Anh Là Giấc Mộng Đời Em

Anh Là Giấc Mộng Đời Em

Biết được chồng mình là phản diện lớn trong truyện và sắp vì hãm hại nam nữ chính mà nhà tan cửa nát, tôi lập tức đề nghị ly hôn.

“Tối qua em mơ thấy anh phá sản đó. Anh biết mà, loại mê tiền như em thì không chịu nổi cảnh nghèo khổ đâu.”

Phản diện cụp mắt nhìn tôi: “Chỉ vì lý do này thôi sao?”

“Đúng, chỉ vì vậy!”

Kết quả, hôm sau, chính nam nữ chính lại phá sản trước.

Phản diện bao vây sân bay chặt như nêm.

Anh ấy nhận lấy túi xách từ tay tôi, giọng thản nhiên vang lên:

“Còn lý do nào khác không, vợ yêu? Nói một thể đi.”

1

Hôm biết Chu Kỳ Niên là phản diện boss, tôi vừa mới mua một bộ đồ ngủ ren viền.

Chu Kỳ Niên còn đang tắm trong phòng, tôi lén thay bộ đồ ngủ mới, bắt chước dáng pose quyến rũ trong video mạng.

Không còn cách nào khác, ba năm cưới nhau, Chu Kỳ Niên lạnh nhạt đến mức kinh người.

Ngoài việc mỗi tối thứ Sáu “nộp thuế” đúng giờ, những lúc khác anh ấy thậm chí chẳng thèm động vào tôi.

Ngay cả tin nhắn giữa hai đứa cũng toàn là chuyển khoản.

Tôi muốn tập gym, Chu Kỳ Niên chi thẳng hai triệu mời năm huấn luyện viên cá nhân.

Tôi muốn mua túi, anh ấy chuyển khoản ba chục triệu mà không thèm chớp mắt.

Tôi muốn đi du lịch, anh ấy vung tay chi mười mấy tỷ mua luôn cho tôi một hòn đảo riêng.

Anh ấy chẳng đòi hỏi gì ở tôi cả, nhìn dãy số 0 dài dằng dặc trong tài khoản, tôi cảm thấy mình nhận mà chẳng yên lòng.

Người tử tế như tôi ấy mà, ai đối xử quá tốt với mình thì lại càng áy náy.

Tôi thà rằng Chu Kỳ Niên nuôi bồ bên ngoài còn hơn.

Thế là tôi thuê thám tử tư theo dõi nửa năm trời, cuối cùng phát hiện: lịch trình của Chu Kỳ Niên đúng chuẩn “nhà – công ty – nhà”.

Dường như anh ấy còn dị ứng với phụ nữ nữa. Khi người ta cãi nhau vì tình nhân bé nhỏ, bên cạnh Chu Kỳ Niên đến một nữ trợ lý cũng không có.

Điều này khiến tôi hoảng hốt thật sự.

Nếu một ngày nào đó, Chu Kỳ Niên nhận ra, có tôi hay không cũng chẳng khác biệt gì, mà còn phí tiền nuôi tôi, rồi đòi ly hôn thì sao?

Thế nên mấy ngày nay, mỗi sáng anh ấy vừa tỉnh dậy, tôi đã chụt một cái lên má anh.

“Ông xã, hun hun~”

Buổi tối anh ấy tan làm về, tôi chủ động nhào tới ôm.

“Ông xã, dính dính~”

Rảnh rỗi còn ghé công ty đưa cơm tận nơi.

“Hu hu, ông xã ơi, hôm nay nấu ăn em bị bỏng tay nè.”

Chu Kỳ Niên nhìn móng tay mới làm và đôi bàn tay trắng muốt thon dài của tôi, im lặng rất lâu.

Anh ấy lặng lẽ xé logo nhà hàng trên hộp cơm: “Cảm ơn vợ.”

Tôi bày đủ mọi chiêu, còn mua ba bộ đồng phục cosplay.

Nhưng lần nào Chu Kỳ Niên cũng tắt đèn đi ngủ, nằm yên bên cạnh, hai tay đặt ngay ngắn.

Bình thản như một con cá khô.

Bộ đồ ren này, là bộ cuối cùng tôi mua.

Kết quả, vì ban ngày đi hát với chị em quá mệt, Chu Kỳ Niên còn chưa ra khỏi phòng tắm thì tôi đã ngủ quên.

Trong giấc ngủ đó, tôi mơ thấy một giấc mơ khủng khiếp.

2

Trong mơ, ngoài đời thực là ông chồng đầu gỗ của tôi, thì Chu Kỳ Niên còn là đại boss phản diện của thế giới này.

Thời kỳ đầu, anh ta chèn ép khiến nam nữ chính buộc phải chia xa. Nam chính từ thiếu gia nhà giàu phút chốc thành kẻ lang thang bần hàn.

Phản diện lúc đó phong quang vô hạn, còn cưới một cô vợ ngây thơ, đơn thuần làm vật trang trí.

Nhưng đời đâu đơn giản thế. Nam chính liên tục gặp may: được nhận lại bởi ông ngoại tỷ phú, đầu tư trúng lớn, mua một mảnh đất ban đầu chẳng ai thèm để ý nhưng về sau quý như vàng.

Nam nữ chính tái hợp, trời sinh một cặp.

Chu Kỳ Niên sốt ruột muốn bóp chết họ, ngờ đâu bị nam nữ chính lật kèo, phá sản thảm hại. Cô vợ ngây thơ cũng bốc hơi biệt tích.

Anh ấy lang thang đầu đường xó chợ, trong một đêm đói rét, bị người ta phát hiện đã chết dưới gầm cầu.

Mà tôi… chính là cô vợ ngốc nghếch, đơn thuần của Chu Kỳ Niên.

Nhận ra điều đó, toàn thân tôi túa mồ hôi lạnh.

Khi choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng, trán tôi bị ai đó nhẹ nhàng chạm vào.

Tôi mở mắt ra, đập ngay vào ánh mắt đầy lo lắng của Chu Kỳ Niên.

Anh ấy kéo áo tôi – vốn đã ngắn – cao lên để che vai, kết quả che được vai thì lại lộ rốn, kéo xuống che rốn thì vai lại lạnh.

Bất đắc dĩ, anh lấy chăn bên cạnh quấn kín người tôi lại.

Bị vùi trong đống chăn, tôi âm thầm tính toán số tiền mình còn lại.

Sớm biết thế này, tôi đã tiết kiệm hơn rồi.

“Ông xã…”

Tôi ngước đôi mắt ươn ướt lên nhìn anh, “Em hơi muốn đi làm móng tay.”

Chu Kỳ Niên gật đầu. Giây sau, tôi nhận được tin nhắn báo tài khoản cộng thêm 500.000.

Tôi chớp chớp mắt: “Ông xã, anh có thấy tay em thiếu một cái vòng tay không?”

Lập tức lại có tám triệu chuyển vào.

“Ông xã, em…”

Còn chưa kịp nói xong, Chu Kỳ Niên đã tắt đèn.

Anh vòng tay ôm tôi lại, giọng trầm thấp bên tai:

“Em có thẻ phụ của anh rồi, ngày mai thích gì tự đi mua.”

Tôi mở mắt trừng trừng tới tận sáng.

Sau khi tính hết số dư tài khoản và đống trang sức trong nhà, tôi xác nhận: đủ để tôi tiêu xài với 18 anh người mẫu suốt đời rồi.

Vậy nên, vừa thấy Chu Kỳ Niên thức dậy, tôi lập tức không nhịn được mà mở lời:

“Ông xã, hay là mình chia tay đi?”

3

Chu Kỳ Niên chớp mắt chậm rãi.

“Chia tay?”

“Ừ.” Tôi giả vờ lau nước mắt.

“Chúng ta cưới nhau năm năm rồi, anh chẳng còn chút tình cảm nào với em nữa. Em đã thử bao nhiêu bộ đồ cosplay, anh còn chẳng thèm nhìn lấy một cái, càng đừng nói tới chuyện động vào em.”

“Không phải anh có vấn đề về sức khỏe thì cũng là anh hết yêu em rồi!”

Chu Kỳ Niên không phản bác, cũng chẳng buồn giải thích.

Anh im lặng dậy đi làm như mọi ngày.

Buổi tối về, anh đưa tôi một tờ giấy khám sức khỏe.

Nhìn con số trên tờ giấy, mặt tôi đỏ bừng.

“Em không cần xem cái này! Nếu sức khỏe anh không có vấn đề thì chứng tỏ anh không yêu em nữa!”

Chu Kỳ Niên nhàn nhạt nói:

“Nơi nào có tiền, nơi đó có tình yêu.”

Nói rồi, anh đặt thẳng chiếc thẻ đen vào tay tôi: “Đủ chưa?”

Tình yêu này… đúng là quá nhiều, đủ để tôi mỗi ngày yêu một anh người mẫu!

Tôi vốn định giả vờ khóc, nhưng khóc khóc rồi lại không nhịn được cười.

“Hu hu… hu hu… hê hê hê hê…”

Chu Kỳ Niên nghẹn lời, bất đắc dĩ quay người vào bếp, đeo tạp dề, nấu cơm cho tôi.

Tôi tựa vào sofa, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.

Và lần này, giấc mơ còn chi tiết hơn.

Tôi mơ thấy sau khi Chu Kỳ Niên sụp đổ, tôi bị những kẻ từng bị anh đắc tội bắt nhốt vào một nhà kho nhỏ.

Bên trong đầy rẫy rắn độc. Ba ngày sau, khi tôi được thả ra, toàn thân đầy thương tích, da thịt không còn chỗ nào lành lặn, tinh thần cũng hoàn toàn sụp đổ.

Người mà tôi từng tin tưởng – Chu Kỳ Niên – chẳng thể giúp gì cho tôi.

Tiền bạc không cứu được mạng người!

Chỉ có cách rời xa Chu Kỳ Niên, tôi mới có thể sống tiếp!

Sau khi tỉnh mơ, tôi thậm chí còn chẳng kịp đi giày, cứ thế lao thẳng vào bếp.

Chu Kỳ Niên không tìm được cái tạp dề nào phù hợp, đành phải mặc cái tạp dề cosplay mà tôi từng mua.

Cái tạp dề đó vừa không che được trên, cũng chẳng đậy nổi dưới.

Lúc chiên trứng ốp la, dầu bắn lên người anh ấy.

Chu Kỳ Niên hơi nhíu mày, quay đầu lại, liền thấy tôi đang cầm tờ đơn ly hôn trong tay.

Trên tờ đơn, tôi đã ký tên to như rồng bay phượng múa.

Lần này, tôi hít sâu một hơi, ánh mắt vô cùng kiên quyết.

“Chu Kỳ Niên, tôi muốn ly hôn với anh!”

Chu Kỳ Niên buông muôi chiên xuống, tắt bếp gas.

Anh cúi người bế tôi ra khỏi bếp, đặt tôi xuống sofa.

Sau đó quỳ một gối xuống đất, kiên nhẫn mang tất và dép cho tôi.

Anh thở dài, giọng bất lực:

“Lại là cái cớ gì lần này vậy, vợ ơi?”

4

Chu Kỳ Niên đối xử với tôi quá tốt, đến mức cho dù có soi mói cách mấy cũng không tìm ra lỗi.

Huống chi tôi còn là kiểu người dễ hài lòng, biết đủ.

Tôi mở miệng nói dối không chớp mắt:

“Anh đừng có giả vờ nữa, thám tử em thuê đã chụp được hết rồi!”

Thật ra… chẳng có gì để chụp.

Duy nhất có lần chụp được Chu Kỳ Niên cùng một cô gái tóc dài đi vào công ty.

Tôi nổi giận đùng đùng chạy tới định bắt gian tại trận.

Ai ngờ đó chẳng phải gái đẹp gì, mà là giám đốc sáng tạo cực kỳ có cá tính — giới tính nam, đã kết hôn mười năm, con cái cũng đã vào tiểu học.

“Chụp được gì nào?”

Chu Kỳ Niên vừa xoa đầu tôi, vừa kiên nhẫn hỏi.

Anh ấy dường như chẳng hề bận tâm chuyện tôi thuê thám tử theo dõi mình, thậm chí còn lộ ra vẻ như đang… cười.

Nếu phản diện cũng có đuôi chó, chắc đuôi anh ấy đang vẫy qua vẫy lại rồi.

Đồ biến thái!

Bị vợ thuê người theo dõi mà còn vui mừng như thế, đúng là đồ biến thái!

“Còn phải hỏi sao?”

Tôi hất dép, đặt một chân lên đầu gối anh:

“Anh nuôi bồ nhí ở ngoài!”

Cáo buộc kiểu này, với người lương thiện vô tội, chắc chắn là một sự sỉ nhục nặng nề.

Tôi đợi Chu Kỳ Niên tức giận, đợi anh phản bác.

Sau đó tôi sẽ khóc lóc kể lể rằng trong cuộc hôn nhân này tôi đã mất hết cảm giác an toàn, lúc nào cũng bất an lo sợ.

Lời thoại tôi còn soạn sẵn trong đầu rồi!

Nhưng Chu Kỳ Niên chỉ im lặng.

Đôi mắt đen trắng rõ ràng của anh ấy khẽ lướt qua tôi, rồi cụp xuống, thậm chí không dám nhìn thẳng vào tôi.

Tôi hoảng hốt nhảy dựng lên:

“Anh thật sự nuôi bồ nhí rồi?”

Một người chồng ngoan ngoãn như anh ấy, tiền lương nộp hết cho tôi, mỗi tuần chỉ được giữ lại một trăm tệ tiêu vặt thôi cơ mà!

Chu Kỳ Niên cúi đầu, giọng trầm thấp:

“Ngự An, chuyện này đúng là anh không đúng… lẽ ra phải nói trước với em…”

Câu giải thích còn chưa kịp dứt, tôi đã ôm gối sofa đứng dậy, giận dữ chạy về phòng.

“Rầm!” — Tôi sập mạnh cửa, rung cả căn nhà.

Lạ thật, rõ ràng là tôi chủ động đòi ly hôn.

Nhưng tại sao, khi nghe tin anh ấy có người khác bên ngoài, lòng tôi lại buồn đến vậy?

Tôi tức tốc gọi cho nhỏ bạn thân để khóc than.

Nhỏ hiện đang ở nước ngoài, lệch giờ với tôi tận mười hai tiếng.

Qua màn hình video, bên kia là ánh đèn nhấp nháy mờ ảo, nhỏ bạn tôi đang ôm eo một anh chàng đẹp trai, nhảy nhót trong quán bar sôi động.

Tôi mở đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói:

“Chu Kỳ Niên hình như không còn yêu tớ nữa.”

“Bạn nói gì? Chu Kỳ Niên giống khủng long bạo chúa á?”

“Anh ấy ở ngoài bao nuôi bồ nhí rồi.”

“Hả? Mà… cái gì? Bạn bảo Massa sắp đi nhảy dù?”

Similar Posts

  • THEO ĐUÔI CHÍN NAM THẦN, AI NGỜ THÀNH NỮ CHÍNH

    Tôi là một kẻ “theo đuôi” chuyên nghiệp, cùng lúc tán tỉnh chín chàng trai. Chín chàng trai đó lại chỉ mê mẩn một cô nàng “trà xanh”. Nhưng họ không biết, cô nàng “trà xanh” ấy lại đang “theo đuôi” tôi. Nói đơn giản, người họ mê mẩn lại mê mẩn tôi. Nghe có vẻ phức tạp nhưng rất thú vị.

    Tiếc là sắp Tết rồi, tôi tạm dừng công việc “theo đuôi”. Buổi họp lớp yêu cầu tôi dẫn người yêu đi cùng, tôi ấp úng không biết trả lời thế nào.

    “Người yêu xấu thì đã sao, cậu ngại gì chứ?”

    Tôi liếc nhìn chín chàng trai đang lấp ló một bên, nhìn tôi như hổ đói.

    “Tôi sợ… sợ không đủ chỗ ngồi.”

  • Tình Cũ Không Rủ Cũng Tới

    Bữa tiệc công ty, sếp uống say, lại còn bị rút trúng thẻ “Nói thật”.

    Có người hỏi: “Sếp thích kiểu con gái như thế nào?”

    Sếp trả lời: “Chiều cao 1m68, nặng 49kg.”

    Sao chiều cao và cân nặng lại chuẩn đến thế?

    Anh ấy nheo mắt, nói thêm: “Buộc tóc đuôi ngựa.”

    Càng nghe miêu tả.

    Càng giống… mình!

  • Mẹ Con Không Chung Huyết Thống

    Sau khi trọng sinh, tôi lập tức đến bệnh viện, nhờ bác sĩ phá bỏ đứa bé trai trong bụng.

    Chỉ vì kiếp trước, tôi kết hôn năm năm không mang thai, bỗng một ngày lại được chẩn đoán mang song thai long phụng.

    Nhưng bác sĩ nói thai nhi quá lớn, cần phải giảm bớt một đứa, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

    Đúng lúc tôi đang do dự có nên phẫu thuật hay không, thì đột nhiên nghe thấy tiếng lòng của đứa con trai trong bụng.

    【Mẹ mau phá con nhỏ thối tha này đi, nó luôn hút hết dinh dưỡng của con, sắp hút chết con rồi.】

    【Con nhỏ chết tiệt này căn bản không phải em gái ruột của con, nó là nghiệt chủng của Lục Đình Đình và ba, bị họ dùng tà thuật chuyển vào bụng mẹ. Đến lúc nó hút chết con, mẹ lại xem nó như con ruột, vậy thì toàn bộ tài sản nhà mình sẽ rơi vào tay đôi tiện nhân mẹ con kia mất.】

    Nghe thấy những lời đó, tôi lập tức đến bệnh viện phá thai bé gái, giữ lại bé trai.

    Nhưng đến ngày sinh nở, đứa trẻ trong bụng lại điên cuồng giãy giụa, đấm đá tôi đến mức băng huyết mà chết.

    Trước khi chết, tôi lại nghe thấy tiếng lòng của nó:

    【Con đàn bà ngu ngốc này lại thật sự tin lời tôi, tự tay giết con gái ruột của mình, mau chết đi, đừng cản đường tôi gặp ba mẹ nữa.】

    Mở mắt ra lần nữa, Lục Đình Đình – người làm bác sĩ – đang ngồi trước mặt tôi, khuyên tôi nên sớm làm phẫu thuật giảm thai.

  • Ngày Gặp Lại Anh

    Chín Mẫn! Tại khoa phẫu thuật ngực của bệnh viện, tôi tình cờ gặp lại người mình thầm thương trộm nhớ hồi cấp ba.

    Tin xấu thứ nhất: Anh ấy đã từ chối lời tỏ tình của tôi khi còn học cấp ba.

    Tin xấu thứ hai: Nhiều năm không gặp, không những anh ấy không phát tướng hay xuống sắc, mà còn đẹp trai hơn nữa!

    Và có vẻ như tin tốt duy nhất có thể kể đến—là anh ấy là bệnh nhân, còn tôi là bác sĩ.

  • Nữ Tử Xuyên Không Là Hán Tử Trà

    Phu quân ở biên ải đại thắng, hồi kinh thì bên cạnh lại mang theo một vị tiểu quân sư nữ giả nam trang.

    Đêm vào phủ, kẻ gọi là “Hán tử trà” kia liền lôi kéo chàng, nhất quyết đòi trò chuyện suốt đêm.

    “Đêm nay huynh đệ tụ họp, không có nữ nhân, thật khoái trá biết bao!”

    “Cõi đời này nữ tử chỉ biết vây quanh nam nhân tranh sủng đấu ghen, tầm nhìn thực quá nông cạn!”

    “Nhớ kỹ, chưa được lão gia ta gật đầu, các ngươi không được lén lút tìm tình nhân, kẻo bị hồ ly tinh lừa gạt thì chỉ còn nước hối hận!”

    Thấy thế, ta khóc đến lê hoa đái vũ, yếu ớt đẩy cửa phòng: “Phu quân, bên ngoài sấm vang, thiếp sợ hãi vô cùng…”

    Nữ tử xuyên không kia chẳng lẽ không biết, loại “lục trà” vốn chuyên trị hạng “Hán tử” dối trá sao?

  • Sáu Mươi Vạn Và Một Tấm Vé Bỏ Trốn

    Cha dượng bạo hành đều là diễn kịch? Ném 600 nghìn tệ ép tôi bỏ trốn, còn nói mẹ tôi là giả!

    Cha dượng bạo hành đều là diễn kịch? Ném 600 nghìn tệ ép tôi bỏ trốn, còn nói mẹ tôi là giả!

    Đêm trước ngày thi đại học, cha dượng đã đánh tôi suốt năm năm bỗng gọi tôi vào phòng.

    Trong tay ông ta cầm một tấm thẻ ngân hàng và một vé tàu, dùng giọng điệu bình tĩnh chưa từng có nói:

    “Trong thẻ có sáu mươi vạn, sáng mai con đi ngay, vĩnh viễn đừng quay lại.”

    Tôi cứ tưởng cuối cùng ông ta cũng muốn đuổi tôi đi, trong lòng thậm chí còn thấy nhẹ nhõm.

    Nhưng những lời tiếp theo của ông ta khiến tôi cứng đờ tại chỗ:

    “Còn nữa, mẹ con không phải mẹ ruột của con. Bao năm nay, ta đánh con đều là giả vờ.”

    Tôi sững người: “Ý gì?”

    Ông ta nhìn tôi, trong mắt lần đầu tiên có vẻ áy náy:

    “Mẹ ruột của con vẫn còn sống, nếu ngày mai con không đi, bà ấy chắc chắn chết chắc.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *