Đại Ca Hắc Đạo Là Một Tiểu Mỹ Nhân Hay Khóc

Đại Ca Hắc Đạo Là Một Tiểu Mỹ Nhân Hay Khóc

Tôi vốn là thư ký thân cận của một đại lão hắc đạo, lúc nào cũng làm việc tận tụy, cung kính hết mình.

Thế mà vừa chợp mắt một cái, tỉnh dậy đã thấy mình xuyên đến tận bảy năm sau.

Tôi vẫn theo thói quen cũ, đối xử với đại lão một cách xa cách và đầy lễ nghi.

Giây tiếp theo, vành mắt người đàn ông đỏ hoe: “Mẹ kiếp, rốt cuộc anh sai ở đâu?”

Tôi lắc đầu phủ nhận, cẩn trọng cân nhắc từng câu chữ, giọng điệu vừa cung kính vừa lạnh lùng.

Anh ta nghe xong thì khóc sưng cả mắt: “Lại không yêu nữa rồi? Là ai từng khen lúc anh khóc trông rất giống ‘tiểu mỹ nam’ hả?”

Tôi: “…”

Sao không ai nói với tôi rằng vị đại lão sát phạt quyết đoán này lại có cơ địa “hở tí là khóc” thế này?

01

Mệt quá.

Lưng đau chân mỏi.

Vừa tỉnh dậy, tôi đã thấy mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc.

Chẳng cần nghĩ cũng biết vừa trải qua một trận “ác chiến” dữ dội thế nào.

Tôi lồm cồm bò dậy, nghe tiếng mở cửa liền quay đầu nhìn lại. Là Túc Thừa.

Anh ta nhướng mi nhìn tôi một cái lạnh nhạt, tùy tiện nói: “Anh đến công ty trước đây.”

Tôi vội vàng chạy lại, thuần thục thắt cà vạt cho anh ta.

Vẫn cung kính và lễ phép như mọi khi: “Vâng, em thu xếp xong sẽ đến ngay ạ.”

Bàn về đạo đức nghề nghiệp của một thư ký thân cận, chính là giây trước còn “mây mưa” nồng nhiệt, giây sau đã có thể mặc bộ đồ công sở bước đi hiên ngang như gió.

Túc Thừa khựng lại, ánh mắt nhìn tôi vô cùng quái dị: “Em tưởng làm thế này là anh sẽ đồng ý với em sao?”

Đầu tôi đầy dấu chấm hỏi.

Đồng ý cái gì? Chẳng lẽ trong lúc đầu óc đang mụ mẫm, tôi đã đưa ra yêu cầu quá đáng nào với anh ta sao?

Chuông cảnh báo của kiếp làm thuê vang lên, tôi lập tức nhận lỗi: “Xin lỗi anh, em nói linh tinh đấy ạ.”

Biểu cảm của Túc Thừa càng thêm vặn vẹo, im lặng hồi lâu mới thốt ra một câu: “Thế em hôn anh một cái đi.”

Hôn ai cơ? Tôi hôn á?

Dù tôi và Túc Thừa giữ mối quan hệ này mới hơn một tháng, nhưng cũng chưa đến mức thân mật tới mức hôn môi chứ nhỉ? Hơn nữa tôi nhớ rõ lúc mới bắt đầu, Túc Thừa đã tuyên bố thẳng thừng: “Lên giường thì được, hôn môi thì miễn.”

Trong lòng tôi dậy sóng dữ dội, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra bình tĩnh.

Giây tiếp theo, tôi ngoan ngoãn in một nụ hôn lên môi anh ta.

Túc Thừa kinh ngạc trợn tròn mắt, nhìn tôi đầy vẻ không tin nổi.

Tôi giơ tay nhìn đồng hồ, dùng giọng điệu công sự nói: “Đại ca, thời gian sắp đến rồi, nên đi giao dịch thôi ạ.”

Hàng tuần vào giờ này, Túc Thừa đều dẫn theo một toán người đến tòa nhà OT làm giao dịch.

Cụ thể là gì thì tôi cũng không rõ lắm.

Sắc mặt Túc Thừa bỗng đen kịt lại: “Du Dư! Em còn định thử thách anh đến bao giờ nữa hả!”

Tôi bị mắng đến ngơ ngác.

Sợ giây tiếp theo anh ta rút súng ra lôi tôi đi mất, tôi lập tức đứng thẳng, cúi người 90 độ, giọng điệu xa cách: “Xin lỗi, em không nên tự tiện dò hỏi hành tung của anh.”

Tôi đang cúi đầu, chợt nghe thấy giọng nói run rẩy của Túc Thừa: “Mẹ kiếp, rốt cuộc anh sai ở đâu hả Du Dư?”

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt đỏ hoe ngập nước của Túc Thừa.

Trông cứ như giây sau là có thể khóc òa lên được ấy.

“Không… không phải đâu….”

Nghe xong, mắt Túc Thừa càng đỏ hơn.

Anh ta hít một hơi thật sâu, ép mình phải trấn tĩnh: “Em vẫn còn để tâm chuyện anh coi em là món đồ chơi suốt ba năm qua đúng không?”

Lần này đến lượt tôi “đứng hình”. Chẳng phải tôi mới làm thư ký thân cận có một tháng sao? Đào đâu ra ba năm chứ.

Nhưng lúc này tôi không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ nữa, vì Túc Thừa khóc thật rồi.

Vâng, đúng thế đấy.

Cái vị Túc Thừa lừng lẫy giới hắc bạch chỉ cần giậm chân một cái là cả thành phố rung chuyển, giờ đang đứng trước mặt tôi rơi nước mắt lã chã.

Lúc mới nhậm chức, tôi cũng đâu có được học khóa “dỗ sếp nín khóc” đâu cơ chứ.

“Đại… đại ca, đừng khóc mà, khóc lên trông không đẹp đâu.” Tôi lắp bắp khuyên nhủ.

Nghe xong, Túc Thừa càng suy sụp hơn: “Lại không yêu nữa rồi? Là ai từng khen lúc anh khóc trông rất ‘tiểu mỹ nam’ hả?”

02

Cuối cùng Túc Thừa cũng rời đi vì một cuộc điện thoại khẩn.

Trước khi đi, anh ta còn hôn tôi ngấu nghiến mấy cái, đe dọa bằng giọng mũi còn vương tiếng khóc: “Đợi anh tối nay về xử em.”

Anh ta đi rồi tôi mới có thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ.

Nhìn lại năm tháng trên lịch, tôi mới bàng hoàng phát hiện giờ đã là bảy năm sau rồi.

Rõ ràng hôm trước tôi còn là một cô thư ký bình thường mà.

Đối với ký ức trống rỗng của bảy năm qua, tôi nhất thời thấy hơi lo âu.

Xuống lầu, tôi gặp lại người quen – dì Lý.

Tôi bèn lân la hỏi dì về những chuyện đã xảy ra trong bảy năm này.

Nghe xong, tôi chỉ còn biết chấn động và chấn động.

Hóa ra tôi và Túc Thừa đã kết hôn được ba năm, thậm chí con trai cũng đã bốn tuổi rồi.

Sự thật “ngủ dậy một giấc bỗng nhiên làm mẹ” khiến tôi đờ đẫn hồi lâu.

Người ta xem video tua nhanh mười lần đã đành, đây cuộc đời tôi cũng tua nhanh gấp mười luôn à? Vậy là tôi đã “thăng cấp” từ thư ký nhỏ lên làm phu nhân thành công rồi sao?

Mãi một lúc sau tôi mới mở lời: “Vậy đại ca… à không, Túc Thừa sao tâm trạng lại tệ thế ạ?”

Dì Lý ngạc nhiên: “Phu nhân, cô quên rồi sao? Tối qua cô và tiên sinh đã cãi nhau một trận kịch liệt, thậm chí cô còn đòi ly hôn nữa cơ mà.”

Ai? Tôi á? Tôi chán sống rồi hay sao mà còn đòi ly hôn?

Thấy tôi im lặng, dì Lý lại lải nhải tiếp: “Theo tôi thấy, phu nhân là do quá thương con thôi, cũng khó trách tiên sinh không vui. Thực ra để thằng bé sang ở với bà nội cũng tốt mà, cho bà cháu bồi đắp tình cảm.”

Tôi gãi đầu.

Vậy ra tôi vì đứa con trai “từ trên trời rơi xuống” kia mà đối đầu với Túc Thừa?

Tôi lại ướm hỏi: “Lúc nãy tôi lỡ lời nhắc lại chuyện giao dịch ở tòa nhà OT trước mặt anh ấy…”

Dì Lý vỗ đùi cái “bép”: “Ôi phu nhân ơi cô lú lẫn rồi à! Tiên sinh đã rửa tay gác kiếm không làm mấy vụ đó từ lâu rồi. Hồi đó cô với tiên sinh vì chuyện này mà cãi nhau nảy lửa đấy, cô quên rồi sao?”

Tôi kinh ngạc há hốc mồm.

Thảo nào lúc nãy Túc Thừa nói là đến công ty.

Hóa ra người ta đã làm ăn chân chính rồi.

Tôi mỉm cười, thân thiết hỏi dì Lý: “Mạn phép hỏi một câu, tại sao Túc Thừa bỗng dưng lại bỏ không làm nữa ạ?”

Dì Lý nhìn tôi với ánh mắt vô cùng quái lạ, dì hơi ngập ngừng đáp: “Phu nhân… chẳng phải hồi đó cô nói sợ ảnh hưởng đến việc con trai thi công chức sao?”

03

Dì Lý hối hả nấu một nồi canh bảo tôi đích thân mang đến công ty cho Túc Thừa.

“Phu nhân, chuyện này là cô sai rồi, cô cứ xuống nước một lần đi.”

Nghe xem, nói cứ như tôi là kẻ cao ngạo lắm không bằng.

Dù chưa thấu triệt được chuyện gì đã xảy ra trong bảy năm qua, nhưng rõ ràng bây giờ Túc Thừa đang trong cơn giận dỗi.

Tôi cũng chẳng muốn tối về lại phải dỗ dành anh ta như dỗ trẻ con.

Đến công ty, lập tức có người nhận ra tôi, cung kính mời tôi vào thang máy.

Nhìn những đồng nghiệp mà hôm trước còn ngồi tán dóc, nay lại nhìn tôi đầy kính trọng, tôi thấy hơi không tự nhiên.

“Chim sẻ hóa phượng hoàng” kiểu này có chút sợ độ cao nha.

Đến tầng 18, tôi nghe thấy tiếng xì xào bàn tán: “Trời ơi Du Dư đến công ty kìa!”

“Cũng mấy năm rồi nhỉ, đây là lần đầu tiên cô ấy đến đưa cơm cho Túc tổng đấy!”

“Xong rồi, buổi họp chiều nay Túc tổng lại phải đeo kính râm cho xem.”

“Sao thế?”

“Ngốc thế, vợ lần đầu mang cơm đến cho mình, chẳng lẽ lại không cảm động phát khóc à?”

Tôi giật giật khóe miệng.

Hóa ra tất cả mọi người đều biết Túc Thừa có cơ địa “hễ động tí là khóc”?

Trong đầu tôi đang hình dung ra cảnh tượng Túc Thừa đeo kính râm đi họp đầy trừu tượng, nên nhất thời quên mất việc gõ cửa.

Vừa đẩy cửa vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ tại chỗ.

Trong văn phòng, một người phụ nữ cởi trễ hàng cúc áo sơ mi, vòng một lấp ló đang hướng về phía Túc Thừa ngồi trên ghế.

Ngược sáng nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ta.

Gần như ngay lập tức, tôi đóng sầm cửa lại, ôm ngực thở dốc.

Mẹ ơi! Gặp rắc rối lớn rồi.

Tôi đụng ngay cảnh Túc Thừa đang tâm sự với “tiểu tam” rồi!

Similar Posts

  • Yêu Nhầm Idol, Cưới Nhầm Thiếu Gia

    Trên chương trình truyền hình thực tế. Tôi bị yêu cầu gửi tin nhắn cho người từng dính tin đồn tình ái với mình ba năm trước: “Ra đây hôn một cái.”

    Phía bên kia trả lời ngay lập tức: “Lên đường rồi.” “Đang ở đâu?”

    Khán giả thì náo loạn. Còn tôi thì đơ người. Không phải… anh này chẳng phải đã chặn tôi từ lâu rồi sao?

    MC hỏi cảm nghĩ của tôi lúc này. Tôi: “Muốn tát cho anh ta một phát cho tỉnh ra, nhưng nghĩ lại… thôi vậy.”

    Bình luận bay đầy màn hình: 【Không dám tát, sợ anh ta hiểu lầm là phần thưởng rồi tiện thể liếm thêm cái nữa?】

  • Bữa Cơm Tất Niên Không Ngon

    Trong bữa cơm tất niên, mẹ tôi phát cho hai đứa cháu trai mỗi đứa một ngàn tệ tiền mừng tuổi.

    Đến lượt con gái tôi, bà lại chỉ đưa một tấm hình năm trăm tệ.

    Cả nhà ôm bụng cười nghiêng ngả, ai nấy đều khen mẹ tôi hiện đại, biết đùa vui.

    Chỉ có con bé đỏ hoe mắt, rưng rưng nước mắt.

    Tôi lên tiếng trách mẹ thiên vị.

    Mẹ tôi gục xuống bàn khóc, nói chỉ là trêu chọc một chút mà thôi.

    Anh cả mắng tôi nhỏ mọn, không biết đùa.

    Em gái thì đe dọa bắt tôi quỳ xuống xin lỗi mẹ.

    Cha tôi rút roi mây, định thi hành gia pháp.

    Tôi giận đến mức lật cả bàn ăn, đuổi họ ra khỏi nhà mình.

    Về sau cha mẹ bệnh phải nhập viện, gọi tôi đến trả tiền thuốc.

    Tôi thẳng tay ném cho họ một nghìn tấm hình tiền năm trăm tệ.

    “Dùng thoải mái đi, chưa đủ thì tôi còn nhiều lắm.”

  • Nơi Nào Có Bà, Nơi Đó Là Nhà

    Lúc tôi ba tuổi, cha mất, mẹ đi lấy chồng, bà nội đón tôi về nuôi.

    Bà cụ tiết kiệm cả đời, gom góp hết số tiền dành dụm cho tôi đi học,còn bản thân thì mắc bệnh suy thận, thoi thóp từng hơi thở.

    Năm tôi mười chín tuổi, từng làm kiểm soát an ninh tàu điện ngầm, từng livestream bán hàng xấu hổ đến mức không dám nhìn gương

    Có người donate bắt tôi hít đất năm trăm cái, tôi làm đến mức nôn mửa.

    Bảo tôi ăn sâu, tôi nhắm mắt mà cho vào miệng.

    Tôi từng đạp lòng tự trọng xuống đất để kiếm tiền,sau này lại dùng tiền mua lại lòng tự trọng của mình.

    Ngoảnh đầu nhìn lại, con thuyền nhỏ đã vượt muôn trùng núi non.

  • Lâm Hạ

    Hạ Hạ, tám trăm tệ đủ không? Không đủ thì anh chuyển thêm cho em.

    Lâm Hạ nhìn vào ghi chép chuyển khoản trên màn hình điện thoại, cả người cô cứng đờ.

    Tám trăm tệ.

    Chồng cô – Cố Bắc Thành – một đại gia thương trường sở hữu hàng chục tỷ, chuyển cho cô tám trăm tệ tiền sinh hoạt.

    Mà chỉ mười phút trước, cô vô tình thấy một khoản chuyển khoản khác của anh ta – chuyển tám nghìn vạn (80 triệu tệ) cho một người tên là “Tiểu Ngọt Ngào”.

    Ghi chú viết: “Bảo bối vất vả rồi, đây là khoản còn lại của căn biệt thự mà em muốn.”

    Tay Lâm Hạ bắt đầu run lên.

  • Hôn Ước Với Con Rắn Đen

    Ông nội tôi là một thầy bói giỏi, năm tôi năm tuổi đã đoán tôi là đứa đoản mệnh.

    Để tôi sống lâu hơn, ông dẫn tôi khi mười tuổi lên núi cầu thân.

    Đối tượng đã chọn sẵn rồi.

    Trên đỉnh núi sau làng có một cây hòe cổ thụ, ít nhất cũng ngàn năm tuổi.

    Ông nội nói: “Tiểu Vân à, con đính hôn với cây hòe này thì sẽ không chết yểu.”

    Tôi ngơ ngác gật đầu, hít sâu hương lá hòe thanh mát.

    Cưới cây hòe, cảm giác cũng khá tốt đó chứ!

    Nhưng ông nội tôi chỉ là thầy bói nửa mùa, làm phép một hồi cuối cùng tự làm mình khóc luôn.

    “Vân Nhi ơi!! Ông xin lỗi con!!” – ông ôm tôi gào khóc.

    “Sao vậy ạ?”

    Lúc đó tôi vẫn chưa hiểu vấn đề nghiêm trọng thế nào.

    Chỉ thấy ông nội run rẩy chỉ tay, trên cành hòe có một con rắn đen dài hơn hai mét đang lè lưỡi nhìn tôi.

  • Lời Hứa Năm 18 Tuổi Full

    Những năm tháng tồi tệ nhất của Tần Phong, là tôi luôn ở bên cạnh anh ấy.

    Chúng tôi từng sống chung trong một căn hầm, nửa đêm nắm tay nhau đi ăn đồ ăn vỉa hè giảm giá, cùng nhau ôm chặt trên chiếc giường gỗ cũ kêu cót két, quyến luyến đến tận cùng.

    Mỗi đêm khó khăn, Tần Phong đều siết chặt tôi trong vòng tay trên chiếc giường gỗ ấy, liên tục hứa hẹn với tôi:

    “Thời Vi, chờ anh thành công rồi, nhất định sẽ cho em một đám cưới linh đình nhất, rước em về nhà thật phong quang.”

    Tần Phong đã nói dối.

    Sau này anh ấy thật sự thành công, nhưng bên cạnh lại toàn mỹ nữ vây quanh, thời gian về nhà cũng càng lúc càng muộn.

    Cho đến khi tôi cầm hóa đơn viện phí đến tìm anh, nghe bạn bè anh trêu chọc rằng khi nào thì cưới tôi.

    Tôi lại nghe thấy anh nói:

    “Chỉ cần nhìn thấy cô ta là tôi lại nhớ đến những ngày tháng đó. Cô ta giống như căn hầm năm xưa, vừa bẩn vừa ghê tởm.”

    Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, thì ra lời hứa năm mười tám tuổi mãi mãi cũng chỉ dừng lại ở tuổi mười tám.

    Chiếc lồng được tạo nên từ lời hứa nhân danh tình yêu, rốt cuộc cũng chỉ nhốt mỗi mình tôi ở lại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *