Vương Giả Quay Đầu

Vương Giả Quay Đầu

Đế vương đã có người khác trong lòng, mà ta lại chen chân vào, cố chấp cầu duyên.

“Quý phi họ Đường, nhẹ dạ nghe lời gian nịnh, kiêu căng mất đức, không giữ lễ nghi.”

Ấy là lời phán quyết của Hoàng thượng – biểu ca của ta.

Cuối cùng, ta bị phế truất danh vị, phụ thân bị cách chức, đại ca bị đẩy vào ngục.

Ta khóc lóc đòi đến cầu xin cô mẫu, nhưng người đóng cửa không gặp.

Sau khi tỉnh mộng, ta không còn dám gọi chàng là biểu ca, càng không dám yêu thương thiên tử.

Vậy mà chàng lại nói, trong lòng chàng chỉ có ta.

Ta cúi đầu xem bức họa trong tay.

“Người thích ta nhiều lắm, mời người xếp hàng đi.”

1

Cơn ác mộng ấy kéo dài từ hoàng hôn đến tận sáng ngày hôm sau.

“Tiểu thư, điện Càn Phúc đã trả lại lễ vật rồi.”

Người hầu quỳ rạp ngoài sân, thân thể run rẩy. Hai nha hoàn đang giúp ta rửa mặt cũng dè dặt lùi ra sau mấy bước.

Trước kia mỗi lần gặp thất bại nơi Cao Diễn, ta ắt sẽ nổi trận lôi đình.

Nhưng lần này ta chỉ lặng im chốc lát.

“Đem cất vào kho đi.”

Chung quanh có không ít ánh mắt âm thầm dõi theo, đều mang vẻ kinh ngạc.

Lúc này thiên tử vừa đăng cơ, ta còn chưa nhập cung, còn cách giấc mộng kia một năm nữa.

Ta chưa từng hoài nghi về chân thực của giấc mộng ấy.

Từ nhỏ ta vốn ngu ngơ, chẳng giỏi đọc sách, một giấc mộng tầng tầng lớp lớp thế kia, tuyệt chẳng phải điều đầu óc ta có thể tự nghĩ ra được.

Biểu ca là hoàng đế, cô mẫu là thái hậu, phụ thân ta là tể tướng.

Phụ thân vì quyền thế, cô mẫu thì vui lòng kết thân, sắp xếp hôn sự giữa ta và Cao Diễn.

Ta thích chàng, cũng thích quyền thế và địa vị chàng mang lại cho ta.

Nhưng Cao Diễn không đồng ý.

Trong mộng, sau khi ta nhập cung lại càng trở nên điên cuồng. Nhìn thấy chàng và một nữ tử dung mạo mơ hồ thân mật bên nhau, ta thế mà lại lén hạ dược chàng.

Chàng mắt đỏ rực, tay siết chặt cổ chân ta, hơi thở thô nặng khiến tóc mai bên tai ta cũng lay động.

Đến trưa hôm sau tỉnh lại, Cao Diễn đã rời đi, còn ta thì vẫn đắm chìm trong niềm vui vừa được thân mật cùng chàng.

Nhưng chẳng bao lâu sau, ta bị phế truất, nhà họ Đường sụp đổ.

Những tiểu thư thế gia từng nâng niu ta, nay ai nấy đều hận không thể giẫm đạp lên ta.

Lần đầu tiên trong đời, ta phải cúi đầu nhìn người khác. Bọn cung nhân nhìn ta đầy thương hại hoặc oán trách.

Những bạn cũ không quá thân thiết, ánh mắt họ nhìn ta đầy phức tạp và nguy hiểm.

Gia tộc, thân phận, danh vị mà ta từng trân quý, đều dễ dàng bị hủy diệt.

Chàng là thiên tử, chàng có quyền làm vậy.

Đến bữa tối, ta ngồi uể oải một bên.

Phụ thân nói đã nhờ cô mẫu gây áp lực với hoàng thượng, muốn đưa ta vào cung.

Quả thực trong mộng, một tháng sau ta được phong làm quý phi. Có lẽ từ khi đó, biểu ca đã bắt đầu oán hận ta rồi.

Ta chưa kịp lên tiếng, tam muội Đường Như đã phản đối.

“Thánh thượng không muốn, nếu cứ ép buộc e rằng sẽ phản tác dụng. Chẳng lẽ tỷ tỷ nhất định phải trèo cao cái danh quý phi kia sao?”

Phụ thân chẳng để tâm: “Tỷ tỷ con cái gì cũng tốt, làm hoàng hậu cũng không phải không xứng!”

Nhị đệ thì cứ cái điệu cà lơ phất phơ.

“Thì vốn vậy mà, hoàng thượng với chúng ta cùng lớn lên, có gì mà trèo cao? Hồi nhỏ người cũng thiên vị đại tỷ nhất.”

Tam muội khẽ thở dài.

Muội ấy từ nhỏ đã hiền thục lễ độ, tính tình cẩn trọng, nên chẳng nói chuyện hợp với người nhà.

Cũng may như vậy, trong mộng lúc nhà họ Đường tan nát, chỉ có tam muội được toàn vẹn. Tính ra là người duy nhất may mắn.

“Phụ thân, con không muốn nhập cung.”

Giấc mộng ấy như một chậu nước lạnh dội xuống, ta đáp khẽ, giọng yếu ớt.

Phụ thân đột nhiên quát lớn: “Cái gì? A Giao, con sao vậy?”

Ta nhìn thẳng ông, nhưng ánh mắt lại có phần mơ hồ.

“Uy nghi thiên tử, há dễ để người khác thách thức? Cô mẫu có thể che chở cho chúng ta cả đời sao?”

“Đại tỷ từ khi nào cũng học tam muội, nói năng quanh co khó hiểu như thế?”

Ta chẳng để ý nhị đệ, chỉ tiếp tục hỏi:

“Phụ thân, nếu giữa hoàng thượng và nhà họ Đường xảy ra mâu thuẫn không thể hòa giải, người nghĩ cô mẫu sẽ chọn ai?”

“Con nói lời hồ đồ gì vậy? Con từ nhỏ đến lớn đều thích hoàng thượng, phụ thân đã vì con mà mưu tính bao nhiêu năm. Giờ sắp thành công, con lại muốn lui bước?”

“Dù sao thì, con không vào cung!”

Giọng ta cuối cùng cũng trở lại như thường ngày.

“Đường Giao! Con… hỗn láo!”

Từ đầu đến cuối, phụ thân chưa từng thực sự nhìn ta.

Nói xong, ông giận dữ bỏ đi.

“Đại tỷ, nghe nói lễ vật hôm qua tỷ đưa lại bị trả về rồi. Nhưng tỷ không đến mức vì chuyện nhỏ đó mà buông bỏ chứ? Cũng không phải lần đầu bị trả lại, nên sớm quen đi chứ.”

“Nhị ca!”

“Hừ, không tranh luận với mấy người tóc dài kiến thức ngắn.”

Nhị đệ hừ lạnh một tiếng, phất tay áo rời đi.

Tam muội ngồi sát lại bên ta.

“Tỷ thật sự nghĩ thông rồi sao?”

Ánh mắt muội ấy mang theo vài phần kinh ngạc lẫn vui mừng.

Ta nhìn muội, “Tam muội, muội nói đúng. Chúng ta không ai tỉnh táo bằng muội.”

Các đời ngoại thích, đã sớm quá nhiều cảnh cháu giết cậu, em giết chị. Nhưng ở giữa cơn xoáy đó, quá dễ để mờ mắt.

Lòng tham vô đáy, cứ nghĩ rằng chỉ cần có huyết thống gần với ngôi cao là có thể chạm được đến ánh sáng vinh hoa.

Similar Posts

  • Mối Tình Trên Ruộng Ngô

    Năm tôi mười sáu tuổi, tôi nghỉ học, ở nhà đi bẻ ngô ngoài ruộng.

    Một công tử nhà giàu từ thành phố về, lái xe sang, ngậm điếu thuốc, đang cãi nhau với bạn gái.

    “Thật muốn chia tay à?”

    Cô gái cười khẩy: “Đúng vậy. Nếu không phải vì muốn tiếp cận anh trai anh, tôi đã chẳng thèm quen một kẻ ăn chơi như anh. Anh ra đường hỏi thử xem, ai mà yêu nổi loại người như anh?”

    Anh ta tức đến mức dậm chân, chỉ tay vào tôi rồi nói như thách thức:

    “Này! Tôi cho cô tiền đi học, lo cho cô ăn mặc, cả đời xài tiền không hết — cô yêu tôi đi, chịu không?”

    Tôi chẳng suy nghĩ gì, gật đầu ngay: “Chịu!”

    Về sau, anh ta lại nói với tôi:

    “Cô đi theo đuổi anh trai tôi đi. Chỉ cần anh ấy có người yêu, Giang Chiếu Nguyệt mới chịu buông tay.”

  • Bức Thư Tình Ẩn Trong Nhật Ký

    Trì Thanh Tự dùng thủ đoạn mạnh bạo để cưới được tôi, nhưng sau khi kết hôn lại đối xử với tôi cực kỳ lạnh nhạt.

    Không nắm tay, không ôm ấp, càng không có chuyện chăn gối.

    Tôi nhẫn nhịn suốt hai năm trời, cuối cùng cũng giận đến mức phải bật cười.

    Thay một bộ váy ngủ ren gợi cảm, tôi gửi cho anh một tin nhắn ẩn danh.

    Tôi dùng giọng điệu của kẻ thứ ba, nồng nặc mùi “trà xanh” để khiêu khích: [Chị yêu tối nay không về đâu nhé~ Chị ấy hình như mệt lử rồi…]

     

  • Họa Cốt Sư

    Tôi là một họa sĩ, chuyên vẽ… xương.

    Nghề này là truyền thống gia tộc, dòng máu đặc biệt cho phép tôi thông qua việc phác họa xương cốt mà giao tiếp với người đã khuất, đọc được ký ức sâu trong họ.

    Là họa cốt sư nổi tiếng nhất trong thế hệ mới, chỉ cần nhận vài đơn hàng nhỏ là tôi đã kiếm được bộn tiền.

    Gia chủ trẻ tuổi của gia tộc giàu có bậc nhất – nhà họ Lục – vừa đột tử.

    Chú ruột anh ta, với mức thù lao tám chữ số và một hóa thạch xương hổ quý hiếm, đến tìm tôi nhờ vẽ chân dung truy hồn.

    Nhưng lần này, phần xương mang đến… lại không giống của người.

  • Cuộc Gọi Bí Mật

    Một mình đến bệnh viện khám thai, tôi bất ngờ phát hiện chồng đang cùng người phụ nữ từng bắt cóc tôi năm xưa đi khám thai.

    Tôi chỉ im lặng rút điện thoại ra gọi một cuộc.

    Sau này nghe nói, anh ta đã điên cuồng trả thù tình nhân.

    Ba năm trước, tôi – Từ Uyển Đình – từng trải qua một cơn ác mộng.

    Tôi bị đối thủ của chú nhỏ Hứa Thời Uyên bắt cóc.

    Những kẻ đó đã quay lại video riêng tư của tôi rồi phát tán khắp nơi.

    Đoạn video lan truyền nhanh như virus, khiến cuộc sống tôi rơi vào bóng tối triền miên.

    Chú nhỏ Hứa Thời Uyên – người luôn tuân thủ pháp luật – khi biết chuyện thì giận dữ đến tột cùng.

    Để trả thù cho tôi, anh ấy âm thầm lên kế hoạch cho một vụ tai nạn giao thông.

  • Hồi Kết Của Một Mối Tình Mù Quáng

    Thanh mai trúc mã của tôi trước lúc lâm chung đã nói muốn để lại toàn bộ tài sản cho mối tình đầu của anh ta.

    “Tuế Tuế, cô ấy khác em.”

    “Em chỉ là một người giúp việc, còn cô ấy là nghệ sĩ múa.”

    “Cô ấy thanh nhã cả đời, có tiền thì mới có thể sống sung túc đến cuối đời.”

    “Với lại, năm đó nếu không phải em tự biên tự diễn ra vụ tai nạn xe, anh và cô ấy cũng sẽ không chia tay.”

    “Em mang ơn mà đòi báo đáp, làm lỡ cả đời anh.”

    “Nếu có thể làm lại, anh thà làm một kẻ tàn phế, cũng không muốn dính dáng gì đến em.”

    Anh ta oán trách đầy một bụng, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện tôi vì cứu anh mà bỏ lỡ hai môn thi đại học.

    Sau đó còn từ bỏ ước mơ hàng không vũ trụ, chọn học điều dưỡng để giúp anh phục hồi.

    Tôi ký tên vào thỏa thuận từ bỏ tài sản, gật đầu khẽ nói:

    “Được.”

    Lúc mở mắt ra, tôi đã quay về ngày thi đại học — ngày anh ta lái xe như điên để níu kéo mối tình đầu.

    Tôi vờ như không biết gì.

    Kiếp này, tôi cũng không muốn dính dáng gì đến anh ta nữa.

  • Bạn Đồng Hành Du Lịch

    Bạn trai yêu nhau tám năm, lại lên mạng tìm một “bạn đồng hành du lịch”.

    Tôi chất vấn anh ta: “Vì sao hai người ngủ cùng một phòng?”

    Cô gái kia vội vàng giải thích: “Anh Giang sợ em tốn tiền, nên mới đặt phòng hai giường chung với em.”

    Sáng hôm sau, hai người lại lái xe đi chơi, đến nửa đêm mới về.

    Tôi gần như suy sụp: “Hai người đi chơi, sao không rủ tôi?”

    “Chiến Chiến nói em nhìn có vẻ rất mệt, bảo anh đừng làm phiền em.” Bạn trai tôi nói với vẻ bình thản đến đáng sợ.

    Nhìn gương mặt dửng dưng của anh ta, tôi bỗng nhận ra: Đã đến lúc nên rời đi rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *