Anh Nhớ Tất Cả, Chỉ Quên Tôi

Anh Nhớ Tất Cả, Chỉ Quên Tôi

Biên giới bất ngờ phát lệnh khẩn cấp, chồng tôi – Sư trưởng – bỏ mặc tôi, đưa theo nữ binh mà chính tôi từng bảo trợ lên chuyến cứu hộ cuối cùng.

Không ngờ trên đường lại gặp phải trận oanh tạc, cả hai cùng bị thương nặng rồi được đưa vào bệnh viện.

Anh bị chấn thương não, mất trí nhớ.

Vừa tỉnh lại, việc đầu tiên là hỏi cô nữ binh kia có sao không.

Nhưng khi nhìn thấy tôi đang túc trực bên giường, anh lại nhíu mày hỏi:

“Cô là y tá quân đội cử đến à?”

Tôi không tin anh nhớ được tất cả mọi người, lại chỉ quên mỗi mình tôi.

Tôi đã tìm khắp các chuyên gia đầu ngành, chỉ mong có thể chữa lành cho anh.

Thế mà khi tôi vừa đặt được lịch hẹn với một bác sĩ nổi tiếng, còn chưa kịp báo tin vui cho anh,

lại đứng ngoài cửa nghe thấy cuộc trò chuyện giữa anh và đồng đội:

“Cậu nhớ tất cả mọi người mà lại quên mất vợ, cẩn thận cô ấy đòi ly hôn đấy!”

Mục Quân Trạch nghiêm túc đáp:

“Cho dù tôi mất trí nhớ, tôi vẫn có thể chắc chắn một điều — tôi và cô ấy chỉ là liên hôn quân chính, không có tình cảm.”

“Cả đời tôi sống quang minh lỗi lạc, chọn bạn đời chỉ nhìn vào phẩm hạnh.”

“Loại phụ nữ tâm cơ sâu như cô ấy, tuyệt đối không thể là người tôi từng yêu.”

Tôi đứng ngoài cửa, nhìn đoạn ghi hình trong máy giám sát ở điểm sơ tán – nơi anh đang hôn nữ binh kia một cách say đắm – khẽ bật cười.

Tôi xé nát giấy hẹn khám, lập tức liên hệ luật sư, ký xong đơn ly hôn rồi đẩy cửa bước vào:

“Chúng ta ly hôn đi.”

Không khí trong phòng lập tức đông cứng lại vì sự xuất hiện đột ngột của tôi.

Đồng đội của anh ho khan hai tiếng, luống cuống giải vây thay Mục Quân Trạch:

“Chị dâu, sư trưởng vừa gặp vụ nổ, đầu óc chưa tỉnh táo, chị đừng chấp anh ấy. Chị chẳng lẽ không biết sao, cả quân khu ai mà chẳng biết, anh ấy là não tàn vì Dư Sanh mà!”

Người anh ta gọi là Dư Sanh, chính là tôi.

Nếu như không tận tai nghe thấy lời Mục Quân Trạch vừa rồi, có lẽ tôi vẫn tin rằng trong lòng anh còn có tôi.

Tôi cười nhạt, nhưng bị anh ngắt lời:

“Tôi không biết vì sao bảy năm trước tôi lại kết hôn với cô, nhưng hiện tại tôi không còn cảm tình với cô nữa. Tôi muốn sửa lại sai lầm trước kia.”

Anh cau mày, giọng lạnh băng:

“Chuyện giữa tôi và cô, đừng kéo người khác vào. Cô ấy là người vô tội.”

Ánh mắt phòng bị kia, như thể tôi là kẻ thù.

Tôi cười lạnh, “Đương nhiên rồi.”

“Ký vào đơn ly hôn đi. Ngày mai ra ủy ban.”

Mục Quân Trạch không thèm ngẩng đầu, lật sơ qua vài trang rồi ký cái xoẹt:

“Thật kỳ lạ, loại người như cô lại không tranh thủ vắt kiệt tôi thêm một chút.”

Câu nói đó khiến tôi chết lặng.

“Loại người như tôi?” Tôi là loại người nào?

Chưa kịp mở miệng hỏi, đồng đội đã thấy sắc mặt tôi thay đổi, vội vàng hòa giải:

“Hai người bớt giận đã! Ký đơn thế này là quá vội vàng rồi!”

“Còn nói mai đi ly hôn, hai người có đăng ký kết hôn đâu mà đòi ly!”

Ý của anh ta là muốn chúng tôi bình tĩnh lại, xé đơn đi rồi nói chuyện tiếp.

Nhưng lời đó lại khiến cả tôi và Mục Quân Trạch đồng thời khựng lại.

Cả hai nhìn nhau, vừa chạm ánh mắt, anh đã lập tức quay đi, trong mắt tràn đầy ghét bỏ.

Tôi và Mục Quân Trạch là bạn cùng trường quân sự, là vợ chồng chiến địa.

Năm anh được phong Thiếu úy, chúng tôi đăng ký kết hôn.

Tôi vẫn còn nhớ rõ, ngày lấy giấy chứng nhận là ngày hôm sau sau khi kết thúc nhiệm vụ nơi biên giới.

Tôi nói chờ chọn ngày tốt rồi đi đăng ký.

Nhưng anh lại siết chặt tay tôi, ánh mắt kiên định:

“Nhiệm vụ có thể đợi, cưới em thì không. Hôm nay chính là ngày tốt nhất.”

Anh dịu dàng nói:

“Sau này mỗi năm đến ngày này, vừa là kỷ niệm chiến công, vừa là kỷ niệm tình yêu. Có ý nghĩa biết bao.”

Lúc đăng ký xong, hai tờ giấy chứng nhận được anh cẩn thận cất vào túi áo quân phục.

Ai hỏi đến là anh lại rút ra khoe, bị đồng đội trêu chọc là ra trận chưa bao lâu đã cưới vợ, coi chừng bận bịu quên mất kỷ niệm ngày cưới.

Lời nói đùa thôi, vậy mà anh lại nghiêm túc:

Anh dán bản sao giấy kết hôn vào chỗ dễ thấy nhất trên bàn làm việc:

“Cả đời này sẽ không quên.”

Anh còn nhẹ nhàng xoa đầu tôi:

“Dù có quên tất cả, cũng không bao giờ quên em.”

Những ký ức đó ùa về như một cuốn phim.

Tôi dường như vẫn còn thấy bóng dáng anh trong bộ quân phục đầy uy nghi.

Nhưng ngay giây sau, cảnh tượng ấy liền bị thay thế bởi nét mặt lạnh nhạt và khó chịu của Mục Quân Trạch hiện tại.

Ánh mắt năm xưa từng kiên định, giờ đây lại chỉ còn sự xa cách và lạnh lùng.

Tôi hít sâu, ngẩng cao đầu bước về phía anh.

Trong ánh mắt cảnh giác xen lẫn nghi hoặc của anh, tôi cầm lại đơn ly hôn, khẽ cười:

“Năm đó quá bồng bột, giờ nghĩ lại đúng là tự chuốc lấy phiền phức.”

Similar Posts

  • Bị Ép Làm Nữ Phụ, Tôi Quyết Định Cứu Nam Chính

    Trên đường tan học, tôi vừa ném cốc sữa đậu nành uống dở vào thùng rác thì trước mắt bỗng bật ra một mảng chữ nửa trong suốt:

    【Cảnh này là sao vậy? Sao cứ bám theo người qua đường này mãi thế?】

    【Trời ơi! Đây chẳng phải mở đầu chương một của nguyên tác sao! Cái thùng rác kia!】

    【Khoan đã, cô gái qua đường này có phải vừa nhìn cái thùng rác thêm một lần không? Trong kịch bản có chi tiết này à?】

    Tôi đứng chết trân tại chỗ, túm chặt quai cặp trong tay.

    Cái gì… thế này?

  • Tình Yêu Có Hạn Sử Dụng

    Làm việc liên tục 24 tiếng, ký về hai hợp đồng hơn chục triệu.

    Lúc đi vệ sinh, tôi tranh thủ nhắm mắt nghỉ mười mấy phút.

    Buổi chiều chẳng hiểu sao nhận thông báo bị phạt 1.000 tệ, tôi cũng mặc kệ.

    Hôm sau vừa quẹt thẻ đi làm thì nhận thông báo vì chưa nộp phạt đúng hạn nên bị sa thải.

    Tôi xông thẳng vào văn phòng của vị hôn phu – cũng là tổng giám đốc – để chất vấn.

    Cô trợ lý nhỏ thì nghênh ngang đáp:

    “Đi vệ sinh trong giờ làm là trốn việc, phạt cô một ngày lương thì sao nào!”

    “Người khác đi mười phút là xong, sao chỉ có cô không xong?”

    Anh ta còn phụ họa:

    “Em là quản lý cấp cao mà lại cố tình vi phạm, nhất định phải xử nghiêm để làm gương!”

    Rời đi, qua khe cửa chớp, tôi nhìn thấy hai bóng người đang chồng chéo lên nhau.

    Quay đầu, tôi bấm số gọi cho sếp đối thủ:

    “Tặng anh hai chục triệu đơn hàng, sắp xếp cho tôi một chức vụ.”

    “Điều kiện? Công ty anh có quy định giới hạn thời gian đi vệ sinh không?”

  • Tôi Là Vợ Cũ Của Kẻ Đổi Vé Số Giả

    Chồng tôi trúng hai trăm triệu, rồi đòi ly hôn với tôi.

    Nhưng tôi đang mang thai, làm sao để con tôi không có cha?

    Tôi uy hiếp anh ta:

    “Ly hôn cũng được, nhưng tiền thưởng phải chia cho tôi một nửa.”

    Anh ta giả vờ muốn hàn gắn, rồi đẩy tôi từ tầng 27 xuống.

    Cả mẹ lẫn con cùng chết.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở về đúng ngày mình mua vé số giúp anh ta.

    Tài lộc ngập trời như vậy, lần này tôi nhất định phải nắm lấy.

    Dãy số xổ số mà anh ta đưa, tôi quay ngược lại mua một trăm tờ.

    Còn mạng của anh ta, tôi cũng không khách sáo mà lấy luôn.

  • Lạnh Lùng Trở Lại

    Một giấc ngủ dậy, tôi bỗng có một đứa con trai năm tuổi, yếu ớt và nhút nhát.

    Người vừa mới thổ lộ tình cảm với tôi – Thẩm Thời An, lại biến thành người chồng đã kết hôn với tôi sáu năm.

    Tôi còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra, thì anh ta gọi điện đến.

    “ Hôm nay tôi phải ở bên Nguyệt Nguyệt mừng sinh nhật, cho dù cô có đánh chết con trai, tôi cũng sẽ không về. ”

    “ Thu lại mấy trò vớ vẩn của cô đi, ngoan ngoãn một chút. ”

    Lời vừa dứt, đứa con trai yếu ớt của tôi, mang đầy thương tích trên người, run rẩy đưa cho tôi một cây roi.

    “ Mẹ, mẹ đánh con đi, con không sợ đau đâu. ”

    Tôi bật cười, lặng lẽ nhận lấy roi từ tay nó.

    Rồi hỏi:

    “ Con có biết đôi cẩu nam nữ kia ở đâu không? ”

  • Khí quân hoan

    Kỳ tuyển tú sắp tới, Cùi Nghiễn phớt lờ hôn ước giữa chúng ta, công khai lớn tiếng cầu hôn biểu muội.

    Đối diện sự chất vấn của ta, hắn khẽ cụp mắt xuống.

    “Ta đã hứa với dì, sẽ bảo vệ Chu Dao Dao chu toàn. Chốn cung đình hiểm ác, Dao Dao vừa đơn thuần lại nhát gan, không thể ứng phó nổi.”

    Ta nghiến răng: “Ở kinh thành, nữ tử chưa chồng vừa tròn mười lăm đều phải nhập cung dự tuyển tú. Chàng cầu hôn biểu muội, vậy còn ta thì sao?”

    Cùi Nghiễn đưa tay gãi mũi.

    “Dao Dao nói rồi, muội ấy không ngại để nàng làm bình thê.”

    “Dữ An, đừng làm khó ta, được không?”

    Được thôi. Việc làm khó người khác, ta không làm. Vì thế, ngay đêm đó ta đã gật đầu đồng ý lời cầu hôn của Thất hoàng tử.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *