Chồng Đã Mất Lại Sống Dậy Rồi

Chồng Đã Mất Lại Sống Dậy Rồi

Trên đường đi công tác trở về, tôi bỗng nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng: “Đồ sao chổi nhà cô, cứ khăng khăng bắt A Cường đi đón. Bây giờ nó bị tai nạn xe, sắp không qua khỏi nữa rồi, cô vừa lòng chưa!”

Tôi không thể tin nổi, toàn thân run rẩy, liều mạng lao về nhà. Lúc tôi về đến nơi, chồng đã bị hỏa táng.

Ba mẹ chồng vừa đánh vừa chửi tôi, lấy đi toàn bộ tài sản, chỉ để lại cho tôi một đống nợ nần. Tôi mang trong lòng cảm giác tội lỗi nên cũng không một lời oán trách.

Tôi nghỉ việc, gánh vác công ty đang nợ nần chồng chất. Mỗi ngày làm việc suốt 18 tiếng, quên ăn quên ngủ, mất 5 năm để trả hết món nợ đó.

Ngày tôi bị chẩn đoán ung thư dạ dày, tôi cứ ngỡ cuối cùng cũng được giải thoát, có thể đi gặp chồng. Vậy mà ở góc hành lang bệnh viện, tôi lại nhìn thấy chồng mình đang vui vẻ cùng ba mẹ chồng và một cô gái đang mang thai.

“Con ngu đó mấy năm nay giúp chúng ta kiếm được mấy chục triệu, đúng là có bản lĩnh thật.”

“Chỉ tiếc là bị ung thư rồi, nếu không thì ba mẹ còn có thể lừa nó thêm mấy chục triệu nữa, mà nó vẫn biết ơn các người cơ đấy.”

Tôi tức đến nỗi nôn ra máu tại chỗ, ngất xỉu ngay tại đó. Lúc mở mắt ra, tôi đã quay về đúng ngày chồng cũ gặp tai nạn.

01

“Lâm Mạt Mạt, đồ sao chổi đáng chết, sao cô còn chưa chết đi cho rồi! A Cường bị cô hại chết rồi, cô còn lang thang ngoài đường à!” Tiếng mắng chửi của mẹ chồng truyền vào tai khiến tôi nhận ra — mình đã sống lại.

Tôi mạnh tay nhéo một cái vào đùi mình, ngắt lời bà ta: “Mẹ, mẹ đang ở bệnh viện nào vậy? Con đến thành phố rồi, con đến ngay!”

Đầu bên kia điện thoại, mẹ chồng khựng lại, không dám tin: “Cô không phải bay chuyến 11 giờ sao? Đã đến rồi à?”

Tôi cười lạnh. Tất nhiên là chưa. Giờ tôi vẫn đang ngồi đợi ở sân bay.

Kiếp trước, chính vì lợi dụng khoảng thời gian tôi không về kịp, bọn họ đã nhanh chóng hỏa táng chồng tôi – Tạ Hướng Cường. Đến lúc tôi về tới nơi, họ chỉ đưa cho tôi một hũ tro cốt và một giấy chứng tử.

Tôi hoàn toàn chết lặng. Mẹ chồng không ngừng mắng chửi, bảo tôi khắc chết chồng mình.

Tạ Hướng Cường đúng là gặp tai nạn trên đường đi đón tôi, tôi mang cảm giác tội lỗi, chỉ biết ôm tro cốt của anh mà đau đớn tột cùng.

Sau tang lễ, mẹ chồng nói cứ nhìn thấy tôi là lại nhớ đến con trai, rằng muốn tôi bù đắp cho nỗi đau mất con khi về già của họ. Thế là tôi đưa họ toàn bộ nhà cửa, xe cộ và tiền tiết kiệm.

Còn bản thân thì tiếp nhận công ty của Tạ Hướng Cường – một công ty đang gánh khoản nợ khổng lồ. Vì công ty ấy, tôi làm việc ngày đêm không ngừng nghỉ, bao nhiêu đêm thức trắng viết phương án, bao nhiêu lần quên ăn, thậm chí nôn ra máu mà vẫn không đến bệnh viện.

Cuối cùng, tôi cũng trả hết khoản nợ trong 5 năm. Nhưng đúng lúc đó, tôi lại bị chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

Cầm bản chẩn đoán từ tay bác sĩ, lòng tôi bình thản và nhẹ nhõm. Cuối cùng tôi cũng có thể xuống dưới gặp lại chồng, coi như chuộc lỗi vì đã khiến anh mất mạng.

Nào ngờ tôi lại gặp một gia đình 5 người hạnh phúc ở bệnh viện. Tạ Hướng Cường ôm eo một cô gái đang mang thai, còn ba mẹ chồng thì tươi cười sờ bụng cô ta.

Tôi gọi cho mẹ chồng, nói với bà ta rằng mình bị ung thư.

Mẹ chồng nghe xong càng cười vui vẻ hơn, nhưng trong điện thoại lại nói: “Mạt Mạt à, mấy năm nay con cũng khổ rồi. Giải thoát sớm cũng là phúc của con.”

Cúp máy, bà ta còn khoe tin vui với những người bên cạnh.

Tạ Hướng Cường cười phá lên: “Con ngốc đó còn tưởng tôi chết thật, khóc đến thảm thiết luôn.”

“Nhưng mà mấy năm nay nó giúp chúng ta kiếm được mấy chục triệu, đúng là có năng lực. Tiếc là bị ung thư rồi, nếu không thì ba mẹ còn có thể lừa nó thêm mấy chục triệu nữa, mà nó vẫn sẽ cảm ơn hai người.”

Cả bốn người cười sằng sặc, còn tôi thì tức đến chết ngay tại chỗ.

Nghĩ tới đây, tôi lập tức gọi điện đặt trực thăng. Đã thích giả chết như thế, lần này tôi sẽ để anh ta chết thật luôn.

02

Trực thăng đến rất nhanh, mà chi phí cũng đắt đến mức kinh hoàng. Trước kia, tôi luôn tiết kiệm, chưa bao giờ dám tiêu tiền cho bản thân.

Vậy mà chồng và ba mẹ chồng lại đáp lại tôi bằng cách như thế. Giờ đây, bỏ ra mười mấy triệu chỉ để kịp đến dự tang lễ của chồng, tôi cảm thấy thật xứng đáng.

1 tiếng sau, tôi có mặt tại bệnh viện.

Khi thấy tôi, sắc mặt mẹ chồng vốn còn hồng hào bỗng trắng bệch: “Mạt Mạt… cô… cô thật sự về rồi sao!”

Tôi lau giọt nước mắt vốn không hề tồn tại, bước nhanh tới đẩy mạnh mẹ chồng ra, cúi người nhìn người đàn ông đang nằm trong quan tài.

Mẹ chồng kêu “á” một tiếng rồi ngã lăn xuống đất, tôi thì chẳng buồn để tâm, bật khóc nức nở: “Chồng ơi, sao anh lại bỏ em mà đi như vậy? Ba mẹ không nỡ tốn tiền nên không cứu anh tận lực đúng không? Không phải nói anh bị tai nạn xe sao? Sao trên người lại không có vết thương? Chẳng lẽ là xuất huyết trong?”

Tôi mạnh dạn mở nắp quan tài ra, tát cho anh ta hai bạt tai thật mạnh.

“Chồng ơi, mặt anh lạnh toát rồi, để em xoa cho nó ửng lên chút, để anh ra đi đẹp đẽ một chút.”

Cơ thể Tạ Hướng Cường trong quan tài vẫn còn ấm, rõ ràng là do làm gấp nên chưa chuẩn bị kỹ. Thế nhưng nhịp thở gần như không có, bị tát hai cái mà cũng không động đậy, tôi khẽ cười lạnh.

Diễn đạt lắm. Dáng vẻ này, không phải tiêm thuốc mê thì cũng là uống thuốc ngủ.

Mẹ chồng thét lên, bật dậy đẩy tôi ra: “Đồ sao chổi, sao cô lại đánh con trai tôi!”

Thấy có người tụ tập lại, bà ta lập tức lấy lại khí thế, bắt đầu tố cáo tôi: “Con trai tôi bị tai nạn là vì đi đón cô ta. Rõ ràng có thể tự bắt taxi về, lại cứ thích gây chuyện. Bây giờ con trai tôi chết rồi, cô ta còn đánh nó. Đúng là số tôi khổ, cưới phải con dâu thế này!”

Vừa nói, bà ta vừa đóng lại nắp quan tài, sợ tôi lại làm gì quá đáng, rồi nằm sấp lên trên khóc lóc.

Người xung quanh bắt đầu chỉ trỏ, thậm chí có vài “người chính nghĩa” đứng ra trách móc tôi.

Tôi nhìn quanh, tỏ ra vô cùng oan ức: “Mẹ, mẹ không thuê ai trang điểm cho Hướng Cường à? Mẹ nhìn mặt anh ấy xem, tái nhợt như vậy. Mẹ không muốn anh ấy được ra đi đàng hoàng sao?”

“Mẹ à, tiết kiệm cũng không thể tiết kiệm đến mức này. Cái quan tài vừa rồi có cắm điện không đấy? Con vừa sờ thử, người anh ấy còn ấm, thế này thì bảo quản không được lâu đâu.”

“Chúng con kết hôn bao nhiêu năm, con chỉ muốn lo cho anh ấy một tang lễ tử tế, mẹ cũng không cho con điều đó sao? Giữ thi thể 3 ngày cũng chưa tới 10 triệu, mẹ, đó là con trai ruột của mẹ mà!”

Vừa nói, tôi vừa cắm điện vào quan tài, bật công tắc lên. Một luồng khí lạnh tuôn ra, bao trùm lấy quan tài.

Ngay lập tức, khuôn mặt Tạ Hướng Cường bên trong trắng bệch đi, trở nên cứng đờ, thậm chí còn khẽ run lên một chút.

Tôi giả vờ không thấy gì, quay sang mọi người xung quanh: “Mẹ chồng tôi sống tiết kiệm quen rồi, người chết rồi mà còn không nỡ bật lạnh. Để mọi người chê cười rồi, giải tán thôi, chuyện này cũng không phải điều may mắn gì.”

Đám đông xì xào mắng vài câu rồi tản ra. Có một bà lão còn đứng lại khuyên mẹ chồng tôi: “Con trai chết rồi, cũng nên để nó ra đi yên ổn chứ, bà còn tiết kiệm cái gì nữa?”

Mẹ chồng tôi muốn khóc cũng không khóc được, há miệng mà không thốt nên lời.

Hừ, đây mới chỉ là khúc dạo đầu thôi mà. Tôi muốn xem thử, Tạ Hướng Cường có thể nhịn đến bao giờ.

03

Mẹ chồng run rẩy đưa tay lên định rút phích cắm, nhưng lần nào cũng bị tôi vỗ vào tay.

“Mẹ, đừng cố chấp nữa. Trời nóng thế này, rút điện ra là thi thể sẽ phân hủy rất nhanh. Mẹ cứ nhìn Hướng Cường thêm lần nữa đi, có khi đây là lần cuối mẹ được thấy con trai mình.”

Mẹ chồng nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi, bất lực gọi điện cho ba chồng. Tôi canh chừng trước quan tài của Tạ Hướng Cường, ai đến cũng không cho lại gần, ra dáng một người vợ đau lòng tuyệt vọng.

Similar Posts

  • Di Chúc Chỉ Có Một Câu: 604

    Khi di chúc đọc đến tên tôi, cả nhà đều bật cười.

    “Triệu Mẫn Phương, ông Triệu Đức Hậu để lại cho cô là——”

    Người công chứng ngập ngừng một lát.

    “Một câu.”

    Bà thím cả Tiền Phượng Anh không nhịn được, “phụt” một tiếng cười thành tiếng. Anh họ Triệu Văn Long cúi đầu nghịch điện thoại, vai run lên bần bật.

    Bác cả Triệu Kiến Quốc ho khẽ một tiếng, giả vờ nghiêm túc. Nhưng khóe miệng ông ta không giấu nổi nụ cười.

    Người công chứng đọc ra câu đó.

    “604, nhớ kỹ.”

    Toàn trường yên lặng hai giây.

    Rồi tiếng cười càng lớn hơn.

    Tôi nhìn di ảnh của ông nội.

    Ông trong ảnh cũng không cười. Giống như khi còn sống vậy, ánh mắt nhìn tôi nhàn nhạt.

    Tôi không khóc. Cũng không cười.

    Tất cả mọi người đều ký xong tên, đứng dậy đi ra ngoài.

    Luật sư Chu Duy Dân là người thu dọn hồ sơ cuối cùng.

    Ông ấy gọi tôi lại.

    “Triệu tiểu thư, cô ở lại một lát.”

  • Nửa Đời Tích Lũy, Đổi Lấy Một Căn Nhà Tôn

    Cháu ngoại sắp lên thành phố học, con gái không có tiền mua nhà, khóc lóc chạy đến trước mặt tôi.

    Tôi không chịu nổi cảnh nó vừa năn nỉ vừa làm mình làm mẩy, đành lấy ra khoản tiền dành dụm cả nửa đời người, mua cho nó một căn nhà trong khu học xá giữa thành phố.

    Con gái cảm động lắm, nói sau này sẽ đón tôi lên ở cùng.

    Thế nhưng đến lúc nhận nhà, nó lại đột nhiên đổi ý: “Mẹ à, nhà này chỉ có ba phòng ngủ, bọn con định để dành một phòng làm thư phòng, hay là mẹ đừng lên ở nữa nhé.”

    Sợ tôi không vui, nó vội vàng dỗ dành: “Không khí thành phố ô nhiễm lắm, làm sao bằng quê mình được, con dùng số tiền còn lại xây cho mẹ một căn biệt thự ở quê rồi, đảm bảo mẹ sẽ hài lòng.”

    Căn biệt thự được xây cấp tốc, cuối cùng cũng hoàn thành đúng vào ngày sinh nhật 50 tuổi của tôi.

    Tôi mỉm cười nhìn tòa nhà ba tầng trước mặt, quả thật trông rất ổn.

    Thế nhưng sau khi đốt pháo ăn mừng xong, con gái lại kéo tôi ra mảnh đất trống sau nhà.

    Nó cau mày nói: “Mẹ nhìn cái nhà người ta làm gì, cái đó mới là chỗ để mẹ ở.”

    Tôi nhìn theo hướng tay nó chỉ.

    Nơi đó bụi bay mù mịt, xe cẩu đang nâng một chiếc nhà container di động…

  • Từ Người Mua Nhà Trở Thành Con Nợ

    Lúc cưới, mẹ chồng đã mua cho vợ chồng tôi một căn hộ trị giá 800 ngàn.

    Vị trí rất ổn, nội thất trong nhà toàn là hàng thương hiệu nổi tiếng.

    Bà nắm tay tôi, dịu dàng nói: “Thiên Tình, sau này đây chính là nhà của con, sổ đỏ sẽ đứng tên con.”

    “Nếu Long Long dám bắt nạt con, mẹ sẽ thay con ra mặt.”

    Ba năm sau, em chồng đến tìm tôi, bảo tôi bán nhà.

  • Chồng Quyết Định Vì Yêu Mà Giữ Mình

    Ngày cầm tờ chẩn đoán của chồng trên tay, anh ấy đột nhiên lắp một chiếc camera trong phòng ngủ chính.

    Đêm đó, tôi thấy anh cam đoan qua điện thoại: “Anh sẽ không chạm vào cô ấy nữa, tài khoản và mật khẩu anh đều gửi cho em rồi, em có thể đăng nhập và kiểm tra bất cứ lúc nào. Anh quyết định rồi, anh sẽ vì yêu mà giữ mình.”

    Nhìn gương mặt anh lúc đó đầy kích động, tôi lặng lẽ bỏ tờ chẩn đoán vào máy hủy giấy.

    Vì yêu mà giữ mình…

    Ừ, vậy thì hãy giữ cả đời đi.

  • Nắm Xôi Và Đùi Gà

    Cuối tuần về nhà ăn cơm, mẹ mua cho tôi một nắm xôi.

    Thấy anh tôi chưa ngồi vào bàn, bà liền dúi cho tôi:

    “Cầm lấy, mau ăn đi, lát nữa anh mày đến là không giành lại được đâu!”

    Nhưng anh tôi xưa nay đâu có ăn xôi.

    Tôi liếc nhìn đĩa gà hầm to tướng trên bàn, đặt nắm xôi sang bên, rút đũa ra:

    “Không vội, hôm nay con muốn ăn đùi gà.”

    Mẹ tôi lập tức cao giọng:

    “Đùi gà để dành cho Hải Phong với thằng Hạo, mày ăn cái gì mà ăn!”

    Tôi nghiêng đầu nhìn bà, bỗng nhiên hiểu ra.

    Cái gì mà sợ tôi giành với anh tôi — bà chỉ muốn tôi ăn no căng bụng với xôi, còn đĩa gà thì để lại hết cho con trai và cháu trai bà.

  • Thất Tịch Năm Ấy, Tôi Được Tặng… Một Cái Bẫy

    Ngày Thất Tịch, tôi cùng bạn trai xếp hàng chờ chương trình “mua một tặng một” ở quán trà sữa cho các cặp đôi, vừa lúc đó tôi lướt thấy một bài đăng.

    【Làm sao để trả thù con nhỏ nhiều chuyện? Vừa hay nó đang cùng bạn trai tiêu tiền trong quán tôi.】

    Dưới phần bình luận có người hiến kế: 【Bịa chuyện bẩn thỉu trước mặt bạn trai nó đi. Cứ nói từng thấy nó dắt mấy gã khác đến quán.】

    【Nhớ kể cho thật sống động. Nó không thể tự chứng minh trong sạch, cuối cùng chỉ có thể câm nín chịu thiệt thôi.】

    Tôi tức đến mức định bấm báo cáo thì nhân viên đưa trà sữa ra.

    “Cảm ơn.” Tôi nhận lấy ly trà sữa từ tay ông chủ, vừa quay người định rời đi.

    Chỉ nghe thấy ông ta bỗng cố ý nâng cao giọng, giễu cợt:

    “Hừ, chưa từng thấy con gái nào mất mặt như vậy.”

    “Dắt hết gã này đến gã khác tới đây để được miễn phí, đúng là không biết xấu hổ.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *