Vận May Trong Tay Tri Tri

Vận May Trong Tay Tri Tri

Trên đường về nhà sau khi dọn dẹp cặp sách, tôi bị người ta kéo mạnh vào một con hẻm nhỏ.

Cô ta trông lớn tuổi hơn tôi khá nhiều, vẻ mặt mệt mỏi tiều tụy, gương mặt lại giống tôi đến chín phần.

Cô ta rất dữ, trừng mắt nhìn tôi:

“Có phải em định nghỉ học không?”

Chuyện này tôi chỉ nghĩ trong đầu hết lần này đến lần khác, chưa từng nói với ai.

Huống hồ gì, cô ta là gì của tôi chứ?

Tôi không trả lời, hất tay cô ta ra rồi quay người bỏ đi.

Cô ta lại chặn trước mặt, chìa hai bàn tay ra.

Thô ráp, sưng tấy, đầy những vết thương nhỏ li ti.

“chị là em mười năm sau đây. Nhìn cho kỹ đi, đây chính là hậu quả của việc nghỉ học!”

1.

Hôm nay là tiết học cuối cùng của tôi.

Tôi nghe rất chăm chú.

Dù trong lòng vẫn còn rất không nỡ, nhưng tôi thật sự không thể học tiếp được nữa.

Thím Giang nhiều lần nhìn tôi đeo cặp bước ra khỏi cửa, ánh mắt đầy phức tạp.

Buổi sáng, anh Giang luôn đạp xe chở tôi ra đầu làng, còn dúi cho tôi một cái bánh bao với quả trứng gà.

“Cảm ơn anh.”

“Ăn mau đi.”

Tôi biết năm đó ba tôi đưa tiền cho nhà họ Giang, nhờ họ chăm sóc tôi ba năm.

Nhưng đến ba năm sau, Thím Giang bắt đầu thấy lo.

Bởi vì tôi đã ở nhà họ tròn sáu năm rồi, ba mẹ tôi như bốc hơi khỏi thế gian, chưa từng quay lại thăm tôi một lần.

Anh Giang lớn hơn tôi vài tháng, tính tình trầm lặng, mỗi tối đi học về vẫn chăm chỉ đọc sách, rất nỗ lực.

Thành tích của anh bình thường khá ổn, nhưng kỳ thi trung học lại thi trượt.

Trong hoàn cảnh đề thi ở Tứ tỉnh Sơn Hà khó như vũ bão, với kết quả đó, anh không thể đỗ vào cấp ba.

Anh thu dọn sách vở, chuẩn bị theo bạn bè ra ngoài làm công nhân.

Chú Giang lần đầu nổi giận:

“Không được đi! Cùng lắm thì học lại một năm. Không học hành thì một đứa con trai nhà quê như mày còn có đường gì để đi?”

Còn tôi, kết quả thi vào cấp ba lại rất xuất sắc.

Thầy cô của trường cấp ba số Một thị trấn đích thân đến nhà tìm gặp.

Cuối cùng, tôi đưa ra điều kiện: để người anh rớt trường đó vì thiếu ba điểm cùng học với tôi.

Thím Giang càng vất vả hơn.

Ngày nào cũng vùi đầu trong ruộng, rồi lại về lo việc nhà.

Học ở cấp ba áp lực rất lớn, thành tích của tôi dần không còn rực rỡ như trước nữa.

Một tuần trước, chú Giang đi làm công bị ngã khỏi giàn giáo.

Thím Giang vào viện chăm chú, giữa chừng có về nhà lấy chăn gối, mắt đỏ hoe nói không kham nổi nữa, bảo tôi tự tìm cách quay về sống với ba mẹ ruột.

Tôi đồng ý học nốt mấy ngày này rồi sẽ rời đi.

2.

Tôi nhờ người nhắn lại với anh Giang là hôm nay có việc, không cần chờ tôi nữa.

Thế nhưng vừa ra khỏi cổng trường không xa, tôi đã bị người ta kéo mạnh vào một con hẻm nhỏ.

Cô ta trông lớn tuổi hơn tôi nhiều, tiều tụy mệt mỏi, nhưng gương mặt lại giống tôi đến chín phần.

Tôi hoảng sợ vùng vẫy tay chân, bật thốt lên:

“Tống Tri, đừng la, nghe chị nói đã!”

Người phụ nữ kia cũng bị phản ứng của tôi dọa cho giật mình, cô ta nắm lấy quai cặp của tôi, mặt đỏ bừng vì xúc động.

“Cô là ai? Sao lại kéo tôi?” Tôi vừa nhìn quanh vừa lùi lại.

“chị chính là em.”

Tôi sững người:

“Đừng có nói nhảm.”

“chị là em của mười năm sau.”

Không thể nào.

Bộ trông tôi dễ bị lừa đến vậy sao?

Cô ta rất dữ, trừng mắt nhìn tôi:

“em định bỏ học phải không?”

Chuyện này tôi chưa từng kể với ai, chỉ có thể giấu trong lòng mà nghĩ đi nghĩ lại.

Huống chi, cô ta là gì của tôi?

Tôi không đáp, hất tay cô ta rồi quay người bỏ đi.

Cô ta lại chặn trước mặt, chìa hai tay ra.

Thô ráp, sưng tấy, chi chít những vết thương nhỏ.

“Đây chính là hậu quả của việc bỏ học!”

Similar Posts

  • Tiền Đồ Xán Lạn

    Tôi đã giành được hạng nhất toàn khối của Chu Nhiễm, và ngày hôm sau, cậu bạn thanh mai trúc mã của cô ấy – Lục Dực Ninh – tỏ tình với tôi.

    Anh ấy với gương mặt đẹp như yêu nghiệt, nhìn tôi hỏi:

    “Đến thế giới của anh, cùng anh làm học sinh cá biệt nhé?”

    Tôi tất nhiên đồng ý.

    Tôi lập tức gật đầu, rồi hôn lên đôi môi mà tôi đã thèm khát bấy lâu.

    Về sau, thành tích của tôi tụt dần đến mức đội sổ, còn thân thể của Lục Dực Ninh thì bị tôi “xơi tái” từ trong ra ngoài.

    Cho đến ngày kết thúc kỳ thi đại học, anh ấy lần đầu tiên chủ động hôn tôi, rủ tôi cùng vào cao đẳng.

    Tôi biết, đó mới là mục đích cuối cùng khi anh ấy tiếp cận tôi.

    Nhưng lần này, tôi chỉ khẽ lắc nhẹ tay, giơ lên tờ giấy báo trúng tuyển của Thanh Hoa:

    “Năm vừa qua chơi với anh rất vui.”

    “Nhưng tiền đồ quá nặng, em không theo anh nữa.”

  • Chồng Tôi Mua Một Căn Biệt Thự Để Giấu Người Tình

    Chồng tôi mua một căn biệt thự để giấu người tình trong đó.

    Khi biết được chuyện, tôi vừa mới cho người điều tra thân thế cô gái ấy, thì anh ta đã khiến một công ty đứng tên tôi phá sản.

    Anh ta bóp cổ tôi, ánh mắt đầy cảnh giác, giọng đe dọa:

    “Tốt nhất cô đừng động đến cô ấy! Không thì coi chừng tôi lấy mạng cô đấy!”

    Tôi vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của anh ta, tức giận chất vấn:

    “Tình cảm mười mấy năm của chúng ta, trong mắt anh chẳng đáng giá chút nào sao?”

    Trong mắt anh ta thoáng qua một tia dịu dàng:

    “Cô ấy đặt tôi lên hàng đầu, và ở bên tôi, cô ấy cũng hơn tất cả mọi thứ!”

  • Khi Người Chồng M Ù Bỗng Nhìn Thấy Tôi

    Chăm sóc người chồng bị mù đến năm thứ ba, tôi vô tình lướt thấy một bài viết đang rất hot:

    【Sau khi hồi phục thị lực, phát hiện vợ ở nhà ăn mặc rất quyến rũ.】

    【Không dám nói với cô ấy là tôi đã nhìn thấy được, phải làm sao?】

    【Hôm qua cô ấy chỉ mặc một chiếc váy ngủ r/ en màu đen, dáng người đẹp lắm, hại tôi phải trốn trong phòng tắm đến nửa đêm, cô ấy đang cố ý qu/ y/ ến rũ tôi sao?】

    【Oa~ bộ chiế/ n y nào thế? Cầu lin/ k mua đồ giống!】

    Chủ thớt đăng kèm một tấm ảnh váy ngủ ren.

    Dân mạng thi nhau khen n/ ó/ ng bỏ/ ng.

    Chỉ có tôi là hơi sững người.

    Chiếc váy ngủ này… sao lại giống hệt cái tôi mới mua thế?

  • Đêm Giao Thừa, Tôi Bị Bạn Trai Dâng Cho Cậu Ruột

    Trước thềm Tết Nguyên Đán, bạn trai yêu nhau ba năm hẹn tôi cùng anh ta về quê ăn Tết.

    Kết quả là cơm còn chưa kịp ăn, tôi đã bị hắn đánh thuốc mê đến nửa tỉnh nửa mê.

    “Vãn Trừng, nếu không trả nổi tiền thì bọn họ sẽ chặt tay anh, anh thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể đưa em cho họ.”

    “Đừng trách anh, trách thì trách em số khổ, lại mang khuôn mặt y hệt người phụ nữ mà anh Thâm thích.”

    “Đến lúc anh trả hết nợ cờ bạc rồi, em nói không chừng còn có thể sống đời vợ giàu, đây là đôi bên cùng có lợi!”

    Giữa lúc đầu óc lơ mơ, cả nhà hắn đã đưa tôi đến một nơi vô cùng quen thuộc.

    Thứ nhất, nơi này rất có thể chính là nhà cậu tôi.

    Thứ hai, cậu tôi – một kẻ si mê chị gái – chưa từng yêu bất kỳ người phụ nữ nào ngoài mẹ tôi.

    Thứ ba, năm đó chỉ vì ba tôi lườm mẹ tôi một cái mà đã bị cậu tôi tống sang châu Phi đào mỏ.

    Vậy nên, đưa tôi đến tay cậu rốt cuộc là ai số khổ đây? Khó đoán thật đấy~

  • Kỹ Nữ Đệ Nhất Kinh Thành

    Đêm tân hôn, hắn đem ta tặng cho doanh trại quân lính

    Ta mặc bộ hỉ phục đỏ rực, chờ Thẩm Tẫn.

    Nến hỷ đã cháy được một nửa, cửa mở ra.

    Người bước vào không phải hắn.

    Mà là bốn binh sĩ, sắc mặt lạnh cứng.

    “Thế tử có lệnh, đưa phu nhân đi.”

    “Đi đâu? Thẩm Tẫn đâu?”

    Binh sĩ nhếch miệng cười: “Thế tử gia bận, không rảnh gặp ngươi.”

    Bọn họ tr/ ói tay ta, nhét kín miệng ta.

    K/ éo l/ ê ta ra khỏi tân phòng.

    Lụa đỏ trong phủ Hầu vẫn còn, người hầu cúi đầu vội vã đi qua.

    Không ai dám nhìn, không ai dám ngăn.

    Tim ta ch/ ìm xuống hầm băng.

  • Ông Gây Sai Người Rồi

    Tôi đậu xe vào chỗ trước cửa nhà hàng, rồi dắt con gái đi mua trà sữa.

    Chủ quán vừa mở cửa nhìn thấy tôi khóa xe rời đi, liền hét lớn: “Đồ không cha không mẹ, không vào nhà tôi ăn thì đừng có đậu xe trước cửa tôi!”

    Tôi sững người.

    Thật ra tôi vốn định ăn ở quán đó, chỉ là muốn đưa con đi mua ly trà sữa trước, ai ngờ vừa quay lưng đã bị chửi.

    Thấy tôi im lặng, ông ta liền bước nhanh đến, túm lấy cổ áo tôi kéo về phía xe, vừa kéo vừa chửi: “Cút! Mau cút khỏi đây!”

    Tôi nói ông nói chuyện cho đàng hoàng, tôi đến ăn thật, chỉ là đưa con đi mua cái gì đó uống trước thôi.

    Tôi không hề nói dối.

    Hôm nay mấy người đồng đội cũ hẹn tụ tập, vì đông người nên tôi biết khu này có nhiều nhà hàng có phòng riêng, mới đặc biệt chạy đến.

    Tụi tôi đều là những người từng xông pha sinh tử, gặp nhau thể nào cũng uống không ít.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *