ẤU NƯƠNG

ẤU NƯƠNG

Khi ta bị gã buôn người lôi đi, mẫu thân cũng bị phụ thân đem cầm cố cho Vương viên ngoại.

Lúc chia tay, mẫu thân xoa đầu ta.

“Ấu Nương, nhất định phải khắc ghi, thà làm thiếp nhà giàu, chớ làm thê kẻ nghèo.”

Ta khắc ghi lời mẫu thân trong lòng, một lòng nịnh bợ gã buôn người, muốn làm thiếp cho hắn.

Muốn thổi gió bên gối cho hắn, sau đó đem mẫu thân chuộc về.

Dù có vào nhà giàu làm mụ hầu thô kệch, cũng còn hơn để phụ thân bán đi bán lại, không ngừng sinh con cho người ta!

01

Sau khi bị bán, vì dung mạo xinh đẹp nên ta được gã buôn người đưa đến Kinh thành, tìm một ma ma dạy cầm kỳ thư họa.

Bọn họ tính đào tạo ta thành một “Dương Châu gầy yếu” yểu điệu.

Dự định đợi học xong sẽ bán vào nhà quyền quý với giá cao.

Nhưng ta thật sự không phải kiểu người “tài sắc dịu dàng”, vóc dáng lại cao vút.

Vừa qua hai năm, ta đã cao hơn nam nhi bình thường một cái đầu.

Đừng nói chi đến dáng vẻ uyển chuyển “Dương Châu gầy yếu”, ngay cả nhà thường dân cũng chẳng muốn chọn một a hoàn cao lớn như ta, huống hồ cưới làm thê.

May mà ta khỏe ăn, lại sức lực dồi dào.

Sau khi Diêu ma ma dạy dỗ ta bị chọc tức bỏ đi, ta liền theo gã buôn người, ra tay đánh nhau hay khuân vác đều rất thuần thục, khiến lão cũng an ủi phần nào.

Nếu không vì ta vô tình hỏi lão một câu: “Có thể cho ta làm thiếp của lão hay không?”

Thì có lẽ lão đã không sợ đến toát mồ hôi hột, vừa nghe phủ Trấn Quốc Công đang muốn tìm người hầu hạ tiểu thiếu gia, liền nghiến răng nhét ta vào đó.

Lão ta nghĩ, cả nhà Trấn Quốc Công đều cao chín thước, dáng dấp ta như vậy có khi lại hợp.

Ta đối với lão già thối tha này rất thất vọng!

Hai năm qua ta ra sức nịnh nọt lão: đánh nhau cũng xông lên, gánh vác cũng không hề oán thán, chỉ mong được làm thiếp của lão.

Ta còn chẳng chê lão già vừa xấu vừa cằn, vậy mà lão lại chê ta ăn khỏe…

Hừ, làm a hoàn ở phủ Quốc Công thì có gì hay.

Tiểu thiếu gia kia mới sáu tuổi, ta lẽ nào lại trèo lên giường nó?

Còn về Quốc Công gia với Thế tử gia, một người thì đã có tuổi, chắc gì có hứng thú, một người thì quen ăn sơn hào hải vị, sao coi trọng một kẻ thô kệch như ta?

Càng nghĩ càng thêm bực.

Trên đường gã buôn người dẫn ta đến phủ Trấn Quốc Công, ta tức giận ngáng chân lão mấy lần, suýt làm lão gãy răng cửa.

Đến lần cuối, lão lồm cồm bò dậy, giận dữ trừng mắt.

“Con nhãi nhà ngươi thật chẳng biết điều, lương tâm không nhiều nhặn gì của lão tử đều dốc ra cho ngươi hết, ngươi còn không biết tốt xấu!”

“Phủ Trấn Quốc Công là nhà có máu mặt ở Kinh thành, ngươi mà được chủ tử để ý, được trọng dụng, chẳng phải chuyện ngươi muốn cũng thành sao?”

Nói rồi lão dừng lại, thở dài một hơi.

“Không phải ta không cứu được mẫu thân ngươi, mà là cho dù ta có tiền mua đi chăng nữa, phụ thân ngươi cũng không chịu bán. Ép người mua bán trái phép dễ đi tù lắm. Phủ Trấn Quốc Công lại khác, chỉ cần đưa ra danh tiếng, ai dám từ chối?”

Ta ngây ngốc nhìn lão.

“Ngươi nói là thật sao?”

Điều ta bất ngờ là, hóa ra, tâm nguyện chưa từng nói ra của ta, lão đều biết!

Gã buôn người khẽ gật đầu, đôi tay chai sần xoa xoa đầu ta.

“Nhóc con, thế gian này cay đắng lắm, phải biết vươn lên chốn cao.”

02

Vào phủ Trấn Quốc Công, ta cùng mấy đứa a hoàn nhỏ khác được dẫn đến trước mặt Thế tử gia và Thế tử phu nhân.

Thế tử gia đang cúi đầu thưởng trà, song dáng điệu kia còn lấn át phong thái của cả Vương viên ngoại.

Gã buôn người từng nói, kẻ lợi hại chính là người chỉ cần ngồi đó đã khiến người ta muốn quy phục.

Ta lén liếc nhìn Thế tử gia, nghĩ bụng, nếu có thể lọt vào mắt xanh của Thế tử gia, chỉ cần thổi chút gió bên gối, chẳng phải mẫu thân sẽ thoát cảnh khổ hay sao?

“Nhìn cái gì mà nhìn? Chẳng có chút quy củ!”

Ma ma đứng cạnh Thế tử phu nhân bực bội trừng ta.

Thế tử phu nhân hơi ngẩng đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt lạnh nhạt mà phảng phất ý hờ hững.

“Ta chỉ nhận a hoàn dưới 12 tuổi, con bé kia trông chừng cũng 16, 17 rồi đấy.”

Gã buôn người lập tức cười nịnh.

“Đâu có ạ! Con bé này vừa tròn 10 tuổi, tư chất khác thường, cao lớn lại khỏe mạnh, gương mặt cũng xinh xắn.”

Thế tử phu nhân hừ lạnh, vẻ mặt đầy ác cảm.

Cũng phải, ta cao hơn cả gã buôn người, nữ tử nào lại cao như vậy chứ.

“Lôi ra ngoài!”

Thế tử phu nhân cáu kỉnh nói.

Đúng lúc đó, Thế tử gia uống xong trà, đặt chén xuống, nhấc mắt nhìn về phía ta.

Chỉ thoáng một cái, ngụm trà trong miệng ngài phun ra, bắn ướt hết mặt chúng ta.

Thật chẳng còn chút phong thái trầm tĩnh nào!

Ngài đột nhiên đứng phắt lên, tóm chặt cổ tay ta.

“Ngươi tên gì? Nhà ở đâu? Mẫu thân ngươi tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Mẫu thân ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?”

Một tràng câu hỏi khiến đầu ta rối bời.

Có điều, ta nghĩ mình sắp được làm thiếp rồi.

Nếu ngài không ưng ta, nắm cổ tay ta chặt thế làm gì?

Ta khỏe cỡ nào mà vẫn không gỡ ra nổi.

“Ta… ta tên là Vân Thư…”

Nói xong, ta học theo kiểu Diêu ma ma dạy, e ấp cúi mặt.

Chung quanh lặng như tờ…

Gã buôn người giận đến vả miệng mình một cái, rồi vội vã bước lên giải thích gốc gác của ta.

“Tâu Thế tử gia, con bé này đã 10 tuổi, vốn tên gọi Ấu Nương, quê ở Dương Châu. Phụ thân nó là kẻ bám ruộng sống qua ngày, dạo này mùa màng thất bát nên cũng lâm cảnh bán con nuôi miệng. Lúc ta dẫn con bé đi, mẫu thân nó cũng bị đem cầm cho người ta sinh con…”

Sắc mặt Thế tử gia chợt trầm xuống, vẫn giữ chặt tay ta không buông.

“Tốt lắm, con bé này bản Thế tử muốn, số còn lại để phu nhân lựa chọn.”

Nói rồi, trong lúc Thế tử phu nhân mặt mày sa sầm, ngài nắm tay ta bỏ đi.

Ngài đi rất nhanh, vẻ mặt nghiêm trọng.

Càng nhìn, ta càng thấy mừng như mở cờ trong bụng.

Diêu ma ma nói quả không sai, nam nhân đều là loại nóng vội.

Nhìn ngài thế kia, e rằng chẳng mấy chốc ta sẽ được làm thiếp mất thôi.

03

Thế tử gia dắt ta đến hậu viện.

Men theo dọc đường kẻ hầu người hạ tấp nập, hoa nở rực rỡ, lầu các nguy nga, tráng lệ hơn hẳn những gì ta từng thấy ở quê Dương Châu.

Ta thầm nghĩ, nhất định phải hầu hạ Thế tử gia cho thật tốt, may ra mới có chỗ dung thân ở chốn này.

So với thôn xóm quê ta, nơi đây chẳng khác gì thiên cung!

Ta cứ ngỡ Thế tử gia sẽ đưa ta đến một phòng vắng, rồi như lời Diêu ma ma dạy, “cái này cái kia”…

Ai dè, ngài đưa ta vào một tiểu Phật đường sâu trong nội viện.

Ta hơi khó hiểu.

Sở thích của người giàu đều kỳ quái như vậy sao?

Ở trước tượng Phật ư?

Nhưng ta không dám ý kiến.

Sau này ta còn phải thổi gió bên gối để cứu mẫu thân, đâu thể lắm lời.

Đến Phật đường, thấy hai người cao tuổi chừng hơn năm mươi đang quỳ lễ trước tượng Phật đầy thành kính.

Ta chợt đỏ bừng mặt, chắc Thế tử gia không hề có ý phóng túng nơi Phật môn.

Hừ, tất cả đều do Diêu ma ma dạy linh tinh cả.

“Phụ thân, mẫu thân, đừng khấn vái Phật nữa, người quỳ lạy con đây này. Phật không tìm được tiểu muội, nhưng con e rằng tìm được rồi.”

Thì ra hai vị lão nhân đó chính là Trấn Quốc Công và Quốc Công phu nhân.

Câu nói vừa rồi của Thế tử gia khiến Trấn Quốc Công nhíu mày, lửa giận bốc lên.

Cơ mà khi quay lại thấy ta, ông sững sờ ngay tại chỗ.

Vị lão nhân ấy – to cao lừng lững – lại ngây ngẩn nhìn gương mặt ta, rồi rơi lệ.

Ông vội nắm tay phu nhân đang còn khấn bái.

“A Lâm, mau quay lại xem, ai đến này.”

Quốc Công phu nhân dâng xong nén nhang, mới từ từ quay đầu.

Trông thấy ta, bà dụi mắt liên hồi.

“Ôi chao! Đứa trẻ này sao mà cao vậy, gương mặt… nom quen quen.”

Quốc Công gia vừa mừng vừa tủi.

“Con bé này giống hệt nàng lúc trẻ, chỉ là thân hình nó cao lớn giống ta, không giống Tĩnh Tĩnh…”

“Tĩnh Tĩnh… Tĩnh Tĩnh của ta…”

Nghe hai chữ “Tĩnh Tĩnh”, Quốc Công phu nhân lập tức sụp đổ.

Bà nhào tới, bấu chặt cánh tay ta.

“Hài tử, con có gặp Tĩnh Tĩnh của ta không? Nó lạc lúc mới 8 tuổi, tóc tết hai búi, mặc áo váy màu sen, cười tươi rạng rỡ như mẫu đơn. Đúng rồi… trên eo nó có một vết bớt đen hình tam giác. Nay tính ra cũng phải 25 tuổi rồi.”

Trên eo mẫu thân, hình như không có nốt ruồi hình tam giác…

Nhưng mẫu thân đẹp lắm.

Nếu được Quốc Công gia để mắt, cưới làm thiếp, mẫu thân ắt chẳng còn bị cầm cố khắp nơi để sinh con nữa, phải không?

Similar Posts

  • Vị Hôn Phu Giả Mất Trí Nhớ Để Ở Bên Em Họ

    Vị hôn phu của tôi sau vụ tai nạn xe tỉnh lại, lại nắm tay em họ tôi gọi là “vợ”.

    Bác sĩ nói có thể là chấn thương khiến anh ta bị rối loạn trí nhớ.

    Cậu mợ tôi thì khuyên nhủ tôi phải nhẫn nhịn, nói rằng chỉ cần đợi anh ta hồi phục thì mọi thứ sẽ ổn thôi.

    Còn em họ tôi rưng rưng nước mắt, ra vẻ trung thành:

    “Chị yên tâm, em nhất định sẽ thường xuyên nhắc nhở anh rể, giúp anh nhanh chóng nhớ lại.”

    Cho đến một ngày, tôi vô tình bắt gặp bốn người họ đang ăn uống vui vẻ với nhau.

    Vị hôn phu của tôi ôm lấy em họ, cười đầy đắc ý.

    “Vẫn là chiêu giả mất trí nhớ hiệu quả nhất, có thể danh chính ngôn thuận cắt đứt với con nhỏ đó.”

    Khoảnh khắc đó, tôi như rơi xuống địa ngục băng giá.

  • Hoa Rơi Không Giữ Được Hương

    Sau khi bị sơn tặc bắt cóc, ta liền trở thành “hoa tàn liễu úa” trong miệng thế gian.

    Phó Hiên chẳng nói một lời, chỉ cùng phụ thân ta giải trừ hôn ước, đưa tới một dải lụa trắng.

    Đêm ta định tự vẫn, thiếu niên tướng quân lặng lẽ vào viện, lau nước mắt cho ta.

    “Uyển Nhi, nếu hắn không cưới nàng, thì ta cưới. Ta đã sớm có tình với nàng. Nàng bằng lòng gả cho ta không?”

    Năm thứ 2 sau khi thành thân, ta đứng ngoài thư phòng, nghe thấy Phó Hiên cười nhạo Hạ Khiêm:

    “Nàng ta bị chơi nát rồi mà ngươi cũng rước về làm vợ, không thấy bẩn sao?”

    Hạ Khiêm nhướn mày, giọng lãnh đạm:

    “Khi ấy ta đã dặn người, đừng làm bẩn Dư Thanh Uyển. Nếu không, ta cũng nuốt chẳng trôi.”

    “Hãy quản chặt nàng, trước khi ta và Dư Mạt đại hôn, đừng để xảy ra chuyện gì rắc rối.”

    “Yên tâm, đợi sau khi các ngươi thành thân, ta sẽ đưa nàng đến vùng biên ải.”

    Đêm nay ta vốn định báo cho Hạ Khiêm biết – ta đã mang cốt nhục của hắn.

    Nhưng giờ… đã không còn cần thiết nữa rồi.

  • Ngày Em Đốt Cháy Thẩm Gia

    Khi tôi và Lục Đình đang mặn nồng, trước mắt bỗng hiện lên mấy dòng bình luận bay qua.

    【Phản diện thật thảm, hắn còn chẳng biết nữ phụ chỉ là để lừa tiền.】

    【Nếu không phải vì tiền, nữ phụ sao có thể thích hắn được.】

    【Bao giờ nữ phụ mới biến mất, muốn xem nữ chính ngoan ngoãn cứu vớt phản diện tan nát cõi lòng quá.】

    Động tác hôn của anh khựng lại, ánh mắt anh cũng nhìn vào khoảng không vô định giống tôi.

    Giọng tôi run run, cố gắng che mắt anh lại:

    “Anh… anh cũng nhìn thấy sao?”

  • Cố Nhân Chỉ Còn Trong Truyền Thuyết

    1

    Mọi người đều nói Lâm Vãn Tình là người vợ quân nhân hiền thục nhất trong khu gia đình.

    Cô chưa từng vì việc Phó Văn Sinh hết mực chăm sóc “bạch nguyệt quang” mà ghen tuông, ngược lại còn chủ động chăm lo cho người phụ nữ ở tận sâu trong tim chồng mình.

    Hôm ấy, Lâm Vãn Tình lại dậy sớm nấu cơm, chỉ vì Chúc Ngữ Hàn bị cảm nhẹ.

    Phó Văn Sinh không chỉ gác lại công vụ quan trọng để tự mình chăm sóc, mà còn yêu cầu cô ngày ngày mang ba bữa đến bệnh viện đúng giờ.

    Trời còn mờ sáng, Lâm Vãn Tình đã xách bình giữ nhiệt bước ra khỏi khu gia đình.

    “Lại đi bệnh viện đưa cơm cho bạch nguyệt quang đó à?”

    Bà Vương hàng xóm xách giỏ rau, bất lực lắc đầu:

    “Cả khu này, chỉ có cô là hiền nhất. Phó đoàn trưởng đối xử với Chúc Ngữ Hàn tốt như thế, cô chẳng những không ghen mà còn xông xáo hầu hạ. Nếu là tôi, tôi đã cứng rắn rồi!”

    Lâm Vãn Tình rũ mi mắt, giọng nhẹ như gió:

    “Cứng rắn quá, anh ấy sẽ giận.”

    “Giận thì giận, cùng lắm thì ly hôn chứ gì!”

    “Ừ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *