Anh Trai Tôi Nuốt Sạch Tiền Tiêu Vặt Của Tôi

Anh Trai Tôi Nuốt Sạch Tiền Tiêu Vặt Của Tôi

Tôi và anh trai tôi , từ nhỏ đã không ưa gì nhau.

Bố mẹ theo kiểu nuôi dưỡng buông thả, chẳng quản mấy chuyện trong nhà, kết quả là chúng tôi càng lớn càng khó sống chung.

Năm tôi vừa vào đại học, tôi và anh mới rời nhà chưa được bao lâu.

Thì anh tôi nhận được cuộc gọi báo rằng gia đình xảy ra biến cố.

“Em gái, bố mẹ giờ đang dồn hết sức vào công ty, mình không thể trở thành gánh nặng được.”

“Từ hôm nay, chúng ta phải tự kiếm tiền nuôi sống bản thân.”

Nhìn vẻ nghiêm túc trên mặt anh, tôi không chút do dự gật đầu.

Suốt một năm trời, tôi cố gắng làm thêm cật lực.

Chỉ mong tiết kiệm được chút tiền, đỡ đần được phần nào cho bố mẹ.

Cho đến khi bố tôi đi công tác, tình cờ bắt gặp tôi đang giao đồ ăn.

“Như Như à! Con sao thế này? Tiền tiêu không đủ thì nói với bố một tiếng chứ!”

“Năm vạn chưa đủ thì bố cho con mười vạn mỗi tháng, đừng chịu khổ thế này nữa con ơi!”

1

Bố tôi là một doanh nhân, mẹ tôi là giáo sư tại học viện nghệ thuật.

Cả hai đều cực kỳ bận rộn, tôi và anh trai luôn bị nuôi theo kiểu thả rông.

Để tiện cho bố mẹ, dù tôi nhỏ hơn anh hai tuổi, vẫn phải học tiểu học cùng năm với anh.

Giang Duệ Vũ chẳng giống một người anh tí nào, suốt ngày chỉ biết trêu chọc tôi.

Vẽ con rùa lên áo đồng phục của tôi, khiến tôi đi đến đâu cũng bị người ta nhìn với ánh mắt kỳ quặc.

Cho nửa gói muối vào bát cơm của tôi, khiến tôi mặn đến mức nôn thốc nôn tháo.

Gọi tôi là “mụn ú” trước mặt bạn học, làm tôi bị chọc cười.

Tôi vốn đã nhỏ hơn các bạn hai tuổi, là đứa thấp bé, gầy nhất lớp.

Lúc nào cũng bị mấy bạn trai bắt nạt.

Nhưng anh trai tôi không những không giúp, còn hùa theo bọn họ.

Chỉ đến khi tôi khóc nức nở, anh ấy mới chịu dừng lại.

Tôi tuy ghét anh, nhưng dù sao anh ấy cũng là anh ruột của tôi.

Biết sao giờ? Nhịn thôi.

Tất nhiên tôi cũng chẳng phải dạng dễ bắt nạt, tôi biết phản công.

Anh tôi học lực trung bình, còn tôi là học sinh giỏi nhất lớp.

Mỗi lần anh chọc tôi, tôi sẽ giơ bảng điểm ra trước mặt anh mà huơ huơ.

“Giang Duệ Vũ, anh có chọc em thế nào, cũng là bại tướng dưới tay em thôi!”

Mỗi lúc như thế, anh ấy mới chịu ngoan ngoãn một chút.

Cứ thế, chúng tôi lớn lên trong những trận đấu khẩu, đấu trí, không ai nhường ai.

Cho đến khi thi đại học xong.

Tôi cứ nghĩ chắc chắn sẽ không học cùng trường với anh nữa, cuối cùng cũng thoát khỏi cái cảnh suốt ngày phải thấy mặt anh.

Ai ngờ, anh ấy lại đăng ký học lớp quốc tế ở chính trường tôi…

Như ma ám…

May mà không học cùng lớp, cũng đỡ phải thấy nhau suốt.

Chưa được bao lâu sau khi nhập học, anh ấy đột nhiên tìm tôi.

Tưởng anh lại định giở trò gì, tôi liền cảnh giác, bực bội hỏi:

“Lại định làm gì nữa?”

Nhưng lần này, anh trông rất lạ, cứ như vừa trải qua chuyện gì đó rất buồn.

Một lúc lâu không nói tiếng nào.

Tôi đẩy vai anh: “Anh, sao thế?”

Anh tôi ngẩn người, chậm rãi nói:

“Em gái… anh vừa nhận được thông báo, công ty của bố gặp vấn đề nghiêm trọng về tài chính.”

Lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt anh buồn đến vậy, thật sự như sụp đổ.

Tôi bất an hỏi lại: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Gương mặt anh đầy vẻ nặng nề.

“Công ty của bố phá sản rồi. Toàn bộ tiền của gia đình đều đã dùng để trả nợ.”

“Nhà mình hết tiền rồi. Thật sự là hết sạch rồi.”

2

Khi nghe tin gia đình phá sản, bản thân sắp trở thành sinh viên nghèo.

Tôi cảm thấy trống rỗng, như mất hồn mất vía.

Anh tôi đặt tay lên vai tôi.

“Em à, bố mẹ bây giờ đang dốc toàn lực vào chuyện công ty, mình không thể trở thành gánh nặng được.”

“Từ hôm nay, chúng ta phải tự kiếm tiền nuôi bản thân.”

Nhìn gương mặt nghiêm túc của anh, tôi gật đầu không chút do dự.

Tôi cam đoan: “Em sẽ cố gắng!”

Tôi làm đủ loại việc làm thêm.

Gia sư, phù dâu, chạy việc vặt…

Ngành nào có tiền là tôi làm.

Tuy vất vả, nhưng cảm thấy rất có thành tựu.

Thái độ của anh tôi với tôi cũng thay đổi.

Anh không còn chọc phá tôi nữa, chúng tôi không còn cãi nhau.

Anh trở nên rất quan tâm tôi, thường mang mì gói và bánh mì tiếp tế.

Giờ thì đúng là anh em hòa thuận, yêu thương nhau hết mực.

Similar Posts

  • Giang Lê

    Sau lễ đính hôn, đoạn video riêng tư giữa tôi và vị hôn phu bất ngờ lan truyền khắp cõi mạng.

    Vị hôn phu của tôi quả quyết rằng kẻ thù không đội trời chung của anh ta, Tống Sơn Lâm, đứng sau mọi chuyện, hắn đã đánh cắp điện thoại của anh ta.

    Tôi đứng bên ngoài phòng riêng, vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bạn bè vị hôn phu.

    “Dù cậu không muốn kết hôn, cũng không thể tung video đó ra ngoài được chứ.”

    “Cậu hiểu gì chứ, từ khi A Ninh về nước đã không vui, anh Thẩm chỉ đang cố gắng làm cô ấy vui vẻ thôi.”

    A Ninh, chính là bạch nguyệt quang mà vị hôn phu tôi đã yêu thầm suốt năm năm trời nhưng không có được.

    Vị hôn phu khẽ cười, hỏi người phụ nữ trong vòng tay: “Bây giờ em vui rồi chứ?”

    Tôi như rơi vào hầm băng, vừa quay người đã va vào một vòng tay lạnh lẽo.

    Người đàn ông ôm lấy eo tôi, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt.

    “Khóc cái gì? Giết chết bọn họ đi.”

  • Chồng Và Mối Tình Đầu Thường Xuyên Qua Lại

    Năm tôi kết hôn với Tống Yến Chu, tôi vừa mới tốt nghiệp.

    Anh hơn tôi bảy tuổi, sự nghiệp vững vàng, đối xử với tôi cũng rất tốt.

    Chuyện gì cũng đặt tôi lên hàng đầu, ngay cả khi cãi nhau, anh cũng luôn là người xuống nước dỗ dành tôi trước.

    Cho đến khi ảnh hậu kỳ cựu Tô Chi trở về nước, hai người họ bắt đầu thường xuyên qua lại.

    Tôi vô tình nhìn thấy cuốn nhật ký anh đánh rơi, mới biết hóa ra tất cả sự dịu dàng anh dành cho tôi, đều là do trước kia Tô Chi đã dạy cho anh.

    Vì Tô Chi, chúng tôi đã cãi nhau vô số lần.

    Lần cuối cùng, anh bỏ mặc tôi lại trong căn biệt thự nơi ngoại ô giữa trời tuyết gió mịt mùng.

    Tôi cuối cùng cũng chết tâm, đề nghị ly hôn.

    Nhưng Tống Yến Chu lại nhất quyết không đồng ý.

  • Sáu Mươi Vạn Và Một Tấm Vé Bỏ Trốn

    Cha dượng bạo hành đều là diễn kịch? Ném 600 nghìn tệ ép tôi bỏ trốn, còn nói mẹ tôi là giả!

    Cha dượng bạo hành đều là diễn kịch? Ném 600 nghìn tệ ép tôi bỏ trốn, còn nói mẹ tôi là giả!

    Đêm trước ngày thi đại học, cha dượng đã đánh tôi suốt năm năm bỗng gọi tôi vào phòng.

    Trong tay ông ta cầm một tấm thẻ ngân hàng và một vé tàu, dùng giọng điệu bình tĩnh chưa từng có nói:

    “Trong thẻ có sáu mươi vạn, sáng mai con đi ngay, vĩnh viễn đừng quay lại.”

    Tôi cứ tưởng cuối cùng ông ta cũng muốn đuổi tôi đi, trong lòng thậm chí còn thấy nhẹ nhõm.

    Nhưng những lời tiếp theo của ông ta khiến tôi cứng đờ tại chỗ:

    “Còn nữa, mẹ con không phải mẹ ruột của con. Bao năm nay, ta đánh con đều là giả vờ.”

    Tôi sững người: “Ý gì?”

    Ông ta nhìn tôi, trong mắt lần đầu tiên có vẻ áy náy:

    “Mẹ ruột của con vẫn còn sống, nếu ngày mai con không đi, bà ấy chắc chắn chết chắc.”

  • Thư Ký Tổng Giám Đốc

    Sau khi tổng tài độc thân thoát ế, tôi lại vô duyên vô cớ trở thành nữ phụ độc ác trong kịch bản.

    Bạn gái mới của anh ta mặc váy trắng, đầu cài hoa trắng, vừa khóc vừa quỳ trước mặt tôi:

    “Chị chính là thư ký của anh Trầm đúng không? Em xin chị hãy nhường anh ấy cho em, bọn em mới là chân ái.”

    Tôi hoảng hốt nhảy bật ra xa ba thước.

    Tôi đúng là thư ký của Cố Tử Trầm.

    Nhưng tôi còn là một đại thần quốc gia, vừa có nhan sắc vừa có trí tuệ, nắm giữ kỹ thuật cốt lõi của công ty!

    Điều quan trọng nhất là, giữa tôi và Cố Tử Trầm, trong sạch hoàn toàn! Trời đất chứng giám!

  • Vương Giả Quay Đầu

    Đế vương đã có người khác trong lòng, mà ta lại chen chân vào, cố chấp cầu duyên.

    “Quý phi họ Đường, nhẹ dạ nghe lời gian nịnh, kiêu căng mất đức, không giữ lễ nghi.”

    Ấy là lời phán quyết của Hoàng thượng – biểu ca của ta.

    Cuối cùng, ta bị phế truất danh vị, phụ thân bị cách chức, đại ca bị đẩy vào ngục.

    Ta khóc lóc đòi đến cầu xin cô mẫu, nhưng người đóng cửa không gặp.

    Sau khi tỉnh mộng, ta không còn dám gọi chàng là biểu ca, càng không dám yêu thương thiên tử.

    Vậy mà chàng lại nói, trong lòng chàng chỉ có ta.

    Ta cúi đầu xem bức họa trong tay.

    “Người thích ta nhiều lắm, mời người xếp hàng đi.”

  • Cảnh Sát Xuyên Vào Tiểu Thuyết: Tôi Là Khắc Tinh Nhà Họ Tô

    Một cặp vợ chồng nhà giàu tìm đến nhận người thân, nói rằng tôi mới thật sự là con gái của họ.

    Ngay lúc đó, trên đầu họ bỗng hiện ra một hàng chữ:

    【Đây chính là con gái ruột thật sao? Không ngờ lại là cảnh sát. Mà thằng Ba đăng ảnh thân mật với nữ số Ba trong nhóm… có bị bắt không nhỉ?】

    Hả?

    Ảnh thân mật á! Thân mật cỡ nào?

    Tôi xin số liên lạc của “anh Ba”, nhờ bộ phận kỹ thuật tra xem “ảnh thân mật” là gì.

    Ô hô, xem xong thì đúng là đủ bằng chứng bắt người.

    Từ đó trở đi, “bình luận trực tiếp” trên đầu người ta cứ thi nhau lộ tin:

    【Chị cảnh sát ơi, em tố cáo có người định dụ dỗ anh Hai chơi ma túy.】

    【Chị cảnh sát, mau về nhà, anh Cả đang ép nữ số Hai hiến thận cho “bạch nguyệt quang”.】

    【Chị cảnh sát, nam chính con riêng muốn giành gia sản, tính giết anh ruột.】

    Tôi mệt mỏi… nhưng lại được thăng chức.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *