Dứt Bỏ Để Yêu Lại

Dứt Bỏ Để Yêu Lại

Sau khi trọng sinh, lúc thấy “bạch nguyệt quang” của Phó Việt cầm kéo, vừa cười toe toét vừa cắt nát chiếc sườn xám mẹ để lại cho tôi, tôi không còn lao lên túm tóc cô ta đánh nhau như kiếp trước nữa.

Tôi cũng không còn gào khóc điên loạn, đòi Phó Việt bồi thường trong khi anh ta đứng chắn trước mặt “bạch nguyệt quang” và chỉ trích tôi nhỏ nhen.

Ngược lại, tôi nhẹ nhàng mở ngăn kéo, rút ra một cây kéo còn sắc hơn, đưa cho cô ta:

“Cái kia cùn rồi, dùng cái này đi, cắt ra đường nét mới gọn.”

“Cứ từ từ mà chơi nhé, cái giẻ rách này tôi nhìn cũng chán lắm rồi, tiện dọn nhà luôn.”

Nói xong, tôi quay người vào phòng thu dọn hành lý, không ngoảnh đầu lại lấy một lần.

Bởi tôi đã quá rõ rồi, kiếp trước cũng vì chiếc sườn xám này mà tôi cãi nhau với Phó Việt, sau đó rơi vào cảnh sống không bằng chết.

Anh ta đóng băng tất cả tài khoản của tôi, bảo vệ thì trực tiếp ném tôi ra khu ổ chuột để tự sinh tự diệt.

Tôi từng giành bánh bao với chó hoang chỉ để có cái ăn.

Tôi từng đau đớn đến co quắp vì thủng dạ dày, bò đến bên chân Phó Việt cầu xin giúp đỡ.

Nhưng anh ta chỉ cau mày đá tôi ra xa, ghét bỏ nói tôi làm bẩn giày mới của “bạch nguyệt quang”, bảo tôi cút cho khuất mắt.

Cuối cùng, tôi – chẳng còn một xu dính túi – đã chết vì đau đớn trong một đêm gió tuyết gào thét.

Thế nên, một món đồ kỷ niệm thì có đáng gì so với một cái bụng được no?

1.

Tôi trở lại phòng, động tác dứt khoát mở vali hành lý.

Không hề vướng bận chuyện nên bỏ cái gì, giữ cái gì.

Tôi chỉ mang theo giấy tờ tùy thân, vài bộ đồ cũ để thay, và một quyển sổ tiết kiệm được giấu kín trong hộc bí mật dưới gầm giường.

Đó là sính lễ mẹ để lại cho tôi. Kiếp trước tôi ngốc nghếch, cứ nghĩ đã lấy Phó Việt thì nên tin tưởng tuyệt đối vào anh ta, nên đưa luôn số tiền đó cho anh ta quản lý. Giờ thì không có chuyện đó nữa.

Tầng dưới vọng lên giọng nói ngọt nhão của Tống Uyển:

“Ôi, Việt ca ca, chị gái giận rồi à? Em đâu có cố ý đâu, em thấy vải có vẻ cũ quá, nên định cắt bớt chỉ thừa cho chị, ai ngờ tay trượt một cái…”

Ngay sau đó là giọng Phó Việt – cái gã mù quáng ấy – vội vàng dỗ dành:

“Thôi mặc kệ cô ta, cái tính xấu đó chiều mãi nó hư. Chỉ là cái áo cũ nát thôi mà, đáng gì để nổi cáu với em? Uyển Uyển, tay em không bị thương chứ?”

“Em không sao, chỉ sợ chị hiểu lầm thôi. Việt ca ca, hay anh lên xem chị một chút đi, nhỡ chị ấy nghĩ quẩn…”

“Dỗ gì mà dỗ! Càng dỗ càng lấn tới. Cô ta mà dám bước khỏi cửa nhà này, thì sau này đừng mong quay về nữa!”

Giọng Phó Việt vang vọng khắp nhà, rõ ràng cố tình nói to để tôi nghe thấy.

Kiếp trước, tôi chính là bị chiêu này dụ cho mắc câu.

Tôi vừa khóc vừa chạy xuống, cuống quýt giải thích cái áo đó quan trọng với tôi đến nhường nào — đó là tác phẩm thêu tay duy nhất của mẹ tôi, từng mũi chỉ từng đường kim đều là tâm huyết của bà.

Nhưng chỉ cần vài giọt nước mắt của Tống Uyển, tất cả đều trở thành “vở kịch”.

Phó Việt chỉ vào mặt tôi mà mắng: “Cô thực dụng, nhỏ nhen, chẳng biết bao dung.”

Cuối cùng, tôi bị nhốt vào tầng hầm để “suy nghĩ lại bản thân”, cho đến khi tôi gục đầu nhận lỗi.

Tôi kéo dây khóa vali, “rắc” một tiếng giòn tan vang lên.

Không vội, không hoảng, tôi chậm rãi đi xuống lầu.

Phòng khách hỗn độn như bãi chiến trường.

Chiếc sườn xám lụa màu xanh mực giờ đã thành đống giẻ rách, vương vãi trên tấm thảm đắt đỏ như mảng rêu mục đã chết.

Tống Uyển nép trong lòng Phó Việt, tay còn đang xoay xoay cây kéo sắc mà tôi đưa cho cô ta.

Nhìn thấy tôi xách vali bước xuống, ánh mắt cô ta lóe lên một tia đắc ý, nhưng miệng lại ra vẻ đáng thương:

“Chị ơi, chị định bỏ nhà đi thật à? Tất cả là lỗi của em, em không nên đụng vào đồ của chị. Chị đừng đi được không? Chị mà đi thì Việt ca ca sẽ đau lòng lắm đó…”

Phó Việt cười khẩy, ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên.

“Cứ để cô ta đi! Tôi cũng muốn xem xem, rời khỏi nhà họ Phó rồi, Giang Ly cô sống nổi mấy ngày? Đừng để đến lúc đó phải bò về như chó mà cầu xin tôi!”

Tôi đi đến cửa thay giày.

Nghe đến câu đó, tôi không nhịn được mà bật cười.

Ừ thì, kiếp trước tôi đúng là đã bò về như một con chó thật.

Rồi sao?

Ngay cả một cỗ quan tài nguyên vẹn cũng không có mà chết.

Tôi xỏ giày xong, đứng thẳng người, ngoái đầu nhìn họ một cái.

Ánh mắt tôi bình tĩnh đến mức như đang nhìn hai cái xác.

“Phó Việt, nhớ cho kỹ lời anh vừa nói.”

“Tôi bước khỏi cánh cửa này rồi, sẽ không quay đầu lại nữa.”

Nói xong, tôi đẩy cửa ra, không hề do dự, lao thẳng vào cơn gió thu lạnh cắt da cắt thịt.

Sau lưng, tiếng hét giận dữ của Phó Việt vang lên điên cuồng:

“Giang Ly! Cô mà dám bước ra ngoài hôm nay, tôi sẽ khóa hết thẻ của cô! Xem cô sống nổi ở Ninh Thành mấy ngày?!”

Tôi không hề dừng bước.

Khóa đi.

Dù sao số tiền trong mấy cái thẻ đó, tôi cũng chưa từng tiêu cho ra hồn.

Mỗi hóa đơn mua sắm đều phải thông qua trợ lý của anh ta duyệt, muốn mua cái túi đắt tiền một chút thì bị mẹ chồng lải nhải cả nửa tháng là tiêu hoang.

Cái danh “Phó phu nhân” đó — tôi đã chán ngán từ lâu rồi.

2.

Ra khỏi khu biệt thự, tôi bắt taxi thẳng về một nhà trọ cũ kỹ trong nội thành.

Chỗ này không yêu cầu kiểm tra căn cước liên kết mạng, chỉ cần trả tiền là có thể ở lại.

Tôi quá hiểu Phó Việt.

Anh ta là một kẻ điên khống chế mọi thứ trong tầm tay.

Một khi nhận ra tôi không phải đang hờn dỗi mà là thật sự muốn rời đi, phản ứng đầu tiên của anh ta sẽ không phải là suy nghĩ lại, mà là tìm cách bẻ gãy đôi cánh của tôi, buộc tôi phải quỳ xuống nhận thua.

Nếu không trốn kỹ, đêm nay tôi chắc chắn sẽ bị anh ta kéo về, đánh gãy chân nhốt lại.

Vừa bước vào phòng, mùi ẩm mốc ập đến.

Nhưng tôi lại thấy an lòng đến lạ.

Tôi khóa trái cửa, còn dùng ghế chèn lại.

Ngồi xuống chiếc giường cứng ngắc, tôi lấy từ trong túi ra quyển sổ tiết kiệm.

Không nhiều, năm mươi vạn.

Nhưng vào cuối những năm 90 ở Ninh Thành, số tiền ấy đủ để tôi dựng lại cuộc đời, thậm chí còn có thể gầy dựng lại tất cả từ đầu.

Kiếp trước, tôi bị hai chữ “chân tình” làm mờ mắt.

Đường đường là sinh viên xuất sắc, tôi lại từ bỏ công việc trong mơ để làm “vợ hiền” cho Phó Việt — thay anh ta lo chuyện gia đình, chăm sóc bà mẹ chồng khó tính.

Kết quả? Tự chặn đường tương lai của chính mình.

Kiếp này, tôi phải sống theo cách khác.

Chiếc điện thoại trong túi liên tục rung lên.

Toàn bộ đều là tin nhắn của Phó Việt.

【Giang Ly, cô lớn gan lắm rồi? Không dám bắt máy à?】

【Cho cô nửa tiếng quay về xin lỗi Uyển Uyển! Nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo!】

【Toàn bộ thẻ của cô tôi đã khóa. Trong người không có tiền mặt đúng không? Tôi muốn xem cô cứng được bao lâu!】

【Uyển Uyển vì cô mà tức đến đau tim! Tốt nhất là cô cầu cho cô ấy không sao, nếu không tôi sẽ giết cô!】

Tôi nhìn màn hình, mặt không cảm xúc, ấn nút tắt nguồn.

Thế giới lập tức trở nên yên tĩnh.

Bụng bắt đầu kêu “ọc” một tiếng.

Tôi xuống lầu, mua một tô hoành thánh nóng hổi ở gánh hàng ven đường.

Vỏ bánh mỏng, nhân đầy đặn, nước dùng có rắc thêm rong biển và tôm khô, chỉ một miếng thôi mà hơi ấm đã tràn khắp dạ dày.

Suýt nữa tôi bật khóc.

Kiếp trước, trước khi chết, ước nguyện lớn nhất của tôi… chỉ là được ăn một bữa cơm nóng.

Thì ra, sống — là một điều tuyệt vời đến vậy.

Ăn xong, tôi ghé vào một tiệm net gần đó, tra cứu thông tin nhà đất và tình hình thị trường chứng khoán thời gian gần đây.

Phó Việt cứ nghĩ không có anh ta tôi sẽ không sống nổi.

Anh ta quên mất rằng, trước khi nhà họ Phó phất lên, mấy bản kế hoạch khó nhằn nhất của tập đoàn Phó thị — đều là tôi thức đêm làm giúp anh ta.

Tôi yêu anh ta, nhưng tôi không phải phế vật.

Những ngày sau đó, tôi sống rất bận rộn.

Tìm nhà, mua đồ sinh hoạt, đến trung tâm việc làm nộp CV.

Dựa vào ký ức kiếp trước và năng lực chuyên môn vững vàng, chẳng bao lâu tôi được một công ty ngoại thương mới thành lập tuyển dụng, giữ vị trí trưởng phòng thị trường.

Lương cơ bản không cao, nhưng phần trăm hoa hồng rất hậu. Quan trọng hơn cả là — ông chủ là người làm thật ăn thật, không chơi mấy trò chính trị công sở mệt mỏi.

Còn bên nhà họ Phó? Có vẻ cũng tạm thời yên ắng.

Chắc Tống Uyển đang bày đủ chiêu để dỗ Phó Việt vui vẻ, nên hai người đó cũng chẳng rảnh đâu mà tìm đến tôi gây sự.

Tốt.

Tra nam tiện nữ khóa đôi với nhau, xin miễn bén mảng đến gần tôi.

Similar Posts

  • Tình Yêu Hai Năm, Thua Một Chút Thể Diện

    Tôi và bạn trai quen nhau chưa đầy hai năm, anh ta đã hẹn tôi mùng Bốn Tết đến nhà anh ta chúc Tết.

    Vừa bước vào cửa, xung quanh đã ngồi đầy một đống họ hàng.

    Mẹ anh ta lập tức kéo tay tôi lại, khuyên nhủ bằng giọng chân thành tha thiết.

    “Vận Vận à, cô biết con là trẻ mồ côi, bao nhiêu năm nay cũng không dễ dàng gì.”

    “Thế này đi, nhà chúng ta cũng không cần quá nhiều của hồi môn.”

    “Con lấy tiền thưởng nhận được dịp Tết ra, đưa cho chúng ta trợ cấp sinh hoạt phí là được.”

    Cuối năm tôi nhận danh hiệu nhân viên xuất sắc, các loại tiền thưởng cộng lại được 6 vạn.

    Thế là tôi không động thanh sắc mỉm cười, “Đương nhiên không thành vấn đề, đây vốn là việc con nên làm mà cô.”

    “Nhưng tuy con không có cha mẹ, lại có một bà nội đã vất vả nuôi con khôn lớn.”

    “Bà muốn sính lễ 10 vạn, như vậy cũng không quá đáng chứ?”

  • Thế Thân Của Thế Thân

    Ngày ly hôn với Cố Yến, bầu trời bên ngoài cục dân chính là lần xanh nhất mà tôi thấy trong suốt ba năm qua.

    Anh ta tiện tay ném tờ giấy ly hôn vào ghế phụ, trong mắt mang theo chút thương hại và chán ghét không kiên nhẫn.

    “Lâm Oản, đừng nói là anh không cho em cơ hội. Anh và Tri Ý là tình cảm không thể kìm nén, nhưng nếu em an phận một chút, vị trí Cố phu nhân này, anh vẫn có thể để em ngồi tiếp.”

    Tri Ý mà anh ta nói tới, chính là Tống Tri Ý — vầng trăng trắng trong lòng anh ta, người mà anh ta luôn nhớ nhung.

    Ba tháng trước, cô ta rầm rộ trở về nước, chính thức tuyên chiến với tôi.

    Còn tôi, chỉ là kẻ thế thân cưỡng chiếm tổ chim.

    Tôi khẽ cười, mở cửa xe bước lên chiếc xe công nghệ đã hẹn sẵn, vẫy vẫy quyển sổ đỏ trong tay với anh ta:

    “Không cần đâu, Cố tổng. Chúc anh và vầng trăng trắng của mình trăm năm hạnh phúc, mãi mãi không chia ly.”

    Nhìn vẻ mặt sững sờ của anh ta và làn bụi mù tung lên sau chiếc Maybach, tôi khẽ thở ra một hơi thật dài.

    Cuối cùng, vở kịch độc diễn ba năm nay cũng đã hạ màn.

    Ai ai cũng tưởng tôi sẽ khóc, sẽ làm loạn, sẽ dây dưa như một kẻ điên.

    Dù sao thì, Cố Yến là một thanh niên kiệt xuất tiếng tăm ở Bắc Thành, gia thế hiển hách, còn tôi chỉ là một cô nhi tầm thường chẳng có gì nổi bật.

    Có thể gả cho anh ta, là tôi nhặt được vận may từ trên trời rơi xuống.

    Nhưng bọn họ không biết, trong cuộc hôn nhân này, tôi không chỉ là một kẻ thế thân.

    Tôi còn là một diễn viên — luôn sẵn sàng chào sân và sẵn sàng lui bước.

    Chỉ là tôi không ngờ, hồi sau của vở bi hài kịch này, lại càng đặc sắc hơn tôi tưởng.

    Bởi vì sau khi ly hôn tôi mới phát hiện, vầng trăng trắng được anh ta nâng niu kia — Tống Tri Ý — thực ra, cũng chỉ là một kẻ thế thân khác mà thôi.

  • Tiếng Khóc Trong Đoạn Nhạc Thai Giáo

    Vợ tôi mỗi tối trước khi đi ngủ đều nghe một đoạn nhạc thai giáo.

    Có lần, cô ấy đang nghe thì đột nhiên khựng lại.

    “Anh à, anh có nghe thấy trong bản nhạc này có tiếng một đứa trẻ đang kêu cứu không?”

    Thế nhưng tôi lại chẳng nghe thấy gì cả.

    Tôi nghĩ có lẽ do cô ấy mang thai nên tinh thần căng thẳng quá mức, dẫn đến ảo thanh.

    Cho đến cái đêm vợ tôi một xác hai mạng, tôi rõ ràng nghe thấy đoạn nhạc thai giáo tự động vang lên.

    Lẫn trong đó là tiếng khóc lóc và kêu cứu lặp đi lặp lại của một đứa trẻ.

    “Cứu con với… ba ơi, cứu con với…”

  • Tiền Là Mạng Sống

    Tôi yêu tiền như mạng, vì tiền, chuyện gì tôi cũng dám làm.

    Năm mười tuổi, mẹ nuôi vu cho tôi ăn cắp tiền. Tôi bèn mượn gió bẻ măng, nhét sạch toàn bộ tiền mặt của bà ta vào túi mình, không chừa lại một xu.

    “Đã nói tôi ăn cắp à? Được thôi, nếu không ngồi vững danh tiếng đó thì chẳng phải uổng công mẹ nuôi vu khống sao?”

    Bà ta thật sự phát hiện mất tiền, phát điên lên dùng roi mây quất tôi, bắt tôi quỳ lên kính vỡ, ép tôi nộp lại tiền:

    “Đồ đê tiện! Đồ con rơi con rớt! Ngay cả tiền học của anh mày mà cũng dám trộm!”

    Đê tiện ư?

    Tôi im lặng nghe, tối hôm đó lặng lẽ lén lấy đồ án tốt nghiệp của con trai bà ta, xé thành từng mảnh như hoa tuyết, rải khắp chuồng heo.

  • Trọng Sinh Tôi Lén Đổi Lại Giấy Báo Trúng Tuyển Giả

    Trọng sinh trở về năm 1977, tôi tận mắt nhìn thấy Trần Trạch Dân – người có hôn ước từ nhỏ với tôi – lén lấy đi giấy báo trúng tuyển đại học Thanh Bắc của tôi.

    Và tôi chẳng nói một lời, để mặc hắn đem thứ đó dâng cho người trong lòng – Lưu Ninh.

    Kiếp trước, Trần Trạch Dân lấy lý do là hôn ước, ép gia đình tôi vét sạch tiền bạc để cho hắn lên đại học.

    Sau khi tốt nghiệp, hắn thực hiện lời hứa cưới tôi rồi đưa tôi lên thành phố.

    Mãi cho đến ngày con trai chúng tôi nhập học đại học, hắn đỏ mắt, thẳng tay đẩy hai mẹ con tôi xuống đường ray.

    “Hồi đó không phải vì mày thì Ninh Ninh đã không chết! Mẹ con mày đều phải đền mạng cho cô ấy!”

    Ngay khoảnh khắc đoàn tàu lao đến, tôi tận mắt thấy hắn đốt đi một tờ giấy.

    Là giấy báo trúng tuyển đại học Thanh Bắc năm 1977, trên đó ghi rõ ràng tên tôi!

    Thì ra năm đó tôi thật sự đậu đại học, chỉ là thư báo trúng tuyển bị hắn đánh cắp rồi dâng cho Lưu Ninh.

    Sau này, Lưu Ninh gặp tai nạn chết trên đường đến nhập học, vậy mà hắn ôm hận tôi suốt mấy chục năm trời.

    Giờ tôi sống lại một lần nữa, tôi muốn xem thử, bọn họ – cầm giả giấy báo trúng

  • Giành Lại Cuộ C Đời

    Tôi xuyên không trở thành mẹ mình.

    Bà từng là đứa con ruột bị thất lạc, sau này được một gia đình giàu có tìm lại.

    Thế nhưng, “giả thiên kim” – kẻ đã chiếm lấy thân phận của bà – lại không cam lòng quay về gia đình thật sự của mình, còn bày đủ trò hãm hại, khiến cha mẹ ruột dần sinh lòng chán ghét.

    Nhưng bây giờ thì khác rồi, tôi đã trở thành mẹ mình.

    Khoảnh khắc bước vào lớp chọn của trường, tôi tận mắt thấy nụ cười rạng rỡ của “giả thiên kim” cứng đờ lại trên gương mặt.

    Còn tôi thì bật cười, có chút điên cuồng.

    Từ giây phút cô ta gặp tôi, những ngày tháng tốt đẹp của cô ta… xem như chấm dứt rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *