Câu Dẫn Một Thái Giám

Câu Dẫn Một Thái Giám

Ta là cung nữ nhất đẳng hầu cận bên cạnh Thục phi nương nương.

Một lòng trung thành, gan ruột phơi bày, dù có tan xương nát thịt ta cũng không nề hà.

Thậm chí khi nương nương mang thai, ta còn không tiếc thân mình leo lên long sàng chỉ để giữ lại sủng ái cho người.

Thế mà sau khi sinh hạ long chủng, nương nương lại ban cho ta một chén rượu độc.

Lần nữa mở mắt, ta đã quay về cái ngày leo lên long sàng của lão Hoàng đế.

Nghĩ tới những đốm đồi mồi loang lổ trên thân thể ông ta khiến ta lập tức buồn nôn.

Không chần chừ, ta lập tức xoay người bò sang một chiếc giường khác.

Người trên giường liên tục lùi về sau, ngón tay run rẩy chỉ về phía ta, giọng lắp bắp: “Ngươi… ngươi… ngươi biết bản công công là ai không?!”

Ta chợt nhớ đến bức “tránh hỏa đồ” từng thấy trước đây, bèn đưa tay về phía hắn.

“Ừm… giờ thì ta biết rồi.”

1

“Thành thể thống gì! Thành thể thống gì chứ!”

Người trên giường bị ta ép đến góc giường, cả người căng cứng.

Nếu không sợ đánh thức Hoàng đế đang ngủ ở chính điện thì e rằng Lý Hoài đã hét ầm lên.

“Ngươi nhìn cho rõ ta là ai! Hoàng thượng đang ở chính điện kia kìa!”

Hắn giận đến mức mặt mày biến sắc, dường như chỉ hận không thể lập tức đuổi ta ra ngoài.

Cũng khó trách hắn vì hắn nghĩ rằng ta đi nhầm nơi.

Ban ngày hoàng thượng tới thăm Thục phi nương nương, ta phụng theo lời căn dặn của người mà hầu hạ bên cạnh Hoàng đế.

Bề ngoài là hầu hạ, thực chất là để câu dẫn Hoàng đế.

Thục phi nương nương đang mang thai, không thể thị tẩm, vì vậy người cần một tâm phúc có thể thay người lên long sàng để giữ lại ân sủng.

Ta là cung nữ thân cận nhất của người, theo người từ thuở còn nhỏ, việc quan trọng như thế đương nhiên không thể thoái thác.

Hôm nay chính là cơ hội mà Thục phi nương nương đã dày công tạo ra cho ta.

Cũng nữ trong cung đều mặc cung trang màu hồng phấn, duy chỉ có ta là vận y phục xanh lục nhạt.

Hoàng đế khen ta: “Không rập khuôn tục lệ, tựa như đóa sen thanh khiết trong nước.”

Nương nương lệnh cho ta dâng trà, ta “vô tình” làm đổ nước trà lên long bào, liền lấy khăn tay lau sạch cho Hoàng đế.

Hoàng đế lại khen: “Ngón tay ngọc ngà mềm mại, tựa như đóa hoa đào mới nở.”

Kiếp trước, vì muốn lấy lòng Hoàng đế, ta mừng rỡ vô cùng, ngỡ rằng cuối cùng cũng có thể trở thành cánh tay đắc lực của nương nương.

Nhưng không hề nhận ra ánh mắt hằn học mỗi lần nương nương nhìn ta.

Cứ tưởng bản thân trung thành tận tụy, nào ngờ sau khi mất hết giá trị lợi dụng, ta liền bị chủ nhân vứt bỏ như rác rưởi.

Ngày đầy tháng của tiểu hoàng tử, Thục phi nương nương được thăng vị thành Quý phi, địa vị ngang hàng Hoàng hậu.

Còn ta, chỉ được ban cho một chén rượu độc.

Dùng mạng của ta để chúc mừng nàng sinh được long tử.

Khi chất độc tràn qua ruột gan, ta đau đến tận xương tủy, ngũ tạng như thiêu đốt.

Cả hoàng cung hân hoan tiếng chúc mừng Thục phi nương nương hạ sinh long tử, tiếng trẻ con khóc, tiếng cười vui của nương nương vang khắp cung đình.

Không ai để tâm đến ta – kẻ đang nằm trong góc, máu chảy bảy khiếu.

Ngoại trừ… Lý Hoài.

2

Người kiếp trước đã dám trái lệnh Quý phi nương nương, lén lút thu dọn thi thể cho ta – lúc này đây trông chẳng khác nào một thê tử bị bắt nạt.

Như thể chỉ cần ta tiến thêm một bước là có thể ăn tươi nuốt sống hắn vậy.

“Đỗ Thanh Hà! Đừng có lại gần bản công công nữa!”

Lý Hoài trợn to mắt, ngữ khí đầy hoảng loạn.

Giọng nói của hắn không giống với Hoàng đế mà mang theo chút mềm mại đặc trưng của thái giám.

Ta có chút sốt ruột, cởi áo ngoài trước mặt Lý Hoài, chỉ còn lại một chiếc yếm đỏ.

Ta không kìm được mà tiến gần về phía hắn, hai má đỏ bừng: “Công công thương ta một chút đi mà.”

Không hổ là tổng quản thái giám, Lý Hoài rất nhanh đã phát hiện ra điểm bất thường, hỏi:

“Ngươi… ngươi bị hạ dược rồi?”

“Nương nương sợ ta chạy trốn vào giờ phút quan trọng, tất nhiên phải dùng chút thủ đoạn.”

Hoàng đế đã ngoài năm mươi, trong dân gian cũng đã đủ tuổi làm tổ phụ ta.

Để chứng minh lòng trung thành với Thục phi, ta không chút do dự uống bát xuân dược mà người đã chuẩn bị sẵn.

Lý Hoài cau mày, định đứng dậy mặc y phục:

“Bản công công… bản công công đưa ngươi đến chỗ hoàng thượng, mau mặc lại y phục đi!”

“Nhưng công công, ta đã có người trong lòng rồi.”

Lý Hoài thở dài: “Đã vào cung, cho dù không được sủng hạnh thì cũng là người của hoàng thượng, đừng nhắc gì đến chuyện người trong lòng nữa, cô nương mau quên đi thôi.”

Dù đã sống qua hai kiếp, ta vẫn có chút thẹn thùng, cố lấy hết dũng khí nói: “Ta có tình ý với công công.”

Lý Hoài lập tức cứng đờ người, sắc mặt đỏ bừng.

“Bản công công… bản công công là một…”

“Ngươi chỉ là một tiểu cô nương, biết thế nào là thích với không thích.”

“Trong cung này, hoàng thượng mới là nam nhân duy nhất, với dung mạo của ngươi, được sủng ái cũng chẳng phải chuyện khó gì.”

“Cùng lắm thì ta có thể giúp ngươi một chút…”

“Dù hoàng thượng lớn tuổi hơn ngươi, nhưng làm hậu phi cũng là một việc thể diện.”

“Hơn nữa, thứ dược kia ta cũng không giải được… ta… ta là một thái giám mà…”

Lý Hoài lẩm bẩm không ngừng, thần sắc càng lúc càng ảm đạm, giọng nói cũng nhỏ dần đi.

Ta thấy hắn mãi không chịu bước tới, trong lòng lại nhớ đến bao uất ức ở kiếp trước, không kìm được mà vai run lên, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống giường hắn.

Thấy ta khóc, Lý Hoài cuống lên.

Hắn do dự một lúc rồi rốt cuộc cũng nhích lại gần, ném một chiếc khăn tay qua: “Ngươi khóc cái gì, bản công công có bắt nạt ngươi đâu.”

Ta càng khóc to hơn: “Ta sợ lắm, ta không muốn hầu hạ hoàng thượng, công công cũng không chịu cứu ta thoát khỏi biển lửa.”

Ánh mắt giao nhau hồi lâu, cuối cùng Lý Hoài cũng mềm lòng.

Hoàng đế từng khen tay ta như đóa hoa đào chớm nở, nhưng trong mắt ta, đôi tay của Lý Hoài mới thật giống như một món ngọc quý tinh xảo.

Thon dài mà mạnh mẽ.

Hắn ghé sát tai ta, giọng mang theo chút tức giận xen lẫn bất đắc dĩ: “Tổ tông à, nhỏ giọng thôi, đừng để người ta nghe thấy.”

3

Sáng sớm hôm sau, ta rời giường, quyết định đến quỳ trước cửa tẩm điện của Thục phi nương nương.

Thân làm nô tỳ, nếu trái ý chủ tử thì đó là đại kỵ.

Thế nhưng ta vạn lần không ngờ, lại có người đến quỳ trước Thục phi sớm hơn cả ta.

Chuyện này đâu phải lĩnh lương đầu tháng, sao còn có kẻ tranh giành trước sau như thế?

Người đang quỳ kia không ai khác chính là cung nữ nhị đẳng Hồng Tiêu.

Kiếp trước, sau khi ta leo lên long sàng của lão Hoàng đế và được phong làm Tài nhân, Hồng Tiêu cũng được đề bạt từ nhị đẳng lên nhất đẳng, ngày đêm hầu cận bên cạnh Thục phi.

Ngày ta chết, chính là Hồng Tiêu nhận lệnh mang rượu độc đến cho ta.

Độc phát tác chỉ trong khoảnh khắc, nhưng nỗi đau như thiêu đốt đó lại kéo dài suốt hai canh giờ.

Hồng Tiêu cầm một con dao, từng nhát từng nhát rạch nát mặt ta.

Mỗi một nhát rạch lại là một câu oán hận nàng ta trút lên ta.

Khi ấy ta mới biết, hóa ra Hồng Tiêu đã ghi hận ta từ lâu.

“Cùng là nô tỳ, cớ sao ngươi lại được làm nhất đẳng cung nữ, còn ta lại phải cúi đầu dưới chân ngươi?”

“Ta trẻ trung xinh đẹp hơn ngươi, vì sao nương nương chỉ cho ngươi cơ hội để ngươi trở thành chủ tử?”

“Cớ sao tất cả vận may đều rơi lên đầu ngươi!”

Gương mặt ta bị nàng ta rạch đến mức không còn một mảnh da lành lặn.

Lúc này, Hồng Tiêu đang quỳ trước mặt Thục phi, y phục xộc xệch, nước mắt ngắn dài như hoa lê trong mưa.

“Nương nương, nô tỳ không cố ý dụ dỗ hoàng thượng.”

“Nô tỳ chỉ định mang canh giải rượu cho người, nhưng hoàng thượng lại kéo nô tỳ lại, nô tỳ không dám trái thánh ý đâu ạ!”

Vừa nói, Hồng Tiêu vừa dập đầu trước mặt Thục phi.

Kiếp trước, ta nghe theo lệnh nương nương mà leo lên long sàng Hoàng đế khiến Hồng Tiêu đỏ mắt vì ganh tỵ.

Lần này ta chuyển hướng sang phòng của Lý Hoài, Hồng Tiêu liền nhân cơ hội ấy thay ta thực hiện kế hoạch.

Nàng ta cứ tưởng làm phi tử của Hoàng đế chính là “vận phúc”, nhưng nào hay, đó mới chính là khởi đầu của cơn ác mộng.

4

Hồng Tiêu được phong làm Tài nhân, dẫu Thục phi có không cam lòng cũng buộc phải để nàng rời khỏi cung, chuyển sang ở nơi khác.

Sau khi Hồng Tiêu rời đi, Thục phi liền quát lớn với ta: “Quỳ xuống!”

Trước mặt ta là một tấm ván gỗ, trên đó đóng đầy những chiếc đinh nhọn san sát nhau.

Đây là thủ đoạn trừng phạt nô tỳ mà Thục phi thường dùng.

Người nào quỳ lên, liền có hàng trăm mũi kim đâm sâu vào đầu gối.

Khi nãy Hồng Tiêu cũng đã quỳ lên tấm ván đó, lúc rời đi run rẩy không vững, máu đã thấm ướt gấu váy.

Những năm gần đây, tính khí của Thục phi càng thêm nóng nảy.

Kiếp trước, sau khi ta được phong làm Tài nhân, nàng không ngừng viện cớ gọi ta đến để hành hạ.

Similar Posts

  • Chui Vào Giấc Mơ Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

    Tôi có thể chui vào giấc mơ của kẻ thù không đội trời chung.

    Ban ngày chúng tôi đấu đá nhau gay gắt, ban đêm tôi chui vào mơ đạp lên chỗ “có gồ lên” trong quần âu của anh ta.

    Hai hôm trước, anh ta cướp mất một mối làm ăn của tôi.

    Tối nay tôi vừa vào giấc mơ của anh ta định xả giận thì thấy anh ta nắm tay tôi… tự tát vào mặt mình.

    Tát xong, giọng anh ta khàn khàn:

     “Tiểu thư, hả giận chưa? Có muốn tát nốt bên kia không?”

    Anh ta bóp eo tôi, bắt tôi ngồi dạng chân lên đùi mình, cầu khẩn:

     “Tối nay chơi cái mới nhé? Muốn thử ngồi lên mặt tôi không?”

    Sáng hôm sau, trong buổi tiệc ở trường đua ngựa, anh ta bước tới trước mặt tôi, đỡ lấy eo tôi, cúi sát tai thì thầm:

    “Tiểu thư, đi cưỡi ngựa chứ? Hết ê lưng rồi à?”

  • Sau Ba Năm Thủ Tiết Vì Người Chồng Giả Chết, Tôi Tái Giá Với Cấp Trên Của Anh Ta

    Sau năm năm kết hôn, chồng tôi đột ngột qua đời vì cơn hen suyễn, để lại tôi và con trai cô quạnh nương tựa lẫn nhau.

    Bạn bè tiếc nuối vì tôi còn trẻ mà đã thành góa phụ, cha mẹ cũng khuyên tôi nhanh chóng tái giá để có chỗ dựa.

    Nhưng tôi kiên quyết từ chối, cố chấp ở lại để giữ đạo làm vợ với người đã khuất.

    Thế mà đúng vào ngày giỗ ba năm của chồng, tôi lại vô tình nghe được bố chồng phẫn nộ chất vấn anh cả:

    “Rõ ràng người bị hen suyễn là anh trai mày, người chết cũng là anh trai mày, vậy mà mày lại giả chết để chăm sóc chị dâu, gạt vợ con của mình, có đáng không?”

    “Ba năm qua, Tiểu Lâm vì mày mà thủ tiết, một mình nuôi lớn thằng bé Lạc Lạc. Mày đã cho cháu gái mày một mái ấm, nhưng mày có từng nghĩ rằng kể từ ngày mày giả chết, con trai mày cũng đã mất đi người cha rồi không?”

    Khoảnh khắc ấy, máu tôi như chảy ngược. Tôi mới chợt hiểu ra, người chết ba năm trước vốn không phải là chồng tôi – Chu Tử An, mà là anh song sinh của anh ấy – Chu Tử Bình.

    Ba năm tôi thủ tiết, hóa ra chỉ là một trò cười.

    Tối hôm đó, tôi gọi điện về nhà:

    “Bố, mẹ, con đồng ý tái giá.”

  • Người Chồng Sợ Bẩn Của Tôi

    Tiểu thư nhà họ Tống là đệ nhất mỹ nhân Vân Thành, người theo đuổi nhiều không đếm xuể, vậy mà cô lại chọn một người chồng có chứng sạch sẽ đến mức gần như bệnh hoạn —

    Phó Tuyết Hành.

    Cô lỡ tay chạm vào một chiếc tách trà của anh ta, hôm sau toàn bộ bộ đồ dùng trong bếp bị ra lệnh vứt sạch.

    Cô không tiếc thân mình, hy sinh để cứu anh ta khi bị chuốc thuốc kích dục, cuối cùng lại bị ném vào một ngọn núi hoang dã đầy thú dữ, ba ngày ba đêm mới tìm được đường ra.

    Thậm chí, khi cô gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng, chỉ vì trên giấy đồng ý phẫu thuật có dính chút máu của cô, Phó Tuyết Hành viện cớ “bẩn” mà từ chối ký tên.

    Trong cơn đau đớn tận cùng, Tống Từ gắng gượng chút ý chí cuối cùng, tự mình ký vào giấy phẫu thuật.

    Sau hai ngày hai đêm giành giật sự sống, cô cuối cùng vẫn không giữ được đứa bé trong bụng.

    Tỉnh lại trong phòng bệnh, y tá khẽ nói: “Cô Tống, rất tiếc… vì ca mổ bị trì hoãn quá lâu, sau này… e là rất khó mang thai lại.”

    Bên ngoài cửa sổ, nắng sớm rực rỡ, nhưng cô lại thấy lạnh thấu xương.

  • Thứ Nữ Không Cam Lòng

    Muội muội đem lòng mến vị hôn phu của ta.

    Nàng tặng hắn túi thơm, vì hắn mà trèo tường thưởng nguyệt, thậm chí không qua mai mối mà tư thông, dụ cho vị hôn phu của ta tự mình tới cửa lui hôn.

    Khi ta bị khắp thành chê cười, muội muội lại mặt không đổi sắc, chuẩn bị xuất giá:

    “Vận mệnh nằm trong tay mình, ta theo đuổi hạnh phúc và tự do của ta, có gì là sai?”

    “Ta với ngươi – kẻ cả đầu óc chỉ biết phân biệt đích thứ – có gì đáng để nói chuyện!”

    Nàng phong quang gả đi, còn ta bị khiêng trong một chiếc hoa kiệu, tiến vào tiểu viện nghèo cuối ngõ.

    Mười năm sau, nghe nói ta đã là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân.

    Muội muội điên điên dại dại chạy về nhà, miệng liên tục nói ta hại nàng, khiến nàng không thể gả cho tên trạng nguyên nghèo hèn mà nàng từng khinh bỉ.

    Muội muội không muốn tham dự yến “Thám Xuân”.

    Nàng giả bệnh, sai nha hoàn cải trang ta thành bộ dạng của nàng, thay nàng nhập yến.

    “Yến Thám Xuân có vô số tài tử giai nhân.”

    “Tỷ tỷ huệ chất lan tâm, nhất định phải trổ hết phong quang.”

    “Nhưng chớ để khăn che mặt rơi xuống, để người biết tỷ chỉ là thứ nữ của tướng phủ.”

    Ta sắc mặt tái nhợt, khẽ gật đầu.

  • Mười Tệ Của Một Đời Dâu

    Bà mẹ chồng bị liệt suốt năm năm gọi tất cả mọi người đến trước giường bệnh, yêu cầu tôi đọc di chúc.

    Chồng tôi và em chồng mỗi người được chia 1 triệu tiền mặt.

    Một căn nhà 200 mét vuông được để lại cho con trai tôi.

    200 nghìn tiền trang sức vàng để lại cho con dâu của bà.

    Đứa cháu nội 5 tuổi tôi đang bế trong lòng có một quỹ giáo dục trị giá 300 nghìn đứng tên.

    Còn tôi, một nàng dâu tận tụy, ngày ngày chăm sóc mẹ chồng suốt 5 năm, từ thay tã, lau rửa cho đến đổ phân đổ nước tiểu, cuối cùng chỉ nhận được một tờ tiền 10 tệ.

    Trên di chúc, nét chữ nguệch ngoạc của mẹ chồng viết:

    【Mười tệ tượng trưng cho mười phần trọn vẹn, mười toàn mười mỹ.】

  • Lặp Lại Vết Xe Đổ

    Mười mấy tuổi, tôi là một đứa con gái bất hảo.

    Người yêu tôi – Trì Vân Khiêm lại là con cưng của trời.

    Năm hai mươi mốt tuổi, vì mang thai ngoài ý muốn, tôi trở thành bà Trì.

    Người ngoài bảo tôi là kẻ tâm cơ, vì muốn bay lên cành cao biến thành phượng hoàng mà không từ thủ đoạn.

    Hôm nay, giáo viên chủ nhiệm của con trai gọi điện phàn nàn với tôi.

    Cô nói dạo này thằng bé bị một đứa con gái bất hảo ngoài trường lôi kéo làm cho hư hỏng.

    Tôi đột nhiên thấy hơi thẫn thờ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *