LY HÔN XONG, THẰNG BÉ GIÚP TÔI ĐẮC THẮNG

LY HÔN XONG, THẰNG BÉ GIÚP TÔI ĐẮC THẮNG

Khi ly hôn, chồng cũ muốn giành quyền nuôi thằng bé với tôi.

Anh ta quả quyết nói:

“Hay là hỏi thử chính ý kiến của thằng bé xem?”

Thằng bé nắm lấy điện thoại, điềm tĩnh nhìn tôi một cái rồi hỏi:

“Mẹ định ly hôn thật hả?”

“Ừ.”

Tôi gật đầu.

“Dạ.”

Nó cúi đầu tiếp tục chơi game.

“Con ở với mẹ. Bố chia cho mẹ nhiều tài sản một chút, nếu không con sợ mẹ nuôi không nổi.”

1

Thằng bé bị bố nó lôi vào thư phòng.

Tôi không yên tâm, định đi theo, cửa phòng “rầm” một tiếng đóng ngay trước mặt tôi.

Bên trong vang lên giọng điệu cáu kỉnh của Chu Dự.

“Chu Duệ Trạch, bố hỏi con thêm một lần nữa, thật sự con muốn theo mẹ sao? Đừng trách bố không nhắc, mẹ con chỉ là một bà nội trợ, con nghĩ bà ấy có thể chăm sóc cho con tốt chắc?”

Giọng điệu hờ hững của thằng bé vang lên:

“Bố, con ở với ai thật ra đều không sao cả. Mấu chốt là bây giờ dì Lâm Nguyệt đang mang thai em trai con, nếu con theo bố, chỉ sợ ảnh hưởng tâm trạng của dì ấy.”

Bị thằng bé nhắc đến chuyện xấu mình đã làm, dù mặt bố nó có dày thế nào cũng không trụ nổi.

Âm thanh bên trong nhỏ dần.

Tôi không nghe rõ họ nói gì tiếp theo, chỉ cảm thấy trên mặt dâng lên cảm giác ẩm ướt và ngứa râm ran.

Đưa tay lau, nước mắt càng lau càng nhiều.

Tôi ngồi đờ đẫn trên ghế sofa phòng khách, cuối cùng nhịn không nổi, vùi mặt vào lòng bàn tay.

Không biết qua bao lâu, cửa thư phòng được mở ra lần nữa.

Chu Dự đi đến trước mặt tôi, nhìn dáng vẻ tôi gục đầu khóc, rốt cuộc cũng có chút không đành lòng.

Anh ta đưa cho tôi một tờ giấy ăn, chậm rãi nói:

“Duệ Trạch cứ để nó ở với em.”

Tôi ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên.

“Xe, nhà đều để lại cho em, rồi đưa thêm năm mươi vạn nữa. Nếu em đồng ý, ngày mai chúng ta đi làm thủ tục.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh ta.

Nói thật, người la hét đòi ly hôn là tôi.

Nhưng chuyện ly hôn thế nào, thật ra tôi hoàn toàn không nắm chắc.

“Xe thì đừng cho mẹ con nữa.”

Chu Duệ Trạch bỗng lên tiếng.

Tôi bình tĩnh lại, khóe miệng nở một nụ cười cay đắng.

Quả nhiên là cha con một ruột, cuối cùng nó vẫn nghiêng về phía bố.

“Mẹ con lái xe thì lãng phí, mà lái cũng thành ra tội ác, chi bằng quy đổi thành tiền mặt. Xe của bố đáng giá bảy tám mươi vạn, một giá chốt luôn, nhà cộng thêm một trăm vạn, con thấy hợp lý đấy.”

Chu Dự nhìn thằng bé bằng ánh mắt trầm ngâm.

Thằng bé cũng chỉ nhún vai tỏ vẻ chẳng sao.

Chu Dự thu lại ánh mắt.

“Vậy quyết định thế đi, chín giờ sáng mai, gặp ở cục Dân Chính.”

2

Cửa lớn đóng lại.

Tim tôi cũng theo đó mà thắt lại.

Chu Dự đi lần này, có thể sẽ là lần cuối anh ở căn nhà này.

Tôi với anh ta yêu nhau từ thời đại học.

Tình yêu thuở thiếu niên, chân thành và trong sáng.

Tưởng chừng có thể cùng nắm tay đi đến hết cuộc đời.

Vậy mà chẳng rõ vì sao, lại đi đến bước đường hôm nay.

“Mẹ.”

Giọng Chu Duệ Trạch kéo tôi ra khỏi nỗi buồn.

“Con đói, mẹ nấu cơm chưa?”

Tôi vội vàng đứng dậy, lau khô nước mắt: “Mẹ đi chợ liền đây.”

Trong giọng thằng bé có chút ấm ức:

“Mẹ ơi, mẹ sắp có ngay một trăm vạn rồi, không thể dẫn con ra ngoài làm một bữa thịnh soạn à?”

Tôi dắt Chu Duệ Trạch xuống quán thịt nướng dưới lầu.

Nó gói một miếng thịt ba chỉ vào rau xà lách đưa cho tôi.

“Mẹ, đây là buffet, phải ăn thật nhiều mới lời.”

“Ừ.”

Tôi nhận lấy cho vào miệng, chỉ cảm thấy như nhai sáp, nuốt không trôi.

Nghĩ đến những thông tin trên mạng về việc cha mẹ ly hôn gây bóng đen tâm lý cho con cái.

Tôi đắn đo mở lời:

“Con à, mẹ với bố con ly hôn, nhưng dù sao ông ấy cũng là bố ruột của con. Mẹ có thể hận bố, nhưng con thì đừng nhé.”

“Con đâu có hận bố.”

Nó lật mặt cái cánh gà.

“Mẹ cũng đừng hận bố nữa, hận một người, mệt lắm.”

Nó ngồi đối diện tôi, qua làn khói nghi ngút bốc lên, tôi dường như chẳng nhìn rõ mặt thằng bé.

3

Sáng sớm tôi còn đang ngồi thẫn thờ bên mép giường, Chu Duệ Trạch đến gõ cửa phòng.

“Mẹ, đến giờ rồi, đi thôi.”

Tôi giật mình bừng tỉnh.

Sao tôi lại có cảm giác, nó còn sốt ruột chuyện ly hôn của chúng tôi hơn cả bố nó vậy?

Tôi mở cửa, nghi hoặc nhìn thằng bé.

“Sao con chưa đi học?”

Nó nhìn tôi bằng vẻ mặt phức tạp.

“Mẹ ơi, hôm nay là mùng 1 tháng 7, con nghỉ hè rồi.”

Cả tháng qua tôi cứ mơ mơ màng màng, đến cả chuyện con nghỉ hè cũng quên mất.

Tôi áy náy giúp con chỉnh lại cổ áo.

“Mẹ xin lỗi con nhé.”

Nó nghiêng đầu cười cười.

“Nếu mẹ áy náy thật, dẫn con đi du lịch nhé, mình đi biển, lặn ngắm san hô, ăn hải sản.”

Nó giơ tay làm dấu chữ “V.”

“Được đấy.”

Tôi cũng không nhịn được, bật cười.

Những u ám trong lòng hình như vơi bớt phần nào.

Lâm Nguyệt đi cùng Chu Dự đến.

Chưa ly hôn xong mà đã nôn nóng muốn vào cửa thế à?

Chu Duệ Trạch chủ động chào cô ta:

“Chào dì Lâm, trời nóng thế này dì cũng đi cùng luôn hả, coi chừng để em con trong bụng, bị nắng nung chảy ra mất.”

“Thằng nhóc này…”

Lâm Nguyệt bất mãn trợn mắt với nó, xoay người muốn Chu Dự bênh vực.

Chu Duệ Trạch vội vàng giải thích:

“Bố, con không có ý gì đâu, trời bốn mươi độ lận, con thật lòng lo cho em con mà.”

Chu Dự trầm mặt bảo Lâm Nguyệt:

“Em ra xe ngồi đi, đừng theo vào.”

4

Chúng tôi nộp hồ sơ đăng ký ly hôn.

Tiếp theo là một tháng chờ hoà giải.

Chu Dự lái xe đến gọi hai mẹ con tôi.

“Để anh đưa hai người về.”

Tôi vừa định từ chối, liền thấy Chu Duệ Trạch lao đến, mở cửa xe.

“Mẹ, lên mau, con sắp chết nóng rồi.”

Tôi đành phải cùng thằng bé lên xe.

Similar Posts

  • Sau Khi Chết Tôi Mới Biết Anh Ấy Yêu Tôi Tới Nhường Nào

    Ngày thứ ba sau khi tôi và Thẩm Trạch Ngôn ly hôn, chuyến bay anh ấy đi gặp tai nạn.

    Cả chiếc máy bay lao thẳng xuống Thái Bình Dương, không một ai sống sót.

    Tôi vội vàng bay từ Mỹ về, tham dự tang lễ của anh.

    Sau khi nghi thức kết thúc, bạn thân của anh – Lâm Phương Chu – đưa cho tôi một bản thỏa thuận tặng lại di sản.

    “Chị dâu, chị là người được thừa kế toàn bộ di sản của A Ngôn.”

    “Anh ấy tự nguyện trao toàn bộ cổ phần trong tập đoàn đứng tên mình, cùng tất cả tài sản cá nhân, cho chị.”

    “Chị nói xem, có nực cười không? Anh ấy yêu chị bao nhiêu năm, cuối cùng lại dùng cách này để nói cho chị biết.”

    Tôi run tay nhận lấy, phát hiện ngày ký tên trên thỏa thuận lại chính là ngày cưới của chúng tôi.

    “Vậy… sao anh ấy không nói với tôi?”

    “Ừ, vì sao lại không nói với chị chứ.”

    Sau này, vì một tai nạn ngoài ý muốn, tôi trọng sinh quay về năm đầu tiên sau khi cưới.

    Trước mặt là người đàn ông sắc mặt lạnh lùng, ít lời khó gần. Tôi tức giận thốt lên:

    “Thẩm Trạch Ngôn, nói một câu thích tôi thì anh sẽ chết à?!”

  • Nhật Ký Sủng Thê Của Thái Tử Bệnh Kiều

    Gần đây ánh mắt Hoàng đế và Thái tử nhìn ta có chút khác thường.

    Là cô cô phụ trách dạy Thái tử chuyện phòng the, ta lại bị đưa đến long sàng của Hoàng đế.

    Ngày hôm sau, Thái tử xuất hiện trong tẩm điện của ta.

    Hắn đưa tay luồn vào trung y của ta: “Cô cô, phụ hoàng đã chạm vào chỗ nào của người?”

    “Ta cũng muốn.”

  • Một Nửa Ảnh Gia Đình

    Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên Hứa Tri Hạ làm chính là cầm theo đơn ly hôn tìm đến Cố Lương Châu, mở miệng chỉ nói đúng hai câu.

    Một câu:

    “Em đồng ý ly hôn.”

    Một câu khác:

    “Em muốn mang theo một đứa trẻ.”

    Cố Lương Châu lật giở trang giấy, động tác khựng lại, ánh mắt ngước lên, vẻ ngạc nhiên thoáng qua rồi nhanh chóng bị sự lạnh lùng quen thuộc che phủ:

    “Bốn đứa con, em lại cứ nhất quyết chọn cái đứa ốm yếu đó?”

    Ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn, giọng điệu mang theo sự dò xét:

    “Hứa Tri Hạ, em lại muốn giở trò gì nữa đây?”

    “Tin hay không tùy anh, ký đi!”

    Hứa Tri Hạ đẩy thẳng tờ giấy đến trước mặt anh.

    Bàn tay Cố Lương Châu cầm bút dừng lơ lửng giữa không trung, tận nửa phút sau mới bất ngờ cúi người ký tên, rồi “cạch” một tiếng, mạnh mẽ ném cây bút xuống bàn:

    “Em tốt nhất nên giữ đúng lời hứa!”

  • Thẩm Thái Y Quá Đỗi Phúc Hắc!

    Theo đuổi Thái y cao lãnh Thẩm Quan Lan suốt mười năm, chàng vẫn không hề động lòng.

    Ta lòng nguội như tro, quyết định thuận theo ý chỉ của phụ hoàng, gả cho tiểu hầu gia họ Tề.

    Nào ngờ lại vô tình nghe được tiếng lòng của Thẩm Quan Lan:【Bệ hạ không muốn gả tiểu công chúa yêu quý nhất cho ta.】

    【Muốn được bầu bạn bên công chúa trọn đời, cách tốt nhất chính là tự thiến làm thái giám, mới có thể ngày ngày ở bên nàng.】

    【Nhưng mà… ta vẫn có chút không nỡ rời xa con tiểu trư của ta…】

    Ta suýt nữa thì lăn từ nhuyễn tháp của quý phi xuống đất, ngẩng đầu kinh hoảng nhìn Thẩm Quan Lan.

    Chàng nâng hòm thuốc, ánh mắt trở nên lạnh lùng, cao quý.

    Thế nhưng trong tiếng lòng kia lại ẩn chứa vẻ nghiến răng nghiến lợi:【Tiểu hầu gia họ Tề phải không?】

    【Tên khốn đó mà dám cầu thân, ta sẽ bỏ thuốc xổ vào thuốc bổ thận của hắn!】

    【Để hắn ba ngày không xuống nổi giường!】

    Ta: ???

  • Triệu Xuân Đường

    Văn án:

    Tỷ tỷ song sinh của ta đã trở thành thê tử của người mà ta thầm thương trộm nhớ.  

    Nhưng chỉ sau một tháng thành thân, tỷ ấy lại mê hoặc ta đổi thân phận.  

    “Tỷ phu là của muội, chỉ cần muội muốn, muội sẽ là vương phi của Tần Lâm Hoài.”  

    Ta không muốn. Nhưng tỷ tỷ lại chẳng chịu bỏ cuộc.  

    Một chút mưu kế của tỷ đã biến ta thành nàng – Nhị tiểu thư còn đang chờ gả của Hầu phủ.  

    Còn tỷ, thì khoác lên mình danh phận vương phi của Tần Lâm Hoài.  

    Tỷ không hề biết, trò đùa này đã tự đẩy bản thân vào vực sâu vạn kiếp bất phục.  

    (…)

  • Đánh Bại Dì Ghẻ

    Sau khi mẹ mất được hai năm, ba tôi tính chuyện tái hôn.

    Cô “dì” kia vứt bỏ hết tất cả đồ đạc của mẹ, cho tôi uống s/ữ/a đã h/ỏ/n/g lại còn kh/ô/n/g cho ba b//ế tôi.

    Nửa đêm, tôi trùm chăn khóc lặng lẽ, rơi những hạt “trân châu nhỏ”.

    Bỗng trước mắt hiện lên những dòng chữ kỳ lạ như trên màn hình:

    【Chi Chi đừng khóc, mau đi tìm ông ngoại đi.】

    【Chi Chi, ông ngoại con là Chủ tịch Tập đoàn Nam Dương, cậu con là ca sĩ nổi tiếng, dì con còn lợi hại hơn nữa.】

    【Chi Chi cố lên! Các dì sẽ không để con trở thành nữ chính bi kịch như mẹ đâu!】

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *