Trọng Sinh Đổi Đời Của Tiểu Thải

Trọng Sinh Đổi Đời Của Tiểu Thải

Kiếp trước, chị họ chê thư sinh nghèo khổ, tranh gả cho tên đồ tể giàu có.

Còn tôi bị gia đình sắp xếp gả cho thư sinh, cuối cùng lại trở thành phu nhân của cử nhân, sau lưng có nha hoàn xinh đẹp hầu hạ.

Chị họ sinh lòng đố kỵ, ép chồng là đồ tể đi lính, khiến anh ta chết nơi sa trường, còn mình thì thành góa phụ.

Chị họ hận tôi cướp mất duyên phận của cô ta, dùng dao mổ lợn giết chết tôi.

Sống lại một đời, chị họ giành cưới thư sinh, nhưng cô ta đâu biết rằng, thư sinh đó có thể thành cử nhân, là vì giẫm lên máu thịt của ba người phụ nữ.

1

“Thân thể của Hương Hương đã bị đồ tể nhìn thấy sạch rồi, mất đi trong sạch, nếu thư sinh để bụng mà không cưới, thì e là Hương Hương sẽ bị ép chết mất!”

Sự lạnh lẽo của quần áo ướt và tiếng khóc của phụ nữ khiến tôi tỉnh táo lại.

Thấy những gương mặt trẻ trung trước mắt, tôi nhận ra mình đã trọng sinh, trở về thời điểm tôi và chị họ đang bàn chuyện đính hôn.

Chỉ là, tôi nhìn chị họ đang khóc, siết chặt áo choàng khô trên người, kiếp trước đâu có chuyện tôi rơi xuống nước bị đồ tể cứu và nhìn thấy hết cơ thể chứ.

“Hương Hương là em ruột của con, sao con nỡ lòng nhìn em đi chết!”

Chị họ lộ rõ dã tâm: “Cho nên, con nguyện ý đổi hôn sự với Hương Hương, gả cho thư sinh kia, dù có khổ cực một chút, nhưng ít ra có thể giữ được mạng cho em gái.”

“Dù sao, ban đầu đính ước với thư sinh cũng là con, bây giờ xem như trả lại đúng vị trí rồi.”

Ồ, tôi hiểu rồi, chị họ cũng trọng sinh rồi.

Kiếp trước chị ta từng chán ghét mối hôn sự với thư sinh đó tới mức nào chứ.

Nhà thư sinh không có sản nghiệp, anh cũng chỉ lo đọc sách không chịu làm việc, chỉ dựa vào vài mẫu ruộng cằn cỗi, mẹ già thì phải giặt đồ và thêu khăn để mưu sinh, cuộc sống hết sức chật vật.

Huống chi anh không chỉ không kiếm ra tiền, mỗi tháng còn phải tiêu thêm một khoản lớn, lại chẳng nghe ai nói anh có tài hoa gì xuất chúng, nghèo rớt mồng tơi mà chẳng thấy tia hy vọng, đúng là một cái hố lửa khổng lồ.

Nếu không phải ông nội tôi từng chịu ơn cha của anh, lại là một lão nho sĩ coi trọng danh dự, chắc cũng chẳng gả con cho anh.

Ngược lại, tên đồ tể đó thì khỏe mạnh, có nghề nghiệp ổn định, ngày nào cũng có thịt ăn, lại hay được mời đi mổ heo, thu nhập dư dả.

So với thư sinh thì khỏi bàn, ngay cả trong toàn thị trấn Thanh Điền, hắn cũng là miếng bánh béo bở ai cũng muốn có.

Thế nên khi đó, chị họ vừa khóc vừa gào, nhất quyết đòi đổi hôn ước.

Nhưng ai mà ngờ, thư sinh đó thật sự thi đỗ.

Anh trở thành cử nhân, được hương thân tặng tài sản, đầy tớ; người lớn trong làng thì dâng đất ruộng.

Lúc này, một tên đồ tể bình thường nào sánh được với một vị cử nhân như sao sa xuống trần?

Chị họ không chịu nổi cú sốc chênh lệch, ngày nào cũng cãi nhau với chồng, cố tình phá hỏng việc mổ lợn, ép hắn đi tòng quân để cầu danh vọng.

Nhưng chiến trường máu lửa đâu dễ đoán, chị ta chẳng đợi được cảnh đồ tể thành tướng quân cưới mình như trong truyện, ngược lại hắn chết trận.

Chị ta không trở thành phu nhân được người ngưỡng mộ, mà lại thành góa phụ bị người đời chê cười.

Chị họ không cam lòng với kết cục này, càng không chịu nổi việc tôi – đứa em từ nhỏ bị cô ta chèn ép – lại vượt mặt mình, trở thành phu nhân cử nhân.

Nên không chút do dự giết tôi để trút giận.

Cô ta còn lớn tiếng nói: “Vốn đây là mối duyên của ta, ngươi cướp đi phúc phần ta đáng được hưởng, ngươi đáng chết!”

Giờ thì cô ta lại nói: “Ta với thư sinh là duyên phận chính đáng, xoay vần thế nào, hôn sự vẫn rơi về tay ta. Đây là mệnh trời ban phúc.”

Lại có một giọng già nua cất lên: “Hồi đó không chịu cưới là con, giờ lại đòi cưới cũng là con, Tiểu Thải, con không thấy mình quá bướng bỉnh sao?”

“Ông ơi, nếu không gả được cho thư sinh, con sợ sẽ giống Hương Hương, mất mạng mất.”

Cô ta hoàn toàn không nhớ rằng năm xưa chính mình đã ép chết mới đổi được hôn sự.

Tôi nhìn chị họ vẫn không hề hối lỗi, trên khuôn mặt xinh đẹp là sự điên cuồng và kích động không thể diễn tả.

Phúc khí sao?

Nghĩ đến đống quần áo giặt không hết, khăn thêu không xong, ruộng cày không dứt, cùng với mẹ chồng mãi không hài lòng…

Vậy thì kiếp này, cô cứ việc tận hưởng cho trọn.

“Đừng cãi nữa.”

Tôi ho khẽ rồi lên tiếng: “Chị họ muốn gả, vậy thì cứ như chị ấy mong muốn đi.”

2

Tôi vừa dứt lời, cả nhà thở phào nhẹ nhõm, vội vàng khen lấy lòng:

“Hương Hương là hiểu chuyện nhất!”

“Đúng vậy, Hương Hương từ nhỏ đã ngoan ngoãn, ai cưới được Hương Hương là có phúc lớn.”

“Thế thì quyết vậy nhé, Tiểu Thải, Hương Hương đồng ý rồi, con đừng khóc nữa.”

Đặc biệt là ông nội, người thương chị họ nhất, nghe vậy lập tức quyết định: “Được, cứ thế mà làm.”

“Con gái, đôi mắt là quan trọng nhất đấy.”

Mắt quan trọng, thân thể thì không quan trọng sao?

Cảm nhận thân thể ướt lạnh, tôi ho vài tiếng.

Ông lại nhìn tôi, thở dài, nhấc tẩu thuốc lên chỉ tôi:

“Cuối cùng thì vẫn là ủy khuất cho Hương Hương, vậy thế này, sính lễ của Hương Hương tăng thêm một chút đi.”

“Ông ơi, sao lại như vậy được ạ!”

Similar Posts

  • Người Bước Vào Thế Chỗ Mẹ

    Khi mẹ tôi qua đời, bà để lại toàn bộ căn nhà và tiền tiết kiệm cho tôi.

    Ngày bố tôi tái hôn, mẹ kế cười ôm lấy tôi:

    “Con ngoan, từ nay mẹ sẽ thương con.”

    Nửa năm sau, căn nhà của tôi được sang tên cho con trai bà ta.

    Một năm sau, tiền tiết kiệm bị bà ta lấy danh nghĩa “đầu tư” chuyển đi tám trăm nghìn.

    Khi tôi lên đại học, bà ta bắt đầu xúi giục bố tôi:

    “Năm trăm tiền sinh hoạt là nhiều quá, chiều hư nó mất.”

    Bố tôi cắt tiền, bảo tôi phải học cách tự lập.

    Tôi đói meo, gọi điện cho ông ngoại, khóc đến mức không nói nên lời.

    Ngày hôm sau, ba chiếc xe sedan màu đen đỗ ngay dưới khu nhà tôi.

  • Khi Bạn Trai Tráo Đổi Nguồn Sống Của Tôi

    Trong đêm văn nghệ chào tân sinh viên, máy tạo nhịp tim ngoài của tôi vang lên cảnh báo chỉ còn 10% pin.

    May mà tôi luôn mang theo nguồn điện y tế dự phòng.

    Nhưng khi mở balo ra, nguồn điện y tế đã bị đổi thành cục sạc dự phòng chỉ còn 1 vạch pin.

    Tôi hoảng loạn định gọi 115, thì bị bạn trai chặn lại.

    “Tiểu Tuyết dùng máy phát nhạc hết pin rồi, anh cho cô ấy mượn để ứng cứu. Em dùng sạc dự phòng trước đi.”

    Tôi sụp đổ, hất mạnh tay anh ta: “Chút pin đó thì đủ làm gì? Máy tạo nhịp mà hết điện thì tim tôi cũng dừng luôn đấy!”

    Bạn trai sa sầm mặt: “Tiểu Tuyết là đại diện tân sinh, nếu cô ấy làm hỏng tiết mục sẽ bị cười nhạo. Em là đàn chị, không thể nhường đàn em một chút sao?”

    “Tính mạng tôi quan trọng, hay là buổi biểu diễn của cô ta quan trọng?” Tôi lao thẳng về phía hậu trường.

    Anh ta lại ghì chặt lấy cổ tay tôi: “Anh đã tra rồi, máy tạo nhịp nào cũng có pin dự phòng, không sao đâu. Em đừng ích kỷ như vậy!”

    Ngực tôi đau nhói, hơi thở dồn dập, tuyệt vọng bấm nút báo động khẩn cấp mà cha tôi đã đặc biệt cài đặt.

  • Gia Đình Chỉ Gọi Khi Cần Tiền

    “Tiền đặt cọc tám trăm ngàn, trước mười hai giờ đêm nay phải nộp đủ.”

    Lời bác sĩ vừa dứt, ba tôi lập tức quay đầu nhìn tôi.

    Ánh mắt ấy, tôi quá quen thuộc rồi.

    Mười năm trước ông cũng nhìn tôi như vậy, nói rằng:

    “Con là thứ phá của, học đại học cái gì?

    Đốt giấy báo trúng tuyển đi,

    dành tiền nuôi em trai con học mới là chuyện quan trọng.”

    Bây giờ ông lại đổi sang một giọng điệu khác:

    “Tiểu Tinh à, lần này em con thật sự là tai nạn ngoài ý muốn…”

    Tôi liếc nhìn cánh cửa ICU,

    lại nhìn đám người đang ngồi ở hành lang—

    Mẹ tôi khóc đến mức không thở nổi,

    Em dâu tôi, Trương Tinh Tinh, thì ôm con trong lòng,

    nhưng ánh mắt lại len lén liếc về phía tôi.

    Mười năm không liên lạc.

    Cuộc gọi đầu tiên—là để đòi tiền.

    Tôi mở điện thoại,

    vừa nhận được báo cáo tài chính của công ty: lợi nhuận ròng 320 triệu.

    Tôi khẽ cười.

    “Ba, ba chắc chắn là đang tìm con thật chứ?”

  • Ký Sự Nhặt Phu Quân

    – “Để tránh bị phụ thân bán đi, ta đã chạy đến cửa phủ của tướng quân khóc than thảm thiết, tự nhận mình là tình nhân bí mật của tiểu tướng quân đã trận vong.

     

    Phủ tướng quân tin thật, nguy cơ được giải quyết, ta bắt đầu sống cuộc đời của một quả phụ.

     

    Nào ngờ, vị tướng quân trong truyền thuyết ấy lại trở về.

     

    “Nghe nói… là ta mặt dày bám lấy nàng, đến khi nàng miễn cưỡng đồng ý mới thành đôi. Có phải vậy không, phu nhân?”.

     

    (…)

  • LY HÔN XONG, THẰNG BÉ GIÚP TÔI ĐẮC THẮNG

    Khi ly hôn, chồng cũ muốn giành quyền nuôi thằng bé với tôi.

    Anh ta quả quyết nói:

    “Hay là hỏi thử chính ý kiến của thằng bé xem?”

    Thằng bé nắm lấy điện thoại, điềm tĩnh nhìn tôi một cái rồi hỏi:

    “Mẹ định ly hôn thật hả?”

    “Ừ.”

    Tôi gật đầu.

    “Dạ.”

    Nó cúi đầu tiếp tục chơi game.

    “Con ở với mẹ. Bố chia cho mẹ nhiều tài sản một chút, nếu không con sợ mẹ nuôi không nổi.”

  • Sinh Nhật Thứ 18 Ở Hai Thế Giới

    Trước khi bạn thân của tôi 44, cô ấy lái xe tông gãy một chân của anh cả tôi, rồi từ tầng ba mươi lao mình xuống.

    Cô nằm trong vũng máu, nở nụ cười rực rỡ nói với tôi:

    “Vi Vi, tớ sẽ đợi cậu ở bên kia nhé!”

    Tôi biết, cô ấy đã chọn cái chết để rời khỏi thế giới này.

    Tối hôm đó, tôi chuẩn bị một chiếc bánh sinh nhật, rồi gửi tin nhắn vào nhóm gia đình, thông báo rằng mình sắp rời đi.

    Anh hai là bác sĩ, lạnh lùng phản hồi bằng một chữ: 【1。】

    Anh ba là ca sĩ quốc tế, gửi tin nhắn thoại chế giễu:

    “Muốn chết thì chết nhanh lên, suốt ngày chỉ biết ghen tị với An An. Nếu hôm nay mày chết thật, tao sẽ livestream ăn cứt cho cả mạng xem!”

    Ba mẹ không nói gì, chỉ gửi hàng loạt ảnh Sinh nhật ở Disney của Thẩm An An vào nhóm.

    Chỉ có anh cả – tổng giám đốc tập đoàn – là người nghẹn ngào gửi từng tin nhắn thoại:

    “Vi Vi, em biết Chu Tự đi đâu rồi đúng không?!”

    “Anh xin em, nói cho anh biết đi……”

    Tôi không nói một lời nào, lặng lẽ ăn hết chiếc bánh sinh nhật.

    Bởi vì, tôi sắp được đoàn tụ với cha mẹ và các anh ruột thật sự của mình rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *