Chồng Keo Kiệt

Chồng Keo Kiệt

Anh ta nói yêu tôi như mạng sống.

Nhưng suốt bảy năm kết hôn với anh ta,Tôi sinh con cũng không được tiêm thuốc giảm đau.

Tiền sinh con, anh ta lại lấy đi mua đồng hồ hàng hiệu phiên bản mới.

Suốt bảy năm hôn nhân, tôi không có lấy một bộ quần áo mới, một món mỹ phẩm mới.

Còn anh ta thì vung tiền thưởng cho mấy cô hot girl trên mạng.

Miệng thì nói rằng đàn ông cũng cần thư giãn để gia đình hạnh phúc.

Đến khi tôi đề nghị ly hôn,Anh ta mới bắt đầu hoảng loạn.

1

Khi tiếng mở cửa vang lên,Tôi cố ý giấu tờ hóa đơn dưới thớt.

Anh ta liếc nhìn quả sầu riêng trên bàn, lông mày nhíu chặt.

“Em điên rồi à? Tiền ăn hai tuần mà đi mua cái thứ thối hoắc này?”

Anh ta vừa tháo cà vạt vừa run tay,Như thể thứ tôi đang ôm không phải quả sầu riêng mà là một quả bom.

“Đây là tiền em tự kiếm, gõ từng chữ từng chữ mới có được đó!” Tôi nhỏ giọng giải thích.

Anh ta bật cười khẩy, rồi đập tờ hóa đơn đóng tiền học thêm của con lên bàn bếp, cắt ngang lời tôi:

“Nếu không phải tôi nuôi cả nhà, thì em lấy đâu ra thời gian ngồi viết mấy thứ rác rưởi đó?”

Tâm trạng háo hức được thưởng thức quả sầu riêng vừa mua của tôi bỗng dưng tan biến sạch sẽ.

Tôi bẻ một múi, ăn thử.

Mùi thơm béo ngậy lập tức khiến tôi quyết định không thèm chấp anh ta nữa.

Ngọt ngào, mềm mịn!

Y hệt hương vị quả sầu riêng năm xưa anh ta từng mua cho tôi hồi đại học.

Tôi bẻ một múi, đưa đến trước miệng anh ta, ra hiệu bảo anh nếm thử.

Anh ta lại buông lời châm chọc:

“Viết mấy chữ lẻ tẻ mà tưởng mình thành nhà văn chắc? Tôi không giống em, đỏng đảnh thế, còn bày đặt ăn sầu riêng!”

Tay tôi khựng lại giữa không trung, những gai nhọn trên vỏ sầu riêng đâm vào lòng bàn tay.

Tôi lặng lẽ thu tay lại,

Buông múi sầu riêng xuống.

Năm đó, chỉ vì tôi đứng nhìn quả sầu riêng lâu hơn một chút,Mà anh ta đã chịu đội nắng 40 độ, mặc bộ đồ linh vật, làm việc hai ngày chỉ để mua nó cho tôi.

Còn từng nói sẽ nuôi tôi cả đời.

Tôi muốn gì, anh cũng sẽ mua cho.

Hồi ấy, mọi thứ ngọt ngào như mật.

Tôi từng ngỡ mình đã tìm được người sẽ yêu thương mình thật lòng.

Nhưng…

Mùi sầu riêng ngào ngạt nay lại hóa thành vị đắng.

Giống như câu “anh sẽ nuôi em” mà anh ta từng thề thốt.

2

Kim đồng hồ chỉ đến 6 giờ.

Con trai tôi, Trương Lạc Vũ, đi học về.

Vừa bước vào cửa, balô còn chưa kịp đặt xuống,Mũi nó đã ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào pha chút hương sữa tràn ngập khắp nhà.

“Mẹ! Cuối cùng mẹ cũng chịu mua rồi ạ!”

Thằng bé háo hức xé lớp màng bọc thực phẩm,Nhanh chóng nhét một múi vào miệng.

Được ăn món sầu riêng nó thèm thuồng bấy lâu, thằng bé mừng rỡ nhảy cẫng lên.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang,Âm thanh chiếc gạt tàn rơi vỡ vang lên từ phòng khách.

Xé toạc khoảnh khắc hạnh phúc ấy thành những mảnh vụn.

“Một quả sầu riêng ít cũng hơn 300 tệ chứ ít à? Mẹ mày tiêu hết nửa tháng tiền ăn để mua cái thứ này, giờ bố con mình nhịn đói uống gió Tây Bắc nhé!”

Động tác của con trai tôi khựng lại.

Thằng bé lúng túng đặt múi sầu riêng trong tay xuống.

“Tiểu Vũ, con nhìn mẹ con đi, có đáng bị mắng không? Tiền học tiếng Anh của con còn chưa đóng được, mà mẹ con đã phung phí vào sầu riêng!”

Chồng tôi vừa phả khói thuốc vừa bước đến bàn ăn, tiện tay phủi tàn thuốc rơi lả tả xuống sàn nhà tôi vừa lau sạch bóng.

Ánh sáng rực rỡ trong mắt con trai dần tắt ngấm.

“Má, mẹ thật không biết nghĩ gì cả!”

Tôi nhìn đứa con trai đang dần xa cách mình dưới sự xúi giục của chồng, sống mũi cay cay.

Trong lúc tủi thân, tôi lại nhớ tới chuyện hôm qua anh ta vừa thưởng cho hot girl Tiểu Điềm Điềm ba vạn tệ.

Lúc tôi phát hiện,Anh ta còn ngang nhiên nói đó là vì “để giữ hạnh phúc gia đình, đàn ông cũng cần giải tỏa”.

Còn tôi, chỉ dùng hai trăm tệ mua một quả sầu riêng, anh ta đã nhảy dựng lên như thể trời sắp sập.

Trước mặt con, anh ta chỉ trích, mạt sát tôi.

Chia rẽ tình cảm giữa tôi và con trai.

Đây cũng chẳng phải lần đầu anh ta chèn ép, hạ thấp tôi.

Nghĩ đến đây, tôi bỗng dưng dũng cảm, phản bác lại:

“Thứ nhất, đây là quả sầu riêng tôi tự bỏ tiền viết lách kiếm được, đã vậy thì người nhiều lời như anh khỏi ăn!”

“Thứ hai, anh nói tôi ở nhà chẳng làm gì, được thôi, hôm nay tôi không đói, không nấu cơm nữa!”

Tôi tháo tạp dề,Cầm lấy quả sầu riêng,Thản nhiên đi ra ghế sofa bật TV lên xem.

Để mặc hai cha con đứng sững trong bếp, mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau.

Trước đây, dù bị châm chọc hay trách móc,Tôi cũng chỉ cắn răng im lặng, lặng lẽ vào bếp nấu cơm.

Nhưng giờ đây, tôi không muốn sống kiểu nhẫn nhịn, ngó sắc mặt người khác nữa.

3

“Giỏi quá ha, Văn Anh?”

Chồng tôi giận dữ giật lấy điều khiển, tắt phăng TV.

Hành động đó như giọt nước tràn ly, khiến những uất ức tôi dồn nén bùng nổ:

“Giết người còn chỉ một đao, anh cư xử thế này có còn là người không hả, Trương Cường!”

Tiếng gào khàn đặc như xé toạc cuống họng.

Tôi điên tiết ném quả sầu riêng lên bàn ăn — “Bốp!”

Một mảnh vỏ sầu riêng văng ra, cứa vào má Trương Cường.

Mùi ngọt ngào thối rữa xen lẫn mùi máu tanh cuộn trào trong luồng khí lạnh từ điều hòa.

Ngón tay tôi cũng bị gai đâm rớm máu, nhưng tôi chẳng còn cảm giác gì nữa.

Tôi trợn mắt đỏ au, gắt gao nhìn chằm chằm vào Trương Cường.

Bị tôi nhìn chằm chằm như vậy, anh ta bắt đầu bồn chồn không yên.

Những nếp nhăn cau có trên trán cũng dần giãn ra.

“Chuyện mua sầu riêng hôm nay, coi như tôi không tính nữa, sau này đừng có mà mua nữa! Mau đi nấu cơm! Tiểu Vũ đói rồi!”

Hà!

Xem tôi như người giúp việc trong nhà chắc?

Tôi hít một hơi thật sâu,Kiên quyết đứng yên tại chỗ.

Mắt tôi cay xè, nước mắt trào ra không kìm nổi.

Thấy tôi không chịu đi nấu cơm,

Trương Cường bắt đầu một tràng oán trách mới:

“Ngày ngày cô ở nhà sung sướng cũng thôi đi, còn mơ mộng viển vông cái gì? Còn tiền nhà, tiền học cho con, còn cả chi tiêu sinh hoạt nữa, cô tưởng tiền từ trên trời rơi xuống chắc? Tôi đi làm, ngày ngày phải cúi đầu hạ giọng trước khách hàng, về nhà còn phải chịu đựng tính khí thất thường của cô, lo giữ tiền khỏi để cô phung phí, cô tưởng tôi không mệt sao? Cô không thể nghĩ cho tôi chút nào à?”

Cả gương mặt bè bè của anh ta rung lên theo từng câu gào thét.

Dường như chàng trai rạng rỡ, ấm áp năm nào chưa từng tồn tại.

Tôi ngơ ngẩn nhìn anh ta, đến hô hấp cũng quên mất.

Thì ra trong lòng anh ta,Tôi chỉ là kẻ ăn không ngồi rồi, gây thêm phiền phức, ngày ngày bày trò, chẳng hề nghĩ cho anh ta.

Tôi cười đến nghẹn ngào.

Anh ta từng nói yêu tôi như sinh mệnh.

Nhưng suốt bảy năm hôn nhân,Tôi sinh con cũng không xứng được tiêm thuốc giảm đau.

Tiền sinh con, anh ta lại đem đi mua đồng hồ hàng hiệu.

Bảy năm kết hôn, tôi không được mua lấy một bộ quần áo mới hay món đồ trang điểm.

Còn anh ta thì vung tiền thưởng cho hot girl, tiêu pha không tiếc tay.

Miệng thì viện cớ “đàn ông cũng cần thư giãn để giữ hạnh phúc gia đình”.

Giờ đây, đến ăn một quả trái cây cũng không được phép?

Hàng loạt hành động của Trương Cường đã dập tắt nốt tia tình cảm cuối cùng trong lòng tôi.

Tôi nhìn thẳng vào anh ta, thốt ra câu nói đã vang lên trong đầu tôi không biết bao nhiêu lần:

“Đã khổ sở thế này, vậy thì ly hôn đi!”

4

“Gì cơ? Tôi nuôi cô ăn uống đầy đủ, chỉ vì một quả sầu riêng mà cô đòi ly hôn? Cô có lương tâm không vậy?” Trương Cường giận dữ quát.

“Đúng, chính vì quả sầu riêng đó đấy! Bao năm qua, con cái là tôi chăm, việc nhà là tôi làm, mẹ chồng nằm liệt cũng do tôi lo. Anh có giúp được chút nào không? Có nói nổi một câu cảm ơn không? Mà bây giờ, tôi chỉ ăn một quả sầu riêng thôi cũng bị anh chỉ trích? Tôi chịu đủ rồi!”

Tôi vừa khóc vừa trút hết những tủi thân tích tụ suốt bao năm qua.

Đáp lại tôi, anh ta lạnh nhạt buông một câu:

“Thôi thôi, hôm nay cô tâm trạng không tốt, tôi nấu cơm cho được chưa? Bình tĩnh lại đi!”

Trương Cường nói xong, như thể chẳng có chuyện gì, quay người bước về phía bếp.

Mà tôi thì giống như một kẻ điên mất kiểm soát.

Mỗi lần tôi muốn bàn đến những chuyện hệ trọng,Anh ta đều cố tình lảng tránh.

Dù sao, trong cuộc hôn nhân này, anh ta mới là người hưởng lợi.

Im lặng để tiếp tục hưởng thụ — đó mới là chiêu trò sở trường của anh ta.

Ăn cơm xong, con trai đi làm bài tập.

Trương Cường lại bước đến.

Tôi lặng lẽ ngước nhìn người đàn ông mà mình đã yêu suốt mười năm.

Ánh mắt dần dần nhòe đi.

Lần đầu gặp gỡ,Trương Cường len lén nhét viên kẹo cam và những con hạc giấy vào sách tôi.

Hỏi anh ta tại sao làm thế,Chàng trai gầy gò ngày ấy đỏ mặt lắp bắp: “Tôi… tôi thích cậu, Văn Anh.”

Ngày mưa bão, anh ta ôm chồng sách băng qua sân trường,Dùng áo khoác che đầu tôi, dịu dàng dặn dò: “Đừng để cô gái của tôi bị cảm.”

Đến kỳ kinh nguyệt, anh ta lặn lội qua ba con phố chỉ để tìm bằng được trà gừng đường đỏ,

Bị bỏng đến phồng tay mà vẫn cười: “Vừa đúng 55 độ đấy, nóng nhất mà không bỏng.”

Rồi sau đó, chúng tôi kết hôn.

Đến ngày kỷ niệm cưới, điện thoại của anh ta luôn để chế độ im lặng 24h,Nửa đêm mới về, trên người phảng phất mùi nước hoa lạ: “Chỉ là đi tiếp khách thôi, đừng làm loạn!”

Ngày mưa bão lặp lại, chỉ còn sót lại tin nhắn thoại: “Tự bắt taxi đến bệnh viện đi, tôi đang tiếp khách xem dự án!”

Hũ đường đỏ phủ bụi, viên kẹo cam úa vàng vì quá hạn.

Sau này, chúng tôi sinh con.

Đêm vỡ ối, tôi ôm bụng đau đớn, mở điện thoại thấy anh ta check-in ở khách sạn suối nước nóng,

Ảnh chụp kèm ly rượu vang và vạt khăn lụa phụ nữ mơ hồ trong khuôn hình.

Đến lúc đau đớn không chịu nổi, tôi xin tiêm giảm đau,Anh ta lạnh nhạt bảo: “Tiền sinh con tôi đem mua đồng hồ hiệu rồi, ráng nhịn chút là qua thôi!”

Cuối cùng,

Tôi nhét những con hạc giấy từng trân quý vào máy hủy tài liệu,Lưỡi dao kim loại nghiền nát hết thảy chờ mong của tôi.

Anh ta,Tựa như từng yêu tôi… một chút.

Tôi đã từng ngây thơ nghĩ rằng cưới được người yêu mình thì chắc chắn sẽ hạnh phúc.

Nhưng tôi đâu ngờ,Tình yêu của anh ta chỉ kéo dài đến ngày chúng tôi kết hôn.

Sau khi tôi sinh Tiểu Vũ xong,Anh ta bắt đầu lạnh nhạt với tôi, thu hồi hết sự quan tâm chăm sóc ngày trước.

Nhờ anh ta pha sữa cho con,Thì hoặc là quá nóng, hoặc là quá nguội.

Tôi vẫn luôn ngây thơ nghĩ rằng anh ta chỉ vụng về.

Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa anh ta và mẹ chồng:

“Mẹ à, bây giờ Văn Anh siêng lắm,

Chỉ cần con cố tình làm sai một chút, cô ta sẽ tự động nhặt việc làm hết.

Đợi cô ta gần như sụp đổ rồi, con chỉ cần dỗ một câu ‘vợ vất vả rồi’, là cô ta lại ngoan ngoãn làm tiếp.”

Mẹ chồng sau khi nghe vậy thì mừng rỡ gật gù:

“Đúng là con trai mẹ! Phải đối xử với phụ nữ như thế! Đã là đàn bà thì phải biết chăm sóc nhà cửa!”

Nghe đến đây,

Tim tôi lạnh đi một nửa.

Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện ly hôn.

Nhưng…

Tôi đã nghỉ việc ở nhà, không có thu nhập, con thì mới ba tháng tuổi.

Nếu ly hôn, tôi phải sống thế nào?

Không có công việc, liệu tôi có giành được quyền nuôi con không?

Một mình nuôi con, có bị hàng xóm xì xào bàn tán không?

Đứa trẻ có bị bạn bè cười nhạo vì có bố mẹ ly dị không?

Từng câu hỏi nối tiếp nhau giày vò lòng tôi.

Sau cùng, sau rất nhiều cân nhắc,Tôi quyết định nhẫn nhịn.

Không nhắc đến chuyện ly hôn nữa.

Tôi tự an ủi mình:Có lẽ thời gian sẽ thay đổi mọi thứ.

Có lẽ anh ta sẽ dần nhận ra sai lầm.

Có lẽ cuộc sống của chúng tôi sẽ trở lại như xưa.

Nhưng sự thật chứng minh,Vấn đề chỉ ngày càng trầm trọng hơn.

Ánh mắt tôi nhìn chằm chằm khiến Trương Cường có phần chột dạ, anh ta khẽ ho hai tiếng.

Tôi hoàn hồn, trong lòng càng thêm kiên định:

“Chồng à, em nghĩ rồi, tạm thời mình chưa ly hôn, nhưng em muốn ra ngoài đi làm!”

Nghe tôi nói muốn đi làm,Trương Cường lập tức cau chặt mày.

Similar Posts

  • Tuyệt Vọng Làm Cho Chúng Ta Mạnh Mẽ Hơn

    Nhân dịp ngày lễ tình nhân, lúc tôi đang bán hoa trên phố để kiếm tiền, thì bất ngờ có một chiếc Maybach dừng lại ngay trước mặt.

    Xe vừa mới ngừng, một bóng dáng phụ nữ đã lao thẳng về phía tôi, ôm chặt lấy tôi rồi khóc không ngừng.

    Tôi bị tình huống bất ngờ làm cho hoảng hốt, nhưng vẫn cố giữ chặt bó hoa trong tay, không để nó bay tán loạn.

    Đang định mở miệng hỏi chuyện gì xảy ra, thì từ phía bên kia xe, một người đàn ông trung niên nho nhã đi tới, nhẹ nhàng kéo người phụ nữ đang ôm tôi ra.

    Lúc này tôi mới thấy rõ gương mặt bà ấy – xinh đẹp, khí chất, nhưng giữa lông mày lại vương đầy nỗi buồn.

    Điều khiến tôi sốc hơn là… bà ấy và tôi giống nhau y hệt!

    Ngay lập tức, tôi nhận ra, có lẽ họ chính là cha mẹ ruột của tôi.

    Người đàn ông đứng bên cạnh lên tiếng: “Tiểu Phi, cuối cùng chúng ta cũng tìm thấy con rồi!”

    Có lẽ sợ tôi nghi ngờ họ là kẻ buôn người, ông ấy vội vàng kể lại toàn bộ mọi chuyện.

    Ông tên là Văn Cảnh Tụng, người phụ nữ bên cạnh là Giản Đường.

    Họ chính là cha mẹ của tôi.

    Còn tôi – thật ra tên là Văn Phi.

    Năm tôi ba tuổi, đối thủ làm ăn của Văn Cảnh Tụng vì thua thầu nên đã bắt cóc tôi để uy hiếp ông.

    Sau khi lấy được tiền chuộc, bọn chúng đã ném tôi xuống biển.

  • Tôi – Chồng Cũ – Và Vợ Mới Của Anh

    Chỉ vì một câu “ấn đường u ám, ngày tháng chẳng còn nhiều” của thầy bói ven đường, Phi Yến Hàn liền bỏ tôi trong đúng ngày kỷ niệm năm năm kết hôn, dắt Lục Khả Lộ bay sang Iceland, nói là muốn để cô ta “trải qua những ngày cuối cùng thật hạnh phúc”.

    Trước khi máy bay cất cánh, anh ta gọi tới.

    “Thư ký sẽ gửi em đơn ly hôn, nhớ ký vào. Lộ Lộ muốn cảm nhận sự ấm áp của một gia đình, anh không thể để cô ấy có tiếc nuối.”

    “Đừng sợ, anh chỉ đi với cô ấy hết đoạn đường cuối cùng rồi sẽ quay về, đến lúc đó anh sẽ cho em một đám cưới còn long trọng hơn, ngoan ngoãn đợi anh ở nhà.”

    Tôi đáp một tiếng “được”, không khóc không quậy, ký tên xong như ký cho người xa lạ.

    Sau đó, tôi mang tất cả những thứ liên quan đến anh ta đốt sạch trước mộ cha mẹ mình.

    Bốn năm trôi qua, Lục Khả Lộ vẫn sống khỏe mạnh.

    Gặp lại bọn họ trong tiệm hoa, ánh mắt Phi Yến Hàn thoáng qua một tia phức tạp.

    “An Tịnh, sao em gầy vậy?”

    “Anh biết em yêu anh, cũng không rời bỏ được anh, nhưng không cần cố ý đuổi theo đến tận New York để tạo ra ‘tình cờ gặp mặt’ đâu, Lộ Lộ không muốn nhìn thấy em.”

    Tôi khựng lại một chút.

    Con gái nhỏ nhà tôi đã ba tuổi, vậy mà anh ta vẫn còn nói tôi yêu anh ta.

  • Ba Cửa Ải Hủ Tục

    Chị họ khuyên tôi trả vé tàu, rồi chở tôi về bằng xe của bạn trai chị ấy.

    Tôi vốn định từ chối, nhưng sau khi chị họ khuyên đi khuyên lại, tôi vẫn đồng ý.

    Lên xe tôi uể oải buồn ngủ, một giấc tỉnh dậy thì đã ở trong khe núi.

    Một đám đàn ông vây quanh tôi, nói rằng họ muốn tôi sinh con cho họ.

    Tôi nhìn thấy hình xăm trên cánh tay họ, hóa ra là dấu hiệu của gia tộc Thương .

    Bạn trai tôi Thương Liêm chính là thiếu đương gia của gia tộc Thương , nào ngờ cuối cùng tôi lại bị đưa đến chính quê anh ta.

  • Minh Ngọc Chiêu Rọi

    Ta bệnh nặng, đúng lúc Quý Phi sinh khó, Bùi Tục mượn lang trung của ta vào cung cứu gấp.

    Hắn nói ta đợi được, nhưng Quý Phi thì không.

    Sau khi ta chet vì bệnh nặng không có thầy thuốc chữa trị kịp thời, Bùi Tục hóa đ/iên, ôm x/ác ta, lùng sục khắp nơi tìm thần y để cứu người chet sống lại.

    Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về mười năm trước trong yến tiệc cung đình.

    Hoàng đế hỏi ta: “Chiêu Chiêu ưng ý công tử nào nhà họ Bùi?”

    Ánh mắt ta lướt qua Bùi Tục đang căng thẳng, dừng lại trên người Bùi Ngọc ốm yếu, cúi đầu đáp: “Là Tứ lang nhà họ Bùi.”

    Đó là tiểu thúc của Bùi Tục, người mà thiên hạ gọi là Diêm Vương sống.

  • Trăng Vắt Vẻo Trên Cành Ngô Đồng

    Ta thay đích tỷ gả cho một thế tử ngốc nghếch.

    Ngày xuất giá, tỷ ta cười nhạo:

    “Tiện tì gả cho kẻ ngốc, quả thực là trời sinh một cặp!”

    Ta thương xót hắn mệnh khổ nên sau khi thành thân  hết lòng đối đãi.

    Ta thay hắn ngăn cản sự bắt nạt của huynh đệ tỷ muội, lại gánh hết mọi rắc rối hắn gây ra.

    Ta vẫn nghĩ chúng ta sẽ cứ thế nương tựa lẫn nhau, sống một đời bình dị.

    Cho đến khi…

    Kinh thành xảy ra biến loạn, phu quân ngốc của ta trở thành thái tử tiền triều.

    Lúc ấy, ta mới hay, ngốc nghếch chỉ là vỏ bọc của hắn.

    Sau một đêm huyết tẩy hoàng cung, hắn thuận lợi đăng cơ.

    Ta biết từ nay chúng ta mỗi người một ngả nên cũng chuẩn bị sẵn thư hòa ly.

    Thế nhưng, hắn lại vì muốn cưới đích tỷ ta làm hoàng hậu mà dùng loạn tiễn xuyên tim giết ta ngay tại phủ thế tử.

    Hắn giẫm lên tín vật định tình của chúng ta, giễu cợt:

    “Thứ tiện tì như ngươi sao xứng làm hoàng hậu!”

    Trùng sinh trở lại, ta về đúng đêm thay tỷ xuất giá năm ấy.

  • Trở Về Livestream Sinh Nhật: Lật Mặt Bạn Cùng Phòng

    Tôi livestream toàn mạng cảnh bóc quà sinh nhật bạn trai tặng.

    Kết quả chỉ lôi ra một đống cỏ trang trí và nửa gói bánh tráng cay ăn dở.

    Bạn cùng phòng đứng bên cạnh cười sằng sặc: “Cậu cũng giỏi thật đấy, loại đàn ông keo kiệt thế mà cũng quen được!”

    Đối mặt với làn sóng cười nhạo của cả mạng, tôi tức giận chia tay luôn bạn trai.

    Mãi đến ba năm sau, tôi mới thấy được ảnh cưới của bạn cùng phòng và bạn trai cũ trên mạng xã hội thành phố.

    Cô ta hí hửng viết caption: 【Để được ở bên bạn trai nhà giàu, tôi đã tráo đổi món quà anh ấy tặng cho bạn cùng phòng mình, thành công phá vỡ quan hệ của họ. Tôi đúng là con cừu nhỏ giỏi nhất luôn~】

    Tôi hoảng loạn, tâm trạng hỗn loạn đến mức bị tai nạn xe và chết tại chỗ.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về ngày trước buổi livestream năm ấy.

    Bạn cùng phòng đang rướn cổ hỏi tôi: “Thanh Dương, quà sinh nhật bạn trai cậu gửi đến chưa?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *