Bạn học cướp suất đại học của tôi, sau đó tôi trọng sinh
Kỳ thi đại học vừa kết thúc, tôi bỗng dưng bị liệt toàn thân một cách khó hiểu.
Về sau tôi mới biết, là bạn cùng lớp đã bỏ độc hại tôi.
Mục đích của cô ta, chính là cướp suất đại học vốn thuộc về tôi.
Ở kiếp trước, tôi tàn phế cả đời, mất hết người thân, cuối cùng còn bị đói đến chết.
Lần nữa mở mắt, tôi đã trọng sinh.
Trọng sinh quay lại đúng một giờ trước khi bị bạn học hại bỏ độc.
1
“Liễu Tâm, đi ăn với tớ nhé! Tớ đã đặt sẵn một bàn, muốn mời mọi người ăn mừng một chút!”
Âm thanh quen thuộc như ác mộng lại vang lên bên tai tôi.
Tôi giật mình mở mắt, phát hiện mình đang ở trong phòng học cấp ba.
Tôi khó tin đứng bật dậy, nhìn quanh một vòng.
Ngơ ngác thật lâu mới phản ứng được.
Hình như tôi đã trọng sinh rồi.
Trọng sinh trở về đúng ngày bị đầu độc bằng thallium.
Kiếp trước, cũng chính hôm nay.
Thi xong môn cuối, mọi người quay về trường để tự ước lượng điểm.
Bạn cùng lớp của tôi, Hạ Niệm Niệm, nghe nói tôi ước chừng được 650 điểm.
Cô ta vui mừng lắm, chạy đến trường rủ mọi người đi ăn mừng.
Cha mẹ cô ta trọng nam khinh nữ, bắt cô ta nghỉ học từ lớp 11 để đi làm nuôi em trai.
Tôi thấy cô ta đáng thương, nên thường âm thầm kèm cặp, mong cô ta có thể thi đại học với tư cách thí sinh xã hội.
Cô ta nói muốn cảm ơn tôi, nên cực kỳ nhiệt tình mời tôi.
Tôi khó từ chối nên đi cùng mọi người.
Kết quả là về nhà sau bữa đó, tôi liền bắt đầu thấy khó chịu.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, mái tóc dài của tôi rụng sạch, nôn vài ngụm máu rồi hôn mê bất tỉnh.
Bà ngoại sợ hãi, lập tức đưa tôi đi bệnh viện.
Không ngờ chẩn đoán lại là trúng độc thallium!
Bác sĩ nói thallium là kim loại nặng cực độc.
Không màu, không mùi, rất khó phát hiện.
Nhiễm quá mức sẽ gây tổn thương nặng hệ thần kinh, dẫn đến tàn phế suốt đời.
Vì không có thuốc đặc trị, tôi bị tổn thương nghiêm trọng, cuối cùng liệt toàn thân.
Bà ngoại chịu đả kích quá lớn, lập tức báo cảnh sát.
Vì đây rõ ràng là có người bỏ độc hại tôi!
Tôi mãi không hiểu ai lại muốn giết tôi.
Giờ tôi đã biết — chính là Hạ Niệm Niệm!
Cô ta lén bỏ thallium vào ly nước tôi uống.
Nực cười hơn, tôi chưa bao giờ nghi ngờ cô ta.
Sau khi bà ngoại báo án, tất cả bạn cùng ăn hôm đó đều phải phối hợp điều tra.
Ban đầu họ tích cực lắm, về sau lại không muốn hợp tác, còn ầm ĩ đòi chúng tôi rút đơn.
Vì vụ án này có thể ảnh hưởng đến việc học của họ.
Thời điểm đó, người của nhà trường đến thăm.
Nói dù tìm được hung thủ thì cơ thể tôi cũng không thể hồi phục.
Khuyên bà đừng làm lớn chuyện, đừng “làm hại” tương lai người khác.
Bà ngoại đuổi họ ra khỏi nhà, gánh áp lực từ mọi phía, vẫn nhất quyết phải tìm ra kẻ thủ ác.
Bởi bố mẹ tôi mất sớm, chỉ còn một mình bà là thân nhân.
Bà lại lớn tuổi, chắc chắn sẽ ra đi trước tôi.
Bà muốn tìm hung thủ, lấy tiền bồi thường để tôi có thể sống nửa đời còn lại.
Lúc này, Lưu Vĩ xuất hiện.
Hắn lấy danh nghĩa người nhà học sinh đến cầu xin.
Nói em gái hắn bị ảnh hưởng bởi vụ bỏ độc, có thể không được nhập học.
Chỉ cần bà tôi tự thú, để vụ án kết thúc, hắn sẽ cưới tôi, chăm sóc tôi cả đời.
Bà tôi dao động.
Tôi đã liệt toàn thân, bà nghĩ tìm người chăm sóc tôi mới là vững chắc.
Dù tôi chưa đủ tuổi kết hôn, không thể đăng ký.
Nhưng bà tin rằng làm lễ cưới trong làng cũng như vợ chồng thật sự.
Thấy bà chần chừ, Lưu Vĩ lại vỗ ngực đảm bảo.
Nói rằng lớn tuổi rồi thì không bị xử nặng, tự thú sẽ được giảm án, vài ngày là xin được bảo lãnh tại ngoại.
Thế là, chờ Lưu Vĩ làm lễ cưới đơn giản với tôi trước mặt cả làng, bà ngoại liền đi tự thú.
Bà sáu mươi bảy tuổi, vì tội đầu độc gây thương tật nặng bị phán mười năm.
Do chưa đủ 75 tuổi, không được giảm nhẹ, tới lúc tôi chết bà vẫn còn ngồi tù.
Sau khi bà vào tù, Lưu Vĩ lập tức lộ nguyên hình.
Hắn nhốt tôi trong nhà, đánh mắng, thường xuyên không cho ăn.
Mãi đến khi hắn say khướt, hắn đã nói hết sự thật.
Hóa ra người đầu độc tôi chính là Hạ Niệm Niệm.
Mục đích là để cướp suất đại học của tôi.
Còn Lưu Vĩ cưới tôi vì Hạ Niệm Niệm là bạch nguyệt quang của hắn.
Hắn muốn tìm cho cô ta một con dê thế tội.
Biết được sự thật, tôi như bị trời giáng một cú.
Hận không thể giết đôi cẩu nam nữ đó.
Nhưng tôi liệt toàn thân, chỉ như một phế nhân.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn họ chiếm lấy thân phận của tôi, cướp lấy cuộc đời của tôi.
2
Nghĩ đến quá khứ, nước mắt tôi lại muốn trào ra.
Tôi đưa tay lên trán, hít sâu để điều chỉnh cảm xúc.
“Liễu Tâm, cậu sao thế?”
Hạ Niệm Niệm thấy sắc mặt tôi khác thường.
Cô ta bước đến, thân mật khoác tay tôi, nhẹ giọng hỏi.
Tôi nhìn cô ta liền thấy buồn nôn, theo phản xạ gạt mạnh tay cô ta ra.
“Đừng đụng vào tôi!”
Hạ Niệm Niệm bị dọa sững, vội buông tay, hơi ngượng ngùng.
Bạn bè bên cạnh cô ta lên tiếng ngay.
“Giang Liễu Tâm, sao cậu nói năng vậy?”
“Đúng đó, Niệm Niệm mời cậu ăn mà, thái độ gì thế?”
“Giấy báo nhập học còn chưa có, đã bắt đầu kênh kiệu rồi à? Đúng là hạng nhất khối có khác!”
Tôi ngẩng đầu nhìn ba đứa kia.
Khẽ nhếch môi đầy khinh bỉ.
Kiếp trước, sau khi tôi bị đầu độc liệt toàn thân, bà ngoại báo án điều tra.
Ban đầu mọi người đều phối hợp.
Chỉ có ba đứa này là cứ không chịu hợp tác.
Thậm chí còn kéo người đến nhà tôi gây chuyện.
Bà ngoại tuổi già chịu không nổi, suýt lên cơn đau tim.
Lúc đầu tôi tưởng họ lo bị tôi làm liên lụy.
Cũng tự trách mình mãi.
Sau này tôi mới biết ba đứa đó vốn thi trượt đại học.
Chỉ vì ăn vài bữa cơm của Hạ Niệm Niệm.
Bị cô ta kích động đến nhà tôi kiếm chuyện, còn định thừa cơ tống tiền.
Với dạng vừa ngu vừa độc này, tôi chẳng việc gì phải giữ mặt mũi.
“Tôi nói chuyện liên quan đếch gì đến mấy người?”
“Không ưa thì cút!”
“Hay muốn học theo mấy người? Điểm chưa có đã tự hạ thấp mình như chó đói? Chưa ăn cơm bao giờ chắc?”
Giờ tôi đầy bụng tức không chỗ xả.
Ba đứa này còn tự dâng lên cho tôi mắng.
Muốn chết à?
Hạ Niệm Niệm thấy tôi mắt đỏ ngầu, trông như sắp đánh nhau.
Sợ tôi nổi giận không đi ăn nữa, cô ta vội gạt ba người kia sang bên.
“Được rồi được rồi, đừng giận, họ không có ý gì đâu.”
“Hôm nay cậu làm sao thế, sao nóng nảy vậy?”
“Đi đi, đi ăn, để tớ dỗ cậu vui!”
Cô ta kéo tay tôi muốn lôi đi.
Tôi đứng im.
“Tôi không đi!”
Hạ Niệm Niệm nhíu mày.
“Sao lại không đi, tớ đặt đồ ăn rồi!”
Tôi càng lạnh mặt.
“Cậu đặt thì liên quan gì đến tôi?”
“Tôi nói không đi, nghe không rõ à?”
Tôi chẳng muốn nói thêm, thu dọn cặp sách rồi quay người bỏ đi.
Hạ Niệm Niệm vội đuổi theo.
“Nhưng hôm nay tớ đặc biệt muốn chúc mừng cậu!”
“Không có cậu thì bữa liên hoan này làm gì còn nhân vật chính!”
Ha.
Liên hoan.
Ai lại mời người ta ăn mừng rồi bỏ độc vào ly của người ta?
Kiếp trước tôi u mê, đã ăn bữa đó rồi.
Kết quả là mất cả cuộc đời.
Kiếp này ai thích thì ăn, tôi tuyệt đối không đi!
Dù trời có sập cũng không đi!
“Tôi nhờ cậu chúc mừng chắc?”
“Tự ý làm rồi bắt tôi phải đi? Cậu tính là cái thá gì!”
Hạ Niệm Niệm bị tôi mắng có chút khó chịu.
Nhưng để tôi chịu đi ăn, cô ta ép mình chịu đựng.
Còn làm ra vẻ đáng thương, vắt vài giọt nước mắt.
“Liễu Tâm, cậu sao thế, lúc trước vẫn bình thường mà.”
“Tớ chỉ nghe nói cậu thi tốt, muốn mời cậu ăn mừng.”
“Cậu có phải coi thường tớ nghỉ học đi làm không…”
“Không sao đâu, cậu không đi thì thôi.”
“Bọn tớ chỉ là… rất ngưỡng mộ cậu thôi.”
Cô ta nói năng khéo léo, chia phe rất rõ ràng.
Ngay lập tức khiến mọi người bất mãn với tôi.
“Đừng khóc nữa, cô ấy không đi thì bọn mình đi!”
“Tính cô ấy vốn thế, đừng để ý. Không hiểu kiêu cái gì!”
“Giang Liễu Tâm, cậu không thể bắt nạt người khác vậy được! Nghỉ học thì sao, cậu dựa vào đâu mà coi thường người ta!”
“Thi giỏi thì có gì mà ghê. Không biết đối nhân xử thế thì cũng vô dụng!”
“Người ta có lòng mời cậu ăn mà, cậu không biết điều quá rồi.”
“Cậu mà vậy nữa, sau này bọn tớ không chơi với cậu đâu!”
Tôi không nhịn được đảo mắt một vòng.
“Ai thèm!”
Nói xong quay đầu bỏ đi.
Không phải chứ?
Tưởng mình là nhân vật chính chắc?
Đầu óc có vấn đề à?
Thời đại nào rồi còn diễn mấy cái trò này.
Tưởng tôi sẽ để ý sao?
Mơ giữa ban ngày!
Nhân lúc cả lớp còn đang đơ ra.
Tôi sải bước rời khỏi phòng học, không buồn quay đầu.
Hạ Niệm Niệm định đuổi theo thì lớp trưởng lên tiếng đúng lúc:
“Thôi, Niệm Niệm, cô ấy không muốn thì mình đi.”
Còn sau đó họ nói gì tôi cũng chẳng quan tâm.
Tóm lại, hôm nay họ không ăn được bữa đó.
Dời sang ngày mai.
Tôi nhìn thấy cả lớp trong nhóm QQ thống nhất giờ giấc.
Tôi không ý kiến gì cả.
Dời ngày nào cũng thế.
Tôi tuyệt đối — không — đi.