NỮ PHỤ TÀN BẠO ĐẤU NỮ XUYÊN KHÔNG

NỮ PHỤ TÀN BẠO ĐẤU NỮ XUYÊN KHÔNG

Đời trước, ta bị lăng trì đến chết.

Những nhát dao cùn cứa vào da thịt khiến ta gần như sụp đổ, tiếng gào thét thảm thiết vang vọng khắp ngục tối..

Đúng lúc ấy, Thẩm Giai Uyển lại dắt đại ca ta cùng vị hôn phu của ta tới, phô bày mọi loại ân ái ngay trước mặt.

Nhìn bộ dạng máu thịt be bét thê lương của ta, Thẩm Giai Uyển cười đến run rẩy cả người như hoa lay gió: “Ta đến từ thời đại văn minh mấy nghìn năm sau, một kẻ ngu dốt bị lễ giáo phong kiến giam cầm như ngươi thì dựa vào đâu để đấu với ta?”

Ta tuyệt vọng nhắm mắt, khẽ lẩm bẩm gì đó trong miệng, khiến Thẩm Giai Uyển hiếu kỳ cúi người lắng nghe.

Giây tiếp theo, ta dốc toàn bộ sức lực bật dậy, hung hãn cắn vào cổ họng ả, đến khi giật được một mảng máu thịt.

Nhìn ả máu chảy đầm đìa không ngừng, ta điên cuồng bật cười: “Tiện nhân, mau đến bồi táng cho ta!”

Đại ca nổi trận lôi đình, lập tức dùng một kiếm xuyên tim ta.

Chậc, đau thật đấy.

Nhưng nghĩ kỹ cũng không thiệt, ta chẳng những báo được thù, còn chết thống khoái hơn.

1

Có điều ta không ngờ, khi mở mắt ra lần nữa lại thấy cảnh tượng vô cùng quen thuộc.

Trong ngự hoa viên, Thẩm Giai Uyển khoác tấm áo lụa trắng mỏng, đứng bên hồ sen.

Thấy ta ngây người, ả nhếch môi cười đầy khiêu khích: “Từ hôm nay trở đi, mọi thứ ngươi có, ta sẽ từng thứ một cướp đoạt..”

Vừa dứt lời, ả bỗng vận lực tát mạnh lên má mình một cái.

Chớp mắt, trên gương mặt trắng nõn của ả hiện lên một vết đỏ nhức mắt, trông đáng thương vô cùng.

Kế đó, ả lùi nửa bước đến sát bờ hồ, dang hai tay ra và bật cười:

“Lâm Phiên Nguyệt đại tiểu thư, không biết tội danh giết hại nữ nhi duy nhất của Đại tướng quân, ngươi có gánh nổi không?”

Nhịp thở của ta càng lúc càng dồn dập, trong lòng không khỏi khiếp sợ.

Không hiểu vì sao, ta lại sống lại đúng ngày hôm nay, cái ngày mà Thẩm Giai Uyển hãm hại ta.

Đời trước cũng bắt đầu từ yến tiệc mùa xuân này, ta bị người trong kinh thành rủa xả là độc phụ, người đàn bà hay ghen.

Về sau càng từng bước mất hết thanh danh, bị mọi người quay lưng, cuối cùng chịu cảnh hành hình lăng trì mà chết.

Thấy ta đờ người đứng tại chỗ, Thẩm Giai Uyển cười khinh bỉ:

“Người đời nói rằng nữ nhân xuyên không như ta không thể đấu lại đại tiểu thư thế gia được nuôi dạy mười mấy năm, nhưng xem ra ngươi cũng chẳng có gì ghê gớm.”

Từ rừng trúc xa xa, loáng thoáng truyền đến vài tiếng cười đùa.

Ả nhướn mày trêu chọc ta rồi “phù” một tiếng nhảy ùm xuống hồ sen.

Bọt nước văng tung tóe ướt hết người ta, ả ở dưới nước vùng vẫy dữ dội, miệng ồn ào la hét cầu cứu.

Nhìn dáng vẻ tiện nhân ghê tởm của ả, máu nóng trong người ta bốc lên sùng sục.

Khá lắm, vốn dĩ sau khi chết thảm, ta hận không nơi giải tỏa, thế mà ả còn tự đưa đầu vào miệng dao.

Ta cúi người túm lấy mái tóc của Thẩm Giai Uyển, cất giọng lộ rõ sát khí: “Tiểu Lê, còn ngây ra đó làm gì, mau lại đây giúp bổn tiểu thư một tay.”

Tiểu Lê hoàn hồn sau cơn khiếp sợ, thấp thỏm đưa tay ra, cùng ta kéo xềnh xệch Thẩm Giai Uyển từ dưới nước lên.

Ta thuận tay thưởng cho ả một cái tát, cười lạnh: “Muốn đấu hay không đấu, còn quá sớm để kết luận.”

Ả đau đớn giãy giụa, trong mắt toàn vẻ không dám tin, tựa hồ không ngờ ta lại đột nhiên ra đòn phản công quyết liệt như thế.

Ta chẳng buồn chờ ả phản ứng, hai tay siết chặt tóc ả, Tiểu Lê cũng dùng hết sức giữ chặt cánh tay ả.

Giữa tiếng la hét xé ruột xé gan của ả, chúng ta kéo ả đi một mạch tới bên nhà xí.

“Cứu mạng với! Cứu…”

Thấy ả kêu gào ngày càng thảm, để không dẫn người đến, ta tiện tay vốc một nắm bùn dơ nhét vào miệng ả.

“Thẩm Giai Uyển, ngươi thích tự tát mặt, thích tắm nước lạnh đến thế sao? Vậy để ta giúp ngươi thỏa nguyện”

“Tiểu Lê, giữ chặt cho ta!”

Ta lạnh lùng cười, xắn tay áo lên, vung bàn tay đánh lên khuôn mặt nhỏ tái nhợt của ả.

Bốp! Bốp! Bốp! Bốp…

Mười mấy cái tát liên tiếp giáng xuống, mặt Thẩm Giai Uyển sưng vù như đầu heo.

Ả gào khóc ứ ớ điên cuồng, đôi giày trên chân cũng rơi mất cả hai, vậy mà vẫn không thoát nổi.

Ta vung vẩy bàn tay đã tê rần, lại túm tóc ả lôi về phía hố phân gần nhà xí.

Thẩm Giai Uyển nôn ọe hết đống bẩn trong miệng, hoảng sợ gào lên chẳng rõ chữ: “Lâm Phiên Nguyệt, ngươi dám!!”

Ta ngửa đầu cười khoái trá: “Từ hôm nay trở đi, chẳng việc gì trên đời mà ta không dám làm!”

Bịch một tiếng, ta đá cho ả rơi vào hố phân.

“Ọe… Cứu mạng…”

Ả điên cuồng nôn ọe, chiếc áo lụa trắng đã ngập trong chất bẩn vàng đục.

Trong thoáng chốc, mùi hôi nồng nặc xông lên, ta đành lấy khăn che mũi.

Mỗi khi ả sắp leo lên được, Tiểu Lê lại dùng que gỗ đẩy ả xuống.

Đợi ngắm đủ vẻ chật vật của ả, ta mới phủi tay, tao nhã quay người bỏ đi.

Tiểu Lê lập cập theo sát bên ta, vỗ ngực thấp thỏm: “Tiểu… tiểu thư, chúng ta làm vậy liệu có quá đáng chăng?”

Ta cười không bận tâm: “Không sao, ai bảo ta là nữ phụ độc ác.”

Cho nên, làm thế là đúng bổn phận ta.

Đời trước ta rõ ràng chưa từng làm gì, lại phải ngày ngày giải thích, thanh minh, thật quá uất ức.

Đời này, ta chọn hóa điên.

2

Đời trước, tội danh gắn lên đầu ta là thông đồng với con tin địch quốc.

Trong yến tiệc Trung Thu ở hoàng cung, vị hôn phu Hàn Nhất Trì dụ ta uống một chén rượu hoa hạnh.

Khi tỉnh lại, ta không một mảnh vải che thân, bị con tin địch quốc ôm trong lòng, ngoài cửa lại đứng đầy quan viên và phu nhân tiểu thư.

Giữa lúc ta hãi hùng không biết làm sao, Hàn Nhất Trì nhìn ta với vẻ đầy khinh miệt và thất vọng:

“A Kinh đã nói đúng, quả nhiên ngươi cùng con tin địch quốc có tư tình, còn bán đứng tuyến đường hành quân của triều ta.”

Ta vùng ra khỏi vòng tay nam nhân phía sau, vội vàng mở miệng thanh minh.

“Không phải… ta không…”

Còn chưa dứt lời, Thẩm Giai Uyển đã từ sau lưng Hàn Nhất Trì bước ra.

Thân hình ả gầy yếu lảo đảo, đôi mắt đẫm lệ, giọng nghẹn ngào lên án:

“Từ sau khi phụ thân ta mất, ta thường day dứt mãi, người vốn là đại tướng quân trăm trận trăm thắng trên sa trường, sao lại chết lạ lùng và oan uổng đến thế?”

“Nhưng giờ ta đã hiểu, hiểu vì sao ngươi cứ nhằm vào ta, thậm chí không tiếc đẩy ta vào chỗ chết.”

“Lâm đại tiểu thư, mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc, lương tâm ngươi không thấy đau ư? Phụ thân ta cùng những tướng sĩ nơi sa trường xả thân bảo vệ quốc gia, vậy mà bị ngươi lén lút thông đồng rồi tiết lộ quân cơ hại chết. Ngươi thậm chí còn muốn hại dòng máu duy nhất còn lại trên đời của người.”

“Phụ thân ta và các tướng sĩ… thật oan uổng!”

Khóc lóc xong, ả đảo mắt lăn đùng ra ngất, Hàn Nhất Trì vội vã ôm ả vào lòng đầy xót xa.

Thông địch bán nước, ngoại tình trước hôn nhân, Thẩm Giai Uyển đem hết mớ tội bẩn ả từng làm đổ hết lên đầu ta, đóng đinh ta vào cột sỉ nhục.

Đám đông ngoài cửa phẫn nộ bất bình.

Những lời chói tai cay độc dồn dập ập tới:

“Nữ tử tài danh nhất kinh thành mà lại như vậy, tâm địa thật độc ác!”

Similar Posts

  • Tôi Tự Tay Huỷ Hoại Chồng Mình

    Vào ngày kỷ niệm cưới, chồng tôi – Lục Tư Dạ – nói rằng anh ấy có nhiệm vụ khẩn cấp trong quân đội.

    Tôi mỉm cười tiễn anh ra cửa, rồi lập tức bật định vị trong xe của anh lên.

    Hệ thống định vị cho thấy anh không hề đến quân khu, mà lại đến bệnh viện phụ sản tốt nhất thành phố.

    Tôi xâm nhập vào hệ thống camera giám sát của bệnh viện.

    Trên màn hình, anh đang cẩn thận đỡ một người phụ nữ mảnh mai, ánh mắt dịu dàng chưa từng có khi nhìn tôi.

    Người phụ nữ xoa bụng, ngọt ngào hỏi: Tư Dạ, anh nghĩ ra tên cho con chưa?

    Lục Tư Dạ đáp:

    Gọi là Niệm An nhé, để kỷ niệm tình yêu của chúng ta.

    Trái tim tôi lạnh ngắt.

    Đúng lúc đó, điện thoại tôi đổ chuông – là cuộc gọi từ quân khu, hỏi tung tích của Lục Tư Dạ.

    Tôi nhìn hai người đang tình tứ trong màn hình, bật loa ngoài, bình tĩnh trả lời:

    Báo cáo thủ trưởng, tôi nghi ngờ chồng mình – Thượng tá Lục Tư Dạ của lực lượng đặc nhiệm có thể đang mang theo tài liệu quân sự và đào tẩu.

  • Luân Hồi – Phu Nhân Vô Thường

    Ta cùng khuê mật bị ban hôn cho Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường, nay đã là năm thứ hai. Trong âm giới, người người truyền rằng, Hắc Bạch Vô Thường mỗi kẻ đều có bạch nguyệt quang của riêng mình.

    Hắc Vô Thường – Tề Hoàn, đối với ta trước sau lãnh đạm, thậm chí chưa từng chạm đến thân thể ta.

    Còn Bạch Vô Thường – Tạ Thành, đối với khuê mật tuy vẫn ôn nhu như xưa, nhưng khuê mật lại rơi lệ than vãn:

    “Cái gọi là ôn nhu thâm tình, toàn là giả dối!”

    “Ta sớm đã nhìn thấu, hắn chỉ xem ta như khách trọ trong nhà!”

    “Hắn căn bản không thích ta, vậy ta còn mặt mũi nào ở lại bên hắn nữa?!”

    Thấy khuê mật như thế, hồi tưởng lại những ngày tháng qua, lòng ta cũng nghẹn ngào nhỏ lệ.

    “Nay ta muốn rời đi, ngươi có đi cùng chăng?”

    Ánh mắt chúng ta giao nhau, đồng thanh nói: “Đi!”

    Về sau, khi âm giới cùng ma giới khai chiến, hai vị phu nhân của Hắc Bạch Vô Thường bị ma tộc bắt đi, sinh tử chưa tỏ.

    Hơn một tháng sau, nhân gian bỗng xuất hiện hai bà chủ trà lâu thân phận thần bí, tung tích bất minh.

  • Bạn Trai Bắt Cá Hai Tay – Full

    Tôi phát hiện một chiếc quần lót ren màu đen dưới ghế xe của bạn trai.

    Nghĩ đến khả năng nào đó, mặt tôi lập tức tái nhợt.

    Điện thoại đột ngột rung lên. Là trợ lý nhỏ gửi tin nhắn:

    “Chị ơi, chị xem cái bài viết này đi, giờ tiểu tam ngang ngược đến mức này rồi à?”

    Tiêu đề bài viết đập vào mắt tôi:

    “Gặp lại người cũ, anh ấy đã có người bên cạnh nhưng chúng tôi vẫn không cưỡng lại được sức hút. Anh ấy nói đã không còn yêu cô ta nữa, thực sự hy vọng cô ta có thể nhường anh lại cho tôi.”

    Tôi càng đọc càng thấy rùng mình, bởi nội dung bài viết có sự trùng khớp không nhỏ với hoàn cảnh của mình.

  • Thư Duệ

    Trên tàu cao tốc, chồng tôi – Cố Phong – đột nhiên ghé sát vào tai tôi.

    Hơi thở ấm nóng pha lẫn mùi gỗ nhẹ nhàng phả vào vành tai tôi.

    “Thư Duệ, viền ren của quần an toàn em lộ ra rồi.”

    Tôi cứng đờ cả người, mặt đỏ bừng trong tích tắc.

    Chúng tôi đã kết hôn ba năm, luôn giữ khoảng cách, tôn trọng nhau.

    Anh ấy thậm chí rất ít khi chạm vào tôi, hôm nay lại là sao?

  • Khi Tôi Ngừng Làm Vợ Hiền

    Mẹ chồng đến ba ngày, chồng tôi như biến thành một người khác.

    Chê tôi nấu ăn nhiều dầu, chê tôi lau nhà không sạch, chê tôi nói chuyện quá lớn tiếng.

    Mẹ chồng ở bên cạnh thở dài: Con à, vợ con đúng là không biết cách sống đâu.

    Tôi nhịn rồi.

    Ngày thứ ba, mẹ chồng cuối cùng cũng đi.

    Nhưng chồng tôi lại càng quá đáng hơn: Mẹ tôi nói đúng, em nên sửa lại mấy cái tật xấu đó đi.

    Tôi cười khẽ, không nói gì cả.

    Tối hôm đó, tôi đặt vé máy bay đi Paris, hành trình một tháng.

    Sáng hôm sau, tôi kéo vali ra khỏi cửa.

    Chồng tan làm về, nhìn thấy tủ quần áo và tủ lạnh trống rỗng, gọi cho tôi hai mươi ba cuộc.

    Tôi tắt máy ở phòng chờ sân bay.

  • Chúng Ta Cuối Cùng Cũng Lạc Mất Nhau

    Khi Giang Cảnh Tắc lại một lần nữa vì nữ minh tinh mà ép tôi ly hôn.

    Tôi đã chọn nhượng bộ.

    Bàn tay đang kẹp điếu thuốc của anh khựng lại trong chốc lát, một lúc lâu sau, anh mới như cười như không:

    “Ồ, lần này ngoan đến thế cơ à.”

    “Phát hiện ra phát điên cũng vô dụng, nên đổi sang chiêu mới rồi sao?”

    Tôi tháo nhẫn cưới xuống, bình tĩnh lên tiếng:

    “Không, tôi chỉ là không muốn dây dưa nữa.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *