Cực phẩm tướng quân, phúc khí đầy nhà

Cực phẩm tướng quân, phúc khí đầy nhà

1

Ta bẩm sinh là “thạch nữ”.

Lớn đến mười tám tuổi vẫn chưa từng có kinh nguyệt.

Bí mật này vốn dĩ chỉ người nhà mới biết.

Nhưng Chu Thải Liên sợ phu nhân lại chọn ta nên la lớn:

“Thưa phu nhân, tỷ tỷ của ta là thạch nữ.”

“Tỷ ấy không phải là một nữ nhân toàn vẹn.”

“Nô tỳ nguyện ý hầu hạ thiếu gia.”

“Tiên sinh bói toán từng nói, nô tỳ là tướng ‘cực phẩm dễ sinh nhi tử’!”

Phu nhân vừa nghe đến “tướng dễ sinh nhi tử”, ánh mắt liền sáng lên.

Nhà quyền quý ai mà không mong con đàn cháu đống, hương hỏa dồi dào.

Phu nhân vạch miệng Chu Thải Liên xem răng.

Lại bắt muội ấy đứng dậy xem xét eo và hông rồi hài lòng gật đầu.

Cứ thế, muội ấy thoáng chốc đã trở thành nha hoàn chăn gối.

Hoàn toàn khác biệt đám nha hoàn bình thường chúng ta.

Phu nhân dặn quản sự may cho muội muội hai bộ y phục mới.

Đợi làm lễ trưởng thành xong liền đến hầu hạ thiếu gia.

Mọi người tản đi, Chu Thải Liên đắc ý trước mặt ta:

“Chu Hà Hoa, ngươi còn muốn trèo lên đầu ta à?”

“Ngươi cũng xứng sao?”

Ta cầm chổi định tiếp tục quét lá rụng trong sân.

Chu Thải Liên giật phắt lấy: “Chu Hà Hoa, ngươi điếc sao?”

“Ta bảo cho ngươi biết, nếu bây giờ ngươi quỳ xuống liếm đế giày cho ta, sau này ta có thể tha cho ngươi một mạng.”

“Bằng không, ngươi cứ chờ sống không bằng c h ế t đi.”

“Ngươi cứ chờ xem, dựa vào cái bụng này, ta sẽ huy hoàng hơn con gà mái không biết đẻ như ngươi.”

Ta đẩy thẳng Chu Thải Liên ra: “Ngươi có gì đáng đắc ý?”

“Hay chúng ta đánh một trận để phu nhân biết.”

“Để xem phu nhân có còn muốn cất nhắc một kẻ vừa được làm nha hoàn chăn gối đã giở thói phách lối không.”

Ta và Chu Thải Liên đều là nô bộc sinh ra trong Trình phủ.

Nếu chọc chủ nhân không vui, bị đánh c h ế t cũng là chuyện thường.

Giờ con đường thăng tiến đang ở ngay trước mắt.

Ta cược Chu Thải Liên không dám vì chút tức giận nhất thời mà tranh chấp với ta.

Quả nhiên, Chu Thải Liên hận đến dậm chân.

Muội ấy chỉ dám ném lại một câu “Ngươi chờ đấy” rồi vội vã rời đi.

Chẳng mấy ngày sau, thiếu gia từ thư viện trở về.

Chu Thải Liên cài một đóa hoa lụa màu hồng, thướt tha yểu điệu đi đến viện của thiếu gia.

Tối hôm đó, khi ta mang đồ đến cho thiếu gia, vừa hay thấy nến trong phòng vụt tắt.

Ngay sau đó là một tràng r ê n rỉ kiều mị vọng ra.

Phu nhân trước đây sợ đám thị nữ làm hư thiếu gia.

Nên trong viện của thiếu gia chỉ có một người hầu nam tên Thạch Đầu.

Ta và Thạch Đầu mặt đỏ bừng đứng chờ trong viện.

Đợi trăng lên đến ngọn cây, Thạch Đầu mang một lò than nhỏ đến hâm canh sâm.

Đó là phu nhân đặc biệt dặn dò.

Thiếu gia đêm nay vừa mới biết chuyện nam nữ, nhất định phải thấy hắn uống xong mới được về.

Trong phòng lại ồn ào một trận.

Hồi lâu sau, thiếu gia mới cất giọng dặn Thạch Đầu đi lấy nước nóng.

Lúc ta và Thạch Đầu đi vào, chỉ thấy Chu Thải Liên đang khoác áo ngoài cho thiếu gia.

Similar Posts

  • Cuộc Nổi Loạn Trong Sở Thú Mộng Mộng

    Sau khi nhận việc ở sở thú, tôi bị kéo vào một nhóm chat tên là “Một trăm cách cắn chết loài người”.

    Thành viên trong nhóm đều dùng ảnh đại diện là các loài động vật khác nhau.

    Tôi tưởng đây là nhóm làm việc của khu vực tôi quản lý, còn nghĩ: “Mọi người dễ thương thật.”

    Cho đến khi tôi thấy họ đang bàn cách ăn thịt tôi.

    Chim vẹt đánh trời rộng: “Con người mới đến có đôi mắt đẹp quá, tôi không đợi nổi đến Tết nữa, chỉ muốn mổ ngay ra ăn cho đã miệng!”

    Khỉ đột: “Đừng vội, Tết đông người, tha hồ mà ăn mắt!Còn nữa, đùi của cô ta là phần của tôi đấy nhé!”

    Một đấm giết Võ Tòng: “Không ai tranh cái đầu của cô ta với tôi chứ?”

    Voi già: “Tôi ăn chay, nhưng có thể giúp các cậu giẫm nát xương cô ta.”

  • Anh Đã Ôm Lấy Người Mà Tôi Ghét Nhất

    Vào sinh nhật mười tám tuổi của tôi, Tống Trì giống như một con dã thú phát điên, đánh anh trai tôi ngã gục xuống đất.

    Anh lau vết máu trên các khớp ngón tay, cười lạnh lùng nói:“Nhà họ Giang mù mắt không biết thương em, thì tôi thương.”

    Đến sinh nhật hai mươi hai tuổi, tôi cầm tờ giấy khám thai đến công ty tìm anh.

    Thế nhưng qua lớp kính, thứ tôi nhìn thấy lại là cảnh đứa em gái nuôi của tôi bị anh ép trên bàn làm việc mà hôn.

    Đôi tay từng ôm chặt lấy tôi năm xưa, từng vì tôi mà đấm người, giờ đây lại đang dịu dàng đỡ lấy thân thể một người phụ nữ khác.

    Tôi lặng lẽ đóng cửa lại, ném tờ phiếu siêu âm vào thùng rác.

    Lần này, cả anh ta lẫn gia đình này, tôi đều không cần nữa.

  • 7 Tuổi, Trái Tim Bẩm Sinh Và Một Bà Ngoại Thích Phá Bĩnh

    Trước khi con gái được đẩy vào phòng phẫu thuật, bác sĩ tiện miệng hỏi một câu:

    “Sáng nay con bé chưa ăn gì đúng không?”

    Tôi vừa định lắc đầu, thì mẹ tôi đứng bên cạnh đã cười hì hì cướp lời:

    “Nó ăn rồi, tôi thấy nó uống một hộp sữa.”

    Tất cả mọi người đều sững sờ.

    Con gái tôi bị tim bẩm sinh, đã phải chờ đợi ròng rã năm năm trời, khó khăn lắm mới đợi được một trái ti/ m hi/ ến tặ/ ng phù hợp.

    Tôi và chồng đi nộp viện phí, nhờ mẹ trông con bé trong phòng bệnh một lát.

    Chỉ cần kiểm tra trước phẫu thuật không có vấn đề gì, con bé sẽ được đưa vào phòng mổ.

    Mọi chỉ số kiểm tra đều đạt yêu cầu, bác sĩ hỏi lại cũng chỉ là thủ tục thường lệ.

    Thế nhưng mẹ tôi, cái thói cũ lại tái phát rồi.

  • Mẹ Kế Của Tôi

    Mẹ kế tôi là “tiểu tam” leo lên chính thất, nhưng khác với mấy tiểu tam bình thường, bà ấy mang theo cả một đống tài sản kếch xù để gả cho bố tôi.

    Nhờ cái đầu óc “yêu là mù quáng” đỉnh cao của mẹ kế, từ nhỏ tôi đã sống trong nhung lụa, sung sướng như công chúa.

    Nhưng bố tôi thì không biết điều, không chịu ôm lấy đôi chân vàng của bà vợ đại gia, lại đi ra ngoài cặp kè với một “tiểu tứ”.

    Mẹ kế tức đến mức suýt nữa thì muốn trả cả bố tôi lẫn tôi về nơi sản xuất.

    Mẹ ruột tôi là người đầu tiên lao ra tát cho ông một cái nảy lửa:

    “Lúc trước chị ấy cho tôi năm triệu, đừng mơ là tôi trả lại nhé!”

  • Thiên Kim Thật Nhặt Rác Tám Năm

    Khi người anh ruột nhà giàu tìm được tôi, thì tôi—cô “thiên kim thật” này—đã nhặt rác suốt tám năm.

    Lúc đó tôi đang cúi đầu nhai ngấu nghiến phần cơm thiu moi được từ thùng rác, đôi giày da đắt tiền của anh “đại gia” giẫm thẳng lên tấm bìa carton quý giá của tôi.

    Anh cau mày, cố che giấu sự ghê t /ởm nơi đáy mắt:

    “Duẫn Nhi bị u /ng th /ư. Đợi em ấy qua đời rồi, anh sẽ đón em về nhà.”

    Tôi vẫn nhai không ngừng, cười hì hì gật đầu.

    Cho đến sinh nhật anh, tôi dùng số tiền ít ỏi còn lại mua một món quà sinh nhật, còn tặng Hạnh Duẫn một bó hoa.

    Nhưng lại vô tình nghe thấy anh dịu dàng nói với Hạnh Duẫn:

    “Yên tâm, Hạnh Phù sẽ không phát hiện un /g th /ư của em là giả đâu, kéo dài ba năm năm cũng không thành vấn đề.”

    “Nó không có anh vẫn sống ổn, nhưng em thì không được.”

    Anh thổi tắt nến, cầu nguyện: “Anh mong Duẫn Nhi sẽ ở bên anh trai suốt đời.”

    Tôi không đẩy cửa vào, chỉ lặng lẽ quay người rời đi.

    Điều ước của anh sắp thành sự thật rồi, vì tôi… không còn ba năm năm nữa.

    Ngày thứ ba sau khi tôi ch /ế/ t, một blogger đăng video về tôi bỗng bùng nổ khắp mạng:

    “Đây là m /ười tá /m nă /m của một bệnh nhân un /g th /ư… cũng là cả đời cô ấy.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *