Chồng Dẫn Tiểu Tam Vào Nhà Tân Hôn

Chồng Dẫn Tiểu Tam Vào Nhà Tân Hôn

Khi tiếng chìa khóa cắm vào ổ vang lên một cách chói tai trong hành lang vắng lặng, tôi đứng trước cửa nhà mình, tay xách túi rau vừa mua về.

Cánh cửa bất ngờ mở ra từ bên trong, một người phụ nữ đứng đó – cô ta mặc bộ đồ ngủ của tôi, tóc còn ướt, khuôn mặt ửng đỏ như vừa tắm xong.

Thấy tôi, cô ta hơi sững lại rồi nở một nụ cười:

“Chị là bà xã của anh Hứa nhỉ? Em là Mông Mông, bạn gái của anh ấy.”

Tôi chết lặng, túi rau rơi xuống đất, khoai tây lăn lóc khắp nơi. Tôi kinh ngạc hỏi: “Cô nói cái gì cơ?”

Cô ta nghiêng đầu, nụ cười càng thêm ngọt ngào: “Mông Mông mà. Anh Hứa không nói với chị à?

Bọn em đã bên nhau hơn một năm rồi. Hôm nay anh ấy bảo em chuyển đến sống chung. Nói căn nhà này sau này là của em.”

Đầu tôi như ong ong, không còn nghe thấy gì nữa.

Căn nhà này là tôi mua toàn bộ bằng tiền trước khi kết hôn – ba phòng một phòng khách, vị trí đẹp, trang trí sang trọng, giấy tờ nhà chỉ đứng tên tôi.

Khi Hứa Kiến Quốc chuyển vào ở, anh ta chẳng có gì cả, thậm chí không có một công việc tử tế – tôi đã nuôi anh ta.

Vậy mà bây giờ, anh ta lại muốn đuổi tôi ra khỏi nhà, còn dẫn tình nhân về sống chung?

“Tôi bảo hai người cút ra ngoài!” – giọng tôi run lên – “Cút ngay lập tức!”

“Ôi chao, bà Hứa, đừng kích động thế mà.” – cô ta vẫn cười, nói – “Anh Hứa bảo rồi, căn nhà này sớm muộn gì cũng là của em. Chị cũng phải dọn đi thôi, chi bằng đi luôn bây giờ, đỡ xấu mặt sau này.”

Tôi lao tới định đẩy cô ta ra ngoài, cô ta hét lên một tiếng, lùi lại. Hứa Kiến Quốc từ trong phòng ngủ lao ra, mình trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần.

Anh ta chắn trước mặt cô ta, hét lên: “Giang Vãn, em làm gì thế? Mông Mông là khách, sao em lại động tay động chân?”

“Khách?” – tôi bật cười, nước mắt cũng trào ra – “Hứa Kiến Quốc, anh còn tỉnh táo không đấy? Anh đưa tình nhân về nhà tôi, còn gọi là khách?”

“Cái gì mà tình nhân?” – anh ta cau mày – “Giang Vãn, em nói chuyện cho cẩn thận. Mông Mông là bạn gái anh, bọn anh đang yêu nhau đàng hoàng.”

“Yêu nhau đàng hoàng?” – tôi gần như hét lên – “Hứa Kiến Quốc, chúng ta còn chưa ly hôn, anh dám công khai ngoại tình?”

“Thì sao chứ?” – anh ta lạnh lùng – “Giang Vãn, cuộc hôn nhân này sớm đã chỉ còn trên danh nghĩa. Em tự biết rõ điều đó.”

Tôi nhìn anh ta, đột nhiên cảm thấy rất xa lạ. Người đàn ông này, tôi đã ngủ chung giường suốt 5 năm. 5 năm anh ta không có công việc, sống dựa vào tôi.

Tôi từng nghĩ, chỉ cần tôi đối xử đủ tốt, anh ta rồi sẽ thay đổi. Nhưng không ngờ, thứ tôi nhận được lại là thế này.

Giọng tôi lạnh băng: “Hứa Kiến Quốc, nghe cho kỹ. Đây là nhà của tôi. Tôi bảo hai người cút ngay lập tức, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Mời báo.” – cô gái tên Mông Mông bật cười – “Cảnh sát đến cũng chỉ khuyên hai người giải quyết êm đẹp, chứ chẳng làm được gì đâu.”

“Thế à?” – tôi lấy điện thoại ra – “Vậy tôi gọi ngay bây giờ.”

“Giang Vãn!” – Hứa Kiến Quốc bước tới định giật lấy điện thoại, tôi tránh được. Anh ta gằn giọng dọa:

“Cô dám báo thử xem, có tin tôi khiến cô không sống nổi ở khu này không?”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta, ngón tay dừng lại trên màn hình…

Tôi lập tức bấm số 110. “Alo, cảnh sát ạ? Tôi muốn báo án. Có người đang hành nghề mại dâm tại nhà tôi.”

Sắc mặt của Hứa Kiến Quốc lập tức thay đổi. “Giang Vãn, cô điên rồi à?”

Similar Posts

  • Người Đàn Ông Đến Từ Quá Khứ

    Em trai tôi vì cứu người mà rơi xuống sông.

    Đội cứu hộ mở miệng đòi hai trăm nghìn mới chịu vớt xác.

    Tôi phải gom hết can đảm mới dám gọi điện cho bạn trai – Giang Thần, người đàn ông tôi thầm yêu mười năm, cũng là người có tài sản hơn trăm triệu.

    Giọng nói lạnh lẽo vang ra từ ống nghe:

    “Cô tưởng tiền của tôi là gió thổi đến chắc? Chỉ cần cô mở miệng là tôi sẽ tiện tay ném cho cô hai trăm nghìn à?”

    “Thôi, tôi còn có cuộc họp, không rảnh dây dưa với cô vì mấy chuyện vặt như vậy.”

    Sau đó, anh ta cúp máy.

    Rồi thư ký nữ của anh ta lại gửi cho tôi một tập tin PDF tên là “Sổ tay thao tác bạn gái”.

    Nhìn dòng ghi chú trong lịch sử trò chuyện WeChat, tôi chỉ biết cười thảm.

    Sau đó, tôi bấm gọi cho người đàn ông từng nói với tôi:

    “Chỉ cần em chịu gả cho anh, toàn bộ tài sản của anh đều là của em. Lời đó, còn tính không?”

  • Yêu Thầm Mười Năm

    Tại buổi họp lớp kỷ niệm mười năm tốt nghiệp cấp ba, tôi xuất hiện với mặt mộc, cả người chẳng đáng giá quá ba trăm tệ, trong lòng còn ôm một đứa trẻ. 

    Còn người bạn trai nghèo năm xưa bị tôi đá, giờ đã trở thành tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, ăn mặc bảnh bao, đang ngồi đối diện tôi.

  • Người Mẹ Vĩ Đại Và Đứa Con Bất Hiếu

    Tôi đang ngồi trong ký túc xá ăn mì ly thì điện thoại reo.

    “Tô Niệm, mẹ cháu sắp về rồi.”

    Giọng của cậu tôi trong điện thoại nghe nặng trĩu.

    Cái ly mì trong tay tôi rơi “bộp” xuống đất, nước súp nóng hổi văng tung tóe.

    “Bà ấy về làm gì?”

    Giọng tôi hơi run.

    “Bà ấy nói muốn về nhà dưỡng già, bảo cháu chuẩn bị.”

    Dưỡng già?

    Tôi suýt bật cười.

    Ba năm trước, mẹ tôi – Tô Mỹ Cầm – đã bán đi hai căn nhà duy nhất của gia đình, được tổng cộng sáu triệu tệ, rồi đem toàn bộ quyên góp để xây trường ở vùng núi.

    Sau đó bà không ngoái đầu lại mà đi thẳng vào núi sâu xuống tóc đi tu.

    Lúc ấy, truyền thông thi nhau đưa tin rầm rộ về “nghĩa cử” ấy, tôn bà là “người mẹ đẹp nhất”, “Bồ Tát sống của thời hiện đại”.

    Còn tôi – con gái bà – thì vì không đóng nổi học phí suýt phải bỏ học, cuối cùng chỉ có thể vay tiền hỗ trợ sinh viên để gắng gượng học xong đại học.

    Ba năm qua, tôi vừa học vừa làm để kiếm tiền sống, có lúc nhai bánh mì khô chống đói, mùa đông mặc áo phao rách run cầm cập.

  • Hôn Nhân Báo Ân, Yêu Em Là Thật

    Ông nội mất, tôi được gửi lên thành phố nương nhờ vị hôn phu đã đính ước từ nhỏ.

    Người tới đón tôi là một chàng trai trẻ tuổi, ngũ quan thanh tú, trạc tuổi tôi.

    “Anh hai mươi mốt tuổi, là hôn phu ông nội định sẵn. Muốn cưới trước rồi yêu sau, hay yêu trước rồi cưới, anh đều chiều em.”

    Ngay lúc ấy, một người đàn ông khác từ xa sải bước lại gần.

    Tây trang chỉnh tề, dáng người cao ráo, từng bước chân mang theo áp lực vô hình.

    Khuôn mặt đen như đáy nồi, giọng nói trầm thấp vang lên:

    “Sao? Nhìn thấy tôi rồi, em không vừa mắt à?”

  • Mẫu Thân Dưới Gốc Cây Hòe

    Mẫu thân ta là mỹ nhân bán đậu phụ nổi danh khắp làng, da thịt trắng mịn hơn cả đậu phụ mới xay ra ba phần.

    Mỗi khi phụ thân kéo mẹ vào phòng, đám đàn ông rỗi việc trong làng lại tụm dưới chân tường mà cười hô hố:

    “Nhìn kìa, con trâu già lại được ăn đậu phụ non rồi!”

    Một ngày nọ, bỗng có một đội người ngựa xông vào làng, thẳng hướng nhà ta mà tới.

    Đêm hôm ấy, phụ thân ta liền mất đi thứ quan trọng nhất nơi hạ thân.

    Bọn họ không biết rằng, kẻ âm thầm báo tin cho đám người kia chính là ta.

    Kẻ khiến phụ thân mất đi căn bản của một nam nhân… cũng là ta.

    Từ khi ta bắt đầu biết nhớ chuyện, mẫu thân đã bị xích bằng một sợi xích sắt dài ba thước dưới gốc cây hoè già trong sân, điên điên dại dại.

    Phụ thân nói, mẹ giống như một con chó cái, chỉ có trói lại mới chịu ngoan ngoãn.

    Kỳ lạ là, cứ cách vài tháng lại có một chiếc xe ngựa bọc vải xanh tầm thường dừng lại ở đầu làng.

    Người trong xe chưa từng bước xuống, chỉ đứng từ xa nhìn về phía sân nhà ta, có khi đứng đó nửa ngày.

    Ta từng hỏi phụ thân đó là ai.

    Phụ thân luôn lảng tránh ánh mắt, hung hăng trừng ta:

    “Đồ con gái vô dụng, bớt hỏi!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *