Ba Năm Chưa Muộn

Ba Năm Chưa Muộn

1

Điện thoại rung lên một cái.

Tôi đứng trước cửa Cục Dân chính, vừa nhét tờ giấy chứng nhận ly hôn mới toanh vào trong túi.

Tự do đổi lấy bằng chín tệ, vẫn còn thấy nóng tay.

Theo phản xạ, tôi mở màn hình.

Thông báo từ danh sách theo dõi đặc biệt hiện rõ ràng ở đầu trang.

Thẩm Nghiêm : 【Gặp được em, là sự cứu rỗi đến muộn của anh. @Tô Tình Sunny, quãng đời còn lại xin nhờ cậy em.】

Hình đăng kèm là hai bóng người tựa vào nhau thân mật, nền là biển và hoàng hôn rực vàng như tan chảy.

Thời gian đăng: ba phút trước.

Tôi ngẩng đầu nhìn trời.

Mùa thu đầu ở Bắc Kinh, nắng có chút chói mắt.

Trong không khí vẫn còn phảng phất mùi nước hoa tuyết tùng đắt tiền quen thuộc của Thẩm Nghiêm.

Vừa rồi anh ta đi khá vội, kính râm và khẩu trang che kín, xe do trợ lý lái đang chờ sẵn bên đường.

Tôi còn thắc mắc, ly hôn mà cũng phải vội đến thế sao?

Thì ra là vội đi “cứu rỗi” người khác.

Cũng hay.

Khoảnh khắc anh ta công khai tình yêu mới, vừa đúng mười phút sau khi chúng tôi nhận giấy ly hôn.

2

Tôi tên là Lâm Vãn.

Vợ cũ của Thẩm Nghiêm.

Đúng vậy, chính là ảnh đế quốc dân, giấc mộng của hàng triệu cô gái — Thẩm Nghiêm.

Cuộc hôn nhân giữa tôi và anh ta giống như một chậu hoa quỳnh được chăm bón cẩn thận nhưng mãi không nở.

Trong mắt người ngoài, nó hào nhoáng vô cùng.

Người phụ nữ đứng sau ảnh đế, kín tiếng, bí ẩn, thỉnh thoảng bị chụp được thì cũng chỉ là bóng lưng mờ mờ, yên bình như nước.

Chỉ có tôi mới rõ.

Chậu hoa ấy, rễ đã mục từ lâu rồi.

3

Tôi lái xe về nơi từng được gọi là “nhà”.

Khóa vân tay vẫn còn nhận ra tôi.

Đẩy cửa bước vào, nơi thảm chùi chân có thêm một đôi giày cao gót lạ hoắc.

Loại đính kim tuyến của Jimmy Choo, lấp lánh đến chói mắt.

Trong phòng khách, có người.

Tô Tình đang mặc chiếc áo choàng lụa của tôi, chân trần đứng trên thảm, cầm điện thoại tự chụp hình.

Phía sau là ô cửa sổ sát đất lớn, khung cảnh ngoài cửa là view sông mà tôi và Thẩm Nghiêm đã cùng chọn lựa kỹ càng.

Cô ta thấy tôi, không hề bất ngờ, ngược lại còn nở nụ cười ngọt như kẹo.

“Chị Lâm Vãn, chị về dọn đồ à?” Giọng cô ta mềm như bún, “A Nghiêm nói sau này nơi này là của em, bảo em đến trước để làm quen với không gian.”

Cô ta giơ điện thoại lên, trên màn hình là ảnh chụp chung của cô ta và Thẩm Nghiêm.

“Hôm nay anh ấy vui lắm, cuối cùng cũng không cần phải lén lút nữa rồi.”

4

Tô Tình.

Diễn viên trẻ đang lên, được mệnh danh là “ngọc nữ thanh thuần”.

Nữ phụ trong bộ phim mới của Thẩm Nghiêm.

Cũng là “sự cứu rỗi của quãng đời còn lại” mà anh ta công khai trên Weibo.

Thì ra “quãng đời còn lại” lại gấp gáp đến mức, người cũ còn chưa dọn đi đã vội vàng bước vào.

Tôi nhìn chiếc áo choàng lụa trên người Tô Tình.

Quà năm ngoái Thẩm Nghiêm mang về từ Liên hoan phim Paris tặng tôi.

Lụa thật, mặc rất dễ chịu.

Giờ thì vướng mùi son phấn của người khác.

“Ồ.” Tôi đáp khẽ, giọng bình thản như đang hỏi thời tiết hôm nay, “Mặc xong nhớ đem đi giặt khô nhé, cái đó đắt lắm.”

Nụ cười trên mặt Tô Tình khựng lại.

Cô ta dường như không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.

Cô ta kéo cổ áo choàng lại, đi đến quầy rượu, thành thạo lấy ra chai Romanée-Conti mà Thẩm Nghiêm quý nhất.

“Chị Lâm Vãn, uống một ly chứ? Xem như… ăn mừng?”

Similar Posts

  • Bàn Chính Không Dành Cho Tôi

    Trong bữa tiệc mừng thọ mẹ chồng, trước bao ánh mắt họ hàng, bà đột ngột hất phăng bát đũa của tôi sang bàn lũ trẻ, tiếng va chạm chói tai vang lên giữa không gian đang ồn ào.

    “Có kiếm được chút tiền thì đã sao?”

    Bà cười lạnh, giọng đầy khinh miệt.

    “Ở nhà họ Lý này, con dâu không đủ tư cách ngồi bàn chính.”

    Tôi khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua người đàn ông gọi là chồng mình. Từ đầu đến cuối, anh ta cúi đầu im lặng, như thể chuyện xảy ra chẳng liên quan gì đến anh.

    Tim tôi nguội hẳn.

    Không một lời tranh cãi, tôi cầm túi đứng dậy, quay lưng rời khỏi bữa tiệc.

    Trở về công ty, tôi bình thản xử lý vài dự án trị giá hàng tỷ đồng. Trước khi tan làm, tiện tay hủy luôn khoản tiền đặt cọc mua căn nhà mà tôi dự định đứng tên cho mẹ chồng.

    Sáng hôm sau, vừa mở máy tính, điện thoại rung liên hồi đến mức nóng ran — đúng chín mươi chín cuộc gọi nhỡ, tất cả đều từ chồng.

    Giọng anh ta ở đầu dây bên kia gần như vỡ vụn:

    “Vợ ơi, em đang ở đâu? Chủ nhà đòi đuổi chúng ta rồi! Mẹ tức quá, phải nhập viện cấp cứu!”

    Tôi ngồi tựa lưng vào ghế da, nhấp một ngụm cà phê, sắc mặt bình thản đến lạnh lùng.

    Quay sang bảo vệ, tôi dặn nhẹ như không:

    “Bảo người đàn ông đang quỳ dưới sảnh kia… đưa anh ta đi xa một chút. Ở đây nhìn chướng mắt lắm.”

  • Thiên Kim Bị Ruồng Bỏ Trở Lại Báo Thù

    Mẹ tôi bị buộc phải ly hôn.

    Kẻ khơi mào mọi chuyện chính là dì út của tôi.

    Chỉ vì muốn giành lấy đứa con, dì đã ép mẹ tôi phải ra đi tay trắng.

    Ngay ngày tòa tuyên án, trước mặt mọi người, tôi nói rằng mình muốn ở với bố.

    Năm ấy, tôi mừi h2i tủi, và cuộc báo thù của tôi cũng vừa mới bắt đầu.

  • Vào Ngày Dự Sinh, Chồng Ở Khu Dân Cư Lân Cận

    “Về đi. Mai là ngày dự sinh.”

    Đầu dây bên kia im lặng hai giây.”Thanh Thanh, anh đang kẹt ở đây, dự án ở Thượng Hải…”

    “40 ngày rồi.” Tôi cắt lời anh ta.”Đi công tác mà, bình thường thôi. Em đang mang bầu, hỏi nhiều làm gì?”

    Tôi không nói gì.Cúi xuống nhìn iPad.Lịch trình Didi được đồng bộ tự động.

    40 ngày, 180 chuyến.Điểm đến: Khu dân cư Vườn Tân Giang.

    Cách nhà tôi 800 mét.Tôi bất chợt cười khẽ.”Ừ, anh cứ bận đi.”

    Tôi cúp máy.40 tuần – 40 ngày.Thời gian anh “công tác” vừa đủ để nuôi một mái nhà khác.

    1.

  • Nắm Lấy Vận Mệnh Của Chính Mình

    Khi đang livestream, tin tôi mang thai bất ngờ leo lên hot search.

    Vô số cư dân mạng tràn vào phòng live, dồn dập hỏi sự thật.

    Tôi vừa mới thẳng thắn thừa nhận xong, thì bạn trai tôi – Tô Trác – bên kia lại nói:

    “Không rõ, giữa tôi và cô ấy hoàn toàn trong sáng.”

    Anh ấy bảo tôi rằng đi đến ngày hôm nay không dễ dàng, bảo tôi nhẫn nhịn một chút.

    Vậy nên tôi một mình đối mặt với làn sóng dư luận chỉ trích “chửa trước khi cưới”.

    Tinh thần tôi đã có lúc gần như sụp đổ.

    Sau gần một năm nghỉ ngơi hồi phục, tôi quay lại trước công chúng.

    Tô Trác rất vui.

    “Hy Hy, con của tụi mình đâu rồi?”

    “Tôi bỏ rồi.”

    Sắc mặt anh ta tái nhợt.

    Tôi cười, nói tiếp:

    “Đừng vội, đứa tiếp theo tôi sẽ đánh vào mặt anh.”

  • Đứa T R Ẻ Thiên Sát

    Chồng tôi là một cao nhân giới huyền học, quyền quý nườm nượp, sẵn sàng bỏ ra cả gia tài để nhờ anh ta cải mệnh.

    Thế nhưng, anh ta lại chỉ vào bụng tôi, ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn:

    “Đứa trẻ này mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh, khắc tận lục thân, là tai tinh chuyển thế, sinh ra chỉ hại mình hại người.”

    Rồi anh ta quay đầu nhìn về phía Dương Thanh Thanh, cô học trò nghèo mà tôi tài trợ học hành:

    “Đứa con trong bụng Thanh Thanh mang mệnh song tinh Phúc Tài, phú quý song toàn, có Văn Khúc chiếu mệnh, chắc chắn là người phúc hậu cát tường.”

    Tôi không tin lời phán ấy, quyết tâm sinh con.

    Ngày hôm sau, trên đường ba người chúng tôi cùng nhau về nhà, một vụ tai nạn xe ập đến.

    Máu me lênh láng, tôi bị xe đè đến hấp hối.

    Anh ta lại lạnh lùng đứng đó, gằn giọng:

    “Nếu không phải cô khăng khăng giữ lại nghiệt chủng này, chúng ta sao gặp tai họa? Giờ trời muốn lấy nó đi, ai cũng không cứu nổi!”

    Anh ta bế lấy Dương Thanh Thanh, quay lưng bỏ mặc tôi nơi vũng máu.

    Trong bệnh viện, nhìn cảnh chồng dịu dàng an ủi người con gái khác, tôi cạn sạch hi vọng, cắn răng ký vào đơn ly hôn, biến mất khỏi thế giới của họ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *