Gả Nhầm Đối Đầu, Lại Được Sủng Lên Trời

Gả Nhầm Đối Đầu, Lại Được Sủng Lên Trời

Chỉ vì một cơn ác mộng, ta quyết định gả cho kẻ tử đối đầu của ca ca — Cẩm y vệ chỉ huy sứ Ngụy Trì.

Nghe xong, Ngụy Trì nổi giận lôi đình:

“Thứ gì cũng dám mơ tưởng gả cho ta? Xem ra là chán sống rồi!”

“Từ hôn! Lão tử muốn từ hôn!”

Ta sợ hắn làm hỏng đại sự.

Vội vàng tiến lên.

Bốn mắt chạm nhau.

Ngụy Trì bỗng nhiên ho khan, vẻ mặt có chút không tự nhiên:

“Khụ khụ… thì ra là nàng.”

“Thực ra quan hệ giữa ta và ca ca nàng cũng không đến mức tệ như vậy, lần trước đâ/m hắn một lỗ lớn… thuần túy chỉ là ngoài ý muốn.”

“À phải rồi, nói đến ‘lớn’… thật ra chỗ đó của ta cũng khá là…”

1

Ta đã mơ một giấc mộng dữ vô cùng chân thực.

Trong mộng…

Ca ca lại cấu kết với Hồ nhân.

Còn trộm bản đồ bố phòng dâng cho nước Hồ.

Sự việc bại lộ.

Ca ca một kiếm t/ự vẫ/n.

Còn ta, muội muội ruột thịt, trở thành mục tiêu chỉ trích của thiên hạ.

Bị sung vào Giáo Phường Ty.

Đêm đầu tiếp khách.

Ta định c/ắn lư/ỡi t/ự tậ/n.

Nhưng nam nhân đã mua ta lại thô bạo nhét ngón tay vào miệng ta.

Ngay sau đó…

Ta liền bị đ//ánh ngất.

2

Tỉnh mộng.

Ta ôm lấy lồng n/gực đang đập dồn dập.

Chợt thấy thật nực cười.

Ca ca là vị thủ phụ trẻ tuổi nhất triều này.

Tiền đồ vô lượng.

Sao có thể nghĩ quẩn mà làm ra chuyện như vậy?

Hơn nữa trong mộng còn nói…

Sau yến thưởng hoa, huynh ấy sẽ lập tức lên đường đến Lương Châu.

Bước vào con đường ch//ết.

Nhưng hôm qua chính là yến thưởng hoa.

Ca ca còn cùng ta trở về phủ.

Thậm chí còn nói hôm nay nghỉ sẽ dẫn ta đi thả diều.

Nghĩ đến đây.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Liền gọi thị vệ trong phủ đến.

“Đi gọi ca ca đến đây, nói ta gặp ác mộng, phải mua một bộ trang sức hồng ngọc mới khỏi.”

Thị vệ thoáng khựng lại.

Cung kính đáp:

“Cô nương, Tạ đại nhân trời chưa sáng đã lên đường đến Lương Châu, nói là có việc quan trọng, không phải chính sự thì không được quấy rầy.”

Lời vừa dứt.

Nụ cười trên mặt ta lập tức cứng đờ.

3

“Thế nào gọi là không có chính sự thì không được quấy rầy? Tạ Huyền là ca ca ruột của ta, ta tìm huynh ấy còn cần lý do sao?”

Thị vệ do ca ca để lại vẫn giữ vẻ cứng rắn.

“Xin thứ lỗi, đây cũng là mệnh lệnh của đại nhân, thuộc hạ chỉ biết nghe lệnh hành sự.”

“Nếu cô nương rảnh rỗi, có thể ra ngoài dạo phố, bạc trong phòng kế toán tùy ý chi dùng.”

“Nếu thật sự có việc, ám vệ trong phủ cũng có thể điều động.”

Rõ ràng là chặn hết đường lui của ta!

Ta còn có thể dùng lý do gì để tìm ca ca nữa?

Ta tức giận chống nạnh:

“Vậy ngươi nói cho ta biết, huynh ấy đi Lương Châu có phải liên quan đến Hồ nhân không?”

Thị vệ nghe xong sắc mặt biến đổi.

Nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ lạnh lùng.

“Cô nương kim chi ngọc diệp, chuyện này không phải điều cô nương nên hỏi.”

Quả nhiên có vấn đề!

Ta sợ đến tim run lên.

Xong rồi.

Giấc mộng kia… e rằng là thật!

Không được.

Ta phải nghĩ cách gọi Tạ Huyền quay về, tránh xa nơi thị phi!

Trong tình thế sinh t/ử.

Ta nhanh chóng nghĩ ra một chủ ý tồi.

Cắn răng nói:

“Không phải nói có chính sự mới được tìm huynh ấy sao? Vậy ngươi nói với huynh ấy…ta sắp gả đi rồi.”

4

Thị vệ khẽ nhíu mày.

Nhưng giọng vẫn còn bình tĩnh.

“Cô nương vừa ý công tử nhà nào? Chỉ cần nhân phẩm đoan chính, đại nhân nhất định sẽ vui mừng cho cô.”

Nhớ đến người kia.

Khóe môi ta bất giác cong lên.

“Ngươi cũng biết người đó…chính là Cẩm y vệ chỉ huy sứ Ngụy Trì.”

Lời vừa dứt.

Ta rõ ràng thấy khóe miệng thị vệ giật giật.

“Cô nương không phải đang nói đùa chứ? Cả kinh thành ai mà không biết đại nhân từ trước đến nay không ưa Ngụy Trì, nói là t/ử đối đầu cũng không quá.”

“Hơn nữa hắn là kẻ thô lỗ, phẩm hạnh đáng lo, sao cô nương lại thích loại người như vậy?”

Ta liếc hắn một cái.

Bẻ ngón tay đếm:

“Ngươi không hiểu rồi, ta thích hắn da ngăm, thích uống rượu, rảnh là c/hửi t/hề, đó mới là nam nhân khí khái, hiểu không? Rất có sức hấp dẫn!”

“Hơn nữa hắn cao lớn cường tráng, e rằng cả kinh thành cũng không có ai rắn chắc hơn hắn, cơ bụng kia sờ vào… thôi, nói với ngươi ngươi cũng không hiểu.”

Nghe đến đây.

Sắc mặt thị vệ đã trắng bệch.

Không thể tin nổi nhìn ta:

“Ý cô nương là… chẳng lẽ cô nương đã cùng hắn…”

Ta đúng lúc e lệ mỉm cười.

Đưa tay xoa bụng dưới, nói:

“Biết đâu nơi này đã có kết tinh của tình yêu rồi, ca ca biết chắc sẽ rất vui.”

Thị vệ nghe xong.

Hai mắt trợn trắng, suýt nữa ngất xỉu.

Lớn tiếng hét:

“Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau đi bẩm báo đại nhân!”

5

Suy đi tính lại.

Ta càng thấy kế này quả thật khả thi.

Thế là thay y phục của quận chúa.

Cài lên đầu cây kim thoa vàng năm xưa hoàng hậu ban thưởng, rồi tiến cung.

Bệ hạ sau khi nghe thỉnh cầu của ta…

Dẫu có phần kinh ngạc.

Nhưng vẫn tỏ ý thấu hiểu.

Nhanh chóng hạ bút, ban thánh chỉ tứ hôn.

Hoàng hậu còn chu đáo giữ ta lại trong hậu hoa viên.

Nhẹ giọng hỏi ta có chuyện gì không nghĩ thông.

Ta dĩ nhiên không thể nói ra giấc mộng kia.

Chỉ mỉm cười, im lặng không đáp.

Hoàng hậu thấy dáng vẻ tiểu nữ nhi của ta.

Liền khéo léo khen một câu:

“Ánh mắt của con… cũng thật là độc đáo.”

Lúc rời đi.

Ta vừa hay gặp người nhà họ Ngụy vào cung lĩnh chỉ.

Vốn chỉ định nghe qua một chút rồi đi.

Không ngờ lại đúng lúc chứng kiến cơn giận dữ của Ngụy Trì….

“Thứ gì cũng đòi gả cho ta? Xem ra là chán sống rồi! Nàng ta chưa từng nghe danh lão tử sao?”

“Từ hôn! Lão tử nhất định phải từ hôn!”

Thấy Ngụy Trì định xông vào Ngự Thư Phòng.

Ngụy phụ liền giáng một cái t/át lên sau đầu hắn.

“Nghịch tử! Chớ có ở đây ăn nói hàm hồ!”

“Bệ hạ ban hôn cho ngươi là coi trọng ngươi, đối phương ắt là tiểu thư danh môn, ngươi còn có gì không hài lòng?”

Ngụy Trì cười lạnh:

“Danh môn khuê tú thì có thể gả cho ta? Vậy ta cưới cho xuể sao?”

Thấy Ngụy phụ lại sắp nổi giận.

Huynh đệ của hắn vội bước lên giảng hòa:

“Bá phụ, chuyện này cũng không thể trách hoàn toàn Ngụy huynh, dù sao nam nhân nào lại muốn cưới một nữ nhân mình không thích?”

Nhắc đến đây.

Ngụy phụ càng thêm đau đầu:

“Vậy thì hắn cưới một người mình thích về đi! Lớn đầu rồi còn chưa thành thân, ta còn thấy mất mặt!”

“Nhà bên họ Trình kia còn nhỏ hơn ta hai tuổi, cháu nội đã biết đi rồi!”

Ngụy Trì nghe vậy liền bật cười.

Nhe hàm răng trắng sáng:

“Người muốn có cháu, sao không nói sớm?”

“Từ mai trở đi, người đừng gọi ta là con nữa, cứ gọi ta là cháu là được.”

6

Ngụy phụ sững sờ hồi lâu.

Dường như hết cách.

Bèn nhét thánh chỉ vào tay Ngụy Trì.

Phất tay áo bỏ đi.

Nghe xong, ta cũng không khỏi tặc lưỡi.

Sớm đã biết Ngụy Trì là kẻ hỗn bất cần đời.

Nhưng nhìn vậy…

Quả thật là một tên vô lại.

Đây là lời mà người bình thường có thể nói ra sao?

Không được.

Ta tuyệt đối không thể để hắn làm loạn.

Phá hỏng kế hoạch của ta.

Nghĩ vậy.

Ta bước ra khỏi góc khuất.

Khẽ gọi:

“Ngụy Trì.”

Lời vừa dứt.

Thân hình cao lớn của hắn khựng lại.

Rồi hùng hổ tiến về phía ta.

“Ê, chính là ngươi muốn gả cho ta?”

Qua lớp mũ che.

Ta lặng lẽ quan sát khuôn mặt hắn.

Trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Ừm… ngoài việc hơi đen một chút.

Thì cũng coi như anh tuấn.

Chưa kịp mở lời.

Ngụy Trì đã lên tiếng trước:

“Ngươi cũng nghe rồi đấy, ta căn bản không muốn cưới thê, ngươi chắc cũng không muốn gả vào đây để thủ tiết sống đâu nhỉ?”

“Ngươi tự đi cầu bệ hạ thu hồi thành mệnh, hay để ta đi kháng chỉ từ hôn?”

“Thật ra ta thấy ngươi đi thì tốt hơn, khỏi đến lúc mất mặt, ngươi cũng khó coi.”

Thấy hắn đã nói đến mức này.

Ta đành dùng kế dự phòng.

Lén véo mạnh vào đùi một cái.

Rồi chậm rãi tháo mũ che.

Mắt đỏ hoe, khẽ nói:

“Ngụy đại ca… thật sự phải từ hôn sao?”

Bốn mắt chạm nhau.

Ngụy Trì lập tức đứng sững tại chỗ.

Như hóa thành tượng đá.

Similar Posts

  • Số Phận Con Người Ful

    Mẹ tôi là giáo viên ưu tú cấp tỉnh.

    Trước kỳ thi đại học, tôi bị tái phát trầm cảm.

    Bà tưởng mình hài hước:

    “Thật sự mẹ không có thời gian rảnh để chơi mấy trò con nít với con.”

    Rồi quay người đi bồi dưỡng cho mấy học sinh giỏi chuẩn bị thi Thanh Hoa, Bắc Đại.

    Tôi bị vứt trước cửa nhà bố — người đã ly hôn với mẹ và có gia đình mới.

    Một người phụ nữ “quê mùa” hất cằm nhìn tôi:

    “Ố dô, đứng đó làm gì đấy?”

    “Tự đi lấy bát mà ăn cơm.”

    “Bộ bát đũa màu hồng là của mày đó.”

  • Hoa Nở Một Ngày

    Trong bữa tiệc mừng sinh nhật lần thứ 66 của bà tôi, bà thản nhiên nói rằng mình muốn ly hôn, sẵn sàng hoàn thành tâm nguyện nhiều năm của ông nội.

    Ông mãi không quên được mối tình đầu của mình, lúc nào cũng chê bai bà không đủ tốt.

    Ông không cam lòng với cuộc hôn nhân này nhưng cũng chẳng có quyết tâm rời đi.

    Trái ngược với sự ầm ĩ của ông, bà thì gánh trên vai ơn nghĩa với cha mẹ và sự can ngăn từ con cái.

    Bà luôn nghĩ sẽ có một ngày ông thay đổi, nhìn ông như một đứa trẻ chưa lớn mà bao dung hết mực.

    Nhiều năm sau bà mới hiểu, con đường tương lai của mình đã bị người nằm cạnh tàn nhẫn hủy hoại, cuối cùng còn vì mối tình đầu của ông mà đẩy bà tới bờ vực sống chết.

    Các con bà rơi nước mắt đồng ý với tâm nguyện ly hôn của mẹ, cầu mong bà tỉnh lại.

    Sự hối hận của ông đến quá muộn.

  • Ký Ức Đau Thương

    Sau ba năm kết hôn và hành hạ lẫn nhau với Kỷ Bắc Thần, tôi mắc một căn bệnh không quá nghiêm trọng.

    Không nguy hiểm đến tính mạng,

    nhưng trí nhớ của tôi sẽ dần dần biến mất.

    Cho đến một ngày, sau khi Kỷ Bắc Thần lại một lần nữa làm tôi tổn thương thấu tim gan,

    tôi mơ hồ ngẩng đầu lên hỏi anh:

    “Anh… là ai vậy?”

  • Hôn Nhân Do Gia Đình Sắp Đặt

    Hạ Mục Dã cực kỳ phản cảm với chuyện hôn nhân do gia đình sắp đặt.

    Trước lễ đính hôn, anh ta từng nói:

    “Cho dù Kiều Vãn có cởi hết đồ đứng trước mặt tôi, tôi cũng sẽ không liếc nhìn cô ta một cái!”

    Tôi chính là Kiều Vãn.

    Sau này, hai bên gia đình cùng nhau ăn một bữa cơm.

    Hạ Mục Dã cả bữa mặt lạnh như tiền, không nhìn tôi lấy một lần.

    Cho đến lúc ra về, anh ta đi ngang qua tôi, vô tình ném áo khoác của mình lên vai tôi:

    “Mặc ít thế cũng vô dụng thôi! Dù cô có đẹp, dáng chuẩn, mắt to thì tôi cũng sẽ không vì bị gia đình ép mà cưới cô!”

    Tôi cúi đầu nhìn bộ đồ dài tay kín đáo trên người mình.

    Không biết anh ta có nghe thấy mình vừa nói gì không?

  • Chỉ Cần Được Ở Bên Anh

    Thầm thích Thịnh Tuấn đã ba năm, nhưng cuối cùng lại bị em trai anh ấy để mắt tới.

    Thế là cậu thiếu gia vốn luôn nổi loạn bỗng nhuộm tóc đen.

    Bỏ xe, từ bỏ luôn cả mấy trò thể thao mạo hiểm.

    Chỉ còn suốt ngày lẽo đẽo theo sau lưng tôi, ngọt ngào gọi một tiếng “Chị”.

    Ai cũng nhìn ra được cậu ấy thích tôi.

    Thịnh Tuấn cũng vậy.

    Thế nên anh ấy đưa tôi một tấm thẻ:

    “Thằng nhóc có chí tiến thủ là tốt, em dỗ nó chút đi.”

    Khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy chẳng còn gì thú vị nữa.

    Sau này, Thịnh Tuấn say rượu, ôm bụng làm nũng với tôi vì đau dạ dày.

    Nhưng rồi, giữa không gian yên tĩnh, lại vang lên một âm thanh ướt át.

    Anh ấy nghiến răng hỏi tôi đang ở bên ai.

    Tôi hít thở không đều, khẽ cười một tiếng.

    “Dỗ em trai anh đây.”

  • Một Kiếp Bình Yên

    Ta ch .t rồi, ch .t trong một đêm tuyết phủ trắng trời.

    Mái ngói vỡ nát của lãnh cung chẳng ngăn nổi gió lạnh c/ắt da, ta co mình trong chiếc chăn bông ẩm mốc, nghe tiếng nhạc lễ văng vẳng truyền đến từ nơi xa.

    Đêm nay là giao thừa, hoàng đế lại cùng bá quan văn võ mở tiệc linh đình, mà ta – kẻ từng là hoàng hậu cao quý, đến một bát cháo nóng cũng không cầu nổi.

    “Nương nương… Nương nương…” Giọng Yến Thu yếu ớt, nàng đã phát sốt ba ngày rồi, nay chỉ còn thoi thóp.

    Ta nắm lấy bàn tay khô gầy của nàng, nhớ lại quãng đường nàng theo ta từ Đông cung đến ngôi vị mẫu nghi thiên hạ, rồi lại cùng ta r/ơi xuống vự/c sâu không đáy. Một đời trung thành, cuối cùng lại nhận lấy kết cục thê lương thế này.

    “Nếu có kiếp sau…”

    Ta lẩm bẩm, cổ họng khô rát như có lửa đốt, “Nếu có kiếp sau…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *