Nắm Xôi Và Đùi Gà

Nắm Xôi Và Đùi Gà

Cuối tuần về nhà ăn cơm, mẹ mua cho tôi một nắm xôi.

Thấy anh tôi chưa ngồi vào bàn, bà liền dúi cho tôi:

“Cầm lấy, mau ăn đi, lát nữa anh mày đến là không giành lại được đâu!”

Nhưng anh tôi xưa nay đâu có ăn xôi.

Tôi liếc nhìn đĩa gà hầm to tướng trên bàn, đặt nắm xôi sang bên, rút đũa ra:

“Không vội, hôm nay con muốn ăn đùi gà.”

Mẹ tôi lập tức cao giọng:

“Đùi gà để dành cho Hải Phong với thằng Hạo, mày ăn cái gì mà ăn!”

Tôi nghiêng đầu nhìn bà, bỗng nhiên hiểu ra.

Cái gì mà sợ tôi giành với anh tôi — bà chỉ muốn tôi ăn no căng bụng với xôi, còn đĩa gà thì để lại hết cho con trai và cháu trai bà.

1

Mẹ tôi nói xong cũng có phần ngượng ngùng.

“Chứ không phải mẹ có ý gì đâu, tẩm bổ cho con tí mà, con thích ăn xôi mà đúng không?”

“Với lại, thằng Hạo là trẻ con, đang tuổi lớn, còn anh mày thì nuôi cả nhà, cực nhọc lắm, phải bồi bổ chứ!”

Tôi gật đầu, đặt đũa xuống.

“Không sao, đợi mọi người đến rồi ăn cùng luôn.”

Mẹ tôi cười gượng, chẳng mấy chốc, anh chị dâu tôi dẫn thằng Hạo đến.

Cả nhà ngồi ăn chung, mẹ tôi liên tục gắp đồ ăn cho mọi người.

Tôi liếc nhìn bát mình — toàn là cánh gà với cổ gà, còn bát của anh tôi thì đầy thịt thà.

Tôi chỉ cười không nói gì.

Ăn xong thì trò chuyện, nhắc đến chuyện thằng Hạo sắp vào tiểu học.

Chị dâu thở dài:

“Giờ nhà gần trường Tiểu học Thực nghiệm đang hot lắm, một căn hộ cũ mà mấy chục nhà tranh nhau.”

“Em coi mấy ngày rồi, có một căn khá ổn, chỉ là giá hơi cao.”

“Em hỏi thật, tĩnh Uyển, em có đường dây gì không?”

Nghe vậy, lòng tôi chùng xuống.

Tôi vừa mua nhà ở đúng khu Tiểu học Thực nghiệm, không nói cho ai biết, sao chị dâu lại hỏi đúng lúc thế này?

Tôi lắc đầu:

“Em đâu làm bên giáo dục hay nhà đất gì, có quen biết ai đâu.”

Chị dâu liếc nhìn mẹ tôi, bà vội nói:

“Nếu không được thì bán cái nhà này của mẹ đi, chứ nhất định không thể để thằng Hạo thiệt thòi.”

“Cũng tại mẹ vô dụng, ngày xưa lo cho hai anh em mày ăn học, chẳng tích được đồng nào.”

“Giờ thằng Hạo đi học, bà nội nó đây cũng không giúp được gì.”

Nếu là trước kia, tôi chắc chắn sẽ giúp.

Nhưng giờ thì tôi lưỡng lự.

“Chị dâu à, khu nhà hiện tại của chị cũng không tệ mà?”

Anh tôi chen vào ngay:

“Sao so được với Tiểu học Thực nghiệm!”

“Bạn bè đồng nghiệp anh, con cái họ toàn học ở đó. Trường thì giáo viên giỏi, sau lên cấp hai cũng là trường số một thành phố!”

Anh tôi đúng là nắm tình hình kỹ lưỡng.

Chỉ có điều hồi anh đi học toàn đội sổ, còn thằng Hạo giờ đến đếm số dưới 100 còn chưa xong.

Tôi không nói gì nhiều, chỉ im lặng.

Thấy tôi không trả lời, mẹ tôi ngẩn người, không biết nên nói gì.

Đúng lúc đó điện thoại tôi reo — công ty gọi tới bảo xác nhận số liệu.

Tôi vội vàng rời đi, đến nửa đường mới phát hiện quên mang chìa khóa xe, quay lại lấy.

Vừa đến trước cửa nhà đã nghe mẹ tôi nói:

“Con bé Tĩnh Uyển hôm nay lạ lắm, tụi bây chắc chắn nó đã mua nhà rồi hả?”

“Đồng nghiệp cô ở phòng nhà đất thấy rõ nó đi làm giấy tờ!”

Anh tôi lạnh giọng:

“Mẹ, chuyện học hành của thằng Hạo là chuyện lớn. Mẹ tìm cách bắt nó sang tên căn nhà cho con, không thì đưa cho con ba trăm triệu!”

“Mấy năm nay nó học hành cũng tiêu tốn không ít tiền rồi!”

Mẹ tôi lập tức gật đầu:

“Ừ ừ! Chỉ sợ con bé nó không chịu thôi…”

Anh tôi khinh khỉnh: “Có gì đâu mà! Cùng lắm em giả vờ bệnh, hoặc nói là đang lục đục chuyện ly hôn, nó không muốn em khó xử thì chắc chắn sẽ giúp thôi!”

Nghe xong, tim tôi chợt giật thót, rồi rơi xuống tận đáy.

Hóa ra cái gọi là “gia đình hòa thuận vạn sự hưng” trong mắt mẹ và anh trai tôi, chỉ là những toan tính lạnh lùng.

Tôi mở cửa bước vào, mẹ giật mình: “Tĩnh Uyển? Sao con quay lại vậy?”

“Con quên chìa khóa xe.”

Tôi vừa lấy xong chìa khóa chuẩn bị đi thì mẹ kéo tôi lại: “Vừa hay, mẹ có gói ít bánh chẻo cho con, mang về cất vào tủ lạnh, đừng có ăn mấy món ngoài nữa.”

Bà lấy ra một túi bánh chẻo đông lạnh to đùng đưa cho tôi.

Thấy vậy, lòng tôi chợt mềm lại. Dù sao thì mẹ vẫn còn thương tôi đấy chứ?

Tôi gật đầu, xách túi bánh ra về.

Bận rộn cả ngày đến tối mới về đến nhà, đúng lúc bụng cũng đói meo.

Nghĩ đến túi bánh mẹ đưa, tôi lấy ra khỏi tủ lạnh, nấu nước luộc ăn.

Vừa cắn một miếng liền nhăn mặt — nhân hẹ trứng!

Tôi lập tức nhổ ra. Tôi vốn không ăn được hẹ, mẹ biết rõ điều đó.

Mà đây lại là món khoái khẩu của anh tôi.

Xem ra túi bánh này chẳng phải gói riêng cho tôi, chắc là anh ăn không hết, mẹ đem cho tôi để khỏi phí.

Nhìn đống bánh chẻo ấy, tôi không kìm được bật cười cay đắng. Thu dọn lại rồi ném hết vào thùng rác.

Hóa ra, tình yêu của mẹ là thứ mà tôi đã quá mong mỏi — nhưng thực ra tôi không nên trông đợi nữa.

Tôi từng bị sốt, mẹ ngồi cạnh giường suốt đêm chăm sóc. Hồi ấy tôi rất cảm động.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì sao?

Similar Posts

  • 5 Năm Hôn Nhân Với Thiên Tài Y Học

    Năm năm trước, một thiên tài y học cưới tôi về làm vợ.

    Từ đó đến nay, suốt mấy năm trời, chúng tôi không nói với nhau nổi ba câu.

    Ngay cả chuyện vợ chồng, cũng làm như đang chạy đua với đồng hồ bấm giờ.

    Trong một buổi phỏng vấn nhắc đến chuyện tình cảm, anh ta nói:

    “Thời gian của con người là hữu hạn, tôi chỉ dành cho những điều xứng đáng.”

    “Còn yêu đương ư? Chỉ làm chậm bước chân tôi lại mà thôi.”

    Sau khi bài phỏng vấn lên sóng, một nửa công chúng khen ngợi anh vì cống hiến cho nghiên cứu.

    Nửa còn lại thì khuyên tôi hãy buông tay, đừng trói buộc anh nữa.

    Vì vậy, tôi chủ động đưa ra đơn ly hôn, đồng thời cất đi tờ kết quả khám sức khỏe trên bàn.

    Ngày anh đến Cục Dân chính làm thủ tục.

    Là ngày cuối cùng tôi còn sống trên cõi đời này.

  • Vùng Đất Cá Mặn

    Tôi là con cá mặn nổi tiếng trong làng, vậy mà một hôm lại tiện tay nhặt về một người đàn ông toàn thân đầy máu, trông như kẻ hoang dã.

    Anh ta mất trí nhớ, sức khỏe hơn người, làm việc gì cũng thành thạo — chỉ là ánh mắt nhìn tôi lúc nào cũng mang theo chút thất vọng, như thể “sắt không rèn được thép.”

    Tôi dỗ dành anh ta: “Thiết Trụ à, sau này tôi có tiền rồi, ngày nào cũng cho anh ăn ngon mặc đẹp!”

    Anh ta tin thật, ngoan ngoãn làm trâu làm ngựa cho tôi, biến cái nhà trống trơn nghèo xơ xác của tôi thành một chốn ấm cúng đủ đầy.

    Cho đến một ngày, mấy chiếc xe sang đen sì dừng lại trước cổng rào gãy nát nhà tôi.

    Một đám người ăn mặc chỉnh tề cúi đầu cung kính với anh ta: “Thiếu gia, chúng tôi đến đón ngài về nhà.”

    Lúc ấy tôi mới biết, cái gã đàn ông rách rưới mà tôi nhặt về, thật ra là Thái tử gia bị thất lạc của giới tài phiệt Kinh thành.

    Khi lên xe, anh ta đã nhớ lại mọi chuyện, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi: “Dẫn người đi, nhà họ Hứa chưa từng thiếu nợ ai.”

    Tôi bị ép đưa về Kinh Châu, mới biết anh ta đã có vị hôn thê môn đăng hộ đối từ lâu.

  • Mùa Xuân Nở Trên Giàn Nho Khô

    “Chúng ta ly hôn đi.”

    Cố Trường Thịnh nói câu đó, nét mặt không chút dao động.

    Cứ như thể chúng tôi không phải vợ chồng đã kết hôn ba năm, mà chỉ là hai người xa lạ hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau.

    Anh ta không biết tôi đã sống lại.

    Ở kiếp trước, tôi từng tin vào lời anh ta, ngây ngô cùng anh ta làm một tờ giấy ly hôn giả.

    Anh ta nói, đó là để tôi và con gái có thể được chia căn nhà tốt hơn, là “quyền nghi tạm thời” mà anh ta dành cho mẹ con tôi.

    Tôi đã tin.

    Kết quả, nhà thì chia xong, anh ta lại nắm tay mối tình đầu của mình, thản nhiên nói với tôi: “Chúng ta đã ly hôn rồi.”

    Nực cười không?

    Tôi là người từng liều mình kéo anh ta ra khỏi đống xác chết.

    Tôi là người vì gom tiền thuốc men cho anh ta mà bán cả chiếc vòng tay tổ truyền.

    Cuối cùng, những gì tôi nhận được, chỉ là một câu:

    “Chúng ta đã ly hôn rồi.”

    Sống lại một đời, nhìn gương mặt lạnh lùng của Cố Trường Thịnh, tôi bật cười.

    “Được thôi, Cố Trường Thịnh, chúng ta ly hôn.”

  • Phu Nhân Thật Sự Là Người Hai Mặt

    A nương ta là tình nhân bí mật mà Đại tướng quân âm thầm nuôi dưỡng.
    Phu nhân của tướng quân là người phụ nữ hung dữ nhất kinh thành, bản tính ghen tuông và tàn độc.
    Khi ta năm tuổi, tướng quân rời kinh đi diệt giặc.
    Phu nhân của tướng quân đã hung hăng dẫn người đến tận cửa.
    Ta sợ hãi khóc lớn, a nương ta an ủi mà không có tác dụng.

    Phu nhân nhét vào miệng ta một viên kẹo mút.
    Bà ta ác ý bóp nhẹ vào má ta hai lần, mặt lạnh như tiền dọa nạt ta.
    “Con bé này, nếu còn khóc nữa, ta sẽ khâu miệng ngươi lại!”
    Không ngờ ngay lúc đó, ta lại nghe được giọng nói trong đầu của phu nhân.
    【Tiểu Ngọc Nhi mới vừa 5 tuổi, gương mặt thật là mềm  mại và mịn màng, thích quá đi!】

  • Bạn Trai Báo Cảnh Sát Vì Tôi Nhận Sính Lễ Quá Cao

    Yêu nhau hai năm, tôi và Trương Kế Huy dự định sẽ kết hôn trong năm nay.

    Ba mẹ tôi nói sính lễ chỉ là hình thức, không có yêu cầu gì đặc biệt.

    Mẹ Trương cười nói nhẹ nhàng.

    “Cho nhiều quá thì người ta lại nói nhà các cô tham lam, cho ít lại sợ ủy khuất cho con bé. Vậy thì 66.000 tệ đi, lục lục đại thuận.”

    Nào ngờ đúng ngày đi dạm ngõ, tôi lại nhận được điện thoại từ cảnh sát.

    Trương Kế Huy vậy mà báo cảnh sát tố cáo tôi nhận sính lễ quá cao!

    Tôi mang theo 66.000 tệ đến đồn công an, trả lại trước mặt cảnh sát cho Trương Kế Huy, rồi lập tức chặn hết mọi liên lạc với anh ta.

    Hôm sau, cả nhà họ đến bàn chuyện lễ cưới, nhưng bị đuổi thẳng ra ngoài, liền cuống lên.

    “Không phải mà vợ ơi, anh chỉ muốn lấy lại sính lễ chứ không phải huỷ hôn! Em xem anh còn ghi tên em vào sổ đỏ nữa mà, chẳng lẽ vẫn chưa đủ thành ý sao?”

    Ha, ghi tên tôi mà còn chú thích rõ tôi chỉ chiếm 1% quyền sở hữu.

    Cái “phúc khí” như vậy tôi không cần!

  • Mùi Sữa Trong Phòng Vip

    Chiếc máy xông hơi tôi mới mua bị hỏng, luồng sương phun ra lại mang theo một mùi sữa nhè nhẹ.

    Tôi buột miệng than một câu, vậy mà chồng tôi, Giang Xuyên, lại thốt ra ngay: “Có phải em không đổ nước tinh khiết không? Nhãn hiệu đó khó chiều lắm, chỉ dùng được nước tinh khiết thôi.”

    Tôi sững người.

    Chiếc máy xông hơi ấy là tôi lén mua, cố ý không cho anh ta biết. Vậy mà anh ta lại hiểu rõ đến thế, như thể đã dùng qua vô số lần.

    Cuối tuần, tôi viện cớ tăng ca, mở định vị trong xe anh ta, lần theo đến một trung tâm chăm sóc sau sinh cao cấp.

    Đẩy cửa một phòng VIP ra, cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị ai đó tạt thẳng một gáo nước lạnh.

    Em gái ruột của tôi đang nằm trên giường.

    Trên tủ đầu giường, đặt một chiếc máy xông hơi giống hệt nhà tôi, đang phun ra làn sương trắng mang theo mùi sữa ngọt lịm.

    Còn chồng tôi, Giang Xuyên, đang bế một đứa trẻ sơ sinh trong tay, động tác vỗ ợ sữa thuần thục đến lạ, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta buồn nôn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *