Bạch Liên Rơi Xuống Bùn

Bạch Liên Rơi Xuống Bùn

Nhà họ Thẩm mắc tội bị tống giam, cả nhà bị giáng xuống làm nô tịch.

Thẩm Tri Cẩn vì diện mạo xuất chúng, lưu lạc đến Thanh Phong quán làm đầu bảng.

Ta vì muốn giữ gìn sự trong sạch cho hắn, ngày nào cũng vung tiền tới ủng hộ, thế nhưng hắn lại chẳng thèm đoái hoài đến ta lấy nửa lời.

Cho đến một ngày, muội cùng cha khác mẹ của ta đặt một thỏi bạc lên đài, hắn lại hiếm thấy nở nụ cười, còn đặc biệt vì nàng ta mà diễn riêng khúc Phượng cầu hoàng.

Ta đang ngồi ở tầng ba định rút bảng tên của hắn thì tay khựng lại một chút, lệch đi một tấc liền rút ra bảng của một thanh quan khác: “Hôm nay, là hắn đi.”

Đêm hôm đó, ta không vung tiền như nước nữa.

Đêm đầu tiên của Thẩm Tri Cẩn, bị người ta trả năm trăm lượng mua về.

1

Lần đầu gặp Thẩm Tri Cẩn, hắn vẫn còn là công tử cả nhà họ Thẩm, phong tư nhã nhặn, xuất thân cao quý.

Đáng tiếc, về sau hắn lại vì muốn lấy lòng muội cùng cha khác mẹ của ta mà bắn pháo hoa nghìn cây trên tường thành.

Nào ngờ pháo hoa rơi xuống đúng phố Chu Tước phồn hoa nhất kinh thành, đốt cháy cả một vùng cửa hiệu và phủ đệ của quan lại quyền quý.

Nhà họ Thẩm vì thế mà gặp nạn, tán gia bại sản, vướng vào kiện tụng rồi ngồi tù.

Thánh thượng nổi giận, giáng hắn xuống làm nô tịch.

Quý công tử ngày xưa rơi vào cảnh lầm than, ta không đành lòng để hắn bị người ta chà đạp.

Thế là ngày nào ta cũng chi tiền nặng tay, bảo vệ chút tôn nghiêm và trong sạch cuối cùng của hắn.

Nhưng mỗi lần đối mặt với lòng tốt của ta, hắn chẳng hề khách sáo, thậm chí còn bóng gió châm chọc:

“Đại tiểu thư nhà họ Ninh quả nhiên xuất thủ hào phóng.”

“Chỉ là không biết, nay đại tiểu thư vung tiền như rác, có từng nghĩ đến muội muội cùng cha khác mẹ của mình đang sống thế nào?”

Ta bị hắn chọc tức đến hồ đồ.

Rõ ràng tiền của ta đều do sản nghiệp mẹ ta để lại, nhà ngoại ta là hoàng thương, giàu nứt đố đổ vách.

Ta tiêu xài rộng rãi một chút thì đã làm sao?

Còn Ninh Yến Yến là con gái do tiểu thiếp trèo lên giường mà sinh ra, trong phủ chưa từng bạc đãi nàng ta, cơm ăn áo mặc đều đủ đầy.

Chẳng lẽ ta còn phải chia sản nghiệp do nhà ngoại ta ban cho để nàng ta cũng được sống như ta?

Ta đâu có ngốc.

Ninh Yến Yến bình thường giả vờ giả vịt, cứ làm như ta bắt nạt nàng ta không bằng.

Trước kia, ta từng ngu ngốc tặng nàng ta đồ trang sức, trâm ngọc, vải vóc y phục.

Vậy mà nàng ta cứ thích ăn mặc đơn sơ như a hoàn, ra ngoài gặp người thì cứ một bộ dáng uất ức sắp khóc:

“Ta chỉ là con thứ, làm sao xứng dùng những thứ tốt như tỷ tỷ đây…”

Hay thật, chỉ một câu liền khiến người ngoài tưởng nhà ta khắt khe với thứ nữ.

Ta dứt khoát không cho nữa, dù sao cũng chẳng được câu cảm ơn nào.

Trước kia, đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng của Thẩm Tri Cẩn, ta vẫn nghĩ hắn thân sa bùn lầy mà giữ được thanh cao, chẳng khuất mình vì tiền bạc, thật là hiếm có.

Giờ đây, ta ngồi trên đài lầu ba, nhìn rõ mồn một.

Chỉ vì một thỏi bạc của muội ta, vẻ lạnh lùng trên mặt hắn liền tan như băng giá, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

Thậm chí còn vì muội ta, phá lệ đánh thêm một khúc, phá vỡ quy củ một đêm chỉ diễn một bài.

Gảy lại dây đàn, mắt chan chứa tình ý nhìn nàng, đánh một khúc Phượng cầu hoàng đầy ám muội và uyển chuyển.

Đến nước này, ta còn không hiểu sao?

Hay thật, thì ra không phải đóa bạch liên cao quý không thể với tới.

Chỉ là một con sẻ mù mắt, bỏ cây tốt mà chọn cành khô.

Đúng lúc này, mụ tú bà mặt mày nịnh nọt đi đến trước mặt ta:

“Đại tiểu thư Ninh, mời tiểu thư lật hoa phiếu.”

Hoa phiếu chính là bảng tên của các thanh quan.

Vì ta thường xuyên vung tiền không chớp mắt ở Thanh Phong lâu, nên đã trở thành khách quý.

Thành ra, mỗi khi lầu có tân thanh quan, đều do mụ tú bà tự tay bưng mâm đến mời ta chọn trước.

Mụ tú bà cẩn thận dò hỏi:

“Hôm nay, tiểu thư vẫn chọn công tử Tri Cẩn chứ?”

2

Ta liếc mắt nhìn tình hình dưới lầu.

Một khúc vừa kết, hai người kia vẫn còn đang đưa tình bằng ánh mắt.

Tưởng rằng trước kia ta đang làm việc tốt, nào ngờ lại là kẻ cầm gậy đánh uyên ương, đúng là tội lỗi.

Ngáp một cái, cuối cùng cũng chịu bố thí cho mụ tú bà đang cười toe toét một cái liếc mắt.

Ánh mắt ta lướt qua mấy tấm hoa phiếu trong khay.

A hoàn đang lật mớ ngân phiếu, khiến mắt mụ tú bà sắp sáng rực cả lên.

Nghe thấy nàng ta hỏi: “Trong khay đều là người chưa từng tiếp khách sao?”

“Dĩ nhiên, sao dám vấy bẩn thân thể quý nhân.”

Mụ tú bà cũng là kẻ giảo hoạt, nhìn cảnh tượng dưới lầu liền đoán ra tâm trạng ta hôm nay không tốt.

Bà ta lập tức đổi giọng giới thiệu: “Gần đây có mấy tân nhân, dáng dấp đều hơn người…”

Câu chưa dứt, ta đã vươn tay rút tấm hoa phiếu bên cạnh của công tử Tri Cẩn, là một tấm tên gọi “Công tử Hạc”.

Similar Posts

  • Cá Lớn Nuốt Cá Bé

    Tôi chọn đúng lúc Lục Tân Nam bận rộn nhất để đưa ra yêu cầu ly hôn.

    Anh ta thậm chí chẳng buồn ngẩng đầu, giữa chân mày đều viết rõ ba chữ “không kiên nhẫn”, chỉ buông một câu:

    “Nếu em đã nghĩ kỹ rồi, quyền nuôi con thuộc về tôi.”

    Cứ như thể anh ta chắc chắn tôi sẽ vì con mà nhượng bộ.

    Tôi khẽ cười, đặt một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn làm việc của anh ta:

    “Đây là tiền sính lễ năm đó anh đưa tôi, hai mươi tám vạn tám. Sau này tiền nuôi dưỡng bé Tri Tri, tôi cũng sẽ chuyển vào thẻ này.”

    “Ly hôn vui vẻ, luật sư Lục.”

  • Sau Khi Hiến Thận Cho Chồng Tôi Bị Chẩn Đoán Suy Thận

    Sau khi hiến thận cho chồng, tôi bị chẩn đoán suy thận.

    Ngày đầu tiên lọc máu, một người phụ nữ bước vào, tay cầm một bó hoa, mặt mày đầy giễu cợt:

    “Chị ơi, em là bạn gái mới của chồng chị.”

    “Em có thai rồi, không muốn dây dưa mãi thế này.”

    “Chị sống chẳng còn được bao lâu nữa, chi bằng buông tay đi.”

  • Hợp Đồng Một Tỷ Và Nút Tắt Nguồn

    Tiệc công ty, mọi người vui vẻ náo nhiệt, chỉ duy nhất bỏ quên tôi.

    Không ai báo tôi, cũng chẳng ai hỏi han.

    Tôi không truy hỏi, chỉ lẳng lặng về nhà, tắt máy, ngủ một giấc đến sáng.

    Sáng hôm sau mở máy, 99 cuộc gọi nhỡ.

    Toàn bộ đều từ sếp và đối tác quan trọng.

    Họ hoảng rồi.

    Vì chỉ cần tôi tắt máy, hợp đồng một tỷ lập tức đổ bể.

    Ai đá tôi ra ngoài, người đó sẽ phải trả giá.

  • Anh Nợ Em Một Đời Ở Lại

    Để nữ chính thuận lợi chinh phục nam chính, hệ thống đã ngụy tạo ra cái chếc của tôi.

    Khi mở mắt ra lần nữa, đã là chuyện của sáu năm sau.

    Tôi đứng bơ vơ giữa đường, không một xu dính túi. Nam nữ chính đã có cuộc sống hạnh phúc viên mãn từ lâu, còn tôi thì vừa mới thoát ra khỏi một đám cháy lớn, chật vật đến mức ngay cả giày cũng mất một chiếc.

    Trong lòng có chút mờ mịt, tôi gửi cho Chu Tư Trú một dòng tin nhắn: “…Anh có thể đến đón tôi được không?”

    Điện thoại rất nhanh đã được gọi lại.

    Nhưng người nói chuyện lại không phải Chu Tư Trú.

    Đứa bé ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, rồi cố tỏ ra lạnh lùng nói: “Ồ, lại thêm một kẻ mạo danh mẹ tôi nữa à.”

  • Vì Một Hộp Dâu Tây Tôi Trả Giá Cả Một Đời

    Chồng tôi vì muốn mua dâu tây cho tôi mà gặp tai nạn, lao xuống vực, thi thể không còn nguyên vẹn.

    Tại lễ tang, tôi đang đau đớn đến mức không muốn sống nữa thì một nhóm người đòi nợ xông vào.

    Lúc ấy tôi mới biết, chồng tôi mang khoản nợ lên tới hàng chục tỷ.

    Tôi thấy có lỗi, vừa khóc vừa đồng ý gánh nợ, đồng thời tự nhủ sẽ thay anh báo hiếu cho mẹ.

    Sau đó, tôi hiến thận cho mẹ chồng bị ung thư.

    Bán luôn nhà cửa, xe cộ đứng tên mình để trả được phần nào số nợ anh ấy để lại.

    Vì muốn mẹ chồng sống an nhàn lúc tuổi già, cũng để trả hết số nợ còn lại, tôi làm việc quần quật hơn mười năm, đến mức kiệt sức, thân tàn lực kiệt.

    Thế nhưng, ngay khi tôi cận kề cái chết…

    Người chồng đáng lẽ đã chết năm xưa lại dắt theo một người phụ nữ xinh đẹp trở về nhà.

    Lúc đó tôi mới biết, hóa ra năm xưa anh ta chỉ giả chết!

  • Tình Mẹ và Lòng Hận Thù

    Em gái nuôi được mẹ hết mực yêu thương vì mắc phải căn bệnh teo cơ tiến triển.

    Khi tôi thử nghiệm lâm sàng phương pháp chữa trị căn bệnh này trên em ấy, em ấy đã tử vong ngay trên bàn mổ.

    Tôi giải thích rằng thất bại xảy ra do em gái không nghe lời dặn dò trước ca phẫu thuật, cứ nhất định uống nước.

    Nhưng mẹ lại khăng khăng tin rằng tôi chính là thủ phạm giết chết em ấy: “Làm sao tôi lại sinh ra một đứa con gái độc ác như cô? Cô giết chết chính em mình mà vẫn xứng đáng sống tiếp sao?”

    Để báo thù cho em gái nuôi, mẹ đánh gãy chân tôi, tiêm vào cơ thể tôi một lượng lớn dược phẩm thử nghiệm.

    Khi chứng kiến tôi run rẩy, tiểu tiện mất kiểm soát thì mẹ hiện lên vẻ mặt mãn nguyện của một kẻ đã trả thù thành công.

    “Cô đáng phải chịu như vậy!”

    “Cô đi mà đền mạng cho em ấy đi!”

    Trong tuyệt vọng, tôi cũng đã được tái sinh.

    Kiếp này, mẹ đã ngăn cản hoàn toàn khả năng em gái nuôi tham gia vào thí nghiệm của tôi.

    Cho đến khi một bệnh nhân khác mắc căn bệnh teo cơ tiến triển trải qua thí nghiệm thành công và tôi được đề cử giải Nobel Y học.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *