Tôi Vô Tội Nhưng Không Ai Tin Tôi

Tôi Vô Tội Nhưng Không Ai Tin Tôi

Chương 1

Đồn công an bất ngờ gọi điện cho tôi, hỏi tôi có phải tháng trước từng mua một ly trà sữa, rồi lỡ tay làm rơi xuống đất không.

Tôi trả lời: “Đúng là có chuyện đó thật.”

Cảnh sát thấy tôi thừa nhận thì nói tôi gặp rắc rối rồi, kêu tôi đến đồn một chuyến.

Tôi nghĩ thầm: “Chỉ là làm rơi ly trà sữa thôi mà, có gì to tát đâu mà thành rắc rối?”

Đến nơi, cảnh sát nghiêm giọng nói với tôi:

“Cô gái, tháng trước có người không cẩn thận giẫm phải ly trà sữa cô làm rơi, trượt ngã bị thương nghiêm trọng, phải đưa vào viện cấp cứu.”

Tôi chết đứng tại chỗ.

Cảnh sát đưa tôi vào phòng hoà giải. Trong đó có một cô gái đang ngồi, cánh tay bó bột, phía sau đầu quấn băng trắng, mặt mũi đỏ bừng vì khóc.

Tôi còn đang hoang mang chưa kịp định thần thì cảnh sát bật màn hình, chiếu lại đoạn camera an ninh tại hiện trường.

Trong video, túi giấy đựng trà sữa của tôi bị rách, ly trà rơi xuống đất, tôi tỏ ra khá bực và cứ thế bỏ đi.

Khoảng mười phút sau, cô gái kia đi ngang qua. Ai từng đi mua sắm ở trung tâm thương mại đều biết — cửa hàng chen chúc khắp nơi, xe cộ thì không được phép đi vào, nên chẳng ai nghĩ đến việc phải nhìn dưới chân.

Cô ấy vô tình đạp trúng vũng trà sữa đổ ra, trượt ngã, đập mạnh đầu và tay xuống đất.

Cảnh sát đưa tôi xem báo cáo y tế, nói:

“Tay phải của cô ấy bị gãy, xương sọ phía sau đầu cũng bị nứt. Để lấy mảnh xương vỡ ra khỏi não, bác sĩ buộc phải mổ sọ. Nói thẳng ra, may mà cô ấy còn sống, chứ không thì giờ cô đã bị tạm giam hình sự rồi.”

Tôi nhìn cô gái ấy đờ đẫn.

Cô ấy rất xinh, nhưng lời cảnh sát nói chẳng khác nào tuyên bố — cuộc đời cô ấy coi như chấm dứt rồi.

Cô ấy không còn xương phía sau đầu nữa, sau này sẽ phải gắn một miếng kim loại lớn vào, tóc cũng chẳng thể mọc lại được.

Cô ấy khóc đến khản giọng.

Cảm giác tội lỗi và day dứt tràn ngập trong tôi.

Chỉ vì tôi vô tình làm rơi một ly trà sữa… mà phá hỏng cả cuộc đời của một người con gái.

Cảnh sát nói tiếp:

“Hiện tại cô ấy yêu cầu bồi thường bảy trăm nghìn tệ. Chúng tôi chỉ hỗ trợ hòa giải, nếu không thành công thì cô ấy sẽ khởi kiện ra toà.”

Bảy trăm nghìn.

Cả đời này tôi cũng không tích góp nổi chừng đó tiền.

Tất cả tài sản tôi có, chỉ là ba mươi nghìn tệ.

Đó là số tiền tôi chắt bóp từng chút một, dành dụm để mua chiếc Wuling Hongguang MINI. Mỗi tháng tôi đều tự nhủ phải cố gắng, chỉ cần mua được chiếc xe nhỏ này, sau này đi làm mưa gió cũng không ngại.

Thế nhưng, khi giấc mơ vẫn còn dang dở, thì bảy trăm nghìn kia đã như một ngọn núi lớn, đè nặng lên cuộc đời tôi.

Cảnh sát khuyên tôi nên cố gắng giải quyết riêng, vì họ nói rằng từng gặp nhiều trường hợp như thế rồi, và nếu ra toà thì người thua chắc chắn sẽ là tôi.

Tôi lí nhí phản bác:

“Vì sao lại bắt tôi đền tiền chứ? Chẳng phải trung tâm thương mại có nghĩa vụ đảm bảo an toàn cho khách hàng sao?”

Cảnh sát đáp:

“Đúng là trung tâm thương mại cũng có trách nhiệm nhất định, nhưng khách hàng cũng không có quyền làm đổ trà sữa ra sàn rồi không xử lý gì cả. Trách nhiệm chính vẫn là cô.”

Tôi vội nói:

“Nhưng lúc đó tôi có báo cho nhân viên vệ sinh mà!”

Cảnh sát ngẩn ra một lúc, rồi hỏi:

“Cô có báo cho nhân viên vệ sinh thật à?”

Tôi gật đầu xác nhận. Tôi nói rằng ngay sau khi làm rơi trà sữa, tôi đã lập tức nói với nhân viên vệ sinh trong trung tâm thương mại.

Tôi vẫn nhớ rõ hôm đó vì cực kỳ xui xẻo — ly trà sữa rơi xuống đất còn văng cả vào chiếc váy mới mua của tôi.

Tôi vội đi vào nhà vệ sinh để xử lý vết bẩn, tình cờ gặp cô lao công nên tiện miệng nhắc chị ấy một tiếng.

Mấy anh cảnh sát nhìn nhau, rồi bảo tôi đợi một chút, họ sẽ liên lạc với phía trung tâm thương mại.

Họ gọi điện yêu cầu trung tâm thương mại kiểm tra lại bảng phân ca để xác định hôm đó ai là người trực ở tầng bốn và mời người đó tới phối hợp điều tra.

Chẳng bao lâu, quản lý bên trung tâm thương mại đã đến.

Ông ta ăn mặc bóng bẩy, vừa bước vào đã bắt tay cảnh sát, tự giới thiệu họ Vương, là quản lý của toà nhà.

Sau lưng ông ta là một cô lao công trông rất rụt rè.

Tôi nhận ra ngay và lập tức nói với cảnh sát rằng chính là cô này tôi đã nhắc hôm đó.

Cảnh sát hỏi cô ấy:

“Tôi hỏi cô, cô phải nói thật. Hôm đó cô gái này có nhắc cô là có trà sữa bị đổ ra đất, bảo cô xử lý không?”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, trong lòng nghĩ: Mình sắp được minh oan rồi.

Nhưng ngay lúc tôi nghĩ vậy, ông Vương quay sang nói với cô lao công:

“Cô nhớ kỹ lại xem, nếu cô thừa nhận cô ấy có nói với cô, thì toàn bộ trách nhiệm sẽ là của trung tâm thương mại, không liên quan đến cô ấy nữa đâu.”

Similar Posts

  • THẾ TỬ PHI PHÓNG ĐÃNG

    Nữ nhi gia khắp Biện Kinh đều biết, lấy chồng thì phải gả cho Tiểu Vương gia, chớ dại trao lầm cho Tạ Thế Tử.

    Rất không may, ta chính là kẻ xui xẻo ấy, người mang danh Thế Tử Phi của Tạ Thiệu – kẻ ăn chơi bậc nhất chốn Biện Kinh.

    Sau khi thành hôn, cuộc sống thường nhật của ta là:

    Phu quân tới thanh lâu, ta xuống bếp.

    Phu quân chuộc hoa khôi, ta lo liệu hậu viện.

    Ta chịu thương chịu khó, cúc cung tận tụy, chỉ dựa vào một thân sức mọn mà quán xuyến chu toàn cả phủ từ trên xuống dưới.

    Đến ngay cả Tạ Thiệu – cái tên hỗn đản này khi ra ngoài cũng phải khen ta một câu: “Nương tử của ta quả là hiền thê số một ở Biện Kinh.”

    Ta còn chưa kịp giả vờ khiêm tốn thì sau lưng bỗng vang lên tiếng nghiến răng nghiến lợi của Tiểu Vương gia:

    “Sao bổn vương lại thấy, vị tẩu tẩu ở phủ Tạ huynh so với bản Vương phi đã khuất của ta năm xưa lại có gương mặt giống nhau như đúc!”

  • Chiếc Vòng Trên Cổ Tay Mẹ Chồng

    Mẹ chồng cười tươi, gắp cho tôi một miếng sườn, chiếc vòng vàng trên cổ tay bà ta đong đưa theo từng động tác, ánh lên dưới đèn chùm, chói đến nhức mắt.

    Đó là của hồi môn mẹ ruột để lại cho tôi.

    Tôi chạy thẳng về phòng.

    Két sắt mở toang — trống trơn.

    Chỉ còn sót lại một chiếc nhẫn đơn độc.

    Bà ta không chỉ đeo vòng tay của tôi, mà trên cổ còn là sợi dây chuyền của mẹ tôi.

    Chồng tôi kéo tôi sang một bên, hạ giọng: “Mẹ thích thì coi như tặng mẹ đi, trong nhà cả, tính toán làm gì?”

    Trong nhà cả? Tôi bật cười, ngay trước mặt cả nhà bấm gọi 110.

    Cảnh sát tới rất nhanh, anh ta trơ mắt nhìn mẹ mình bị đưa đi, chết lặng.

  • Chân Tình Đến Muộn Full

    Tôi mắc bệnh tim bẩm sinh.

    Trước khi qua đời, mẹ chỉ có một nguyện vọng duy nhất: để tôi thay trái tim của bà, sống khỏe mạnh mà tiếp tục cuộc đời.

    Thế nhưng chồng tôi – Hoắc Lăng Vân – lại cướp đi trái tim đó, ghép cho người phụ nữ anh ta yêu nhất.

    “Tình trạng của Hy Nhu còn nghiêm trọng hơn em, anh không còn cách nào khác. Em sẽ đợi được trái tim phù hợp hơn.”

    “Nhưng đó là trái tim mẹ để lại cho em!”

    Mẹ từng nhiều lần nghĩ đến việc tự kết thúc mạng sống, chỉ để giữ lại trái tim khỏe mạnh cho tôi. Tôi không tin anh không hiểu điều đó.

    Nhưng Hoắc Lăng Vân chỉ lạnh lùng nhìn tôi gào khóc, còn vì tiếng khóc “phiền phức” của tôi mà khẽ nhíu mày.

    “Coi như bù đắp, anh sẽ hủy chuyến công tác để dự tang lễ của mẹ em.”

    Ngày hôm sau, tôi gọi hơn trăm cuộc điện thoại, chẳng ai bắt máy. Đến khi mở trang cá nhân chỉ mình tôi có thể xem của Hy Nhu, tôi thấy một bức ảnh quen thuộc.

    [Chúc mừng bệnh tim khỏi hẳn, cảm ơn anh vì đã luôn bên cạnh em.]

    Một lời khiêu khích rẻ tiền, nhưng đủ để tôi đưa ra quyết định dứt khoát.

    “Mẹ, xin lỗi… con sẽ thất hứa.”

    Tôi khẽ vuốt lên bia mộ mẹ, rồi bấm gọi một số điện thoại.

    “Chú không phải muốn bù đắp cho tôi sao? Giờ là cơ hội của chú.”

  • Con Gái Bảo Tôi Ly Hôn

    Con gái tan học đột nhiên nói với tôi: “Mẹ, mẹ ly hôn với bố đi.”

    Nụ cười trên mặt tôi cứng lại, vội hỏi con tại sao.

    Con gái dùng giọng non nớt đáp:

    “Con thấy bố chẳng yêu chúng ta chút nào. Người bố yêu chỉ có anh trai và mẹ của anh trai thôi.”

    “Mẹ tuy không nói, nhưng con đều biết cả.”

    “Lần trước bố phát tiền thưởng cuối năm, mẹ muốn đăng ký cho con một lớp piano, nhưng cái dì đó vừa khóc, bố đã đưa hết tiền cho họ.”

    “Lần trước nữa là sinh nhật mẹ, rõ ràng bố đã chuẩn bị xong vòng vàng rồi, nhưng anh trai vừa làm ầm lên, bố liền đưa cho dì ấy.”

    “Bố còn hay đuổi mẹ ra khỏi nhóm gia đình nữa, lần nào mẹ cũng phải hạ giọng cầu xin, bố mới chịu tha thứ cho mẹ.”

    “Nếu mẹ vì con mà không ly hôn, vậy con thà không làm con của mẹ, cũng muốn mẹ được vui vẻ, tự do.”

    Con còn chưa nói hết, tôi đã lệ nóng đầy mặt.

    Đêm đó, vì con gái ăn mất cái đùi gà mà con riêng của chồng thích nhất, chồng tôi lần thứ 28 đá tôi ra khỏi nhóm gia đình.

    “Khi nào cô dạy được con gái biết nhường anh trai, tôi sẽ kéo cô vào lại.”

    Vợ cũ còn cố ý đăng WeChat để châm chọc: “Là ai kết hôn năm năm mà vẫn chưa được chấp nhận vậy nhỉ, khó đoán quá đi mất.”

    Lần này, nhìn con gái sợ đến mức vừa khóc vừa móc họng, muốn nôn miếng đùi gà ra trả cho anh trai.

    Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ.

    Đặt đũa xuống, bế con gái lên:

    “Nhóm gia đình không chứa nổi tôi, cái nhà này, tôi cũng không cần nữa.”

  • Sống gần hết đời tôi mới phát hiện mình chưa kết hôn

    Ngày khai giảng của cháu trai, tôi tình cờ phát hiện trong sổ hộ khẩu của mình, phần tình trạng hôn nhân lại ghi rõ: “Chưa kết hôn.”

    Ông già nhà tôi ấp úng nói chắc là năm đó cán bộ ghi chép sơ sót thôi.
    Tôi đề nghị về quê bổ sung đăng ký kết hôn, nhưng con trai lại ném đôi đũa xuống, mặt lạnh tanh mắng tôi:

    “Mẹ, mẹ đừng có làm màu nữa! Không có thì thôi, các người đã sống với nhau cả đời rồi, ai rảnh quan tâm có cái giấy đó hay không!”

    Con dâu thì che miệng khúc khích cười.

    Tôi tức đến run người, chỉ muốn thu dọn đồ đạc mà rời khỏi cái nhà này.
    Ông già chau mày, không kiên nhẫn nổi, vung tay tát tôi một cái:

    “Bà đi rồi, ai trông thằng Tắc Tắc hả?”
    “Tôi còn có việc, mẹ vợ cũng sắp đi du lịch, trong nhà chỉ còn bà rảnh, ai rảnh đi theo bà giở trò điên rồ!”

    Tim tôi lạnh ngắt, ngón tay vô thức siết chặt tờ vé số trong túi — tấm vé vừa trúng năm trăm vạn tệ hôm nay.

    Tôi bỗng thấy buồn cười.
    Cả đời này tôi vì gia đình mà cúi đầu, vì danh phận mà cầu xin, vậy mà trong mắt họ, khát vọng có một cái danh chính ngôn thuận lại thành “giả vờ làm bộ”, là chuyện đáng chê cười.
    Còn tôi, ngay cả một chuyến đi chơi của mẹ vợ họ, cũng không đáng để so sánh.

    Được thôi.
    Nếu họ nói tôi là người “chưa kết hôn”, vậy thì tôi cũng có quyền sống như một người độc thân — độc lập, tự do, và tự tại.

    Sáng hôm sau, tôi đi nhận thưởng, cất kỹ cuốn sổ tiết kiệm mới mở.
    Rồi tôi bước lên chiếc xe du lịch dành cho người cao tuổi.
    Nắng sớm tràn qua cửa kính, chiếu lên khuôn mặt tôi trong gương.

    Tôi mỉm cười.
    Cuộc đời nửa sau của tôi, cuối cùng, cũng bắt đầu rồi.

  • Lan Hoa Bất Hối

    VĂN ÁN

    Khi nhà họ Hứa lâm vào cảnh sa sút, ta đã nhặt được Hứa Liêm Dục, kẻ từng là thiên chi kiêu tử của đất Thịnh Kinh, mang về nhà.

    Phụ thân ta lấy ơn ép nghĩa, buộc chàng phải cưới ta.

    Chàng tài hoa hơn người, còn ta thì chữ nghĩa chẳng thông.

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ muốn làm cá muối

    Chàng thông tuệ bẩm sinh, còn ta từ nhỏ đã ng ,u đ ,ộn.

    Dù ta cố gắng đến đâu, cũng chỉ đổi lại một câu lạnh lùng từ chàng:

    “Nếu không phải phụ thân nàng lấy ơn ép cưới, kẻ như nàng, vô t ,ích s ,ự đến vậy, sao có thể gả đi nổi?”

    Ta biết, chàng xưa nay vốn chẳng để mắt đến ta.

    Cho nên khi tin Hứa gia đã được rửa sạch o ,an kh ,uất truyền đến quê nhà, Hứa Liêm Dục liền thu dọn hành trang, định đưa ta hồi kinh.

    Ta chỉ lặng lẽ lấy hành lý của mình ra, nhẹ giọng nói:

    “Chàng đi một mình đi, cứ xem như chưa từng cưới ta.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *