Hoa Nhài Trắng Nở Cuối Mùa

Hoa Nhài Trắng Nở Cuối Mùa

Đêm tân hôn vừa trôi qua, căn phòng vẫn còn ngập trong mùi hương quen thuộc của rượu vang và hoa tươi. Đèn ngủ mờ vàng, rèm cửa khép kín, tất cả đều mang dáng vẻ của một khởi đầu viên mãn.

Lục Minh Triết ôm lấy tôi từ phía sau. Hơi thở anh phả lên gáy tôi, ấm áp nhưng lại khiến sống lưng tôi bỗng dưng lạnh đi. Một lúc rất lâu, anh mới lên tiếng, giọng trầm xuống, thấp đến mức khác hẳn mọi khi.

“Có một chuyện,” anh nói, “anh phải nói với em.”

Tim tôi khẽ siết lại, một dự cảm mơ hồ dâng lên.

“Về mặt pháp luật,” anh tiếp tục, từng chữ một như được cân nhắc kỹ càng, “anh đã có vợ rồi.”

Tôi cứng người.

“Ngày mai anh không thể cùng em đi đăng ký kết hôn.”

“Nhưng ngoài tờ giấy đó ra, em muốn gì, anh cũng có thể cho em.”

Trong đầu tôi như có tiếng sét đánh thẳng xuống, ong ong không ngừng. Mọi âm thanh xung quanh dường như bị kéo giãn, vỡ vụn, chỉ còn lại câu nói vừa rồi lặp đi lặp lại.

“Anh… đã kết hôn rồi?” Tôi nhìn anh, môi khẽ run. “Vậy tại sao suốt từng ấy năm, anh chưa từng nói với em?”

Anh buông tôi ra.

Lục Minh Triết đứng dậy, cúi người nhặt quần áo dưới đất, động tác bình thản đến đáng sợ. Trên cổ anh vẫn còn vết hôn tôi vừa để lại, đỏ sẫm, nổi bật đến mức chói mắt – một dấu vết của thân mật, giờ lại giống như một trò cười cay đắng.

“An Nhiên,” anh gọi tên tôi, giọng đã dịu lại, “người anh yêu nhất vẫn là em.”

“Dù gì thì… cũng là mười năm tình cảm.”

Tôi không nói được lời nào.

“Cô ấy,” anh tiếp tục, “là người gia đình anh sắp xếp từ sớm.”

“Đã nhận người thì cũng phải có trách nhiệm.”

Tôi ngồi phịch xuống chiếc giường cưới. Ga trải giường vẫn còn nhăn nhúm, mang theo dấu vết hỗn loạn của đêm vừa rồi. Cơ thể tôi còn lưu lại cảm giác chưa kịp tan đi – nóng rực, rồi lại lạnh buốt – giống như có người vừa dội thẳng một gáo nước đá vào tim tôi.

Chữ Hỉ đỏ rực dán trên tường lúc này nhìn vào chỉ thấy nhức mắt. Màu đỏ ấy không còn mang ý nghĩa chúc phúc, mà giống như một cái tát, không thương tiếc, giáng thẳng vào mặt tôi.

Có lẽ vì sắc mặt tôi khi ấy quá tệ.

Lục Minh Triết thở dài, bước tới kéo tay tôi. Anh đặt hai chiếc nhẫn cưới vào lòng bàn tay chúng tôi, để cạnh nhau, động tác chậm rãi, như đang trấn an.

“An Nhiên, em xem đi,” anh nói, “thật ra cũng chẳng khác biệt gì cả.”

“Lễ cưới, nhẫn cưới, danh phận – tất cả đều là của em.”

“Mọi người đều biết em là vợ chính thức của anh, là bà Lục.”

Anh dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, giọng nhẹ tênh:

“Còn cô ấy, em cứ coi như không tồn tại là được.”

Anh quay đầu nhìn tôi. Ánh mắt chạm vào đôi mắt đã đỏ hoe của tôi, dường như vì thế mà mềm xuống.

“Thôi nào,” anh dỗ dành, “đừng giận nữa.”

“An Nhiên của chúng ta là người hiểu chuyện nhất mà, đúng không?”

Tôi nghiêng người tránh khỏi bàn tay đang đưa tới. Khi mở miệng, tôi mới nhận ra giọng mình lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.

“Chúng ta chia tay đi.”

Nụ cười trên mặt Lục Minh Triết lập tức cứng lại.

Anh buông tay tôi ra, rút thuốc, châm lửa. Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt anh, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi không hề che giấu.

“Anh không đồng ý.”

“Vậy anh ly hôn với cô ta đi.”

Lục Minh Triết nhìn tôi chăm chú. Ánh mắt ấy dừng lại rất lâu, như đang cân nhắc giữa hai đầu cán cân. Cuối cùng, anh mới lên tiếng.

“Nguyễn An Nhiên,” anh gọi đầy đủ tên tôi, giọng trầm hẳn xuống, “anh nói thật với em.”

“Tần Nhược đã là vợ hợp pháp của anh từ bảy năm trước.”

“Suốt bảy năm qua, cô ấy chăm sóc bố mẹ anh rất chu đáo.”

“Anh không có lý do gì để ly hôn với cô ấy.”

Bảy năm trước.

Đó là thời điểm chúng tôi vừa tốt nghiệp đại học.

Khi ấy, tôi và Lục Minh Triết đã yêu nhau tròn ba năm. Ba năm thanh xuân trong veo, ba năm tôi tin rằng tương lai của mình đã có anh đứng sẵn ở đó, chỉ chờ ngày nắm tay bước tiếp.

Vậy mà ngay từ lúc ấy, anh đã âm thầm kết hôn với một người khác.

Dạ dày tôi cuộn lên từng cơn. Cảm giác buồn nôn ập tới dữ dội đến mức tôi không kịp phản ứng. Tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh, cúi gập người trước bồn rửa, nôn khan liên tục. Cổ họng đau rát, nước mắt trào ra không kiểm soát được.

“Em không cần phản ứng dữ dội như vậy.”

Lục Minh Triết đi theo vào. Anh đứng phía sau, vỗ nhẹ lưng tôi, động tác quen thuộc đến mức từng khiến tôi an tâm. Giọng nói anh dịu xuống, mang theo vẻ dỗ dành.

“Giữa anh và cô ấy không hề có gì.”

“Chỉ là một cuộc hôn nhân do cha mẹ sắp đặt, anh buộc phải thực hiện thôi.”

“Người anh yêu nhất vẫn là em.”

Tôi chậm rãi quay đầu nhìn anh.

Ánh mắt anh tràn đầy lo lắng, gương mặt quen thuộc đến mức từng là cả thanh xuân của tôi. Mười năm qua, chính gương mặt này đã khiến tôi chưa từng hoài nghi, chưa từng đặt ra bất cứ câu hỏi nào.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi chỉ còn lại một cảm giác duy nhất.

Ghê tởm.

“Phản ứng dữ dội ư?”

Giọng tôi khàn đặc.

“Anh để em làm kẻ thứ ba suốt bảy năm trời, giờ còn dám nói em phản ứng quá mức?”

Lục Minh Triết khẽ nhíu mày. Trong ánh mắt anh thoáng qua một tia không kiên nhẫn, rất nhanh, nhưng tôi vẫn nhìn thấy rõ ràng.

“Em nói nặng lời quá rồi đấy.”

“Cái gì mà kẻ thứ ba? Là anh yêu em trước, là anh giấu em đi kết hôn.”

“Em không sai, cũng chẳng cần phải cảm thấy tội lỗi gì cả.”

Anh dừng lại một chút, như đang tìm cách khiến lời nói của mình trở nên hợp lý hơn.

“Hơn nữa, chúng ta chỉ thiếu một tờ giấy thôi.”

“Trong lòng anh, em chính là vợ anh.”

Nói rồi, anh giơ tay định xoa đầu tôi như mọi khi. Một động tác đã quá quen thuộc – quen đến mức từng khiến tôi mềm lòng vô số lần.

Nhưng lúc này, nó chỉ khiến dạ dày tôi lại cuộn lên.

“Đừng chạm vào tôi!”

Tôi hất mạnh tay anh ra.

Bàn tay anh khựng lại giữa không trung, lơ lửng vài giây, không kịp thu về. Cả không gian như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy.

Suốt mười năm bên nhau, chúng tôi chưa từng cãi vã.

Trước kia, tôi vẫn luôn tin rằng đó là bằng chứng của một tình yêu trọn vẹn – rằng hai người đủ yêu nhau thì sẽ không cần tranh cãi.

Đến bây giờ tôi mới hiểu, tất cả chỉ là một màn che mắt kéo dài từ đầu đến cuối.

Lục Minh Triết đưa tay day trán. Vẻ kiên nhẫn cuối cùng trên gương mặt anh dần dần biến mất.

“Được rồi,” anh nói, “tối nay cả hai chúng ta nên bình tĩnh lại.”

“An Nhiên, em cũng nên nghĩ cho kỹ.”

Giọng anh trầm xuống, mang theo sự tính toán quen thuộc.

“Chỉ vì một tờ giấy mà em muốn từ bỏ mười năm tình cảm, từ bỏ tương lai chúng ta từng cùng nhau vẽ nên, từ bỏ cả kỳ vọng của ba mẹ em…”

“Liệu có đáng không?”

Cánh cửa bị đóng sầm lại.

Âm thanh ấy vang lên khô khốc, như một nhát dao chém đứt sợi dây cuối cùng còn sót lại.

Tôi lại bắt đầu nôn khan.

Cả người cong lại như một cánh cung bị kéo căng đến cực hạn, nhưng trong dạ dày đã chẳng còn gì để nôn ra. Nước mắt và nước mũi trào ra, nhếch nhác đến mức chính tôi cũng không dám soi gương.

Khóc đủ rồi, tôi bỗng thấy đầu óc mình trống rỗng.

Không còn đau, không còn giận, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo.

Tôi lảo đảo đứng dậy, bắt đầu thu dọn hành lý.

Ngày dọn đến đây, tôi mang theo bao nhiêu kỳ vọng – về một mái nhà, về một danh phận, về một tương lai tưởng như đã nắm chắc trong tay.

Ngày rời đi, chỉ còn lại dáng vẻ chật vật và thảm hại.

Nghĩ đến đó, tôi không nhịn được bật cười. Tiếng cười khàn khàn, vỡ vụn, đầy chua chát.

Điện thoại vang lên một tiếng thông báo.

Là mẹ của Lục Minh Triết.

Bà vừa đăng một bài trên mạng xã hội.

“Con dâu thật là hiếu thảo.”

Trong ảnh là căn nhà cũ của nhà họ Lục. Bàn ăn bày kín những món nóng hổi, khói còn bốc lên nghi ngút.

Không phải do tôi nấu.

Nếu là trước kia, tôi nhất định sẽ nghĩ rằng Lục Minh Triết cố ý lấy danh nghĩa của tôi mang đồ ăn đến cho mẹ anh, muốn kéo gần quan hệ giữa tôi và bà. Thậm chí khi gặp anh, tôi còn sẽ cười cười khen anh một câu.

Nhưng lúc này, tôi đã hiểu rất rõ.

Người con dâu trong miệng bà ấy, vốn dĩ không phải là tôi.

Tôi chỉ là một kẻ thứ ba bị lừa gạt suốt bảy năm trời.

Nửa đêm, tôi kéo vali rời khỏi căn phòng tân hôn của chúng tôi.

Ngoài phố vắng lặng, đèn đường kéo dài bóng tôi trên mặt đất, méo mó và cô độc. Tôi lang thang không mục đích, không biết nên đi đâu, cũng không biết mình còn có thể đi đâu.

Đúng lúc ấy, điện thoại lại đổ chuông.

Là ba gọi.

“An Nhiên,” giọng ba vang lên ở đầu dây bên kia, “ba nghe bên Minh Triết nói, hai đứa có chút cãi vã phải không?”

Vừa nghe thấy giọng ba, sống mũi tôi lập tức cay xè, hốc mắt nóng rực như bị ai đó đổ thẳng nước sôi vào.

Nhưng tôi không dám khóc.

Sợ ba lo lắng, tôi chỉ có thể cắn chặt môi, cố gắng giữ cho giọng mình không run lên.

Giọng ba vẫn đều đều vang lên ở đầu dây bên kia, trầm ổn và quen thuộc.

“Minh Triết đối xử với con thế nào, cả nhà mình đều nhìn thấy.”

“Con nói xem, bao nhiêu năm nay, nó đã từng để con chịu thiệt bao giờ chưa?”

Tốt đến mức nào ư?

Là khi vừa tốt nghiệp, ba mẹ anh kiên quyết phản đối chúng tôi, anh vẫn không do dự cắt đứt với gia đình giàu có phía sau, lựa chọn ở bên tôi.

Là từ một thiếu gia quen sống trong nhung lụa, anh theo tôi chen chúc trong căn phòng trọ chật hẹp dưới tầng hầm ẩm lạnh, chưa từng than vãn nửa câu.

Là mỗi đêm tôi tăng ca đến khuya, dù bản thân cũng đang chật vật khởi nghiệp, anh vẫn đứng đúng giờ dưới tòa nhà chờ tôi, tay xách phần ăn khuya còn ấm nóng.

Là mỗi lần đi xã giao bị ấm ức, anh đều tự điều chỉnh tâm trạng ngay trên xe. Để khi mở cửa bước vào nhà, vẫn là nụ cười dịu dàng quen thuộc, không để bất kỳ sóng gió nào chạm đến tôi.

Những chi tiết vụn vặt ấy, từng chút từng chút, đã ngấm sâu vào cuộc sống của tôi.

Giờ đây lại giống như những thước phim quay chậm – rõ ràng đến tàn nhẫn – lần lượt lướt qua trong đầu.

Anh yêu tôi.

Điều đó là thật.

Nhưng anh đã kết hôn với người khác.

Điều đó… cũng là thật.

“An Nhiên, con vẫn đang nghe chứ?”

Giọng ba kéo tôi ra khỏi dòng hồi tưởng.

“Con nghe đây, ba.”

Tôi đáp khẽ, cổ họng khô rát.

“Ba, con…”

Tôi muốn nói hết. Muốn kể cho ba nghe tất cả những gì đã xảy ra tối nay.

Nhưng lời vừa chạm đến môi, cổ họng tôi đã như bị thứ gì đó chặn cứng.

Tôi phải nói thế nào đây?

Nói rằng con gái ba đã bị lừa suốt mười năm, làm kẻ thứ ba bảy năm mà không hề hay biết?

Nói rằng người con rể hoàn hảo trong mắt ba, thực chất đã kết hôn với người khác từ bảy năm trước?

“An Nhiên, ba có chuyện cần nói với con.”

Tôi còn chưa kịp mở lời, ba đã tiếp tục.

“Một tháng nữa, mẹ con phải làm phẫu thuật bắc cầu động mạch vành.”

Tất cả những tủi hờn nghẹn nơi cổ họng tôi lập tức đông cứng lại.

“Bác sĩ nói, trước và sau phẫu thuật, cảm xúc không được dao động quá mạnh.”

“Nếu không, sẽ rất nguy hiểm.”

Giọng ba chậm lại, thấp đi.

“Cho nên An Nhiên, coi như ba cầu xin con.”

“Dạo này, trong nhà phải yên ổn.”

“Tuyệt đối không thể để mẹ con lo nghĩ thêm bất cứ chuyện gì nữa.”

Ba còn dặn dò tôi rất nhiều – bảo tôi giữ gìn sức khỏe, đừng thức khuya, nói chuyện cho rõ ràng với Lục Minh Triết.

Nhưng tôi đã không còn nghe thấy gì nữa.

Trong tai chỉ còn lại tiếng ù ù, như sấm dội, chấn động không ngừng.

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi không kìm được nữa.

Similar Posts

  • Công Lược Nam Chính

    Sau khi thất bại trong nhiệm vụ “cưa đổ nam chính”, tôi tùy tiện tìm một người bình thường để cưới.

    Nhưng chưa đến nửa năm sau khi kết hôn, hệ thống lại xuất hiện:

    【Ký chủ, nam chính đang điên cuồng tìm cô, nếu tiếp tục thế này thế giới sẽ sụp đổ mất. Cô có thể đi gặp anh ta một chút không?】

    Tôi nể tình cũ nên đồng ý.

    Nhưng hôm sau, tôi lại nhìn thấy chồng mới cưới của mình… ngay trong nhà của nam chính.

    Tôi sững người: “Sao anh lại ở đây?”

    Anh ấy nhìn chằm chằm vào khẩu súng tôi đang dí vào trán nam chính, im lặng.

    “…Cô đang cầm súng của tôi đấy.”

  • Trùng Sinh Ba Mươi Năm, Tôi Lật Ngược Thế Cờ Thương Trường

    Tôi không thể ngờ rằng, khi bước vào tuổi trung niên, cuộc đời lại giáng cho tôi một đòn nặng nề đến vậy.

    Gần đây, chính sách kéo dài thời gian nghỉ hưu vừa được công bố khiến tôi chán nản vô cùng.

    Nghĩ đến cảnh mình còn phải cầm cự thêm vài năm trong công việc bận rộn này, tăng ca và chịu áp lực vô tận, tôi chỉ biết thở dài ngao ngán.

    Về đến nhà, tôi không kìm được mà than thở với chồng, cứ ngỡ anh ấy sẽ an ủi tôi đôi chút, nào ngờ lại tỏ ra khó chịu, còn mỉa mai trên WeChat: “Ai mà chẳng vậy, chỉ có em là nhõng nhẽo thôi.”

    Khoảnh khắc ấy, tôi như bị tạt cả xô nước lạnh vào mặt, lòng nghẹn đắng.

    Để giải khuây, tôi hẹn cô bạn thân đi dạo phố.

    Giữa dòng người tấp nập, tâm trạng tôi vẫn nặng trĩu.

    Bất chợt, tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của chồng, anh đang lôi kéo cô bạn thanh mai trúc mã Hoàng Vân Tuyết bên lề đường.

    Cử chỉ thân mật của họ như mũi dao đâm thẳng vào mắt tôi.

    Đầu tôi trở nên trống rỗng, cơn giận và ấm ức trào lên.

    Tôi muốn lao tới chất vấn họ, nhưng còn chưa kịp bước thì một chiếc xe tải mất lái bỗng phóng điên cuồng, tôi không né kịp và bị hất văng ra xa.

    Có lẽ vì tôi chết quá đột ngột, hoặc cũng vì nỗi oán hận quá mạnh mẽ mà linh hồn tôi chẳng hề tan biến.

  • Gả Cho Kẻ Thù Của Phụ Thân

    Ta gả cho kẻ thù không đội trời chung của phụ thân ta.

    Hôm đó, phụ thân mặt mày âm trầm trở về phủ. Tuy rằng sắc mặt như vậy không phải hiếm thấy, nhưng lần này theo sau người vào phủ, lại là thánh chỉ tứ hôn.

    Nguyên lai là phụ thân lại cùng kẻ thù xưa – Nhiếp chính vương – cãi nhau đến mặt đỏ tía tai.

    Tiểu hoàng đế ngồi trên long ỷ thấy thế không đành lòng, muốn hòa giải.

    “Nhiếp chính vương tuy niên thiếu tài cao, nhưng chưa cưới thê thiếp, chẳng lẽ có tật kín?”

    “Ngự sử đại nhân lo xa rồi, bản vương thân thể khỏe mạnh!”

    “Đã như thế, trẫm nhớ ngự sử đại nhân có một nữ nhi, chi bằng…”

    Hai ánh mắt lạnh như băng cùng lúc quét qua, lặng như tờ.

    Rất nhanh, mười dặm hồng trang, vàng bạc châu báu, vải vóc gấm lụa tràn vào Tống phủ, cả kinh thành đều ngập tràn hỷ khí.

    Trước khi lên kiệu hoa, phụ thân ta khóc đến suýt nữa ngất xỉu.

  • Con Tôi Ngất Xỉu Vì Không Đóng Tiền Điều Hòa

    Con gái tôi bị say nắng ngất xỉu, tôi liền xé toang bộ mặt giả tạo của cô chủ nhiệm “trà xanh”.

    Năm học lớp 12 của con gái vừa mới bắt đầu đã phải đóng 2000 tệ tiền điều hòa.

    Vì bận công việc nên tôi không kịp nhìn thấy tin nhắn, thành ra là người đóng tiền cuối cùng.

    Nhưng vừa đóng xong thì nhà trường gọi điện báo rằng con gái tôi đã ngất xỉu vì say nắng.

    Tôi hoảng hốt như lửa đốt trong lòng, vội vàng bỏ dở công việc, lái xe đến bệnh viện.

    Nhìn con gái nằm yếu ớt trên giường bệnh, tôi tức giận gọi điện chất vấn cô chủ nhiệm.

    Thế nhưng giọng điệu của cô ta lại vô cùng thờ ơ.

    “Điều hòa chỉ dành cho những học sinh đã đóng tiền. Con gái chị chưa đóng, nên tôi chỉ có thể cho em ấy ra đứng ngoài lớp nghe giảng.”

    Tôi choáng váng. Ba năm qua, lớn nhỏ đủ loại khoản phí tôi đã đóng hơn ba vạn tệ, thậm chí đến Tết còn đặc biệt chuẩn bị một phần quà hậu hĩnh cho cô chủ nhiệm.

    Ngay giây sau, cô ta còn ra tay trước, trắng trợn bóp méo sự thật trong nhóm phụ huynh.

    “Tôi biết mọi người có ý kiến về việc thu phí, nhưng đây là quy định của nhà trường. Có vài phụ huynh không chịu phối hợp công việc, làm chậm trễ việc học của con cái. Không cần phải gọi điện riêng mắng tôi như vậy…”

    Phụ huynh trong nhóm lập tức phẫn nộ, những lời chửi rủa khó nghe tràn ngập màn hình chỉ trong chớp mắt.

    Cuộc điện thoại vừa rồi tôi đã ghi âm lại, còn lịch sử trò chuyện trong nhóm cũng đã sao lưu.

    Tôi thật muốn hỏi người cậu đang làm ở Sở Giáo dục của mình rằng: từ bao giờ trường học lại biến thành nơi vơ vét tiền bạc như thế?

    ……

  • Gia Tộc Trong Bóng Tối

    Tôi và chồng là hộ nghèo nhất trong làng.

    Anh ấy đi lại khó khăn, bố mẹ chồng thì ốm yếu.

    Con trai duy nhất của chúng tôi, khi chưa đầy hai tuổi, bị sốt cao mà không có tiền chữa, rồi mất đi.

    Khi lũ ập tới, tôi cõng chồng trên lưng, từng bước gắng gượng leo lên núi.

    Mẹ chồng vừa khóc vừa hô sau lưng:

    “Thanh Thanh, đừng lo cho nó nữa, mau tự mình chạy đi!”

    Tôi cắn răng, không buông.

    Sức tôi sắp cạn kiệt, thì chồng bỗng động đậy. Anh tự cởi dây, bước xuống nước.

    Đúng lúc ấy, một chiếc trực thăng hạ xuống ngay trên đầu.

    Bố mẹ chồng, vốn “ốm yếu”, lại thoăn thoắt trèo lên như chưa từng bệnh tật.

    Chồng tôi đưa tay về phía tôi, giọng thản nhiên như nói chuyện thường ngày:

    “Bài kiểm tra kết thúc rồi, lên đi, anh đưa em đi gặp con trai.”

  • Ba Năm Si Tình Đổi Lấy Một Đời Vô Ưu

    Không ai biết, vào ngày phu quân ta đỗ bảng vàng, chàng từng nói: hôn sự giữa ta và chàng, không thể tính là thật.

    Cũng chẳng ai hay, Hứa Túc chính là trượng phu của ta.

    Thím hàng xóm tốt bụng khuyên ta nên tái giá.

    Ta chẳng dám giấu giếm, đành nói: “Ta là quả phụ.”

    Đến ngày tái giá, Hứa Túc cưỡi ngựa mà đến, hất tung cả mâm cỗ ngon lành, giận dữ quát lớn:

    “Nàng coi ta là người chết rồi sao?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *