Bạn Gái Cũ Phát Tài Sau Chia Tay

Bạn Gái Cũ Phát Tài Sau Chia Tay

Bạn trai về quê đón Tết một mình.

Ba ngày không có tin tức.

Khi nhận được tin thì anh ta đã kết hôn rồi.

Bạn thân an ủi tôi.

“Cậu nên mừng đó, ít ra anh ta chỉ kết hôn chứ không phát tài, chứ nếu phát tài thì cậu còn buồn hơn nữa đấy.”

Tôi nghĩ một lúc, thấy cũng đúng.

Nhưng mà… tôi lại lén phát tài sau lưng anh ta rồi.

Bạn trai về quê ăn Tết một mình, ba ngày không liên lạc, lại còn âm thầm kết hôn,ai ngờ anh ta vừa cưới vợ thì tôi lại trúng số.

Sau khi vượt qua nỗi đau thất tình, tôi bắt đầu chuỗi ngày trả đũa bạn trai cũ,

mua nhà, thăng chức, sống như trong tiểu thuyết ngược dòng thành công.

1.

Tôi và bạn trai Ngô Bạch đã yêu nhau 5 năm, cùng nhau cố gắng ở thành phố H, tuy trong tay không có nhiều tiền nhưng hai người cùng nhau tiết kiệm, sống cũng không tệ.

Anh ấy là người bản địa, nhà ở vùng ngoại ô của thành phố, còn nhà tôi ở một thành phố hạng hai phía Bắc.

Trước Tết, anh ấy hỏi đi hỏi lại.

“Thi Vũ, năm nay em thật sự không về quê với anh sao?”

Tôi nhớ lại cảnh tượng bốn tháng trước khi về quê cùng anh ấy, liền vội lắc đầu.

“Không không, em cũng lâu rồi chưa về nhà, nhớ bố mẹ lắm.”

Anh ấy cưng chiều véo mũi tôi.

“Sau Tết, em đã là cô gái 26 tuổi rồi, vẫn còn dựa dẫm vào bố mẹ thế này sao.

Đợi chúng ta kết hôn rồi, em có thể thoải mái dựa dẫm vào anh!”

“Ừm ừm.”

Tôi cười với anh ấy, rồi mỗi người một ngả.

Xuống máy bay, tôi nhắn tin cho Ngô Bạch.

“Anh đã đến đâu rồi?”

Anh ấy gửi cho tôi một biểu cảm mèo con: “Đã về đến nhà rồi, đang trò chuyện với bố mẹ.”

Sau đó, không còn tin nhắn nào nữa.

Tôi nghĩ, Tết mà, chắc chắn gia đình có nhiều người thân bạn bè cần gặp mặt, không kịp trả lời tin nhắn cũng là chuyện bình thường.

Không ngờ, sự im lặng này đã kéo dài ba ngày.

Chiều mùng Hai, khi tôi đang ngủ say thì bị điện thoại của cô bạn thân Tiêu Tiêu đánh thức.

“Ôi trời Giang Thi Vũ, cậu biết mình vừa lướt TikTok thấy gì không!”

Tôi cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu không chịu nghe lời, đành buông bỏ và nhắm mắt lại, trả lời cô ấy:

“Có gì chấn động đến mức cậu phải phá giấc mơ đẹp của mình thế.”

Cô ấy hắng giọng, cố ý đè thấp giọng.

“Mình vừa lướt thấy video Ngô Bạch kết hôn trên TikTok.”

Ngô Bạch? Nghệ sĩ mới của làng giải trí?

Ngô Bạch?

Ngô Bạch!

Tôi lập tức bật dậy khỏi chăn.

“Ngô Bạch mà mình quen?”

“Đúng, chính là Ngô Bạch mà chúng ta quen.”

“Không thể nào! Cậu có nhìn nhầm không? Bọn mình vẫn đang rất tốt mà, hôm về quê bọn mình còn gọi điện thoại nữa cơ.”

Nói xong tôi bỗng sững lại.

Đúng vậy, tính từ lần liên lạc cuối cùng cũng đã mấy ngày rồi, hình như kể từ khi về quê, anh ấy đã mất liên lạc.

Tôi lật điện thoại xem lại, quả nhiên, mấy ngày nay anh ấy không gửi cho tôi một tin nhắn chúc Tết nào.

Ba ngày? Chỉ trong thời gian ngắn vậy mà anh ấy đã kết hôn?

Sao có thể như thế được?

Thấy tôi không tin, Tiêu Tiêu gửi cho tôi một đường link video trên TikTok.

“Ra ngoài đi, mình và cậu gặp nhau nói chuyện.”

Tắt điện thoại, tôi nhấn mở video.

Là một đoạn video rước dâu náo nhiệt.

Bối cảnh là một ngôi nhà cấp bốn ở nông thôn, hiện trường không có bất kỳ sự trang trí sang trọng cao cấp nào của một đám cưới, không có trang điểm hay phục trang tinh xảo, chú rể và cô dâu nở nụ cười thẹn thùng e lệ, giữa vòng vây của mọi người bước lên sân khấu đơn sơ, nhận lời chúc phúc.

Video được quay bằng tay, hình ảnh rung lắc mạnh, nhưng khuôn mặt chú rể thì thấy rõ ràng, chẳng phải chính là Ngô Bạch – bạn trai tôi đã về quê ăn Tết sao!

Bộ vest trên người anh ấy vẫn là quà Tết tôi tặng anh ấy đây mà.

Không ngờ nó lại trở thành lễ phục cưới với người khác!

Tôi đã từng tưởng tượng cảnh chia tay với Ngô Bạch, chúng tôi sẽ chia tay trong hòa khí, tôi quay lưng bước đi, rồi lặng lẽ khóc thầm khi về đến nhà.

Năm năm tình cảm, đâu phải nuôi một con mèo hay con chó.

Nhưng tôi không ngờ lại gặp phải tình huống bùng nổ như thế này.

Tôi ngồi thẫn thờ rất lâu, nhất thời không biết nên cảm thán chuyện đời khó lường hay nên khóc vì tình cảm đã mất.

Tôi và Ngô Bạch quen nhau từ thời đại học, trước anh ấy, tôi chưa từng yêu ai sâu đậm.

Trong vòng tròn của chúng tôi, bọn con trai hoặc là thay người yêu như thay áo, hoặc là mải mê kinh doanh không dứt ra nổi, chỉ có anh ấy khác biệt, sự chăm chỉ, dịu dàng và chân thật của anh đã thu hút tôi ngay lập tức.

Anh ấy không tặng tôi những món quà phù phiếm xa hoa, nhưng sẽ cầm một củ khoai lang nướng nóng hổi trên phố mùa đông, xúc từng thìa đút cho tôi.

Cuộc đời anh ấy rất có kế hoạch, từng chút một tiến gần tới mục tiêu của mình.

Không giống tôi, không có mục tiêu, không có hy vọng cho tương lai.

Ở bên anh ấy, tôi cũng bắt đầu có kế hoạch và mục tiêu, mỗi ngày nỗ lực vì mục tiêu như anh ấy, cảm giác đó thật mới mẻ và tuyệt vời.

Không ngờ một cuộc sống đẹp đẽ như vậy lại bị một video phá vỡ.

Tiêu Tiêu đã đặt trước một phòng riêng, bên ngoài bức tường có hàng chữ to: “Tình yêu chỉ là hư vô!”

Ừ, rất phù hợp với chủ đề buổi gặp mặt hôm nay.

Similar Posts

  • Ván Cược Bốn Mươi Năm

    Để xứng đáng với “cô thư ký nhỏ”, Bùi Tịch đề nghị ly hôn với tôi.

    Tôi bảo anh ta ra đi tay trắng, anh ta không chịu.

    Cuối cùng, tôi và anh ta đánh cược — thời hạn một năm.

    Một năm sau, anh ta sụp đổ hét lên:

    “Em không giữ lời hứa trong cuộc cá cược!”

    Tôi mỉm cười nhìn anh ta.

    “Không giữ lời, chẳng phải là anh sao?”

    Có người bốn mươi năm vẫn không học được cách yêu và chịu trách nhiệm.

    Có người cuối cùng sẽ phải trả giá cho lòng tham và sự giả dối.

    Chúng tôi quen nhau bốn mươi năm, kết hôn hai mươi năm.

    Và rồi chồng tôi ngoại tình.

    Sau một tháng chiến tranh lạnh, Bùi Tịch trở về nhà.

    Anh ta ngồi đối diện tôi bên bàn trà, ánh mắt lạnh nhạt:

    “Bạch Nhiễm, anh nghĩ thời gian qua em đã bình tĩnh lại rồi.”

    “Cả anh và em đều đã ngoài bốn mươi, đủ lý trí để suy nghĩ vấn đề.”

    “Giờ em đã biết rồi, anh cũng chẳng cần giấu nữa.”

    “Anh và Ôn Ý ở bên nhau một năm rồi. Vì để chăm sóc cảm xúc của em, anh luôn che giấu.”

    “Anh biết bọn anh làm vậy là sai, nên cả năm nay anh cũng sống không dễ chịu, lúc nào cũng bị đạo đức trói buộc.”

    “Anh không muốn thế nữa. Anh không thể phụ em và con, rồi lại phụ cả Ôn Ý.”

    “Nên… chúng ta ly hôn đi.”

  • Trọng Sinh Nữ Phụ Nhà Giàu Lật Đổ Nữ Thần Học Bá

    Tôi nhìn vào bức ảnh trong điện thoại của cô ấy — một chiếc túi hàng hiệu gần chục triệu, kiểu dáng tinh xảo, nhỏ gọn.

    Số tiền ấy với tôi chẳng phải vấn đề gì to tát, nhưng… tại sao tôi phải mua cho cô ta?

    Lúc vừa tỉnh dậy, tôi còn tưởng mình đang nằm mơ. Mãi đến khi Chu Mộng Kiệt đến gõ bàn, bảo tôi mua túi xách cho cô ấy, tôi mới nhận ra — tôi đã quay về quá khứ.

    Cô ấy tên là Chu Mộng Kiệt, bạn cùng bàn của tôi, đứng đầu khối ban xã hội.

    Nữ thần học bá — là người được mọi người tung hô theo đuổi.

    Còn tôi là ai? Mãi lẹt đẹt cuối bảng, dựa vào cái mác “con nhà giàu”, là thứ “bùn lầy không chống nổi tường”.

    Vì sao Chu Mộng Kiệt lại sai khiến tôi một cách hiển nhiên như vậy?

    Không chỉ vì cô ấy là học bá, tôi cần chép bài tập, mà còn vì người tôi thích — Lục Kha — lại là thanh mai trúc mã của cô ấy, đứng đầu khối ban tự nhiên.

    Lục Kha có tầm mắt rất cao, tự cho mình thanh cao, khinh thường loại con gái như tôi — chỉ biết dựa hơi gia đình, học hành thì lẹt đẹt.

    Nhưng anh ta chưa từng từ chối quà tôi tặng. Thậm chí còn ám chỉ mình thích gì, và tôi thì cố lấy lòng, mua cho anh ta tất cả. Ngay cả cô bạn thân thanh mai kia, tôi cũng lấy lòng theo.

    Buồn cười thật. Cuối cùng người ta vẫn chẳng coi tôi ra gì.

    Mười năm trước, Trương Khanh Khanh đúng là một con ngốc nhà giàu. Nhưng Trương Khanh Khanh của hiện tại — sau tất cả những gì đã trải qua — không còn là kẻ như thế nữa.

  • Bằng Sáng Chế Trị Giá Năm Triệu — Khi Mọi Lời Dối Trá Của Gia Đình Sụp Đổ

    Tôi bất ngờ giành được giải thưởng năm trăm vạn nhờ bằng sáng chế của mình, định sẽ mang đến một niềm vui bất ngờ cho gia đình vào đúng ngày sinh nhật.

    Tôi lặng lẽ mua quà cho từng người trong nhà, rồi đến bệnh viện, chuẩn bị thanh toán toàn bộ chi phí điều trị cho em trai.

    Nhưng vị bác sĩ chính phụ trách bệnh án lại khẽ lắc đầu, nhìn tôi nói:

    “Trong hệ thống hoàn toàn không có hồ sơ điều trị nào của em cô cả.”

  • 72 Giờ Uỷ Quyền

    Vì bị sốt cao nên tôi xin nghỉ nhưng không được chấp thuận. Vị trưởng phòng mới tới ném thẳng một tờ phiếu phạt 5000 tệ lên bàn tôi.

    “Công ty không nuôi người ăn không ngồi rồi. Nếu không sửa được hệ thống, khoản tiền này cô phải tự bỏ ra bù cho công ty!”

    Các đồng nghiệp xung quanh nhìn nhau bối rối, không ai dám lên tiếng bênh vực tôi.

    Trưởng phòng họ Trương mặt mày hả hê: “Nhìn cái gì? Sau này ai còn dám lười biếng như cô ta, đây chính là kết cục!”

    Tôi không khóc cũng chẳng làm ầm ĩ, lập tức ký tên vào giấy, tiện tay nộp luôn đơn xin nghỉ việc.

    “Được, tiền tôi sẽ nộp. Tôi đi ngay bây giờ.”

    Chỉ là… ba tiếng sau, khi dây chuyền sản xuất tự động quan trọng nhất của công ty hoàn toàn tê liệt — bọn họ mới thật sự cuống cuồng.

  • Ký Ức Dừng Lại Năm Mười Hai Tuổi

    Bị Quý phi đẩy xuống bậc thềm dẫn đến sẩy thai, ký ức của ta dừng lại ở năm mười hai tuổi.

    Mọi thứ trong cung đều xa lạ, ta khóc lóc gào thét đòi ra khỏi cung.

    Tiêu Dương chỉ nghĩ rằng ta đang giả vờ lạt mềm buộc chặt, muốn ép hắn cúi đầu, nên bước đến trước mặt, định trách mắng ta.

    Ta sợ hãi vô cùng, chỉ cảm thấy hắn giống như Diêm La trong miệng bọn kể chuyện, vừa lạnh lẽo vừa đáng sợ.

    “Viên Viên, ta sợ quá…”

    Ta trốn sau lưng Quý phi cùng đến với Tiêu Dương, miệng gọi nhũ danh của nàng, cách Tiêu Dương mấy bước xa.

    Chúng cung nhân đều quỳ rạp xuống, không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt đã u ám sớm của Tiêu Dương.

    Trong cung ai cũng biết, Hoàng hậu và Quý phi là tử địch.

    Nhưng chúng ta từng nằm chung một giường, thổ lộ ước mơ về tương lai.

    Khi ấy, người mà chúng ta thầm mến đều không phải là Tiêu Dương.

  • Những Ngày Cuối Đời Của Lâm Vãn

    Hành lang bệnh viện dài đến mức nhìn không thấy điểm cuối.

    Ánh đèn trắng nhợt từ trần nhà đổ xuống, in trên sàn dưới chân Lâm Vãn những bóng sáng như song sắt.

    Cô ngồi một mình trên chiếc ghế nhựa lạnh buốt, ngón tay vô thức vặn vẹo góc áo.

    Tiếng kim đồng hồ tíc tắc vang lên đều đặn, mỗi tiếng như gõ vào tim.

    Không khí nồng nặc mùi thuốc khử trùng, dày đặc đến mức như một lớp màng vô hình quấn quanh cô, khiến từng hơi thở đều nặng nề, khó nhọc.

    Đây là lần thứ ba cô một mình đến bệnh viện tái khám.

    Lần đầu là nghi ngờ, lần thứ hai là chẩn đoán, và lần này — là phán quyết cuối cùng.

    “Lâm Vãn.”

    Giọng y tá vang lên trong hành lang trống trải, bình thản và máy móc.

    Cô đứng dậy, bước chân hơi loạng choạng.

    Cánh cửa phòng khám khép lại sau lưng, phát ra tiếng “cạch” trầm đục.

    “Tình hình không khả quan.”

    Bác sĩ chủ trị đẩy gọng kính vàng, giơ tấm phim CT lên trước hộp đèn.

    “Ung thư biểu mô tuyến phổi giai đoạn cuối, đã di căn đến hệ bạch huyết và màng phổi.”

    Ông chỉ vào những mảng bóng mờ chi chít trên tấm phim.

    “Những vùng này đều bị. Với tốc độ lan như hiện tại, nhiều nhất ba tháng.”

    Ngoài cửa sổ, ánh nắng buổi chiều xiên qua khe rèm, rọi lên tờ chẩn đoán, khiến mấy chữ “Ung thư biểu mô tuyến phổi giai đoạn cuối” sáng rực.

    Lâm Vãn nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, chợt nhớ sáng nay khi ra khỏi nhà, Lục Thần Vũ còn than phiền cô ho khan suốt, làm anh mất ngủ.

    “Khuyên cô nên nhập viện điều trị ngay.”

    Giọng bác sĩ xa xăm như vọng từ một nơi rất xa.

    “Dù… có thể hiệu quả không đáng kể.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *