Kẻ Xâm Nhập Giấc Mộng
Ta vẫn còn ở cái tuổi trăng tròn vừa chớm, vậy mà đêm nào cũng mơ những giấc mộng xuân khiến lòng rối như tơ vò.
Thậm chí… trong mơ, ta còn phải lòng một nam nhân xa lạ.
Người ấy ôm ta thật chặt, môi hôn rơi xuống da thịt ta hết lần này đến lần khác, như thể chẳng bao giờ biết đủ.
Mỗi lần tỉnh lại, lưng áo ta đã ướt đẫm mồ hôi, tim đập loạn cả lên, hơi thở cũng gấp gáp như vừa chạy một quãng dài.
Vì biết đó chỉ là mộng, nên ta lại càng dễ buông thả.
Cứ như thể trong thế giới ấy, ta không cần giữ lễ, không cần đoan trang, cũng chẳng cần e dè điều gì nữa.
Cho đến một ngày nọ, ta cùng mẫu thân đi chùa thắp hương cầu bình an.
Và rồi… nam nhân trong mơ ấy, lại thật sự xuất hiện.
Hắn vô tình đụng phải ta.
Chỉ một cái chạm khẽ thôi, mà mặt ta đã nóng bừng, trong đầu lập tức dâng lên ý nghĩ duy nhất: chạy.
Chạy thật nhanh, trốn thật xa, như thể chỉ cần chậm một bước thôi, hắn sẽ nhìn thấu tất cả những bí mật xấu hổ trong lòng ta.
Nhưng người nam nhân lạnh lùng ấy lại bất ngờ đưa tay kéo ta vào lòng.
Giọng hắn trầm thấp, như có lửa âm ỉ cháy:
“Dung Dung ăn sạch sẽ rồi lại muốn quỵt nợ sao?”
________________________________________
1
Ta lại nằm mơ.
Trong mơ, người nam nhân ấy ghì chặt ta vào cánh cửa, thân thể cao lớn phủ xuống khiến ta không thể nhúc nhích. Hắn cúi đầu, vùi mặt vào cổ ta, hơi thở nóng bỏng phả sát bên tai, như cố tình trêu chọc.
Từng chút một, vừa như dịu dàng, vừa như cưỡng ép.
Ta mềm nhũn, tim đập mạnh đến mức gần như không nghe nổi tiếng gì khác.
Hắn không cho ta lấy một chút thời gian suy nghĩ, cũng chẳng để ta có cơ hội chạy trốn.
Ta cố gắng níu lấy chút lý trí cuối cùng, nhưng sức lực nam nữ vốn khác biệt, ta càng vùng vẫy càng như tự dâng mình vào vòng tay hắn.
“Đừng…”
Vừa thốt ra, ta mới giật mình nhận ra giọng mình mềm như nước, chẳng còn chút nghiêm chỉnh nào giống ngày thường.
Người nam nhân khẽ cười.
“Dung Dung, nàng thật ngọt ngào.”
Một tay hắn ôm chặt eo ta, tay còn lại nâng lên, thong thả mân mê một lọn tóc của ta. Trên cổ tay hắn đeo một chuỗi tràng hạt, từng hạt gỗ trầm tĩnh mà lạnh lẽo.
Thứ thanh tâm như vậy… lại hoàn toàn trái ngược với tình cảnh trước mắt.
Ta không hiểu vì sao mình lại liên tục mơ những giấc mơ hoang đường thế này.
Ta chưa từng gần gũi nam nhân, chưa từng biết cảm giác bị người khác ôm chặt như vậy là thế nào.
Vậy mà trong mơ, ta lại quen thuộc đến đáng sợ.
Hai má ta đỏ ửng, nóng đến mức tưởng như sắp bốc khói.
Đúng lúc ấy, hắn nhận ra ta đang thất thần. Bàn tay đang ôm eo ta lập tức siết chặt hơn, như mang theo chút bất mãn.
“Dung Dung đang nghĩ gì vậy, hửm?”
Chỉ một câu thôi, chân ta đã mềm nhũn, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn bỗng bế thốc ta lên.
Thân thể ta nhẹ bẫng như không trọng lượng, chỉ có thể bám lấy hắn. Ta cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của hắn, từng nhịp, từng nhịp… rõ ràng đến mức khiến người ta mê muội.
Ta cắn chặt môi, không dám phát ra âm thanh nào.
Nhưng bỗng nhiên trời đất quay cuồng.
Hắn đặt ta xuống giường.
Trên gương mặt hắn thoáng hiện một tia e thẹn mơ hồ, như thể hắn cũng không chịu nổi ánh mắt của ta.
Bên tai ta vang lên tiếng cười trầm thấp của hắn.
“Dung Dung, hôm nay ta là của nàng.”
“Hôm nay… tùy nàng xử trí.”
________________________________________
2
Khoảnh khắc tiếp theo, ta bừng tỉnh.
Mồ hôi đầm đìa, hơi thở dồn dập, tim vẫn còn đập loạn.
Ta ngây người nhìn màn che bên cạnh giường.
Ánh sáng ngoài cửa sổ vẫn mờ mờ ảo ảo, xuyên qua lớp sa mỏng, khiến căn phòng như chìm trong một lớp sương nhạt.
Trời vẫn chưa sáng hẳn.
Nhưng ta lại chẳng còn chút buồn ngủ nào.
Trong đầu chỉ toàn là những hình ảnh vừa rồi, rõ ràng đến đáng sợ.
Thì ra… chỉ là mơ.
Lại là một giấc mơ như vậy.
Nhưng hơi nóng còn vương trên mặt cứ nhắc nhở ta, giấc mộng vừa rồi chân thực đến mức khiến người ta hoang mang.
Ta vội khoác y phục chỉnh tề, đứng dậy bước ra ngoài sân, mong dùng khí lạnh để xua tan sự nóng rực nơi gò má.
Sáng sớm trong sân còn vương hơi se lạnh.
Một làn gió nhẹ lướt qua, thổi bay đi phần nào cái nóng đang thiêu đốt mặt ta, nhưng lại chẳng thể thổi tan cảm giác hỗn loạn trong lòng.
________________________________________
3
Ta là Thôi Dung, nhị tiểu thư của Tướng quân phủ.
Phụ thân và mẫu thân đều xuất thân võ tướng, khí chất cứng rắn, lời nói cũng sang sảng như chuông.
Mấy vị ca ca càng khỏi nói—ngày ngày chịu ảnh hưởng của phụ thân mẫu thân, suốt ngày múa may đao kiếm, hễ rảnh là so chiêu, làm cả phủ lúc nào cũng vang tiếng binh khí.
Nhưng từ nhỏ ta đã không thích đao thương gậy gộc.
Ta nói năng nhỏ nhẹ, tính tình cũng mềm mại, nhìn thế nào cũng giống một tiểu thư khuê các chính hiệu.
Phụ thân mẫu thân chẳng những không thất vọng, trái lại còn vui mừng như bắt được vàng.
“Thôi gia chúng ta cuối cùng cũng có một nữ nhi!”
Phụ thân vô cùng tự hào.
Trước kia đồng liêu hay trêu ông rằng nhà ông toàn nam nhân, chẳng khác nào một ngôi chùa.
Giờ thì hay rồi.
Ông không chỉ có nữ nhi, mà còn là một nữ nhi xinh đẹp, dịu dàng, đúng chuẩn tiểu thư danh môn.
Xem ai còn dám nói nhà ông là chùa nữa!
Trong mắt người ngoài, nhất cử nhất động của ta đều có phong thái thế gia.
Nhưng bọn họ đâu biết…
Gần đây, ta luôn bị một giấc mơ quấn lấy.
Ngày thường ta đoan trang, cẩn thận, từng bước đi đều giữ lễ.
Thế nhưng trong mơ, ta lại mềm mại tựa vào lòng một nam nhân, thở hổn hển, mặt đỏ bừng, ánh mắt như phủ một tầng sương mỏng.
Nam nhân ấy luôn ăn mặc chỉnh tề, nghiêm cẩn đến mức giống như một người không nên dính dáng tới dục niệm.
Vậy mà mỗi lần hắn xuất hiện, ta lại nuốt nước bọt, tim run rẩy như bị người ta nắm chặt.
Ta nhìn thấy bản thân trong mơ, chỉ cảm thấy vừa xa lạ vừa kinh ngạc.
Đây… thật sự là ta sao?
Mau tỉnh lại đi!
Thế nhưng, mỗi lần ta tỉnh dậy trong mồ hôi đầm đìa, thì đến đêm hôm sau, ta lại tiếp tục rơi vào giấc mơ ấy.
Mà giấc mơ sau… lại càng buông thả hơn giấc mơ trước.
Lặp đi lặp lại như vậy, ta dần dần cũng chẳng còn sức chống cự.
Thậm chí càng lún sâu càng thích.
Bởi vì trong hiện thực, ta chưa từng gặp một người như thế.
Chỉ trong mơ, ta mới có thể tùy ý thả mình.
Chỉ trong mơ, ta mới có thể không cần kiềm chế.
Và cũng chỉ trong mơ…ta mới có thể say đắm đến mức không muốn tỉnh lại.