Bà Phó Danh Chính Ngôn Thuận

Bà Phó Danh Chính Ngôn Thuận

Cô thư ký cười tươi như hoa trên du thuyền, liên tục đăng ảnh chiếc nhẫn.

Dòng chữ đính kèm là: Tổng tài đại nhân của tôi.

“Wa, tổng giám đốc Phó tối nay thật sự rất đẹp trai, thật hạnh phúc!”

“Chiếc nhẫn này cũng quá đẹp đi mất, xem ra làm trâu làm ngựa trong thời đại mới cũng phải hết lòng tận tụy mới được phần thưởng.”

Khi tôi chất vấn Phó Cẩn Văn rốt cuộc là có ý gì,

Anh ta chỉ thản nhiên nói:

“Chỉ là một chiếc nhẫn thôi mà, tặng thì tặng, em nổi nóng cái gì?”

Tôi bật cười lạnh, vung tay một cái, điều khiển máy xúc không chút do dự nghiền nát chiếc siêu xe phiên bản giới hạn mà anh ta yêu quý nhất.

Đã không biết chừng mực,

Vậy thì để tôi dạy anh thế nào là ranh giới.

1

Tôi vừa mở điện thoại livestream,

Thì thấy ngay khuôn mặt vì tức giận mà vặn vẹo của Phó Cẩn Văn.

“Chung Vãn Ý! Em phát điên cái gì thế? Em có biết chiếc xe này trị giá bao nhiêu không? Là phiên bản giới hạn duy nhất trên thế giới đấy!”

Tôi thờ ơ liếc nhìn chiếc máy xúc đang chạy phía sau.

Chỉ thấy chiếc gàu phía trước đã nhắm chuẩn xác vào siêu xe.

“Anh có thể tùy tiện đem nhẫn gia truyền của nhà họ Phó tặng cho thư ký của mình, thì tại sao em lại không thể lái máy xúc chơi một chút?”

Phó Cẩn Văn nổi giận gầm lên:

“Chỉ là một chiếc nhẫn thôi mà, tặng thì tặng, em nổi cáu cái gì!”

Tôi bật cười lạnh, phất tay.

Chiếc máy xúc không chút nương tay, cán nát chiếc siêu xe mà anh ta yêu quý nhất.

Cuộc gọi video lập tức bị ngắt.

Không còn khuôn mặt phẫn nộ kia, cũng không còn một tin nhắn nào.

Tôi biết, Phó Cẩn Văn chắc chắn đã giận điên người.

Nhưng tôi chẳng thèm quan tâm.

Thứ gọi là tình yêu vốn đã hiếm hoi, huống hồ gì là một cuộc hôn nhân thương mại như của chúng tôi.

Lợi ích mãi mãi luôn được đặt lên hàng đầu.

Thật ra, nhà họ Phó còn lâu mới giàu bằng nhà họ Chung chúng tôi, chỉ là đời trước, gia chủ nhà họ Phó từng cứu ông nội tôi một mạng.

Mà nhà tôi lại rất coi trọng tình nghĩa, từ nhỏ đã được dạy rằng, nợ nhân tình thì nhất định phải trả.

Thế nên khi mẹ của Phó Cẩn Văn sang nhà ngỏ lời cầu hôn, tôi gần như không do dự mà gật đầu đồng ý.

Hơn nữa, Phó Cẩn Văn cũng coi như có nhan sắc, mặc vest vào đúng kiểu “quân tử giả tạo”, rất ra dáng.

Lần đầu gặp nhau đã không thấy chán ghét, thế là cứ vậy mà đính hôn.

Ngày tháng bên nhau lâu dần cũng nảy sinh tình cảm, thể xác cũng hòa hợp đến lạ thường.

Khiến cho mối quan hệ của chúng tôi ngày càng tiến sâu hơn.

Anh yêu tôi, tôi cũng yêu anh.

Nhưng thương nhân thì luôn ưu tiên chính mình trước, cả hai chúng tôi đều rất lý trí.

Dù không đặt đối phương lên hàng đầu, nhưng ít ra cũng không quá thấp trong thứ tự.

Chỉ là… cô thư ký kia thực sự quá gai mắt.

Cô ta dám công khai nhòm ngó những thứ thuộc về tôi mà chẳng chút kiêng dè.

Không biết có phải do tuổi nổi loạn của Phó Cẩn Văn đến trễ hay không, mà khi tôi nhắn tin dặn anh ta nhất định phải về nhà ăn tối,

Anh ta lại nhắn lại:

“Tối nay anh có việc, em ăn một mình đi.”

Tôi chẳng buồn để ý đến anh ta, tiếp tục làm chuyện của mình.

Cho đến khi nhỏ bạn thân – Kaka – gửi cho tôi một tấm ảnh.

Phía sau bức ảnh là một chiếc du thuyền sang trọng, còn người đang khoác tay Phó Cẩn Văn bên cạnh chính là cô thư ký nhỏ – Hạ Kiều Kiều.

Tôi tức đến mức phải bật cười. Tốt lắm.

Tôi không thèm tìm đến cô ta, vậy mà cô ta lại dám ngang nhiên ra mặt như thế.

Xem ra, chuyện tôi nghiền nát một chiếc siêu xe vẫn còn quá nhẹ với Phó Cẩn Văn.

Tôi bảo Kaka bật video call ngay tại chỗ.

Vừa hay thấy cảnh Phó Cẩn Văn cúi đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn Hạ Kiều Kiều đang nép trong lòng mình. Tiếp đó, anh ta còn giơ tay tạo dáng hình trái tim, phối hợp với cô ta chụp ảnh rồi đăng lên vòng bạn bè.

Phải biết rằng, từ khi quen tôi đến giờ, Phó Cẩn Văn chưa từng chụp với tôi một tấm ảnh đời thường nào.

Tôi lập tức vào xem vòng bạn bè của cô thư ký, chỉ thấy cô ta cố ý nghiêng người dựa sát vào lòng Phó Cẩn Văn.

“Giám đốc Phó thật sự rất dịu dàng, có thể lấy được anh ấy đúng là quá hạnh phúc!”

Sau đó còn đăng một bình luận công khai cho tất cả mọi người thấy:

“Ây da, mọi người hiểu lầm rồi, bây giờ tôi chưa phải là bà Phó đâu nha~”

Kèm theo đó là một biểu cảm e thẹn đỏ mặt.

Hiện tại không phải…

Vậy sau này thì sao?

Similar Posts

  • Giả trai, tôi bất ngờ vớ được nam thần

    Sau khi thua vụ cá cược, tôi đành phải giả trai, thay em trai dọn vào ký túc xá nam sinh.

    Mỗi tối đều thấy nam thần học viện lượn lờ trước mặt tôi.

    Nhìn chưa được mấy hôm tôi đã mọc lẹo mắt.

    Vì thế tôi phải mua một chiếc rèm giường.

    Nam thần thấy thế, nửa đùa nửa thật: “Sao thế, dáng người tôi không lọt vào mắt cậu à?”

    “Tốt quá nên lọt vào, thế nên mới mọc lẹo đây này.”

    Anh ta ghé sát: “Thế à? Vậy thì đừng chỉ nhìn nữa.”

  • Từ Ăn Mày Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ

    Hồi nhỏ, mẫu thân luôn miệng nói nhà mình nghèo lắm.

    Bà bắt ta mặc áo gai chắp vá, đi giày vải thủng lỗ, ăn thức ăn thừa canh cặn. Ngày ngày ta phải thức dậy từ khi trời còn tối mịt để làm việc đồng áng, nhà cũng chẳng thể trả nổi tiền học phí để ta đến trường.

    Ta tin lời bà, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương cũng chẳng dám ăn thêm dù chỉ một miếng cơm.

    Cho đến năm t/ á/ m tu/ ổ/ i, ta đi bán trứng gà trên phố. Ta bắt gặp bà đang mua xiêm y gấm vóc, vòng bạc châu hoa cho muội muội, vị chưởng quầy khom lưng cung kính gọi bà là Phu nhân.

    Ta lao đến gọi bà là “Mẫu thân”, người bên cạnh kinh ngạc hỏi:

    “Đây cũng là thiên kim của Thượng thư đại nhân sao? Đúng là mỹ nhân từ bé giống hệt phu nhân, chỉ là sao lại gầy gò đáng thương thế này?”

    Mẫu thân mỉm cười nói đó chỉ là một đứa trẻ ăn mày nhỏ gặp lúc đang phát cháo, đầu óc điên điên khùng khùng.

    Ba ngày sau, bà nói đưa ta đi chơi, rồi vứt bỏ ta ở giữa đường.

    Ta đợi ở con đường mòn trên núi suốt một đêm, gọi mẫu thân đến khản cả giọng, nhưng bà không bao giờ quay lại nữa.

    Mười sáu năm sau, ta đã là mẫu nghi thiên hạ, ngồi trên cao đài tuyển phi cho Duệ Vương.

    Thị nữ nói với ta, cô gái mặc váy lựu đỏ kia là đích nữ của Lại bộ Thượng thư, là người có hy vọng nhất.

    Ta chỉ nhìn một cái đã nhận ra ngay, đó chính là muội muội ta.

  • Sau Hoàng Hôn, Em Không Còn Chờ Anh

    Trước hạn chót nộp nguyện vọng đại học một ngày, tôi mới phát hiện ra cậu bạn thanh mai trúc mã đã đăng ký nguyện vọng cho tôi ở một trường tận miền Nam, cách nhà hai ngàn cây số.

    Tôi hoang mang hỏi lý do.

    Cậu ta thản nhiên cười: “À, là Tiểu Chỉ giúp cậu đăng ký đấy, cô ấy nói muốn trêu cậu chút thôi.”

    “Cậu tự sửa lại về trường ở địa phương là được mà.”

    Tiểu Chỉ – cô bạn học chuyển trường, cứ khăng khăng gọi cậu ấy là “anh trai”.

    Tôi im lặng hồi lâu.

    Thì ra, chuyện hệ trọng cả đời tôi, lại có thể bị người khác mang ra làm trò đùa.

    Tôi không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ thu dọn hành lý, lên đường đến miền Nam vào mùa tựu trường.

    Cậu bạn thanh mai kia lại đổi sắc mặt.

    “Không phải tôi bảo cậu sửa lại về trường ở đây rồi sao? Sao cậu không đổi?”

    “Ừ.”

  • Tôi Và Vị Hôn Phu Cùng Trọng Sinh

    Tôi và vị hôn phu thiếu tá – Hạ Yến Lễ – cùng nhau sống lại rồi!

    Sau khi trọng sinh, Hạ Yến Lễ đã đón bạch nguyệt quang trong lòng anh – Bạch Thu Thu và em gái cô ấy là Bạch Tinh Tinh – về nhà chăm sóc trước hai tháng.

    Còn tôi, ngay sau khi Hạ Yến Lễ đón hai chị em họ về, đã chủ động đến gặp bố mẹ anh ta để hủy hôn, đồng thời lấy lại tín vật đính ước.

    Ở kiếp trước, tôi dùng hôn nhân để trói buộc Hạ Yến Lễ cả một đời.

    Đến lúc nhắm mắt xuôi tay mới biết, người mà anh ta luôn nhớ nhung chưa từng là tôi, mà là Bạch Thu Thu.

    Ở kiếp này, tôi chủ động rút lui, chỉ mong anh ta và Bạch Thu Thu có thể bên nhau dài lâu, tâm tưởng sự thành.

    Sau này, tôi như nguyện đỗ đại học, không bao lâu sau khi rời khỏi, Hạ Yến Lễ biết tin thì phát điên đi khắp nơi tìm tôi!

  • Tự Do Đáng Giá Bao Nhiêu

    Mẹ tôi yêu cầu tôi nộp mật khẩu WeChat.

    Mỗi tối, bà đều kiểm tra toàn bộ tin nhắn của tôi một lượt, rồi lại xem kỹ lịch sử thanh toán.

    “Con nói chuyện với nam sinh này tổng cộng 45 câu, là đang thầm thích cậu ta à? Lên đại học rồi thì phải đặt việc học lên hàng đầu.”

    “Dưa hấu vẫn chưa vào vụ, đừng mua ăn vào thời điểm này, vừa đắt lại vừa nhiều chất kích thích.”

    Bà luôn đắc ý cho rằng, chỉ cần bà giám sát tôi đủ chặt, chuyện gì cũng dạy bảo tận tình,

    Thì tôi nhất định sẽ trở thành một đứa con ưu tú nhất.

    Cho đến một lần nữa, khi bà lục tung mọi thông tin cá nhân của tôi lên,

    Tôi không nhịn nổi nữa, lập một tài khoản phụ.

    Rồi nhắn tin cho tài khoản chính của mình:

    【Hẹn cậu cần một chai nước khoáng, hay một lon Red Bull?】

  • Dạ Oanh

    Trước khi thuốc mê hoàn toàn phát huy tác dụng, Cố Xuyên xông vào phòng phẫu thuật, giữ chặt tay bác sĩ.

    “Trái tim này Uyển Uyển cần hơn, đẩy Tô Mạn ra ngoài.”

    Tôi nằm trên bàn mổ, nhìn về phía thùng bảo quản đặt trái tim hiến tặng.

    Cố Xuyên chỉ tay ra cửa.

    Mồ hôi theo thái dương bác sĩ chảy xuống, nhỏ lên khẩu trang.

    “Cố tổng! Không thể làm bừa như vậy! Nguồn tim phù hợp chỉ có duy nhất quả này, tim bệnh của Tô tiểu thư đã bị cắt bỏ, hiện tại cô ấy hoàn toàn dựa vào máy móc duy trì!”

    “Bệnh viện này tôi nói mới tính. Hoặc đổi người, hoặc cút.”

    Cố Xuyên đi về phía chiếc giường bên cạnh.

    Anh ta bế Lâm Uyển lên, chỉnh lại tư thế cho cô ta.

    “Uyển Uyển vì ở bên tôi khởi nghiệp mà thức khuya hại thân, cô ấy không thể chết.”

    Anh ta quay lưng về phía tôi.

    “Còn Tô Mạn, mạng cô ta lớn, chờ quả tiếp theo là được.”

    Máy theo dõi tim phát ra tiếng kêu chói tai.

    Đường sóng trên màn hình dần trở nên phẳng lặng.

    “Cố Xuyên, trái tim này là do ba tôi hiến tặng.”

    Máy thở ngừng đưa khí, cảm giác nghẹt thở lan ra như tâm điểm của một vòng tròn khuếch tán.

    “Còn nữa, hợp đồng đối cược trăm tỷ anh vừa ký. Không có chữ ký của tôi thì vô hiệu.”

    Máy theo dõi phát ra một tiếng kéo dài.

    Đường màu xanh trên màn hình hoàn toàn thành một đường thẳng.

    Cố Xuyên đột ngột quay đầu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *