống, ong ong không ngừng. Mọi âm thanh xung quanh dường như bị kéo giãn, vỡ vụn, chỉ còn lại câu nói vừa rồi lặp đi lặp lại.

    “Anh… đã kết hôn rồi?” Tôi nhìn anh, môi khẽ run. “Vậy tại sao suốt từng ấy năm, anh chưa từng nói với em?”

    Anh buông tôi ra.

    Lục Minh Triết đứng dậy, cúi người nhặt quần áo dưới đất, động tác bình thản đến đáng sợ. Trên cổ anh vẫn còn vết hôn tôi vừa để lại, đỏ sẫm, nổi bật đến mức chói mắt – một dấu vết của thân mật, giờ lại giống như một trò cười cay đắng.

    “An Nhiên,” anh gọi tên tôi, giọng đã dịu lại, “người anh yêu nhất vẫn là em.”

    “Dù gì thì… cũng là mười năm tình cảm.”

    Tôi không nói được lời nào.

    “Cô ấy,” anh tiếp tục, “là người gia đình anh sắp xếp từ sớm.”

    “Đã nhận người thì cũng phải có trách nhiệm.”

  • Phận Bạc Hồng Nhan

    Lúc ta đang bốc thuốc tại tiệm Đồng Nhân Đường, bất ngờ gặp được Mộ Dung Chỉ đang cùng phu nhân xem mạch.

    Trầm mặc chốc lát, hắn lại thản nhiên lên tiếng chào hỏi:

    “Thẩm Khê, tới bốc thuốc ư? Nàng đúng là nên điều dưỡng cho tốt, nữ tử không có con rốt cuộc vẫn là không ổn.”

    Ta mỉm cười nhàn nhạt, đưa tờ chẩn đoán của lang trung cho hắn xem.

    Đồng tử Mộ Dung Chỉ lập tức co lại, sắc mặt dần trở nên u ám.

    “Thẩm Khê, nàng… nàng chẳng phải là người không thể sinh nở sao?”

    Ta khẽ cong khóe môi, không nói lời nào.

    Hắn có lẽ không hay biết, năm xưa chính phụ thân ta là người chẩn ra hắn vốn là thiên hoạn chi thân.

    Vì muốn giữ vững vị trí thế tập Hầu gia của hắn, ta mới gánh thay cái tiếng khó có con, giả làm người không thể mang thai.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *