Tôi Không Còn Nhẫn Nhịn

Tôi Không Còn Nhẫn Nhịn

01

“Hôm nay mẹ bao, nhà hàng Hải Thiên Các nhé! Chúc mừng chuyện vui của nhà mình! @Chu Hạo @Chu Tình @Toàn thể thành viên.”

Ngay sau đó là một cơn mưa bao lì xì đỏ rực nổ tung trên màn hình.

Chỉ riêng tôi — không được tag tên.

Tôi là người duy nhất bị loại ra một cách chính xác khỏi nhóm “toàn thể thành viên”.

Cô em chồng Chu Tình phản hồi trong tích tắc:

“Woa! Mẹ lại chịu chi rồi! Không giống ai đó, suốt ngày chỉ biết đi làm, chẳng có tí tinh thần gia đình nào.”

Một sticker đeo kính râm lè lưỡi đi kèm, đầy khiêu khích.

Cả nhóm họ hàng lập tức hùa theo tâng bốc:

“Chị Quế Phân đúng là rộng rãi!”

“Có chị dâu là có thịt ăn!”

“Hạo Hạo với Tiểu Tình đúng là có phúc, có bà mẹ tuyệt vời thế kia mà.”

Chồng tôi — Chu Hạo — cũng góp mặt bằng một icon “Mẹ vất vả rồi” kèm trái tim đỏ.

Không một lời phản bác.

Không một câu hỏi.

Anh cứ thế, im lặng đồng tình với màn cô lập được dàn dựng công phu này.

Tôi cúi mắt, đầu ngón tay lạnh buốt.

Trong bụng như đổ chì, nặng nề kéo xuống.

Tim đập chậm và nặng nề, mỗi nhịp đều như đang gõ vào lồng ngực trống rỗng.

Tôi không phải chưa từng hy vọng.

Ba năm hôn nhân, tôi từng nghĩ sự nhẫn nhịn và cống hiến của mình sẽ đổi lấy được một chút tôn trọng.

Tôi từng nghĩ với mức lương gấp đôi Chu Hạo, tôi có thể duy trì thể diện cho cái nhà này, đủ để khiến mẹ chồng bớt soi mói.

Tôi từng nghĩ tấm thẻ phụ giới hạn 20.000 tệ mỗi tháng tôi đưa bà sẽ đổi được vài ngày yên ổn.

Hóa ra, tất cả chỉ là tôi nghĩ.

Trong mắt họ, tôi chỉ là một công cụ tiện dụng — một cái máy rút tiền có thể vắt kiệt bất cứ lúc nào, rồi tùy tiện vứt bỏ.

Phòng họp bật điều hòa lạnh buốt, luồng gió theo sống lưng thổi ngược lên, nhưng tôi chẳng cảm thấy gì.

Bởi trái tim tôi từ lâu đã đóng thành băng.

“Giám đốc Lâm? Giám đốc Lâm?”

Giọng khách hàng kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ lạnh giá.

Tôi nhanh chóng ngẩng đầu, nở nụ cười chuyên nghiệp, như thể chưa từng mất tập trung.

“Xin lỗi anh Trần, ta tiếp tục nhé. Về kế hoạch marketing quý III, tôi cho rằng…”

Tôi thao thao bất tuyệt phân tích số liệu, logic chặt chẽ, trình bày mạch lạc như một cỗ máy làm việc vô cảm.

Chỉ có tôi biết, linh hồn mình đã rút khỏi cơ thể, đang lạnh lùng nhìn xuống vở kịch nhếch nhác này.

Giữa giờ họp, tôi ra phòng nghỉ uống nước.

Dòng nước ấm chảy qua đầu ngón tay, tôi mới cảm nhận được chút hơi ấm của sự sống.

Tôi lấy điện thoại ra, không vào cái nhóm gia đình ồn ào đó, mà mở ngay app ngân hàng.

Thông tin tấm thẻ hiện lên.

Chủ thẻ: Lâm Mạn.

Người dùng thẻ phụ: Trương Quế Phân.

Tấm thẻ này là một phần tài sản trước hôn nhân của tôi, bố mẹ tôi làm cho, sợ tôi sau này chịu ấm ức.

Tôi từng ngây thơ cho rằng, đưa nó cho mẹ chồng sẽ thể hiện lòng hiếu thảo, sẽ giúp bà có thể diện với họ hàng và từ đó đối xử tốt với tôi hơn.

Giờ tôi mới hiểu, tôi chỉ đang tự tay trao cho bà một con da//o để làm nhục mình.

Hạn mức hai mươi nghìn, trở thành công cụ để bà vênh váo, để bà thao túng và chèn ép tôi.

Bà dùng tiền của tôi để đãi tiệc, mua túi, đi du lịch, rồi quay lại mỉa mai tôi không ra gì trước mặt người khác.

Đủ rồi.

Thật sự quá đủ rồi.

Tôi hít sâu một hơi, ngón tay lướt qua màn hình.

“Nút huỷ liên kết.”

Hệ thống hiện cửa sổ xác nhận.

Không chút do dự, tôi nhập mật khẩu, nhấn “Xác nhận”.

“Huỷ liên kết thành công.”

Bốn chữ lạnh lùng, như lưỡi da//o cắt đứt mối liên hệ giả tạo cuối cùng giữa tôi và cái nhà đó.

Toàn bộ quá trình, chưa đến ba mươi giây.

Tôi tắt điện thoại, cầm ly nước, trên mặt lại nở nụ cười hoàn hảo, quay lại phòng họp.

Trò hề này — đã đến lúc để tôi nhấn nút tạm dừng.

Tối bảy giờ, tôi tan làm, từ chối lời mời ăn tối của đồng nghiệp.

Tôi không về nhà.

Nơi đó bây giờ với tôi chỉ là cái lồng ngột ngạt đầy tranh cãi và áp lực.

Tôi ghé vào quán cà phê góc phố dưới toà nhà công ty, gọi một ly Americano, mở laptop.

Dự án lớn vừa ký xong vẫn còn nhiều việc phải theo sát. May quá, tối nay tôi rảnh cả đêm.

Tôi chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, đặt sang một bên.

Tôi không cố tình để ý, nhưng ánh sáng màn hình cứ chốc lát lại sáng lên trong tầm mắt.

Là em chồng – Chu Tình.

Cô ta đăng chín tấm hình đồ ăn trong nhóm chat bạn bè chung của hai vợ chồng tôi.

Tôm hùm, bào ngư, cua hoàng đế — từng món ăn trong phòng tiệc xa hoa lộng lẫy ở nhà hàng Hải Thiên Các đều lấp lánh ánh vàng của đồng tiền.

Dòng chú thích:

“Cảm ơn mẹ vì bữa đại tiệc! Hơi ấm gia đình không phải thứ mà mấy ‘nữ cường nhân’ chỉ biết vùi đầu vào công việc có thể hiểu được.”

Trong ảnh, Chu Hạo ngồi cạnh mẹ, nâng ly rư//ợu cười rạng rỡ.

Gò má anh đỏ lên vì rượu, trông hạnh phúc và hòa nhập đến lạ.

Như thể trong căn nhà ấy, chưa từng tồn tại một người vợ là tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh ấy, tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến nghẹt thở.

Người đàn ông tôi từng yêu — người từng vụng về nấu cháo cho tôi khi tôi bệnh, người từng chuẩn bị quà bất ngờ vào mỗi ngày kỷ niệm — đã thành ra thế này từ khi nào?

À đúng rồi.

Tôi quên mất.

Anh ta vốn dĩ chưa từng thay đổi.

Anh luôn là người con trai “hiếu thảo” miệng không ngớt câu “mẹ anh không dễ dàng gì”, “em nên thông cảm cho bà”.

Tình yêu của anh, luôn kèm theo điều kiện.

Điều kiện là — không được để mẹ anh phật ý.

Còn cảm xúc của tôi, lòng tự trọng của tôi, mãi mãi là thứ có thể hy sinh bất cứ lúc nào.

Vị đắng của cà phê lan trên đầu lưỡi, nhưng vẫn chẳng thể bằng một phần vạn nỗi chua chát trong lòng tôi lúc này.

Tôi tắt điện thoại, cố ép mình tập trung lại vào màn hình máy tính.

Từng dòng số liệu, từng đề án — trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của tôi.

Thời gian cứ thế trôi.

Chín rưỡi tối, tôi vừa gửi đi email cuối cùng cho khách hàng.

Màn hình điện thoại bỗng chốc sáng lên liên tục.

Là mẹ chồng — Trương Quế Phân gọi đến.

Tôi nhìn cái tên trên màn hình, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh.

Vở kịch… mở màn rồi đấy.

Tôi không bắt máy, để mặc chuông reo đến khi tự ngắt.

Rồi cuộc thứ hai.

Rồi thứ ba…

Cuộc gọi dai dẳng như muốn oán trách điều gì đó.

Tôi thong thả nhấp ngụm cà phê cuối cùng, rồi cầm điện thoại lên, gửi cho Chu Hạo một tin nhắn:

“Tôi đang ngồi ở quán cà phê góc phố. Chuyện thanh toán của mẹ anh, tự mà lo.”

Sau đó, tôi chặn số mẹ chồng.

Cả thế giới, bỗng chốc yên tĩnh trở lại.

Tôi tựa người vào ghế, xuyên qua tấm kính lớn của quán cà phê, nhìn về phía nhà hàng Hải Thiên Các sáng đèn rực rỡ đối diện.

Tôi như nhìn thấy cảnh tượng bên trong:

Mẹ chồng tôi, giữa những tràng nịnh nọt tung hô, ung dung lấy ra tấm thẻ mà bà đã khoe khoang biết bao lần, đưa cho nhân viên phục vụ.

“Thanh toán.”

Giọng bà chắc chắn đầy tự tin và kiêu hãnh.

Lần quẹt thẻ đầu tiên:

“Xin lỗi quý bà, tài khoản hiện không đủ số dư.”

Sắc mặt bà chắc hẳn khựng lại một chút, nhưng sẽ vẫn cố giữ thể diện:

“Không thể nào! Quẹt lại lần nữa đi! Có phải máy của các người bị hỏng rồi không?”

Lần thứ hai.

Lần thứ ba…

Chiếc máy POS không ngừng phát ra âm thanh từ chối lạnh lùng như bạt tai giữa chốn đông người.

Ánh mắt của họ hàng sẽ từ ngưỡng mộ, dần chuyển thành nghi ngờ, rồi bật cười thầm.

Những lời ca tụng ban nãy, giờ trở thành những cú tát rõ ràng và đau đớn nhất vào mặt bà.

Thế giới của bà, có lẽ đã sụp đổ trong khoảnh khắc ấy.

Còn tôi, chỉ lặng lẽ ngồi đây, như một khán giả vô cảm, lặng lẽ thưởng thức vở kịch mà chính tay mình đạo diễn.

Thì ra…

Chứng kiến cảnh bà ấy rơi từ mây xuống đất, lại… đã đến thế.

02

Chu Hạo đến nơi với mùi rượu nồng nặc và dáng vẻ thảm hại.

Anh ta ngồi phịch xuống ghế đối diện tôi, gương mặt tuấn tú tràn ngập oán khí và mệt mỏi, giống như vừa thua một trận thảm bại.

Ngay cả tiếng nhạc êm dịu trong quán cà phê cũng không che nổi sự sa sút, bại trận toát ra từ người anh.

“Lâm Mạn, rốt cuộc em có ý gì hả?”

Vừa mở miệng đã là giọng chất vấn, cứ như tôi mới là kẻ phạm tội tày trời.

“Hôm nay mẹ anh mất mặt trước họ hàng đến mức nào em có biết không? Bà ấy sắp bị em chọc cho lên cơn đau tim rồi đấy!”

Tôi lặng lẽ nhìn anh, không nói một lời.

Trong mắt anh chi chít tia má//u đỏ, cuộn trào phẫn nộ, khó hiểu, còn có cả một sự hoảng loạn mà tôi không đọc nổi.

“Em mau liên kết lại thẻ đi, rồi theo anh về nhà xin lỗi mẹ anh!”

Anh ra lệnh, giọng điệu không cho phép phản bác.

Xin lỗi?

Tôi như vừa nghe thấy một chuyện cười khổng lồ, không nhịn được bật cười.

Tiếng cười của tôi rất khẽ, nhưng lọt vào tai anh lại chói tai vô cùng.

“Em cười cái gì? Lâm Mạn, sao em lại trở thành như thế này? Trước đây em đâu có như vậy!”

Anh cao giọng, khiến khách bàn bên cạnh cũng ngoái nhìn.

Tôi thu lại nụ cười, gương mặt lạnh băng như băng đá.

Tôi không cãi nhau với anh, chỉ lặng lẽ mở khóa điện thoại, gọi ra một đoạn chat, rồi đẩy màn hình về phía anh.

Trên đó là cuộc trò chuyện giữa anh và em gái Chu Tình, thời gian là chiều hôm nay.

Chu Tình: “Anh à, hôm nay mẹ cố tình không gọi Lâm Mạn, chị ta có làm ầm lên không?”

Chu Hạo: “Làm ầm thì cứ để làm ầm. Lạnh nhạt với cô ta vài lần là ngoan ngay. Em cũng biết tính mẹ rồi đấy, chiều bà một chút thì ai cũng dễ sống.”

Chu Tình (kèm icon cười trộm): “Đúng là anh hiểu chuyện. Dù sao thì con đàn bà đó cũng đáng bị dạy dỗ. À đúng rồi, tối nay nhớ để chị ta biết chúng ta ăn tiệc lớn, tức ch//ết chị ta đi!”

Chu Hạo: “Thôi được rồi, đừng quá đáng.”

Câu “đừng quá đáng” này —

là chút “lương tâm” cuối cùng của anh sao?

Hay chỉ là anh sợ tôi làm to chuyện quá, khiến anh khó bề thu dọn?

Sắc mặt Chu Hạo đổi màu bằng tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được —

từ đỏ giận dữ, sang tím tái xấu hổ, cuối cùng trắng bệch không còn giọt m//áu.

Anh hé miệng định nói gì đó, nhưng lại chẳng thốt nổi một chữ.

Những lời lẽ đã chuẩn bị sẵn để lên án tôi, lúc này toàn bộ nghẹn cứng trong cổ họng anh.

“Xem xong chưa?”

Tôi thản nhiên hỏi, giọng bình thản đến không gợn sóng.

Tôi thu lại điện thoại, nhìn dáng vẻ lúng túng của anh, trong lòng không hề có khoái cảm, chỉ còn lại một nỗi bi thương kéo dài vô tận.

“Anh… Mạn Mạn, anh không có ý đó…”

Cuối cùng anh cũng tìm lại được giọng nói, nhưng khí thế ban nãy đã hoàn toàn biến mất.

Anh bắt đầu xuống nước, vươn tay muốn nắm lấy tay tôi, nhưng tôi nghiêng người tránh đi.

“Anh chỉ là… chỉ là muốn em với mẹ anh hòa thuận hơn một chút thôi. Bà lớn tuổi rồi, em không thể nhường bà ấy một chút sao?”

Lại là bài ca quen thuộc đó.

“Nhường bà ấy?” tôi cười lạnh một tiếng.

Bao uất ức và phẫn nộ tích tụ suốt ba năm, cuối cùng cũng tìm được lối thoát trong khoảnh khắc này.

“Nhường bà ấy, là mặc cho bà cô lập tôi, sỉ nhục tôi sao?

Là để bà cầm tiền của tôi đi khoe khoang khắp nơi, rồi quay lại mắng tôi là con gà không biết đẻ trứng à?”

“Chu Hạo, anh đang hoà giải mâu thuẫn hay là đang dúi da//o vào tay tôi?”

Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ như búa nặng, nện thẳng vào tim anh.

Anh bị tôi hỏi đến cứng họng, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào tôi.

Anh bắt đầu đánh vào tình cảm, giọng nói mang theo sự van xin:

“Mạn Mạn, em quên chúng ta ngày xưa rồi sao? Lúc mới bên nhau, chúng ta tốt biết bao…”

Anh cố gắng khơi lại sự dịu dàng trong tôi, nhắc về những ngày yêu đương ngọt ngào.

Phải, tôi cũng nhớ.

Nhớ những đêm đông anh chạy nửa thành phố chỉ để mua cho tôi món ăn khuya tôi thích.

Nhớ những hôm tôi tăng ca đến tận đêm, anh luôn bật video call chờ tôi về nhà an toàn mới chịu ngủ.

Nhưng tất cả những ấm áp ấy, đã bị cuộc hôn nhân đầy vụn vặt và mệt mỏi mài mòn đến cạn kiệt.

Tôi cắt ngang anh:

“Tôi nhớ. Nhưng tôi nhớ rõ hơn, ba năm nay, mỗi lần tôi và mẹ anh xảy ra mâu thuẫn, anh vĩnh viễn chỉ nói đúng một câu:

‘Bà ấy là mẹ anh, em nhường bà một chút đi.’”

“Bà vô lý gây chuyện, anh bảo tôi thông cảm vì bà đang thời kỳ tiền mãn kinh.”

“Bà chỉ thẳng vào mặt tôi mắng chửi, anh bảo tôi đừng để trong lòng, nói bà chỉ miệng da//o tim đậu.”

“Bà đem mỹ phẩm nhập khẩu của tôi cho cháu gái bà, anh lại bảo tôi đừng so đo, nói đều là người một nhà.”

Từng câu từng chữ, vừa như một bản cáo trạng, vừa như bản tổng kết cho ba năm hôn nhân nực cười của tôi.

“Chu Hạo, tình yêu của anh có điều kiện.

Tình yêu của anh có thứ tự.

Trong lòng anh, mẹ anh luôn đứng đầu, sau đó là thể diện của anh, sự thoải mái của anh.

Còn tôi — mãi mãi đứng cuối.”

Similar Posts

  • Đoạn Tuyệt

    Trên đường lái xe đưa em gái đi học, nó đột nhiên nói.

    “Chị, thật ra chị cũng giả tạo lắm.”

    Tôi phanh gấp, em gái lắc lắc chiếc điện thoại trong tay.

    “Tự lái xe đưa em đi học, thật ra chỉ để khoe cái xe mới mua thôi.”

    “Chị biết bỏ tiền mua cho em cái điện thoại một chục ngàn, nhưng lại chẳng biết mua cho em cái ốp lưng.”

    “Bố mẹ nói đúng, chị đối với tụi em không hề để tâm, chỉ biết khoe khoang mình có tiền.”

    Ngồi ghế sau, bố mẹ cũng hùa theo: “Con chỉ biết tiêu tiền cho chúng ta, nhưng chẳng bao giờ thật lòng. Con với chúng ta chẳng thân thiết gì.”

    Tôi bật cười, quay đầu xe, đưa họ thẳng tới ga tàu.

    “Để khỏi phải tiếp tục khoe khoang, mọi người đi tàu lửa nhé.”

  • Phản Kích Từ Địa Ngục

    “Cô đã mang thai.”

    Lời bác sĩ vừa dứt, bên ngoài song sắt lạnh lẽo của nhà tù nơi đất khách vang lên một giọng nói sắc lạnh:

    “Lâm Vũ Hinh, thông báo thi hành án tử hình đã được ban hành, ba ngày nữa sẽ hành hình.”

    Trong tay cô vẫn còn siết chặt tờ phiếu khám thai vừa lấy từ bác sĩ nhà tù, ngón tay trắng bệch, suýt nữa bóp nát tờ giấy.

    Một bên là mầm sống mới đang âm thầm lớn lên, một bên là đồng hồ đếm ngược đến cái chết.

    Lâm Vũ Hinh ngẩng đầu nhìn trời, gió lạnh ùa vào mắt, đến nước mắt cũng không kịp rơi xuống.

    Vở kịch này, xuất sắc đến mức giống hệt một kịch bản đầy ác ý đã được dàn dựng sẵn. Mà cô, chỉ là “vật tế” bị giẫm đạp dưới chân người khác.

    Một năm trước, cô là người vợ yêu kiều được Đường Hạo nâng niu trong tay, là “chị Vũ Hinh” trong miệng Tô Tiểu Vũ.

    Giờ đây, một người là chồng cô – kẻ đẩy cô xuống địa ngục, một người là “bạch nguyệt quang” – cướp đi cuộc hôn nhân, danh phận, và mọi thứ của cô.

    Cô từng nghĩ rằng hôn nhân là chỗ dựa, tình bạn là nơi nương tựa.

    Thế nhưng đến cuối cùng, tình yêu của cô lại trở thành con dao trong tay người khác, còn chính cô – trở thành vật hy sinh cho sự tẩy trắng của bọn họ.

    Đáng tiếc là, dù bọn họ tính toán kỹ lưỡng đến đâu, vẫn không tính được – cô sẽ mang thai.

    Càng không thể ngờ, Lâm Vũ Hinh – sẽ không chết.

  • Sau 99 Lần Trì Hoãn

    Lần thứ 99 Phong Thâm nghe theo lời phán của thầy phong thủy để trì hoãn việc đăng ký kết hôn, anh ta thậm chí còn chẳng buồn thông báo mà trực tiếp cho tôi leo cây.

    “Viện Viện nói hôm nay sẽ mưa, nước thuộc âm, âm khí quá thịnh mà đi đăng ký kết hôn sẽ gặp tai họa đổ máu.”

    “Anh quên báo cho em. Dù sao bao nhiêu lần rồi em cũng quen rồi, tự về sớm đi.”

    Trước cổng Cục Dân chính người qua kẻ lại tấp nập, trời nắng chói chang, cái bóng của một mình tôi bị kéo dài thật dài.

    Khi trở về nhà họ Phong, những lời xì xào bàn tán của người làm bám theo tôi như hình với bóng. Tất cả mọi người đều chờ xem tôi nuốt xuống sự nhục nhã, tiếp tục đợi đến ngày đăng ký kết hôn tiếp theo.

    Dù sao tôi cũng chỉ là một cô dâu nuôi từ nhỏ không có địa vị trong nhà họ Phong.

    Nhưng lần này, tôi không đứng yên tại chỗ nữa.

    Tôi nắm chặt chiếc nhẫn ban chỉ tượng trưng cho gia chủ, bước tới trước mặt đứa con riêng của nhà họ Phong – người đàn ông luôn như cái bóng đứng nơi góc khuất.

    Ngón tay người đàn ông thon dài, rất thích hợp để đeo chiếc ban chỉ này.

    “Cưới tôi, anh dám không?”

  • Bạn Trai Mạng Là Em Trai Tiểu Tam Của Bố Tôi

    Bạn trai mạng nói đã chuẩn bị quà sinh nhật cho tôi. Vừa nhận được chuyển phát nhanh và mở ra, tôi đã đứng hình.

    Đó là một chiếc dây chuyền thủ công, chế tác cực kỳ tinh xảo.

    Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc là, hôm kia bố tôi đi công tác về cũng tặng tôi một chiếc y hệt. Chỉ có viên đá quý ở giữa là khác màu.

    Bạn trai mạng tranh công:

    “Đây là do chính anh thiết kế đấy.”

    Giọng tôi khản đặc:

    “Anh tự thiết kế? Duy nhất trên đời?”

    Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng, ngay khi tim tôi thắt lại thì anh ta cuối cùng cũng lên tiếng.

    “Anh làm hai cái, của em là hồng ngọc, của chị gái anh là lam ngọc.”

    “Tiếc là chị anh không thích, bị anh rể anh tiện tay mang tặng người khác rồi.”

    Tôi mở hộp quà bố tặng ra, chiếc dây chuyền bên trong rõ ràng là khảm một viên lam ngọc.

    Tôi siết chặt điện thoại, đầu óc lại tỉnh táo đến lạ lùng:

    “Anh yêu, kể cho em nghe chuyện về chị và anh rể của anh đi.”

    ……

  • Chúng Ta Gặp Nhau Ở Tòa

    Chương Một: Lá thư của luật sư

    “Chị, chị nhận được trát tòa chưa?”

    Giọng của Lâm Vi vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo một âm điệu xa lạ mà tôi chưa từng nghe thấy – lạnh lùng, xa cách, thậm chí còn có chút kẻ cả.

    Lúc đó tôi đang ngồi xổm trong kho hàng của chợ đầu mối, kiểm đếm một lô quần áo nữ giá rẻ vừa mới nhập về. Điện thoại kẹp giữa vai và tai, hai tay bận rộn lấy từng chiếc áo từ trong thùng giấy ra. Trong kho không có điều hòa, làn sóng nhiệt tháng Bảy hòa cùng bụi bặm dính bết lên da, mồ hôi trên trán tôi nhỏ xuống chiếc áo voan in hoa sặc sỡ.

    “Trát gì cơ?” Tôi nhất thời chưa hiểu, tiện tay treo chiếc áo đang cầm lên giá sắt đã rỉ sét.

    Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi là một tiếng cười rất khẽ, khẽ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại như cây kim đâm thẳng vào màng nhĩ.

    “Là đơn kiện chiếm đoạt tài sản thừa kế của cha mẹ đấy. Tòa chắc đã gửi đến cửa hàng chị rồi.” Giọng Lâm Vi trở nên rõ ràng, từng chữ phát âm rất chuẩn, như đang đọc một văn bản pháp lý, “Em vừa về nước hôm qua, cùng với bạn trai luật sư của em. Anh ấy nói theo Luật Thừa kế, những năm qua chị dùng số tiền thừa kế của ba mẹ là hành vi chiếm đoạt phi pháp, em có quyền kiện đòi lại.”

    “Choang” một tiếng, móc áo trong tay tôi rơi xuống đất, âm thanh kim loại chạm nền xi măng vang vọng trong kho trống trải.

    “Lâm Vi,” giọng tôi nghe như của người khác, “em đang nói cái gì vậy?”

    “Chị, đừng như thế.” Giọng cô ta đột nhiên mềm đi một chút, nhưng sự mềm mỏng đó chỉ thoáng qua, “Chúng ta gặp nhau ở tòa nhé. Luật sư Vương nói, làm vậy mới công bằng cho cả hai.”

    Điện thoại bị cúp máy.

    Tôi đứng yên tại chỗ, điện thoại vẫn áp vào tai, chỉ nghe thấy tiếng tút dài vô hồn. Bên ngoài kho hàng, những âm thanh náo nhiệt quen thuộc của buổi chiều chợ đầu mối vẫn tiếp tục – tiếng còi xe ba bánh, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng túi nilon sột soạt – nhưng tất cả bỗng chốc trở nên xa xôi, như thể bị cách ngăn bởi một lớp kính dày.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *