Mẹ tôi tráo đổi em trai và con trai nhà chủ

Mẹ tôi tráo đổi em trai và con trai nhà chủ

Mẹ tôi tráo đổi em trai và con trai nhà chủ.

Bị tôi phát hiện, bà hung hăng quát:

“Em mày khác cái thứ rẻ rách như mày, nó sinh ra là để hưởng phúc.”

Tôi giả vờ sợ hãi, vội vàng thề rằng mình chẳng nhìn thấy gì.

Nhưng vừa quay lưng, tôi liền tráo hai đứa nhỏ lại như cũ, rồi kể toàn bộ mọi chuyện cho phu nhân biết.

Bởi vì… tôi biết, tôi cũng không phải con ruột của bà ta.

1

“Mẹ, con mang cơm cho mẹ rồi đây.”

Tôi cẩn thận mở cửa, đưa hộp cơm giữ nhiệt cho mẹ.

Nhưng bà chẳng hề để ý đến tôi, nhận lấy hộp cơm mà mắt vẫn dán chặt ra ngoài cửa sổ, nơi chiếc xe cấp cứu vừa dừng lại.

Khi từ xe được đỡ xuống một người phụ nữ mang thai bụng lớn, gương mặt mẹ tôi bỗng sáng rỡ hẳn lên, ánh mắt đầy kích động, như thể trước mắt bà là cả một kho báu trời ban.

Tôi lặng lẽ cúi đầu, không khuyên bà ăn cơm kẻo nguội.

Mẹ tôi là người giúp việc nhà họ Cố. Vì mang thai nên bà tạm nghỉ, ở bệnh viện điều dưỡng vài ngày.

Mà người phụ nữ được đưa xuống từ xe cấp cứu chính là phu nhân nhà họ Cố.

Phu nhân Cố cũng mang thai, vốn dĩ ngày sinh sớm hơn mẹ tôi, nhưng mẹ tôi nhẫn tâm tự tiêm thuốc kích sinh, khiến em trai tôi chào đời sớm mấy ngày.

Còn hôm nay, phu nhân Cố vỡ ối, chuẩn bị vào phòng sinh.

Phòng bệnh của mẹ tôi lại nằm ngay cạnh phòng phẫu thuật — tôi đoán được ý đồ của bà rồi.

Chỉ mong phu nhân Cố sinh con gái.

Mẹ tôi dán mắt nhìn qua khe cửa về phía phòng phẫu thuật, ăn hết sạch cơm trong hộp, không chừa lại lấy một hạt.

Tôi cúi đầu, nhẹ giọng nói:

“Mẹ, con chưa ăn gì cả, mẹ cho con một đồng con ra mua cái bánh bao được không?”

Mẹ cau mày, liếc tôi một cái, rồi như bố thí, móc trong túi ra tờ năm hào nhàu nát, ném xuống đất, miệng mắng:

“Đồ đòi nợ! Bánh bao gì mà một đồng, năm hào là đủ! Đừng có mơ moi tiền nhà này, con ranh rẻ mạt!”

“Còn nữa, mày sắp tốt nghiệp cấp hai rồi phải không?” – bà trừng mắt – “Đừng mơ học cấp ba! Ra ngoài đi làm mà kiếm tiền, mỗi tháng nộp đều vào tài khoản của tao, nghe chưa?!”

Tôi cúi xuống nhặt tờ năm hào, ngoan ngoãn đáp:

“Con biết rồi, mẹ.”

Thấy tôi ngoan ngoãn, bà mới gật đầu hài lòng, rồi liếc cái hộp cơm bẩn trong tay tôi, quát:

“Còn đứng đó làm gì? Mau rửa đi, ruồi bay vào thì để tao nghe mấy con súc sinh vo ve chắc?”

Tôi không dám nói thêm gì, vội vàng đi rửa hộp cơm trong nhà vệ sinh bệnh viện, sau đó ra mua một cái bánh bao, ăn cùng nước lã đến sạch trơn.

Khi quay lại phòng bệnh, tôi phát hiện mẹ đã biến mất.

Phu nhân Cố vừa sinh, là một bé trai.

Tôi tìm khắp nơi, cuối cùng thấy mẹ đang ôm đứa bé nhà họ Cố, đặt nó vào lồng ấp của em trai tôi.

“Mẹ!” – tôi khẽ gọi.

“Đồ chết tiệt, la cái gì hả?!” – bà bị dọa giật mình, vội vỗ về đứa bé trong tay.

“Mẹ, đó không phải em con.” – tôi bình thản nói.

“Con ranh, mày biết cái gì?” – bà đắc ý nở nụ cười. – “Em mày khác cái thứ tiện chủng như mày, nó sinh ra là để hưởng phúc.”

2

Tôi nhìn bà không chút xấu hổ khi tráo đổi hai đứa trẻ, rồi bị bà kéo xềnh xệch về phòng bệnh.

Chưa kịp đứng vững, một cái tát giáng xuống mặt tôi.

“Đồ chết tiệt! La lớn như vậy làm gì, mày nghĩ giọng mày hay lắm à?”

Bà vừa nói vừa lấy ngón tay chọc mạnh vào trán tôi, dằn từng chữ:

“Hôm nay mà dám hé ra nửa lời, tao bán mày đi đấy! Cho mày khỏi tốn cơm nhà, thứ chỉ biết ăn mà chẳng biết làm!”

Tôi ôm mặt, co người lại, run rẩy:

“Mẹ, hôm nay con chẳng thấy gì hết…”

Nhìn dáng vẻ sợ sệt của tôi, bà cười khinh miệt:

“Hừ, con ranh này cũng biết điều đấy.”

Rồi bà lại móc ra tờ năm hào nhàu nát, khóe môi nhếch lên:

“Hôm nay mẹ vui, cho mày tiêu đấy.”

Tôi nhanh chóng nhận lấy, cúi đầu cảm ơn rối rít:

“Cảm ơn mẹ.”

Bà khoát tay, tỏ vẻ hài lòng:

“Đi đi.”

Tôi siết chặt tờ năm hào trong tay, cúi đầu bước ra, thẳng hướng về phòng phu nhân Cố.

“Bịch!” – tôi quỳ sụp xuống trước mặt bà ấy.

“Cô làm gì thế?” – phu nhân Cố giật mình.

“Phu nhân…” – tôi bật khóc, dập đầu – “Mẹ tôi có lỗi với bà! Vì muốn để em tôi được sung sướng, bà ấy đã tráo con trai của bà với em tôi rồi!!!”

“Cô nói gì?” – mắt phu nhân Cố trợn to, tay ôm ngực, sắc mặt tái đi.

Đúng lúc đó, Cố tổng bước vào, nhìn thấy cảnh tôi quỳ và vợ mình đau đớn.

“Anh mau đến phòng sơ sinh xem đi! Xem con chúng ta… có phải là con chúng ta không!” – phu nhân Cố run rẩy nói.

Cố tổng nghi ngờ nhưng vẫn vội đi.

Chẳng bao lâu, ông trở lại với khuôn mặt u ám.

“Thế nào?” – phu nhân Cố hỏi dồn.

“Không phải con chúng ta.”

Nghe xong, phu nhân Cố ngất lịm.

“Phu nhân!” – tôi vội đỡ bà.

“Bà xã!” – Cố tổng cũng lao tới, mặt mày đanh lại. – “Chuyện này là sao?”

Tôi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.

“Hay lắm, cái thứ ăn cháo đá bát!” – Cố tổng giận dữ, đấm mạnh vào tủ, gân xanh nổi cuồn cuộn.

Nhà họ Cố vốn đối đãi rất tử tế với người làm, ngay cả kỳ nghỉ sinh của mẹ tôi cũng được hưởng nguyên lương.

Tôi cúi đầu, khóe môi khẽ cong.

Người mẹ tốt của tôi à, những ngày hưởng phúc của bà… sắp hết rồi.

Mà tờ năm hào kia, tôi vẫn còn giữ trong túi áo.

3

Sau khi nhà họ Cố biết mọi chuyện, họ lập tức đổi lại hai đứa trẻ, đồng thời không chút do dự sa thải mẹ tôi.

“Mợ à, tôi vẫn luôn tận tâm làm việc cho nhà họ Cố, sao lại…” – mẹ tôi mặc bộ đồ bệnh nhân, mặt mày tái nhợt, giọng khẩn cầu – “Hơn nữa, cậu ấm là con đầu lòng, còn tôi sinh đứa thứ hai rồi, tôi có thể giúp bà chăm sóc con.”

Phu nhân Cố lạnh mặt, ôm chặt đứa bé trong lòng.

Nhìn thấy đứa trẻ, mẹ tôi vội vàng nặn ra nụ cười:

“Ôi chao, đây là cậu ấm phải không? Cậu ấm trông thật là…”

Bà khựng lại, câu nói nghẹn ngay trong cổ họng.

Bà đã nhận ra — đây không phải con mình.

Tôi đứng bên cạnh, khẽ cong môi cười lạnh.

Phu nhân Cố hừ một tiếng khinh thường:

“Sao? Con ta thì làm sao?”

“Không… không có gì đâu ạ.” – mẹ tôi vội vã đập tay vào đùi, cười gượng – “Tôi là người nhà quê, ít học, ăn nói vụng về, phu nhân đừng để bụng.”

Phu nhân Cố nhìn dáng vẻ nịnh nọt của bà, chỉ thấy buồn nôn, lạnh giọng nói:

“Nhìn thấy đứa bé trong tay ta không phải con chị, đúng không?”

Mặt mẹ tôi thoáng cứng lại:

“Phu nhân nói gì vậy, con bà tất nhiên là của bà rồi, sao lại là của tôi được chứ?”

“Đủ rồi, đừng giả bộ nữa. Con gái chị còn có lương tâm hơn chị.” – ánh mắt phu nhân Cố lạnh buốt – “Bà Trương, bà nghĩ đến tiền đến hóa điên rồi sao? Dám tráo cả con chủ nhà à?”

Mẹ tôi lập tức hiểu ra — tất cả là do tôi.

Sắc mặt bà trở nên dữ tợn, ném thẳng ánh nhìn về phía tôi:

“Con khốn này!”

Bà túm cổ áo tôi, tát mạnh một cái, vừa quát vừa mắng.

Tôi vùng ra khỏi tay bà, quỳ sụp xuống trước mặt phu nhân Cố, nước mắt giàn giụa:

“Phu nhân, xin bà cứu con! Con cũng không phải con ruột của bà ấy, con cũng bị bà ấy tráo như vậy… Con muốn trở về nhà của mình!”

Mẹ tôi trợn trừng mắt, hoảng hốt bịt miệng tôi lại, vội vàng cười gượng:

“Phu nhân, con bé này bị điên, tôi sao có thể không phải mẹ ruột của nó được?”

Bà ta vội tát tôi thêm một cái:

“Nói linh tinh cái gì đấy! Tao thương mày như vậy, sao lại nói tao không phải mẹ mày?”

“Ưm… Ưm…” – tôi giãy giụa, nước mắt chảy dài, ánh mắt tha thiết nhìn phu nhân Cố, trong đó có sợ hãi, cũng có hy vọng.

Phu nhân Cố nhìn khuôn mặt sưng đỏ, đầy tuyệt vọng của tôi, rồi lại cúi xuống nhìn đứa trẻ trong lòng.

Bà ra hiệu cho mấy vệ sĩ kéo tôi và mẹ tách ra.

Bọn họ giữ chặt mẹ tôi, mặc cho bà giãy giụa, chửi bới, đá đạp, cấu xé, như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Tôi lạnh lùng đứng nhìn.

Học sinh học sinh vật, tôi sớm biết mình không phải con của bà.

Một người nhóm máu A và một người nhóm AB… sao có thể sinh ra đứa trẻ nhóm máu O?

Similar Posts

  • Chúng Ta Cùng Nhau Bắt Đầu Lại

    Tôi rút hết tiền từ thẻ lương của chồng, dắt con gái đi làm thủ tục nhập học — mới biết con bé là đứa trẻ không hộ khẩu, mà tôi với chồng chưa từng có hôn thú.

    Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ chuyển hộ khẩu của con sang tên ông ngoại.

    Sau đó, tôi thu dọn hành lý cho cô em chồng bị tâm thần, đưa cô ta đến ngôi làng nơi chồng đang tham gia hỗ trợ y tế.

    Không ngờ lại đúng ngày hắn tổ chức đám cưới với một cô y tá trẻ.

    Trước mặt cả làng, tôi đẩy cô em chồng bị đại tiểu tiện không tự chủ đến trước mặt họ.

    Chồng tôi mặt mày sầm lại, quát:

    “Cô không lo ở nhà chăm con, dẫn cô ta đến đây làm gì?”

    Tôi bật cười, ném thẳng vào mặt hắn một tờ hóa đơn chi tiết:

    “Không phải tôi đến tặng quà cưới sao?”

    “Bao năm qua tôi hầu hạ nhà anh — đây là tiền chăm sóc, tiền mất công, và cả tổn thất tinh thần. Ba ngày trong, anh liệu mà thanh toán, không thì tôi không đảm bảo mình sẽ làm gì đâu.”

    Rồi tôi quay sang, đưa cho cô y tá một cuốn nhật ký:

    “Trong đó ghi hết các việc cần chú ý khi chăm người bệnh này. Dù sao cô cũng là y tá, quen chăm người rồi, tôi tin chị dâu thật sự như cô sẽ làm tốt thôi.”

    Nhìn sắc mặt hai người từ trắng bệch sang tái xanh, tôi chỉ lạnh lùng mỉm cười.

    Muốn lấy vợ trẻ ư? Thì phải trả giá.

    Và mọi chuyện — mới chỉ bắt đầu thôi.

  • Luân Hồi – Phu Nhân Vô Thường

    Ta cùng khuê mật bị ban hôn cho Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường, nay đã là năm thứ hai. Trong âm giới, người người truyền rằng, Hắc Bạch Vô Thường mỗi kẻ đều có bạch nguyệt quang của riêng mình.

    Hắc Vô Thường – Tề Hoàn, đối với ta trước sau lãnh đạm, thậm chí chưa từng chạm đến thân thể ta.

    Còn Bạch Vô Thường – Tạ Thành, đối với khuê mật tuy vẫn ôn nhu như xưa, nhưng khuê mật lại rơi lệ than vãn:

    “Cái gọi là ôn nhu thâm tình, toàn là giả dối!”

    “Ta sớm đã nhìn thấu, hắn chỉ xem ta như khách trọ trong nhà!”

    “Hắn căn bản không thích ta, vậy ta còn mặt mũi nào ở lại bên hắn nữa?!”

    Thấy khuê mật như thế, hồi tưởng lại những ngày tháng qua, lòng ta cũng nghẹn ngào nhỏ lệ.

    “Nay ta muốn rời đi, ngươi có đi cùng chăng?”

    Ánh mắt chúng ta giao nhau, đồng thanh nói: “Đi!”

    Về sau, khi âm giới cùng ma giới khai chiến, hai vị phu nhân của Hắc Bạch Vô Thường bị ma tộc bắt đi, sinh tử chưa tỏ.

    Hơn một tháng sau, nhân gian bỗng xuất hiện hai bà chủ trà lâu thân phận thần bí, tung tích bất minh.

  • Trở Lại Năm 1986 , Tôi Lấy Lại Con Thật

    Việc đầu tiên tôi làm sau khi trọng sinh về năm 1986, là gắng gượng cơ thể yếu ớt, một mình lên núi sau để tráo đổi đứa bé trong lòng với một đứa trẻ bị bỏ rơi.

    Chỉ vì tôi biết, đứa trẻ bị vứt lại kia mới chính là con ruột của tôi.

    Ở kiếp trước, Trần Vũ Mộng sinh con ngoài giá thú, cấu kết với chồng tôi – Lục Tranh – lén tráo đổi con gái tôi, rồi vứt nó ở núi sau.

    Còn tôi thì cực khổ nuôi con của cô ta, đến cuối cùng lao lực sinh bệnh nằm liệt giường.

    Phải đến tận lúc sắp chết, tôi mới thấy ba người họ tay trong tay đứng trước giường bệnh, lúc đó tôi mới biết sự thật.

    Đời này, tôi sẽ bắt họ phải trả giá.

    Khi tôi bế con gái trở về nhà, Lục Tranh chỉ liếc một cái đã nhận ra đứa bé bị vứt bỏ, sắc mặt trắng bệch:

    “Không! Đây không phải con gái tôi!”

  • Phai Màu Đan Thanh

    Ta có hai thanh mai trúc mã, nhưng chẳng ai để mắt đến ta.

    Người họ Yêu là muội muội yếu đuối mong manh như liễu trước gió của ta.

    Còn ta lại trời sinh sức lực hơn người, tính tình cay nghiệt độc ác.

    Ngày muội muội vừa đến tuổi cập kê, lễ vật bọn họ nhờ ta mang sang chẳng biết sao lại nhiễm độc, khiến nàng nằm liệt giường hôn mê bất tỉnh.

    Từ đó, ta trở thành nữ tử rắn rết, bị người trong kinh thành xa lánh như gặp dịch bệnh.

    Thế mà Bình Dương vương Tiêu Cảnh Sách lại phái người tới cửa cầu hôn, cưới ta về để xung hỷ.

    Nghe nói Tiêu Cảnh Sách thân thể bệnh tật yếu ớt, cưới ta cũng chỉ vì mệnh ta sát khí nặng, áp chế được vận hạn của chàng.

    Trước khi xuất giá, mẫu thân không ngừng căn dặn, bảo ta tuyệt đối không được lộ ra bản tính thật trước mặt Tiêu Cảnh Sách.

    Đêm tân hôn, phu quân đang nằm trên giường bệnh, đôi mắt lộ vẻ áy náy: “Nghe nói phu nhân có tình ý với Vệ tiểu tướng quân, lần này ta ngang nhiên đoạt ái, thật sự xin lỗi.”

    Vệ tiểu tướng quân chính là một trong hai thanh mai trúc mã của ta.

    Nhờ hắn rêu rao khắp kinh thành chuyện đó, bằng không danh tiếng ta sao có thể thối nát đến vậy.

    Ta nghiến răng ken két, nhớ lời tiểu nương căn dặn, bèn làm ra vẻ yếu ớt đáp: “Sao có thể trách phu quân được, là ta không phân rõ người với chó mà thôi…”

    Tiêu Cảnh Sách khẽ bật cười: “Để bù đắp, phu nhân muốn gì, ta đều không từ chối.”

    Ta lập tức phấn chấn hẳn lên, nhưng vẫn giữ phép tắc hỏi một câu: “Ngươi… thật sự có thể chứ?”

    Vị phu quân mảnh mai yếu ớt của ta sắc mặt trắng bệch, quay đầu ho khẽ hai tiếng: “Xin phu nhân… nương tay.”

  • Năm Năm Dưới Lòng Đất

    Năm năm sau khi tôi chết, cuối cùng cảnh sát cũng đào được hài cốt của tôi.

    Trong khoang miệng của tôi, họ phát hiện ra một con chip đặc chế cùng một máy phát siêu nhỏ.

    Toàn bộ đội cảnh sát đều hiểu điều đó có ý nghĩa gì.

    Nghĩa là năm năm trước, tôi không phải là nỗi ô nhục của giới cảnh sát Cảng Thành, càng không phải kẻ phản bội.

    Nghĩa là, dù bị tra tấn tàn nhẫn phi nhân tính, tôi vẫn không từ bỏ việc truyền tin về tình hình buôn ma túy.

    Vợ tôi khóc đến nỗi không còn hình dạng, em trai thề phải tìm ra hung thủ, sư phụ tức đến mức phải nhập ICU.

    Linh hồn tôi lơ lửng giữa không trung lại mỉm cười buông lỏng.

    Hung thủ sao? Chẳng phải chính là thanh mai trúc mã của vợ tôi, Lâm Vũ Văn đó sao?

    Năm năm trước, tôi bị trúc mã của vợ và bọn buôn ma túy cấu kết giết chết diệt khẩu.

    Hắn đội lốt thân phận tôi xâm nhập hệ thống, công bố danh sách nằm vùng, khiến hàng trăm người bị thế lực băng đảng trả thù đẫm máu.

    Khi vợ tôi dẫn đội đặc cảnh phá cửa xông vào, hắn toàn thân đầy máu, khóc lóc kể rằng:

    Tôi vì lợi ích mà bán đứng đồng đội, thậm chí còn muốn giết hắn diệt khẩu.

    Nếu không nhờ viện binh đến kịp, buộc tôi phải rút lui, thì có lẽ hắn đã mất mạng ngay tại chỗ.

    Hiện trường đầy dấu vết hỗn loạn, nhật ký xâm nhập hệ thống nội bộ, cộng thêm tài khoản điều trị của mẹ tôi có khoản tiền chuyển vào bất thường.

    Tất cả đều chứng thực cho lời cáo buộc của thanh mai rằng tôi là kẻ phản bội.

    Vợ tôi căm hận tôi thấu xương,

    Sư phụ công khai đoạn tuyệt quan hệ thầy trò,

    Người em trai từng coi tôi là thần tượng, còn đăng báo tuyên bố cắt đứt quan hệ máu mủ với tôi.

    Tôi bị mọi người xa lánh, hoàn toàn trở thành vết nhơ trong giới cảnh sát Cảng Thành.

    Cho đến năm năm sau, họ triệt phá một tổ chức buôn ma túy,

    Khi đang khám xét một trại chó nơi cất giấu hàng cấm,

    Thì đào được một bộ hài cốt nam giới đã bị chôn giấu suốt năm năm, đó chính là tôi.

  • Hôn Nhân Khôn G Tình Yêu

    Chương 1

    “Tố Tố, em thật sự muốn ly hôn sao?”

    “Em mới cưới được một tháng, giờ ly hôn thì người trong trấn chỉ cần nước bọt thôi cũng dìm chết em đấy. Hơn nữa, em theo đuổi Phó Tiêu Hành bao lâu rồi, nỡ lòng nào rời xa anh ta sao?”

    Năm 1980, cái thời dân phong còn bảo thủ, phụ nữ ly hôn gần như không có chỗ đứng để sống tiếp.

    Trước khi mở mắt ra, Giang Tố Hinh đã nghe được một câu như vậy.

    Cô không hề do dự: “Ly!”

    Kiếp này, cô có chết cũng không muốn dây dưa với Phó Tiêu Hành thêm nữa. Bị anh ta làm cho tức đến chết, cô vẫn chưa nguôi!

    Thường Vân trừng to mắt kinh ngạc. Bởi ai sống ở trấn Du Thụ mà chẳng biết, Giang Tố Hinh đã tốn mấy tháng trời mới kết được mối hôn sự tốt như thế, gả cho Phó đoàn trưởng đến từ thủ đô?

    Sao mới một tháng đã vội vã đòi ly hôn rồi?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *