Giữ Tiền, Không Giữ Gia Đình

Giữ Tiền, Không Giữ Gia Đình

Mẹ chồng bảo coi tôi như người nhà, nên muốn giao luôn quyền quản lý tài chính trong nhà cho tôi.

Vì thế, ngay ngày đầu tôi về làm dâu, bà đã chuyển toàn bộ tiền tiết kiệm của gia đình vào cái gọi là “quỹ nhỏ trong nhà” cho tôi giữ.

Thật ra ban đầu tôi không muốn.

Nhưng bà ấy thì tha thiết khuyên nhủ:

“Người một nhà mà, ai lại phân biệt này nọ.”

Tôi nghĩ thôi thì cũng là chuyện trong nhà, đành chấp nhận.

Ai ngờ, tiền tuy tôi giữ, nhưng chẳng ai nghe tôi quản.

Cả nhà cứ tiêu bừa tiêu bãi, chẳng ai coi tôi là người nắm giữ tài chính.

Rồi đến một ngày, mẹ chồng quyết định mua nhà.

Cả nhà kéo nhau đến trung tâm môi giới bất động sản để thanh toán.

Mẹ chồng còn chắc nịch tuyên bố:

“Nhà mình tích góp được năm mươi vạn rồi đấy!”

Rồi còn quay sang tôi dặn dò:

“Tiểu Tuệ à, sau khi đặt cọc mua nhà, số còn lại thì mua một chiếc xe, cho tiện con đi làm.”

Tôi chỉ biết lắc đầu ngao ngán:

“Con đã nói rồi, nhà mình làm gì có tích góp gì đâu.”

Chồng tôi nghe xong thì nổi trận lôi đình, chỉ tay vào mặt tôi mắng thẳng:

“Cả nhà làm bao nhiêu tiền đều đưa cho cô giữ, lại không tiêu xài gì lớn, sao lại không còn tiền?!”

Anh ta đòi xem sổ sách, còn nói nếu tôi không đưa ra lời giải thích hợp lý thì sẽ ly hôn.

Tôi chẳng thèm nể nang.

“Ly thì ly! Cái nhà nát này tôi không quản nổi nữa rồi!”

Tôi lấy sổ thu chi của quỹ nhỏ ra đưa cho cả nhà xem.

Ngoại trừ mẹ chồng, tất cả đều sững sờ…

Từ lúc bị đuổi khỏi trung tâm môi giới nhà đất, tôi về nhà ngủ một giấc ngon lành, tâm trạng chẳng hề bị ảnh hưởng.

Thế mà chồng tôi về muộn hơn, vừa đến cửa đã đạp rồi đập ầm ầm như muốn phá cửa.

Tiếng ồn khiến tôi đang ngủ cũng phải tỉnh dậy.

Tôi mở cửa, anh ta lập tức kéo tôi ra ngoài.

Ba mẹ chồng đã ngồi sẵn ở ghế, đặc biệt là ba chồng, mặt mày u ám như trời sắp giông.

Chồng tôi thở hồng hộc, nhìn tôi chất vấn:

“Tiền trong nhà cô giấu đi đâu hết rồi?”

Tôi cau mày, bực bội gãi gãi mặt.

“Tôi nói rồi mà, bị nhà các người tiêu sạch rồi!”

Bộ cả nhà này tai điếc hết sao? Hay đầu óc có vấn đề?

Sáng nay cả nhà vừa cùng tôi tới trung tâm bất động sản.

Vừa nhìn thấy căn hai phòng một khách, mẹ chồng đã khen lấy khen để, nói rằng đủ cho cả nhà ở rồi.

Nhà đó cần đặt cọc 40 vạn.

Mẹ chồng gật gù liên tục, chắc như đinh đóng cột là nhà có đủ tiền.

Tôi còn tưởng bà có quỹ riêng.

Ai ngờ bà ta chìa tay ra trước mặt tôi:

“Tiểu tuệ à, lấy tiền nhà ra đặt cọc đi con.”

“Tiền dư còn lại thì mua cái xe cho tiện đường đi làm.”

Thấy tôi chưa hiểu, bà ta liền nói to hơn, như sợ tôi không nghe rõ:

“Yên tâm, sổ đỏ nhất định có tên con!”

Tôi sững người nhìn bà.

“Mẹ à, nhà mình làm gì có khoản tích lũy nào?”

Mặt bà không biết xấu hổ là gì.

Tôi lôi ra cái ví “quỹ nhỏ” của nhà, rút hết 319.2 tệ còn lại đưa cho bà.

Chồng tôi lập tức hóa thành khủng long gào thét tại chỗ:

“Tôi lương tháng 8000, mẹ tôi 3500, ba tôi 7000, kết hôn ba năm rồi, ít nhất cũng phải tích được 50 vạn chứ! Có phải cô mang về nhà mẹ đẻ hết rồi không?!”

Anh ta hét đến nỗi tai tôi ù đi, nhưng tâm trạng tôi lại chẳng dao động chút nào.

Cái nhà này, ai cầm tiền mới hiểu rõ.

Một đám người không biết nghe lời.

Tôi không định làm trò cười cho người khác, nên quay người bỏ đi.

Nhưng chồng tôi – Tần Xuyên – lại không tin.

Vừa về đến nhà đã mở “hiệp hai” ngay với tôi.

Tiếng quát tháo vang đến mức con sâu ngủ của tôi cũng bị đánh thức luôn.

Anh ta lấy máy tính ra bấm loạn.

“Tôi 8000, mẹ 3500, ba 7000, ba năm cộng lại là 66 vạn! Tôi chỉ cần cô đưa ra 50 vạn, mà cô lại chỉ đưa có 300 tệ?!”

Ngón tay anh ta bấm máy mạnh đến mức tưởng chừng muốn đâm xuyên cả màn hình.

Anh ta nổi điên, tôi còn nổi điên hơn.

“Nhà anh là thần tiên chắc? Không ăn không uống không tiêu, sống bằng gió hả?!”

“Anh học toán với giáo viên thể dục à? Biết cộng mà không biết trừ?”

Tần Xuyên bị tôi quát đến đơ cả người.

Ba chồng tôi lập tức nhảy vào mắng tôi:

“Nhà tôi có gì mà chi tiêu? Ăn ở đều trong nhà, không nợ nhà, không nợ xe, cùng lắm là chi tiêu hằng ngày, mắc gì mà không dư được tiền?”

“Nghe nói em trai cô mới mua nhà phải không?”

Câu cuối ông ta nói đầy mỉa mai.

Ánh mắt tràn đầy hàm ý: rõ ràng là nghĩ tôi chuyển tiền về nhà mẹ đẻ.

Similar Posts

  • Máo Mủ Không Thắng Được Công Lý

    Vừa hết Tết, anh họ tôi vì lái xe đâm chết một thai phụ sắp sinh mà bị phán ngồi tù.

    Gia đình nạn nhân đòi bồi thường hàng chục triệu tệ, ngoài tôi ra thì không có luật sư nào chịu nhận vụ này.

    Tôi vì thu thập chứng cứ mà mấy ngày liền không ngủ, đang chuẩn bị lái xe anh họ tới thẳng tòa thì lại bị bác chặn lại.

    “Đúng là đám họ hàng nghèo hèn, tới thì chỉ biết vay tiền hoặc mượn xe.”

    “Dựa vào việc con tôi hiền lành dễ tính mà mượn xe cũng chẳng thèm hỏi hả? Đúng là không biết xấu hổ! Chiếc BMW này là hàng nhập khẩu toàn bộ, dù cô trả một ngàn một giờ, một ngày mười vạn, không có tiền thì đừng hòng lái đi.”

    Tôi thấy sắp đến giờ xét xử rồi, cầm hồ sơ cố giải thích với bác.

    Nhưng bác chỉ khinh thường nhìn tôi:

    “Cô là cái loại tốt nghiệp mấy cái đại học hạng ba mà cũng dám nói giúp con tôi kiện à? Vụ án của nó đến lượt cô sao? Hôm qua mấy sếp lớn ở các văn phòng luật hàng đầu còn mời nó ăn cơm đấy!”

    “Tôi thấy cô chỉ muốn lái xe con tôi ra ngoài khoe mẽ chứ gì?”

    Tôi sốt ruột lắc đầu:

    “Bác ơi, không phải đâu, anh họ giờ đang rất nguy cấp…”

    Tôi còn chưa nói xong thì đã bị bác tát một cái:

    “Đừng có nói linh tinh! Xe cô đã lái ra rồi, hôm nay không trả tiền thì đừng hòng bước ra khỏi đây!”

    Nói xong, bác còn giật lấy chứng cứ tôi dùng để cứu anh họ và xé nát nó trước mặt tôi.

    Nhìn công sức mấy đêm thức trắng bị phá hủy, mặc cho anh họ gọi điện tới tấp, tôi chỉ cười nhạt:

    “Không cần tôi nữa đúng không? Vậy tôi cũng không đi nữa. Để xem con trai bác bao giờ mới được thả về.”

  • Trả Anh Một Đời Tự Do

    Tôi và Tạ Vô Ưu lớn lên cùng nhau trong đại viện quân khu, lại hận nhau cả một đời.

    Anh ấy hận tôi dùng thủ đoạn, điều bạch nguyệt quang của anh ra vùng biên cương xa xôi.

    Tôi hận anh cưới tôi, nhưng cả đời lại chưa từng động lòng.

    Kết hôn mười năm, chúng tôi làm tổn thương nhau chi chít đầy người qua vô số lần cãi vã.

    Nhưng trong một lần hành động chống khủng bố bị tập kích,

    Tạ Vô Ưu lại không chút do dự dùng thân mình chắn đạn cho tôi, còn bản thân thì nội tạng vỡ nát, chết ngay tại chỗ.

    “Đừng nghĩ nhiều, chỉ là bản năng của quân nhân thôi.”

    “Bạch Ly, nếu có kiếp sau, đừng lấy anh nữa, anh không thể cho em thứ em muốn…”

    Lần nữa mở mắt, tôi quay trở về ngày tổ chức sắp xếp chúng tôi thành cộng sự đặc chiến.

    Tôi chủ động tìm đến người cha thủ trưởng:

    “Năng lực quân sự của con thích hợp hơn để điều đi Chiến khu phía Nam.”

    Tạ Vô Ưu, coi như em trả lại cho anh ân cứu mạng này.

    Lần này em đi điều động xa, trả lại cho anh cơ hội làm cộng sự với bạch nguyệt quang, trả lại cho anh tự do cả đời.

  • Tình Yêu Không Có Chỗ Cho Kẻ Thứ Ba

    Chồng tôi thường tỏ ra lơ đãng, chẳng chút hứng thú khi tôi kể những chuyện thuở ấu thơ của mình.

    Thế nhưng, khi nghe tôi kể về tuổi thơ của cô sinh viên nghèo mà tôi đang bảo trợ,

    anh lại mỉm cười, thỉnh thoảng còn thốt lên:

    “Dễ thương thật đấy.”

    Đêm hôm đó, tôi tỉnh dậy đi vệ sinh, thì phát hiện chồng không nằm cạnh mình.

    Tôi đi tìm khắp nhà.

    Cuối cùng lại nghe thấy giọng anh vang lên từ trong phòng của đứa học sinh ấy.

    “Anh biết giữa chúng ta có tình cảm, nhưng anh sẽ không phản bội vợ mình. Đêm nay, mình chỉ nói chuyện thôi.”

  • Đệm 4 Triệu Tệ Rung 199 Lần Khi Nhà Không Có Ai

    Ngày thứ ba đi công tác ở Dubai, chiếc đệm giá 4 triệu tệ (khoảng 14 tỷ VNĐ) mới mua ở nhà đột nhiên rung lắc dữ dội 99 lần.

    Tôi nhìn chằm chằm vào thông báo trên điện thoại, lông mày nhíu chặt.

    Chồng tôi đang ở tận Úc giảng dạy, trong nhà không thể có người.

    Đang lúc nghi hoặc, ứng dụng lại hiển thị đệm bị va đập mạnh 199 lần, đã tự động kích hoạt “Chế độ tình nhân” để bảo vệ lò xò.

    Tôi vừa định gọi điện cho chồng thì thấy anh cập nhật trạng thái trên vòng bạn bè:

    【Lại một ngày nhớ vợ ở nước Úc, bận rộn nhưng đầy ý nghĩa.】

    Tôi nhìn bức ảnh có định vị tại Úc đó, tiện tay nhấn “Like” một cái, rồi lập tức đặt vé máy bay về nước ngay trong đêm.

  • Tiệc Anh Đào

    Khi Giang Ký còn theo đuổi tôi, cả trường đều bị ra lệnh cấm khẩu.

    Chẳng ai dám hé răng cho tôi biết, hắn đã sớm trao lời đường mật cho hết thảy những cô gái xinh đẹp trong trường.

    Hắn ta giả vờ một vẻ ôn hòa lễ độ, từng bước dỗ dành tôi rơi vào lưới tình.

    Cho đến vài tháng sau, khi đã chán chê, hắn chẳng còn buồn diễn kịch nữa.

    Hệt như cái cách hắn đã dỗ dành tôi, giờ đây hắn ôm ấp cô nữ sinh mới chuyển trường mà dỗ ngọt.

    “Bảo bối, anh thật sự chưa từng yêu ai, bọn họ đều có thể làm chứng, em chính là mối tình đầu của anh.”

    Khi tôi bắt gặp cảnh tượng ấy, tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ suy sụp, sẽ níu kéo.

    Nhưng tôi đã không làm vậy, bởi vì lúc đó, anh trai của Giang Ký cũng đang dỗ dành tôi.

    Người đàn ông quyền cao chức trọng, chỉ cần khẽ nhấc chân cũng đủ khiến đất trời rung chuyển.

    Vừa nãy, anh ta gửi đến một tin nhắn: “Vậy nên, Đàm Anh, em nói nhiều như vậy, chẳng lẽ chỉ là muốn trốn tránh trách nhiệm cho chuyện đêm đó?”

  • Giả Là Người Thực Vật Để Sống Sót

    Tôi là bạn gái của một kẻ gi/ iêc người hàng loạt — một người thực vật.

    Bạn trai tôi, Từ Cẩn, rất yêu tôi, bởi vì tôi luôn chìm trong hôn mê, không giống như 99 người chơi trước đó đã từng lén dò xét bí mật của anh ta.

    Người chơi trước đó đã xuống tầng hầm tìm manh mối, ngay trong đêm đã bị trộn lẫn với a/ xit mạnh rồi xả xuống cống.

    Mỗi đêm, Từ Cẩn th/ ở d/ ốc đ/ è lên người tôi: “Anh nhớ em lắm, tỉnh lại đi được không?”

    Tôi sợ đến mức suýt nữa k/ ẹp chặt lấy anh ta.

    Tôi buộc phải giả làm một người thực vật hoàn hảo nhất.

    Thủ đoạn ph/ ân x/ á/ c đáng sợ đến mức nào, nếu rơi vào người tôi, chỉ có thể còn tàn nhẫn hơn.

    Tôi đã xuyên vào trò chơi kinh dị này được hai năm rồi.

    Giả vờ hôn mê là cách duy nhất để tôi sống sót.

    Cho đến một ngày, trong nhà xuất hiện một hộ công mới.

    Cô ta nhân lúc không có ai, hạ giọng nói:

    “Đừng giả vờ nữa, tôi biết cô tỉnh lâu rồi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *