NỊNH THẦN

NỊNH THẦN

Khi phu quân xuất chinh trở về, chàng dẫn theo một nữ nhân xuyên không đang mang thai. Chàng để nữ nhân ấy ở trong viện của ta, còn cho nàng ta ngủ trên giường của ta.

Về sau, nữ nhân xuyên không kia bị động thai, hết cách cứu chữa. Nàng ta nói: “Thiếp có một phương thuốc bí truyền, có thể giữ cho hài tử không gặp bất trắc, chỉ là cần một vị thuốc dẫn. Đó chính là máu của hài nhi trong bụng một thai phụ khác.”

Để cứu hài tử của bọn họ, phu quân đích thân ép ta uống thuốc sảy thai, rồi lại hành hạ ta đến chết. Lần nữa mở mắt ra, ta trọng sinh về đúng ngày hắn khải hoàn. Không đợi bọn họ mở miệng, ta chủ động nói: “Tướng quân chinh chiến ba năm, ta không giữ nổi cốt cách, đã cùng Thừa tướng đại nhân có tư tình.”

Thừa tướng nghe xong, còn đổ thêm dầu vào lửa: “Đúng vậy, chúng ta còn có một hài tử.”

1
“Thiếp có một phương thuốc bí truyền, có thể giữ lại đứa nhỏ, chỉ là cần một vị thuốc dẫn. Đó chính là máu của thai nhi trong bụng một thai phụ có bát tự hợp với ta.”

Ta mang theo Ngự y, chân vừa bước đến cửa phòng của Liễu Như Yên, liền nghe thấy giọng nói của nàng ta. Trong lòng ta trầm xuống. Ngay sau đó, ta nghe nàng ta nói ra một bát tự. Hoàn toàn trùng khớp với bát tự của ta!

Ta nghĩ một yêu cầu hoang đường như thế này, Lăng Tiêu ắt hẳn sẽ không đồng ý. Nhưng tâm ta hoảng loạn trở về chỗ ở, không bao lâu sau liền thấy Lăng Tiêu đẩy cửa bước vào. “Chỉ Dao, nàng cũng thấy đó, bệnh tình của Như Yên đã gấp như lửa đốt, giờ chỉ có mình nàng cứu được đứa nhỏ trong bụng nàng ấy.”

Liễu Như Yên là nữ tử mà ba tháng trước, Lăng Tiêu mang về từ biên ải. Lần đầu ta thấy nàng ta là đúng ngày Lăng Tiêu khải hoàn. Hôm ấy, ta không kìm được xúc động, chạy ra cổng thành đón chàng. Lại chẳng ngờ, cảnh tượng bắt gặp là: Chàng cưỡi ngựa, cẩn thận ôm vào lòng một nữ tử mảnh mai với bụng nhô lên đôi chút, dung nhan đẹp đến mức khiến người khác không thể rời mắt.

Nghe đồn nàng ta bác cổ thông kim, kiến thức uyên thâm, thông minh tuyệt đỉnh. Là kỳ nữ trăm năm khó gặp. Lần này Lăng Tiêu suýt bỏ mạng nơi biên ải, sở dĩ có thể trở về đều nhờ nàng ta xả thân hiến kế.

Sau khi hồi kinh, chàng coi nữ tử đó như trân bảo, để nàng ta ở trong viện của ta, ngủ trên giường của ta. Còn xây cho nàng ta chỗ ở tốt nhất theo phong cách “hiện đại” gì đó mà nàng ta đòi hỏi. Còn đưa ta sang một viện đã hoang phế.

Lại bắt ta không được ghen tuông, phải xem nàng ta như tỷ muội, cùng chàng chung chăn gối. Nhưng địa vị của ta, còn chẳng bằng cả hạ nhân của nàng ta! Chàng hoàn toàn chẳng màng đến tình nghĩa mười mấy năm nương tựa lẫn nhau giữa ta và chàng.

Cho đến nửa tháng trước, Liễu Như Yên bỗng ngã bệnh không dậy nổi, nghe đâu là bị động thai. Dù tìm khắp danh y cũng không tra ra nguyên nhân. Lăng Tiêu lo lắng chạy ngược chạy xuôi, đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ.

Ta và Lăng Tiêu lớn lên bên nhau từ thuở nhỏ, chàng là hoàng tử của Tiên Hoàng. Đêm Hoàng thúc mưu phản, Tiên Hoàng đã gửi gắm chàng cho phụ thân của ta. Phụ thân ta liều cả họ Thẩm bị tru di, dám giả vờ rằng chàng là con của một tướng sĩ tử trận, thu nhận làm nghĩa tử.

Ông dốc sức nâng đỡ để chàng leo lên được vị trí Trấn Nam Đại Tướng Quân ngày nay. Phụ thân biết chàng ôm dã tâm bừng bừng, nên một lòng một dạ vì chàng bày mưu tính kế. Ta cũng thầm ái mộ chàng.

Năm ta đến tuổi cập kê, chàng quỳ trước mặt phụ thân, hỏi cưới ta. Chàng thề cả đời này chỉ lấy mình ta làm chính thê, tuyệt đối không nạp thiếp. Nhưng chẳng ngờ chỉ ba năm sau, chàng không những nạp thiếp, mà còn vì hài tử của nữ nhân kia, đòi giết đi đứa con trong bụng ta!

2
Lăng Tiêu cầm trong tay bát thuốc sẩy thai, ép ta uống. Ta bịt miệng, điên cuồng lắc đầu, hoảng sợ lùi về sau: “Phu quân, đây cũng là cốt nhục của chàng! Thiếp xin chàng, đừng giết nó!”

Nhưng Lăng Tiêu sải bước đến, trong ánh mắt hắn đầy vẻ tuyệt tình lạnh lùng khiến ta kinh hãi. Hắn giữ chặt lấy ta đang toan bỏ chạy, nói: “Nàng yên tâm, chúng ta vẫn có thể có đứa nhỏ khác, nhưng Như Yên yếu đuối, không thể chờ được.”

Mắt ta đỏ hoe, vùng vẫy hết sức, không dám tin vào tai mình: “Lăng Tiêu, đứa nhỏ của nàng ta là con, chẳng lẽ đưa nhỏ của thiếp không phải con sao? Chẳng lẽ mười tám năm tình nghĩa giữa chúng ta, cùng với việc phụ thân thiếp bất chấp tội tru di để cưu mang chàng, lại không bằng duyên phận chàng và nàng ta chỉ vỏn vẹn hơn một năm ư?”

Ánh mắt Lăng Tiêu thoáng vẻ áy náy, nhưng nhanh chóng trở nên sắc lạnh: “Như Yên vì ta mà chịu không biết bao khổ sở. Nàng khỏe mạnh hơn, mất đi đứa nhỏ này, chúng ta có thể có thêm một đứa con khác. Còn nếu Như Yên không giữ được đứa con, nàng ấy tuyệt đối chẳng muốn sống nữa. Đã yêu ta, lẽ nào nàng nhẫn tâm để ta chịu nỗi đau mất người mình yêu?”

Ta bật cười, cười đến rơi lệ. Vì ta yêu hắn, thì phải dùng cốt nhục trong bụng ta, để làm thuốc dẫn cho con của hắn và nữ nhân khác ư?

Ta nói: “Nàng ta chỉ không muốn thiếp sinh ra đứa nhỏ của chàng mà thôi! Chẳng lẽ chỉ vì cái lý do phi lý ấy, chàng nỡ tận tay giết đi cốt nhục của chính mình?”

Nhưng Lăng Tiêu lại tin tưởng nàng ta hết mực: “Như Yên lòng dạ thiện lương, chưa từng có nửa lời tranh giành với nàng, còn bảo ta nên yêu thương nàng nhiều hơn. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, nàng ấy tuyệt không nói ra phương thuốc bí truyền này. Sao nàng có thể bôi nhọ nàng ấy như vậy?”

Không tranh giành ư? Không mâu thuẫn ư? Vì đêm nào hắn cũng chỉ ân ái cùng nàng ta. Phàm có chuyện gì, chàng đều thiên vị Liễu Như Yên, còn ta chẳng có tiếng nói!

Nhưng mặc ta giãy giụa thế nào, hắn vẫn ghì chặt cằm của ta, đổ bát thuốc phá thai vào miệng. Bụng ta đau như dao cắt. Màu máu đỏ tươi rất nhanh loang khắp váy áo. Nỗi đau này, chẳng bằng một phần mười nỗi đau trong tim.

3
Dùng máu của đứa nhỏ trong bụng ta làm thuốc dẫn xong, Liễu Như Yên quả nhiên khỏi bệnh. Không lâu sau, nàng ta sinh hạ một bé gái. Lăng Tiêu nâng niu hai mẹ con họ như trân bảo. Mỗi lần ta trông thấy đứa nhỏ ấy, đều nhớ đến đứa con bị mất đi của ta, lòng đau như dao cắt.

Mãi đến tận năm ấy ta mới biết rõ. Liễu Như Yên thật sự khác biệt với chúng ta. Nàng ta dường như dự đoán được mọi diễn biến, hết thảy rủi ro đều được nàng ta bày kế tránh né cho Lăng Tiêu.

Tình yêu và sự tin tưởng của hắn dành cho nàng ta đã khắc sâu vào xương tủy. Một khi ta và nàng ta có chút xích mích, hắn lại đổ mọi tội lỗi lên đầu ta, thậm chí mặc kệ hạ nhân của nàng ta ức hiếp ta. Khi ấy, lòng ta hoàn toàn nguội lạnh.

Đến lúc hắn đăng cơ xưng đế, việc đầu tiên là nhốt ta vào lãnh cung. Liễu Như Yên tìm đến, nâng cằm ta, nói: “Trên đời nào có chuyện thuốc dẫn, ta chỉ không muốn để ngươi sinh cốt nhục của chàng thôi, nên kiếm đại một cái cớ. Kẻ ác độc như vậy, nực cười Lăng Tiêu vẫn luôn bảo nàng ta lương thiện.

Thiếp không hiểu: “Nếu đã không muốn ta sinh con cho Lăng Tiêu, sao ngươi còn bày trò cho chàng sủng hạnh ta, để ta mang thai?”

Liễu Như Yên cười: “Không làm như thế, ta sao khiến chàng và ngươi cắt đứt triệt để? Sao khiến phụ thân ngươi và chàng nảy sinh hiềm khích?”

Hận thù dâng trào, thiếp đỏ hoe mắt: “Liễu Như Yên, ta muốn giết ngươi!”

Nàng ta chỉ khẽ cười: “Ngươi không đấu nổi ta đâu, bởi ta vốn không phải người của thế giới này.” Khi ấy, ta mới hiểu, thì ra nàng ta là kẻ đến từ dị thế, một người xuyên không. Nàng ta yêu Lăng Tiêu, sao có thể dung tha ta?

Nhưng ngay đêm đó, nàng ta không rõ vì sao bị kẻ khác khinh nhục mà chết. Lăng Tiêu không chịu nổi đả kích. Hắn nghe nói ta từng bảo muốn giết nàng ta trước mặt nha hoàn của nàng ta, thế là dồn hết tội lỗi lên đầu ta.

Để trả thù cho nàng ta, hắn còn vu cho phụ thân ta tội thông đồng với giặc phản quốc, tru di cả nhà họ Thẩm. Còn đánh chết nha hoàn bên cạnh ta.

Giữa trời tuyết, ta quỳ xuống cầu xin hắn, mong hắn niệm tình xưa mà tha cho phụ thân của ta. Hắn dùng giày giẫm mạnh lên tay ta, đau đến thấu xương, rồi nói: “Đau sao? Nhưng khi ấy Như Yên còn đau đớn hơn ngươi gấp bội!” Hắn ra lệnh cho mấy tên vô lại xông tới, định dày vò nhục nhã ta như đã làm với nàng ta.

Không thể chịu nổi sự sỉ nhục, ta lao mình ra khỏi tường thành. Khoảnh khắc rơi xuống, ta thấy Lăng Tiêu thúc ngựa, điên cuồng đuổi theo phía dưới: “Chỉ Dao! Đừng mà!”

Ta chỉ lạnh lẽo nhìn hắn: “Lăng Tiêu, nếu có kiếp sau, ta tuyệt không muốn yêu ngươi nữa.”

Nói dứt lời, ta thoáng thấy trên gương mặt hắn hiện nét bi thương, nhưng ta chỉ cảm thấy ghê tởm.

4
Mở mắt lần nữa, ta thấy Xuân Đào đứng trước mặt, mắt đỏ hoe, ngập ngừng muốn nói. “Phu nhân, người nói hài tử trong bụng nữ nhân kia…” Ta hơi ngẩn ra, nỗi đau từ cú ngã khỏi tường thành dường như vẫn văng vẳng. Nhưng cảnh tượng trước mắt, rốt cuộc là thế nào?

Ta nhanh chóng nhận ra, mình đã trùng sinh! Hơn nữa trở về ngày Lăng Tiêu khải hoàn dẫn Liễu Như Yên về phủ. Hôm đó, ta trông thấy hắn đưa về một nữ tử đang mang thai, nghe mọi người xì xào nói nàng ta mang hài tử của hắn, liền chịu không nổi mà ngất lịm.

Similar Posts

  • Bắc Hầu Gối Đầu Tuyết Kiều

    Ta bị phụ hoàng ban hôn cho Định Bắc Hầu.

    Khi ta vội vã vượt đường xa đến tận phương Bắc, hắn nhìn dãy dài gia nhân phía sau lưng ta, hơi nhíu mày.

    Không kiên nhẫn mở miệng: “Công chúa hoàng gia quả là quý giá thật đấy.”

    Đêm đó, hắn trằn trọc bên giường thoang thoảng hương trầm.

    Nhìn ta nằm bên cạnh ngủ say như mèo con, hắn tức đến nghiến răng.

    Đưa tay kéo ta vào lòng.

    “Công chúa, chẳng định viên phòng sao?”

    Về sau, hắn mới thật sự hiểu thế nào là “quý giá”.

    Hắn va chạm mạnh quá, ta sẽ cắn hắn.

    Hắn đòi hỏi quá đáng, ta còn khóc nữa.

  • Ván cờ mới của vợ cả

    “Nhà, xe, công ty — đều không liên quan đến cô nữa.”
    “Được.”
    “Con gái cô sinh ra tàn tật, hãy chấp nhận đi.”
    “Được.”

    Sinh nhật hôm đó, chồng tôi thản nhiên lật bài.
    Anh ta muốn tôi dọn khỏi căn nhà mà tôi đã sống suốt tám năm.

    Cả đám người cùng nhau ép tôi đến đường cùng, chỉ chờ xem tôi quỳ xuống cầu xin.
    Nhưng họ sai rồi.

    Bởi vì, tuyệt lộ — mới chính là sân khấu của tôi.

  • 7 Tuổi, Trái Tim Bẩm Sinh Và Một Bà Ngoại Thích Phá Bĩnh

    Trước khi con gái được đẩy vào phòng phẫu thuật, bác sĩ tiện miệng hỏi một câu:

    “Sáng nay con bé chưa ăn gì đúng không?”

    Tôi vừa định lắc đầu, thì mẹ tôi đứng bên cạnh đã cười hì hì cướp lời:

    “Nó ăn rồi, tôi thấy nó uống một hộp sữa.”

    Tất cả mọi người đều sững sờ.

    Con gái tôi bị tim bẩm sinh, đã phải chờ đợi ròng rã năm năm trời, khó khăn lắm mới đợi được một trái ti/ m hi/ ến tặ/ ng phù hợp.

    Tôi và chồng đi nộp viện phí, nhờ mẹ trông con bé trong phòng bệnh một lát.

    Chỉ cần kiểm tra trước phẫu thuật không có vấn đề gì, con bé sẽ được đưa vào phòng mổ.

    Mọi chỉ số kiểm tra đều đạt yêu cầu, bác sĩ hỏi lại cũng chỉ là thủ tục thường lệ.

    Thế nhưng mẹ tôi, cái thói cũ lại tái phát rồi.

  • Thiên Kim Bị Ruồng Bỏ Và Hệ Thống Chó Điên!

    Tôi – thiên kim thật bị ruồng bỏ – lại được hệ thống chó săn Beagle chọn trúng!

    Không hoan nghênh tôi trở về nhà ư? Được thôi, bảo bối nổi giận, bảo bối phá nát cả căn nhà!
    Cha ruột nhìn cảnh hoang tàn mà ôm đầu suy sụp.

    Không chuẩn bị quà gặp mặt cho tôi ư? Bảo bối muốn, bảo bối nhất định phải có!
    Mọi người nhìn cổ tay trống trơn, ngỡ ngàng không thốt nên lời.

    Thiên kim giả ghét bỏ tôi, anh trai ruột lại đứng về phía cô ta?
    Bảo bối lăn lê bò lết, bảo bối gào khóc, bị người ta bắt nạt mà còn phải nở nụ cười sao?!

    Cuối cùng, thiên kim giả và anh trai ruột ôm nhau hối hận không kịp. Nhưng đáng tiếc thay, một khi Nhẫn Nhân đã mang tôi về nhà…
    Kết cục đã sớm định sẵn— mang bảo bối về nhà chính là khởi đầu con đường tu hành của ngươi, ngươi chỉ có thể lựa chọn trở thành Bồ Tát.

  • Mộng Như Sơ

    Ta tên là Bảo Châu, cái tên này là do A tỷ đặt cho ta.

    Nhưng A tỷ không cần ta nữa, ta ngày ngày bò trên cành cây hòe già trong sân mà đợi tỷ ấy.

    Bởi cây hòe rất cao, có thể nhìn thật xa.

    Bức tường phía đông có một tòa viện rất lớn, trong viện đó có một nam nhân ngày ngày múa đao luyện thương, hô hô hét hét, rất phiền phức.

    Ta chờ A tỷ, hắn chờ ta.

  • Kim Tỏa Tù Lung

    Ta mang thai mười tháng, sinh hạ một đứa con, nhưng không phải cốt nhục của Trần Vũ.

    Vậy mà hắn vẫn hết mực che chở yêu thương.

    Ngay cả chính thê của hắn muốn cướp lấy đứa trẻ, cũng bị hắn hung hăng quất roi.

    Người đời đều nói, một quả phụ bị phu quân ruồng bỏ như ta lại được hắn thiên vị sủng ái, ắt là phúc phận kiếp trước tu thành.

    Trần Vũ cũng thường hay nói, ngoài danh phận ra, cả mạng hắn cũng có thể cho ta.

    Ta trừng mắt lườm, toàn là mấy thứ chẳng ai cần, cho cũng như không.

    Về sau hắn tạo phản thất bại, dắt ta trốn đến vách núi cheo leo, hỏi ta có nguyện cùng hắn tử vong vì tình.

    Ta cầm chủy thủ tẩm độc, một nhát đâm thẳng vào ngực hắn: “Miễn đi, đa tạ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *