Anh Chê Tôi Vô Dụng, Không Biết Tôi Nuôi Cả Tòa Nhà

Anh Chê Tôi Vô Dụng, Không Biết Tôi Nuôi Cả Tòa Nhà

“120 nghìn!”

Trần Tuấn ném điện thoại đến trước mặt tôi.

“Nhìn đi! Người ta lương tháng 120 nghìn!”

Tôi nhìn thông tin tuyển dụng trên màn hình.

“Cô nhìn lại mình đi.” Anh ta cười lạnh, “Suốt ngày nằm ở nhà, không kiếm nổi một đồng.”

Tôi đặt điện thoại xuống.

“Tôi đã nói rồi, tôi không thiếu tiền.”

“Không thiếu tiền?” Giọng anh ta lập tức cao lên, “Cô tiêu toàn tiền của tôi đấy! Một tháng tôi chỉ kiếm được 15 nghìn! Cô có biết nuôi cô mệt đến mức nào không!”

Tôi nhìn anh ta.

Năm năm rồi.

Anh ta chưa bao giờ biết, thu nhập tiền thuê nhà mỗi tháng của tôi, gấp tám lần lương của anh ta.

1.

“Ngày mai cô đi tìm việc đi.”

Trần Tuấn đặt bát xuống bàn cái cạch.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Tôi đã nói rồi, không cần.”

“Không cần?” Anh ta cười lạnh, “Cô đã ba mươi tuổi rồi, ngoài nằm ở nhà ra, cô còn biết làm gì?”

Tôi không nói gì.

“Cô nhìn người ta Lý Tĩnh xem.” Anh ta nói tiếp, “Người ta giờ đã lên làm quản lý rồi, lương tháng 20 nghìn.”

“Nhìn lại cô đi.”

Tôi gắp một miếng rau.

“Tôi thấy mình sống khá ổn mà.”

“Khá ổn?” Giọng Trần Tuấn càng lớn hơn, “Cô có biết mỗi tháng nhà mình tốn bao nhiêu không? Tiền nước điện, phí quản lý, sinh hoạt phí, cộng lại 10 nghìn!”

“Đều là tôi bỏ ra cả đấy!”

Tôi đặt đũa xuống.

“Những khoản đó đều là trừ từ thẻ của tôi.”

Trần Tuấn khựng lại một chút.

“Thẻ cô lấy đâu ra tiền?”

“Bố mẹ tôi cho.”

Đó là lời giải thích duy nhất của tôi trong suốt năm năm qua.

“Cô đã ba mươi tuổi rồi!” Trần Tuấn đập bàn, “Còn giơ tay xin tiền bố mẹ! Cô không thấy mất mặt à!”

Tôi nhìn anh ta.

Năm năm trước khi kết hôn, anh ta nói: “Em không cần đi làm, anh nuôi em.”

Bây giờ anh ta lại nói: “Cô không kiếm nổi một đồng, có thấy xấu hổ không?”

Tôi đứng dậy.

“Tôi ra ban công.”

“Lại ra ban công!” Trần Tuấn mỉa mai, “Ngoài trốn ra, cô còn biết làm gì nữa?”

Tôi đi tới ban công, đóng cửa lại.

Rút điện thoại ra.

Mở ứng dụng ngân hàng.

Số dư: 2.847.652 tệ.

Tiền thuê nhà tháng trước nhận được: 118.000 tệ.

Tôi nhìn những con số ấy, hít sâu một hơi.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của người thuê nhà.

“Chủ nhà ơi, điều hòa hỏng rồi, có thể sửa nhanh giúp không?”

Tôi trả lời: “Được, sáng mai tôi sắp xếp thợ qua.”

Đặt điện thoại xuống, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khu chung cư phía dưới, là một trong ba căn nhà đứng tên tôi.

Căn này là nhà cưới chúng tôi đang ở, 120 mét vuông.

Đăng ký dưới tên Trần Tuấn.

Đó là quà cưới tôi tặng anh ta.

Còn dưới tên tôi, vẫn còn 17 căn nhà nữa.

Rải rác ở khắp các khu của thành phố này.

Có căn là bố mẹ để lại cho tôi.

Có căn là mua bằng tiền thuê nhà mấy năm nay.

Nhưng Trần Tuấn chưa bao giờ biết.

Anh ta chỉ biết, tôi “không đi làm”, “không có tiền đồ”.

Cửa bị đẩy ra.

Trần Tuấn đứng ở cửa.

“Mẹ tôi ngày mai sẽ đến.”

Tôi quay đầu nhìn anh ta.

“Bà ấy nói muốn nói chuyện với cô.” Anh ta cười lạnh, “Về chuyện cô đi tìm việc.”

Nói xong, anh ta quay người rời đi.

Tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngày mai.

Mẹ chồng sẽ đến.

2.

Mười giờ sáng ngày hôm sau.

Chuông cửa vang lên.

Tôi mở cửa.

Mẹ chồng xách một túi trái cây đi vào.

“Tiểu Vũ à.” Bà ấy cười, “Dạo này thế nào rồi?”

“Cũng ổn ạ.”

“Ngồi đi.” Tôi rót cho bà ấy một cốc nước.

Mẹ chồng uống một ngụm nước, đặt cốc xuống.

“Tiểu Vũ, hôm nay mẹ đến là muốn nói với con một chuyện.”

Tôi gật đầu.

“con cũng ba mươi tuổi rồi.” Bà ấy nói, “Không thể cứ ở nhà mãi như vậy được chứ?”

“Dạo này mẹ có nghe nói, siêu thị ở cổng khu mình đang tuyển người.” Bà ấy nói tiếp, “Một tháng ba nghìn tệ, tuy không nhiều, nhưng ít nhất cũng là một công việc.”

Tôi nhìn bà ấy.

“Mẹ à, con không muốn đi.”

“Không muốn đi?” Sắc mặt mẹ chồng thay đổi, “Tiểu Vũ, con biết áp lực của Tuấn Tuấn lớn thế nào không?”

“Nó một mình nuôi cả nhà, lương mỗi tháng mười lăm nghìn tệ, vừa phải trả tiền nhà, vừa phải đưa mẹ tiền sinh hoạt, còn phải nuôi con nữa.”

“con không thể thông cảm cho nó một chút sao?”

Tôi im lặng.

Tiền nhà?

Căn nhà này không có vay nợ.

Là tôi trả một lần toàn bộ để mua.

Tiền sinh hoạt cho mẹ chồng?

Số tiền năm nghìn tệ mỗi tháng đó, cũng là trừ trực tiếp từ thẻ của tôi.

Nhưng tôi không nói.

“Mẹ à, con không thiếu tiền.”

“Không thiếu tiền?” Giọng mẹ chồng cao lên, “con tiêu đều là tiền của Tuấn Tuấn! con còn mặt mũi mà nói là không thiếu tiền à?”

“Là bố mẹ con cho con.”

“Bố mẹ con?” Mẹ chồng cười lạnh, “con ba mươi tuổi rồi, còn chìa tay xin tiền bố mẹ?”

“Bố mẹ con nuông chiều con đến mức đó à?”

Tôi không đáp.

“Tiểu Vũ, mẹ nói thật với con.” Mẹ chồng nghiêng người về phía tôi, “con cứ thế này, Tuấn Tuấn sẽ không chịu nổi đâu.”

“Đàn ông ở ngoài kiếm tiền nuôi nhà, về nhà lại phải nhìn vợ nằm dài ở nhà, trong lòng có cân bằng nổi không?”

“Nếu con còn không đi tìm việc, cuộc sống này sẽ khó sống lắm đấy.”

Tôi nhìn bà ấy.

“mẹ à, đây là chuyện giữa con và Trần Tuấn.”

“Chuyện của các con?” Mẹ chồng đứng bật dậy, “Nó là con trai tôi! Chuyện của nó chính là chuyện của tôi!”

“Tôi nói cho con biết, nếu con còn không đi tìm việc, đừng trách Tuấn Tuấn không còn kiên nhẫn với con!”

Nói xong, bà ấy cầm túi lên, đi tới cửa.

“Ngẫm cho kỹ đi.”

Cửa bị đóng lại.

Tôi ngồi trên ghế sofa.

Điện thoại vang lên.

Là cuộc gọi của công ty quản lý.

“Xin chào, xin hỏi có phải cô Lâm Vũ không?”

“Là tôi.”

“Căn 803, tòa 2, số 17 khu Hải Cảnh Hoa Viên của cô, người thuê phản ánh máy nước nóng có vấn đề, cần cô sắp xếp sửa chữa.”

“Được, chiều tôi qua xem.”

Cúp máy xong.

Tôi đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài.

WeChat của Trần Tuấn gửi tới.

“Mẹ anh nói xong với em chưa? Em cứ suy nghĩ cho kỹ đi.”

Tôi không trả lời.

Thay giày, cầm túi lên.

Ra cửa.

Hai giờ chiều.

Tôi đến Hải Cảnh Hoa Viên.

Đây là một căn đại bình tầng thuộc sở hữu của tôi, 180 mét vuông.

Cho một đôi vợ chồng trẻ thuê, tiền thuê mỗi tháng 18 nghìn tệ.

Bấm chuông cửa.

Người thuê mở cửa.

“Chào chủ nhà!”

“Máy nước nóng ở đâu?”

“Ở nhà vệ sinh phòng ngủ chính ạ.”

Tôi đi theo anh ta vào trong.

Kiểm tra một lượt.

“Cần thay một ống đốt nóng.” Tôi nói, “Tôi sẽ liên hệ thợ, ngày mai qua sửa.”

“Vâng, làm phiền cô rồi.”

Rời khỏi Hải Cảnh Hoa Viên, tôi lại đi đến hai căn nhà khác.

Một căn ở khu chung cư cũ trong trung tâm thành phố, cho ba sinh viên đại học thuê, tiền thuê mỗi tháng 5 nghìn.

Một căn trong tòa nhà vừa ở vừa kinh doanh ở khu mới, cho một quán cà phê thuê, tiền thuê mỗi tháng 25 nghìn.

Làm xong mấy việc đó thì đã là năm giờ chiều.

Tôi bắt xe về nhà.

Lúc về đến nơi, Trần Tuấn đã tan làm.

Anh ta ngồi trên sofa chơi điện thoại.

Thấy tôi vào cửa, anh ta ngẩng đầu lên.

“Lại ra ngoài à?”

“Ừ.”

“Ra ngoài làm gì?”

“Đi làm chút việc.”

“Đi làm việc?” Trần Tuấn cười lạnh, “Cô làm được việc gì chứ?”

Tôi không để ý đến anh ta, đi vào bếp.

Mở tủ lạnh, chuẩn bị nấu bữa tối.

Trần Tuấn đi theo vào.

“Tôi nói chuyện nghiêm túc với cô.” Anh ta nói, “Hôm nay mẹ tôi nói với cô, cô đã suy nghĩ thế nào rồi?”

“Tôi không muốn tìm việc.”

“Không muốn?” Giọng Trần Tuấn lại lớn hơn, “Cô tưởng mình là công chúa à?”

Similar Posts

  • Bản Kiểm Điểm Của Ai

    Khi tôi lấy lại máy tính từ tay bạn cùng phòng Chu Khiết, ổ đĩa C đã chuyển sang màu đỏ.

    Trên màn hình là ba biểu tượng game online dung lượng lớn và hơn chục trình phát video.

    Tôi mất cả buổi chiều để dọn rác, cài lại hệ thống, sau đó đổi mật khẩu khởi động.

    Tối đến, Chu Khiết quay về, phát hiện máy tính không mở được.

    Cô ta xông tới trước mặt tôi, mặt đỏ bừng: “Trần Lộ Yến, cậu có ý gì đây? Luận văn của tôi còn chưa viết xong, cậu cố tình phải không?!”

    “Đây là máy tính của tôi” tôi bình tĩnh nói, “cậu đã ‘mượn’ một tháng rồi đấy.”

    Cô ta đột nhiên nổi đóa, giật lấy máy tính, hung hăng ném xuống đất.

  • Kẻ Xâm Nhập Giấc Mộng

    Ta vẫn còn ở cái tuổi trăng tròn vừa chớm, vậy mà đêm nào cũng mơ những giấc mộng xuân khiến lòng rối như tơ vò.

    Thậm chí… trong mơ, ta còn phải lòng một nam nhân xa lạ.

    Người ấy ôm ta thật chặt, môi hôn rơi xuống da thịt ta hết lần này đến lần khác, như thể chẳng bao giờ biết đủ.

    Mỗi lần tỉnh lại, lưng áo ta đã ướt đẫm mồ hôi, tim đập loạn cả lên, hơi thở cũng gấp gáp như vừa chạy một quãng dài.

    Vì biết đó chỉ là mộng, nên ta lại càng dễ buông thả.

    Cứ như thể trong thế giới ấy, ta không cần giữ lễ, không cần đoan trang, cũng chẳng cần e dè điều gì nữa.

    Cho đến một ngày nọ, ta cùng mẫu thân đi chùa thắp hương cầu bình an.

    Và rồi… nam nhân trong mơ ấy, lại thật sự xuất hiện.

    Hắn vô tình đụng phải ta.

    Chỉ một cái chạm khẽ thôi, mà mặt ta đã nóng bừng, trong đầu lập tức dâng lên ý nghĩ duy nhất: chạy.

    Chạy thật nhanh, trốn thật xa, như thể chỉ cần chậm một bước thôi, hắn sẽ nhìn thấu tất cả những bí mật xấu hổ trong lòng ta.

    Nhưng người nam nhân lạnh lùng ấy lại bất ngờ đưa tay kéo ta vào lòng.

    Giọng hắn trầm thấp, như có lửa âm ỉ cháy:

    “Dung Dung ăn sạch sẽ rồi lại muốn quỵt nợ sao?”

  • Khế Ước Bán Thân

    Tôi mỗi tháng đều gửi cho con trai 4.000 tệ.

    Lương hưu là 14.000, hai ông bà già chúng tôi dè sẻn từng đồng, chỉ mong nó sống tốt hơn.

    Hôm qua con trai cuối cùng cũng mua được căn hộ rộng rãi như ý, chúng tôi rất vui mừng.

    Uống rượu được mấy vòng, con dâu đột nhiên mở miệng:

    “Bố mẹ thu nhập tháng 14.000, mà chỉ cho bọn con 4.000, như thế không ổn đâu ạ?”

    Ý tứ trong lời ấy, là số tiền cho quá ít, chúng tôi nên đưa phần lớn cho vợ chồng cô ta.

    Khoảnh khắc đó, lòng tôi lạnh buốt. Nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng, thì con trai đã đứng bật dậy.

    “Xoẹt ——”

  • Bạn Thân Không Muốn Sinh Con, Tôi Sinh Thay

    Tôi đã lén lấy chiếc que thử thai dùng rồi của con bạn thân, rồi mang thai đứa con của vị hôn phu cô ta là Cố Hoài An.

    Chỉ vì muốn giành lấy khoản thưởng sinh con của nhà họ Cố, gia tộc giàu nhất.

    Nếu không phải Cố Hoài An yêu con bạn thân theo chủ nghĩa không sinh con đến phát điên, tôi vốn chẳng có cơ hội này.

    Cố Hoài An là độc đinh chín đời của nhà họ Cố.

    Ông Cố không thể trơ mắt nhìn cơ nghiệp trăm năm của mình rơi vào tay chi họ.

    Thế là ông ta công khai tuyên bố:

    Chỉ cần sinh được chắt trai, mọi thứ của nhà họ Cố, hai tay dâng tặng!

    Sau khi con bạn thân biết chuyện, cô ta vừa khóc vừa làm loạn đòi tự sát:

    “Cố Hoài An, nhà anh có ý gì! Là muốn ép chết tôi, hay ép anh ngoại tình!”

    “Rốt cuộc anh yêu tôi, hay chỉ là một cỗ máy chỉ biết sinh con thôi hả?!”

    Cố Hoài An sợ đến mức vội vàng thề thốt sẽ không để cô ta sinh, tuyệt đối cũng sẽ không chạm vào người phụ nữ nào khác.

    Con bạn thân mắng sinh nở là vật hóa, là sỉ nhục.

    Nhưng tôi chỉ nhìn thấy, đó là tấm vé bước vào khối gia sản nghìn tỷ!

    Là thứ mà loại người bình thường như tôi, dù có phấn đấu mấy đời cũng không với tới được!

    Cô ta không muốn sinh,

    thì để tôi sinh!

    ……

  • Ngôi Sao Sáng Vươn Xa Trên Bầu Trời

    Từ nhỏ tôi đã được yêu cầu chăm sóc cho Kỳ Vọng.

    Cậu ấy mắc chứng mất ngôn ngữ, tính cách cô độc và u ám.

    Tôi vì cậu ấy mà lưu ban, học cả ngôn ngữ ký hiệu, ở bên cạnh suốt sáu năm trời.

    Thế nhưng Kỳ Vọng vẫn luôn không muốn để ý đến tôi.

    Năm lớp 12, lớp tôi có một học sinh chuyển trường đến.

    Trước mặt cô ấy, Kỳ Vọng bắt đầu có thể nói ra những câu hoàn chỉnh.

    Khi cô ấy hỏi về mối quan hệ giữa chúng tôi, Kỳ Vọng nhíu mày trả lời:

    “Cô ấy là người mẹ tôi tìm đến để chăm sóc tôi, một bảo mẫu.”

    “Cực kỳ bám người, còn nói sau kỳ thi đại học sẽ theo tôi đến Thượng Hải, thật phiền.”

    Nhưng cậu ấy không biết rằng, giữa tôi và mẹ cậu ấy đã có một thỏa thuận từ lâu.

    Tôi chăm sóc cậu ấy đến khi tốt nghiệp cấp ba, mẹ cậu ấy sẽ tài trợ cho tôi hoàn thành việc học.

    Tôi cũng không đăng ký trường đại học ở Thượng Hải, trước khi hệ thống nguyện vọng đóng lại, tôi âm thầm chuyển nguyện vọng sang Đại học Bắc Kinh.

  • Gió Giang Nam, Mây Tây Bắc

    Năm 1983, bệnh viện Quân khu Đông Nam.

    “Phóng viên Trình Vãn Yên, chúng tôi vừa tìm ra một phương pháp điều trị mất trí nhớ kiểu mới. Cô có muốn thử lại với doanh trưởng Tiêu không?”

    Tôi đứng ở hành lang, nhìn bác sĩ trước mặt đang tràn đầy phấn khởi, nhưng trong lòng lại không hề cảm thấy vui.

    Tôi gượng cười, lắc đầu:

    “Không cần đâu, tôi sắp được điều về Đoàn sản xuất và xây dựng Tây Bắc rồi. Hôm nay tôi chỉ đến khám sức khỏe.”

    Bác sĩ sững người:

    “Vì muốn doanh trưởng Tiêu nhớ lại cô, suốt nửa năm qua cô đã chạy tới chạy lui bệnh viện mấy chục lần. Cả phòng chúng tôi cũng đang cùng cô tìm cách mà…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *