Người Ấy Không Đợi, Tri Dư Cũng Vậy

Người Ấy Không Đợi, Tri Dư Cũng Vậy

Phụ thân bị x//ử tr//ảm, ta và tỷ tỷ đích xuất bị giam vào đại lao. Thị lang phu nhân lập tức thay nhi tử lui hôn với tỷ tỷ đích.

Còn vị hôn phu của ta, sau khi Thánh thượng đặc xá, lại đem toàn bộ gia sản theo tỷ tỷ mà đi.

Trước khi đi, hắn nói với ta:

“Tri Dư, nàng đừng vội. Chờ ta đỗ đạt công danh, ắt sẽ đến chuộc nàng.”

Ta chẳng buồn để ý, trong đầu chỉ nghĩ xem nên làm thế nào giữ được khẩu phần ăn giữa một đám phụ nhân thô lỗ quanh mình.

Không vì gì khác ta đ//ánh không lại họ.

Lương An Viễn mang tỷ tỷ đi, ta chẳng lấy làm lạ.

Mấy lần gặp mặt ít ỏi, ánh mắt hắn chưa bao giờ rời khỏi tỷ tỷ. Nếu không phải bị thân phận ràng buộc, chỉ có thể cưới ta — một thứ nữ e rằng đã sớm tới cửa cầu thân với tỷ tỷ rồi.

Xung quanh toàn ánh mắt hả hê, vừa ghen vừa chê.

“Bộ dạng hồ mị như thế, không muốn đi thì cứ nói thẳng, ai giữ lại?”

“Khóc khóc mếu mếu, chẳng qua sợ bị người ta nghị luận mà thôi.”

“Con nhóc này cũng thật vô dụng, cơ hội thoát khỏi bùn nhơ tốt như vậy mà không biết nắm.”

Ta mặc kệ. Đến khi quan tốt phát cơm, liền xông lên trước nhất.

Ngày đông giá buốt, hai chiếc bánh bột ngô, một bát nước lạnh đã là khẩu phần cả ngày.

Ta rúc vào góc tường, giấu một chiếc vào lòng, chiếc còn lại ăn vội cùng nước lạnh.

Phía đối diện có một tiểu thư tiểu gia bối khóc lóc nói ăn không vô. Vừa dứt câu, một đại thẩm béo tròn, lực lớn như hổ, vươn tay chụp lấy phần của nàng.

“Đã không ăn thì để ta hưởng phúc.”

Ta nhận ra vị tiểu thư kia từng là người được hết thảy nâng niu trong các yến tiệc. Nhưng cây đổ khỉ tan, hổ sa đồng nội bị chó khinh giờ chẳng ai dám giúp nàng.

“Không… trả ta!”

Hai người giằng co trong không gian chật hẹp. Một tiểu thư quen sống gấm vóc sao đấu nổi phụ nhân lao lực cả đời?

Tiếng khóc càng lớn, quan sai nổi giận quát:

“Còn ồn ào, đừng trách ta vô tình!”

Đao ra khỏi vỏ, ai nấy run như sàng lọc.

Không bao lâu, đại lao lại yên tĩnh.

Ta tựa tường, nhắm mắt nghỉ.

Tuy nói được đặc xá, dùng bạc có thể chuộc thân, nhưng người bị giam đều vì nam nhân trong nhà dính vào án tranh đoạt ngôi vị.

Dù có thân thích, họ cũng phải lo cho mình, không ai dám tùy tiện can dự.

Chỉ có kẻ tiện nghi vị hôn phu kia của ta má//u nóng mà hồ đồ.

Bọn họ tuy không nói ra, nhưng ta biết, trong lòng đều hâm mộ tỷ tỷ đích.

Không biết đã qua bao lâu, ta đang ôm gối ngủ mơ màng thì sau lưng đột nhiên đau nhói.

Mở mắt, thấy đại thẩm kia đang hung dữ nhìn ta.

“Ta biết ngươi giấu đồ. Mau mang ra đây.”

Vừa nói vừa giơ chân muốn đá. May ta tránh nhanh.

“Không có.”

Ta hiểu rõ: một khi nhượng bộ, phía sau sẽ là vô số lần bị chèn ép.

Những chuyện này, mấy năm bị đày ra trang điền, ta đã nhìn quen.

“Con nhãi này, còn dám né!”

Bà ta tóm cổ áo ta, định thọc tay vào ngực áo ta lục soát. Ta liều mạng c//ắn mạnh. Bà ta kêu “A!” một tiếng, vung tay lên muốn tát.

Nhưng bàn tay dừng lại giữa không trung.

Một cánh tay trắng nhưng hữu lực giữ chặt cổ tay bà ta không thể nhích dù nửa phân.

Ta quay đầu mới phát hiện: người giúp ta chính là Lưu phu nhân, danh chấn kinh thành.

Trên gương mặt trắng ngần ấy, một v//ết s//ẹo từ sau tai phải kéo dài xuống má. Giờ phút này sắc mặt bà âm trầm, sát khí tràn ra khiến người nhìn phải mềm chân.

Nghe nói bà từng lên chiến trường, từng tự tay bắt đầu tướng địch là người thật sự thấy qua máu.

Kẻ yếu sợ kẻ mạnh — ta nhờ vậy mà giữ được chiếc bánh bột ngô.

Ta không hiểu vì sao bà lại giúp ta. Hành vi của đại thẩm vốn đã quen thuộc, ai cũng
nhắm mắt làm ngơ.

Là thương hại? Hay chỉ thuận tay?

Chỉ tiếc, đồng cảnh ngộ, ta lại chẳng có gì báo đáp.

Từ ngày đó, mọi người đều thức thời không
đến quấy rầy ta nữa.

Ánh mắt ta cũng dần chú ý nhiều hơn đến nhóm người của Lưu phu nhân.

Việc triều chính ta không hiểu rõ, chỉ biết vụ án lần này do tranh đoạt ngôi vị giữa các hoàng tử mà ra.

Tướng quân phủ liên lụy sâu nhất. Nếu không nhờ công lao tổ tông quá lớn, e rằng cả nhà đã bị xử trảm.

Bọn họ rất yên tĩnh, luôn che chở lão phu nhân và tiểu nữ hài ở giữa.

Có lẽ biết hy vọng mỏng manh, sáu người từ đầu đến cuối không ồn ào, không than khóc.

Thỉnh thoảng giữa họ có sự giúp đỡ lẫn nhau khiến ta nhìn mà nóng lòng.

Ngày lại qua ngày.

Cuối cùng lão phu nhân không chống nổi mùa đông, qua đời trong đêm tĩnh mịch.

Tội nhân ngay cả khóc cũng phải bị trách phạt.

Lưu phu nhân bị ăn mấy roi, suýt nữa định hoàn thủ. Ta nhanh tay kéo bà lại:

“Đừng… đừng làm vậy.”

Tội nhân mà chống đối quan sai—tức bất mãn hoàng ân sẽ bị xử ché//m tại chỗ.

Dù không cam lòng, thi thể lão phu nhân vẫn bị bọc cỏ mà kéo đi lạnh lùng.

Lưu phu nhân ngã bệnh, mấy ngày liền gầy rộc.

Ta đành lén đem khẩu phần mỗi ngày chia cho họ một chút.

Họ rất cảm kích. Tiểu cô nương tên Anh Nhi lại càng thích quấn lấy ta.

Nhưng mỗi lần nói chưa được mấy câu, mẹ nó liền kéo mạnh đi.

Ta biết, họ sợ liên lụy ta.

Đến tháng thứ hai trong lao, ai nấy nửa sống nửa ch//ết.

Cho đến một ngày, cửa lao mở, quan sai quát:

“Lý Tri Dư, ra ngoài!”

Ta sững người.

Chẳng lẽ… vị hôn phu tiện nghi kia thật sự đến chuộc ta? Không thể nào.

Giữa tiếng hâm mộ xung quanh, ta quay nhìn về phía Lưu phu nhân và những người khác nhưng tất cả đều cúi đầu tránh ánh mắt ta.

Ngay cả Anh Nhi cũng bị bịt miệng, buộc quay mặt đi.

Ta theo quan sai ra khỏi nhà giam tối tăm.

Lâu không thấy mặt trời, mắt đau nhói, lệ chảy ra không kìm được.

Đợi khi nhìn rõ, ta liền ngẩn người.

Chuộc ta ra không phải vị hôn phu, mà là một vị công công trẻ tuổi, dáng vẻ cung kính nhưng dè chừng.

Trước ánh mắt nghi hoặc của ta, y khẽ thở dài:

“Ta là người của phủ Thập hoàng tử.”

Ta bừng hiểu.

Thập hoàng tử — từng là danh nghĩa học trò của phụ thân.

Tuy mang thân phận hoàng tử, nhưng vì mẫu thân thấp kém, cả đời như người vô hình.

Công công trẻ lại thở dài, nhét vào tay ta một túi gấm:

“Đây là điện hạ ban cho cô nương. Mang theo bạc, rời khỏi kinh thành càng sớm càng tốt.”

Nói xong liền vội vã rời đi.

Ta nắm túi gấm nặng trĩu trong tay, đứng ngẩn ra hồi lâu.

Nghĩ mãi rồi cuối cùng ta quay lưng, bước về hướng nhà lao.

Similar Posts

  • Ba Người Đàn Ông, Một Cái Tội

    Trong bữa tiệc sinh nhật, vị ngọt ngấy của bánh kem hòa với mùi rượu champagne sủi bọt khiến người ta choáng váng.

    Tôi cúi xuống lau vết kem dính ở khóe miệng của Đoá Đoá thì đầu ngón tay bỗng khựng lại.

    Tim tôi như bị một bàn tay lạnh ngắt bóp chặt, máu như chảy ngược.

    Con bé năm tuổi ngẩng mặt lên, ánh đèn hắt vào đôi mắt trong veo của nó—đường nét ấy, đuôi mắt hơi xếch, thậm chí cả nốt ruồi nhỏ xíu gần như không thấy dưới mí mắt phải, sao mà giống hệt Lâm Thâm đến vậy?

    Giống như đúc ra từ cùng một khuôn!

    Tôi như bị điện giật, lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải Lâm Thâm đang ngồi đối diện.

    Anh ta nghiêng đầu nghe em chồng tôi là Chu Đình nói chuyện, khóe môi mỉm cười, sống mũi cao thẳng, đường viền cằm sắc nét.

    Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi.

    Cái mũi của Đoá Đoá, cằm của nó… Cả người tôi lạnh toát, ngón tay run lên không kiểm soát nổi, chiếc nĩa “keng” một tiếng rơi xuống đĩa sứ, âm thanh chói tai vô cùng.

  • Nàng Thê Tử Bị Bỏ

    Hôm ấy, trời vừa rạng sáng, ta nhận được một phong hưu thư.

    Giấy đỏ chữ đen, mực còn nhòe ướt.

    Là hỉ thiếp đỏ tươi, mà chẳng phải báo hỷ, lại là thư đoạn nghĩa.

    Hắn viết:”Diệp Thanh Tuệ, vô tử, phạm điều thứ nhất trong thất xuất chi điều.”

    Mười năm phu thê, hắn phán cho ta tội “không thể sinh con”.

    Ta chẳng buông một lời.

    Trong trù phòng, bát canh gà ninh cho hắn vẫn còn ấm.

    Ta thong thả bước ra hậu viện, thu gom ít đồ còn lại: một tay nải nhỏ, mấy bộ y phục cũ, vài quyển sách đã rách bìa, cùng chiếc vòng bạc mẫu thân lưu lại khi xưa.

    “Phu nhân… không, Diệp nương tử…” – nha đầu Tiểu Đào đi theo ta từ khi xuất giá, vành mắt hoe đỏ, nghẹn ngào nhìn ta.

    “Chớ khóc.” Ta nhẹ vỗ lên tay nàng, “Thu xếp đồ đạc, theo ta mà đi.”

    “Người… người định đi đâu?”

    “Trời rộng đất lớn, át có nơi dung thân.”

    Ta dẫn theo Tiểu Đào, ôm tay nải, lặng lẽ bước ra từ cửa sau Thẩm phủ.

    Nhật quang lóe mắt.

  • Sau Mặt Nạ Là Gì?

    Tôi gọi con trai mượn 500 tệ để đóng phí trông bán trú cho cháu.

    Nó lấy cớ hết tiền để từ chối.

    Nhưng nó quên ngắt máy:

    “Mẹ đã nói sẽ trả, sao em không cho má mượn?”

    Con dâu tôi bất mãn:

    “Vài năm nay Kì Kì toàn do bà nuôi, tụi mình có bỏ xu nào đâu, bà đang ám chỉ tụi mình phải đưa tiền đó.”

    “Khoản 500 này mà cho mượn rồi, anh nỡ đòi bà trả không? Bà có trả không?”

    Cháu nội cũng nũng nịu:

    “Ba đừng đưa tiền cho bà nội, con ghét bà, bà chẳng cho con ăn gì hết, con không muốn ở nhà bà nữa.”

    Hóa ra, đây chính là cái nhà mà tôi đã dùng tiền hưu của mình “nuôi” nên.

    Đã vậy,

    tôi sẽ sống đúng như con người trong miệng các người.

  • Ly Hôn Rồi, Anh Mới Học Cách Mất Tôi

    Năm thứ năm sau khi Kỷ Ngôn Châu tái hôn.

    Đứa con do người vợ mới sinh cho anh ta giờ đã vào mẫu giáo.

    Còn tôi thì vẫn chẳng có gì thay đổi.

    Mỗi ngày chen chúc trên tàu điện ngầm, bận rộn tăng ca đến tận mười giờ tối.

    Không có được cái gọi là huy hoàng hậu ly hôn.

    Không đợi được một nam phụ giàu có đến cứu rỗi và yêu chiều tôi.

    Thứ duy nhất tôi còn lại, là dù rõ ràng đang sống cùng một thành phố với Kỷ Ngôn Châu,

    nhưng lại chưa từng gặp lại anh ấy lần nào.

    Hôm đó, tôi như thường lệ, tê liệt bước ra khỏi ga tàu điện ngầm.

    Vừa ngẩng đầu lên, liền trông thấy—

    Xe của Kỷ Ngôn Châu đang dừng ngay bên lề đường.

  • Mẹ Tôi Là Tiểu Thái Muội

    Kiếp trước, tôi là thủ khoa kỳ thi đại học của bốn tỉnh vùng Sơn Hà, vậy mà lại chết bất ngờ đúng vào ngày trước khi nhập học.

    Vì muốn làm người một lần nữa, tôi cật lực “996” dưới âm phủ, cuối cùng cũng đổi được một suất đầu thai.

    Lần này tôi không do dự mà nói thẳng:

    “Tôi muốn đầu thai vào gia đình nhà giàu truyền thống!”

    Đúng vậy, tôi không muốn phấn đấu nữa, tôi chỉ muốn vừa sinh ra đã được cuộn trong chăn Hermès, sống cuộc đời nằm không mặc kệ đời.

    Sau khi đầu thai thành công, tôi vừa mở mắt ra trong bụng mẹ mềm mại…

    Còn chưa kịp tận hưởng tương lai tươi sáng thì đã nghe thấy một tiếng hét thất thanh:

    “Trời ơi chết rồi! Mình lại có thai rồi! Là với cái thằng tóc vàng đó!”

    “Mau gọi người đến cho chị! Chị phải xử nó cho ra trò!”

    Mở màn tận thế! Sao mẹ nhà giàu của tôi lại thành ra một cô em tinh thần bất ổn thế này?!

  • Mẹ Chồng Tôi Có Trí Nhớ Chọn Lọc

    Mẹ chồng tôi già rồi, không biết nghe lời.

    Tôi dặn bà là con bé đang ho, không được ăn kem, bà quay lưng liền dúi cho con bé nửa hộp.

    Tôi dặn bà là thuốc hen phải mang theo người, bà lại bỏ quên ở nhà, hại con bé suýt ngạt thở.

    Mỗi lần xảy ra chuyện, bà lại trưng ra vẻ mặt vô tội: “Ôi chao, già rồi, tai không được tốt.”

    Đến cả chồng tôi cũng bênh vực: “Mẹ không cố ý đâu, em thông cảm một chút.”

    Tôi đã nhịn, cho đến khi con gái tôi sốt cao không ngừng, chết trên đường đưa đi cấp cứu.

    Tôi phát điên thật sự, cầm dao bếp định liều chết với bà.

    Nhưng mở mắt ra, tôi lại quay về đúng ngày bắt đầu của bi kịch.

    Mẹ chồng đang cười tít mắt cầm hộp kem, bước về phía con gái tôi…

    Lần này, tôi sẽ khiến mẹ con họ phải trả đủ máu nợ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *