“Bạn Trai Tôi Không Phải Trai Cong!”

“Bạn Trai Tôi Không Phải Trai Cong!”

Đi theo nhỏ bạn thân đến tiệm “vịt” bắt gian, ai ngờ lại vô tình bắt gặp bạn trai mới quen hai tháng của mình.

Ban ngày còn bảo tối nay phải tăng ca, hóa ra là đi “tăng ca” kiểu này à.

Quá sốc, ngay trong đêm đó tôi dứt khoát cắt đứt với hắn.

Kết quả hôm sau hắn tóm được tôi ở quán bar, hỏi vặn tại sao chia tay.

Tôi buột miệng đáp, “Chiều cao không hợp, tính cách không hợp, cái gì cũng không hợp.”

Sau đó, trong một đêm say xỉn, hắn đè tôi xuống dưới.

Giữa lúc thần tốc, tôi mơ hồ nghe thấy hắn thì thầm bên tai, “Thế này đã hợp chưa?”

1

Tôi vừa tắt máy tính xong thì nhỏ bạn thân đã hớt hải lao vào văn phòng.

“Tinh Nhiên, làm sao bây giờ, tao phát hiện Hạ Nham nó chẳng thích tao đâu, đúng là đồ lừa đảo!”

Tư Tư bẹp dí trên ghế sofa, vừa lăn vừa đập ngực dậm chân tức tối.

Cái thằng Hạ Nham đó tôi biết rõ, sinh viên năm hai, da ngăm, dân thể thao xịn xò, đã quen với Tư Tư ba tháng.

Thân hình chuẩn chỉnh, gương mặt sáng, tính cách cũng không phải dạng vừa.

“Tự dưng nó lại không thích mày là sao? Tao thấy nó với mày còn tình cảm lắm mà?”

Tôi vừa dứt lời, mặt Tư Tư sầm xuống, nghiến răng kèn kẹt: “Không phải là nó không thích tao, mà nó không thích cái giới tính này của tao!”

Tư Tư hít mũi một cái, mắt rơm rớm, tiếp tục than vãn: “Mọi thứ đều là nó diễn thôi, bảo sao thân hình chị đây chuẩn thế này mà gạ gẫm kiểu gì cũng như không. Lúc nào cũng mạnh miệng bảo ‘anh chỉ yêu chân thành’!”

“Tào lao, chứ không phải nhìn trúng tiền tao à!”

Cái này thì chuẩn. Ba tháng mà Tư Tư đã tiêu cho Hạ Nham ba trăm triệu, chưa kể đống túi hiệu, giày dép mắc tiền nữa.

Tôi xót của, vỗ vỗ lưng an ủi bạn.

“Thế giờ tính sao?”

“Đương nhiên là báo thù rồi!” Tư Tư nắm chặt tay, mặt như đi đánh trận, không sợ chết.

Nửa tiếng sau, Tư Tư kéo tôi tới một quán bar khuất nẻo nào đó.

Vừa đến cửa, Tư Tư không biết móc đâu ra hai cái khẩu trang đen.

“Đây, đeo vào đi, thân phận tụi mình không cẩn thận là dính phốt như chơi, đề phòng vẫn hơn.”

Tôi cũng đồng ý gật đầu cái rụp, đeo khẩu trang lẹ như chớp.

Không vào thì thôi, vào rồi tôi muốn té ngửa.

Bên trong, mật độ đàn ông phải gọi là cao ngất ngưởng.

Cao thấp, béo gầy, xấu đẹp, đen trắng, đủ thể loại, cái gì cũng có.

Nhưng đáng tiếc, chẳng ai thuộc về tụi tôi.

Tôi vừa định thốt lên một câu thì bị Tư Tư lôi tuột về phía một bàn lô.

Chưa kịp hoàn hồn, tôi bỗng cảm thấy ngón tay mình bị một lực thần bí siết chặt.

Tỉnh liền, nhìn theo hướng mắt của Tư Tư.

Má ơi, bạn trai của Tư Tư – Hạ Nham – đang ôm eo một anh chàng trắng trẻo thư sinh, ánh mắt cực kỳ dịu dàng.

Nhìn còn tình cảm hơn cả lúc nó nhìn Tư Tư.

Đúng lúc hai đứa kia chuẩn bị hôn nhau, cái túi của Tư Tư bay thẳng vào đầu Hạ Nham.

“Hạ Nham, đồ lừa đảo!”

Tiếng nhạc bar ầm ĩ át đi tiếng gào của Tư Tư, nhưng tôi chắc Hạ Nham với thằng kia nghe rõ mồn một.

Thấy Hạ Nham trợn mắt hoảng loạn, vội vã đẩy luôn anh chàng thư sinh ra xa.

Từ nhỏ đến lớn tôi đi bắt gian với bạn cũng vài lần, mà pha này đúng kiểu “hú hồn hạt mít”, lần đầu gặp.

Thấy Tư Tư đau khổ đến tội, tôi không đành lòng, chắn ngay bàn tay “chó” của Hạ Nham đang muốn đụng vào bạn tôi, bắn cho nó một ánh mắt lạnh tanh.

“Xin lỗi ngay!”

Hạ Nham coi bộ biết điều, biết tụi tôi nắm thóp nên ngoan ngoãn tự tát mình mấy chục cái, má đỏ ửng luôn.

Chắc Tư Tư cũng không muốn dính líu với loại này thêm, hét một câu chốt hạ.

“Nhớ chuyển đủ tiền lại vào tài khoản cho tôi. Chúng tôi giàu thật, nhưng không phải cái máy phát tiền đâu.”

Đang lúc Tư Tư với Hạ Nham tính toán sòng phẳng, tôi chợt nhìn thấy một gương mặt rất quen thuộc.

Là Hứa Mộ Chu – bạn trai tôi, quen được hai tháng.

Rõ ràng ba tiếng trước còn bảo phải tăng ca.

Hóa ra là tăng ca kiểu này à!

Ánh đèn laser đủ màu chiếu lên, gương mặt điển trai góc cạnh của anh ta càng nổi bật.

Áo phông trắng khoe thân hình săn chắc, từng múi cơ như tạc tượng.

Nhưng khoảnh khắc đó, điều thu hút nhất không phải là khuôn mặt hay body của anh ta.

Mà là… trong lòng anh ta đang ôm một chàng trai nhỏ nhắn, mặt mũi thư sinh.

Tôi đờ người, mắt dán chặt vào Hứa Mộ Chu. Đúng lúc đó, cậu kia vòng tay ôm cổ anh ta.

Không biết thì thầm gì, Hứa Mộ Chu lại mỉm cười – kiểu cười vừa bất lực vừa dịu dàng.

Tôi chết lặng tại chỗ, mãi đến khi Tư Tư kéo ra khỏi quán bar mới tỉnh lại.

Những gì vừa xảy ra, y như mơ mà cũng như phim.

“Tinh Nhiên, mày sao thế? Nhìn còn thảm hơn cả tao đấy?”

Tư Tư mắt đỏ hoe, gương mặt xinh xắn cũng bơ phờ không kém.

Nhưng tôi còn muốn khóc hơn.

“Tư Tư, phải làm sao bây giờ, tao vừa thấy Hứa Mộ Chu ở trong đó, tao thấy anh ta ôm một thằng con trai, mà quan trọng là… anh ta còn cười với nó nữa.”

Tư Tư đứng hình ba giây, rồi trong đêm yên tĩnh, chửi toáng lên.

“Đệch, chẳng lẽ tụi mình vừa chọc vào ổ kiến lửa?!”

2

Nửa đêm, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

Tin nhắn với cuộc gọi của Hứa Mộ Chu thì tôi mặc kệ, không thèm trả lời.

【Bé cưng, em tan làm chưa?】

【Anh mua bánh kem vị em thích nè.】

【Anh đang ở trước cửa nhà em, em không có ở nhà à?】

【Sao không nhắn lại cho anh, anh lo lắm.】

【Gọi cũng không nghe máy, em đang ở đâu thế?】

Càng nhìn càng thấy nghẹn. Hứa Mộ Chu là loại túi rác hiệu gì mà diễn xuất tài thế, cứ giả vờ sâu sắc ngọt ngào.

Rõ ràng cũng cùng một giuộc với Hạ Nham, lừa đảo nhưng mặt lúc nào cũng như soái ca yêu sâu đậm.

Cay quá rồi, tôi thẳng tay nhắn cho anh ta một cái tin chia tay rồi tiện tay block luôn.

Nói về chuyện tôi gặp Hứa Mộ Chu, đúng kiểu vừa “nhọ” vừa hài.

Mấy tháng trước, tôi chơi trò thật lòng – thử thách với hội bạn trong bar, xui xẻo thua nên bị phạt phải tán tỉnh một trai lạ bằng mấy câu thả thính dở hơi.

Nhìn một vòng, tôi chốt luôn Hứa Mộ Chu – một anh chàng sở hữu mặt thiên thần, body ác quỷ.

Vốn nổi tiếng liều mạng, vậy mà lúc đứng trước mặt anh ta tự dưng hóa thành cừu non, nhích từng bước tới.

Không ngờ, câu đầu tiên anh ta phán làm tôi “chìm nghỉm” luôn.

“Xin lỗi, làm ơn tránh ra đi, cô đang che mất ánh sáng của tôi rồi.”

Giọng lạnh tanh như tạt nước đá thẳng mặt, đang hừng hực tự tin thành than luôn.

Nhưng nhìn cái mặt trời phú cùng thân hình “gây chảy máu mũi” kia, tôi lại… bùng cháy tiếp.

Đẹp thế này thì sĩ diện là gì, tôi cũng không rõ luôn.

Thế là, trước sự chứng kiến của mọi người cùng ánh mắt “con nhỏ này bị ngáo à?” của Hứa Mộ Chu, tôi mạnh dạn tỏ tình:

“Anh đẹp trai này, em nghi anh là một cuốn sách, chứ không sao em càng nhìn càng buồn ngủ.”

Cả quán bar cười ầm lên.

“Ê, Mộ Chu, gái xinh thế này tấn công kìa, không định nhận lời à?”

“Nhận gì mà nhận, Mộ Chu nhà mình khó nhằn lắm, đừng để gái người ta phí thời gian.”

“Phí gì, đẹp trai thế này ai cũng mê!”

“Thôi, nói với mày cũng như nước đổ đầu vịt.”

Giữa một rừng lời trêu ghẹo, mặt lạnh của Hứa Mộ Chu cũng nứt ra một tí, thậm chí còn có vẻ ngại ngùng.

Chưa kịp để anh ta phản ứng, tôi đã đỏ mặt chạy biến về chỗ.

Từ hôm đó, tôi thề là phải cưa đổ được anh chàng vừa lạnh lùng vừa baby này bằng mọi giá.

Cuối cùng, sau hơn hai tháng “bắn phá liên tục”, Hứa Mộ Chu cũng dính vào cái lưới tình tôi giăng sẵn.

Giờ nghĩ lại, việc anh ta đề phòng lúc đầu cũng không phải không có lý.

Vậy anh ta thay đổi khi nào?

Là hôm tôi lần đầu dắt anh ta về căn hộ sang chảnh giữa trung tâm thành phố.

Đêm ấy, ánh đèn thành phố lấp lánh bên khung cửa kính, anh ta đứng đó, lần đầu chủ động hôn tôi.

Hóa ra, anh ta đâu phải ngã vào váy tôi, mà là gục ngã trước “năng lực tài chính” của tôi!

May là, giữa tôi với anh ta chỉ dừng lại ở mức nắm tay, thơm má, chưa đi quá giới hạn.

Chiều hôm sau, gần tan làm, Tư Tư lại lù lù xuất hiện trong văn phòng tôi.

“Sao rồi, vẫn chưa hết sốc vì cú lật mặt thần thánh hôm qua à?”

Tư Tư mặt đau khổ, ôm cái gối ôm mềm nhũn mà đấm liên tục: “Tao mà nhắm mắt lại là lại thấy cái mặt đáng ghét của Hạ Nham, chỉ muốn cho nó tan xác thành trăm mảnh.”

“Mày yêu Hứa Mộ Chu vậy, giờ không tức à?”

Tôi vỗ vỗ đống giấy tờ như núi trên bàn, thở dài: “Tao đâu có thời gian mà giận với hờn, không phải ai cũng may như mày, có anh trai bảo vệ.”

Còn thằng em ngáo đá nhà tôi, chỉ biết gào khóc kêu mẹ vì bị chị giành mất kem.

Nghĩ đến mà đau đầu, tôi day day thái dương: “Hay tao tuyển mày vào công ty tao cho đi làm?”

Nghe xong, Tư Tư làm như vừa xem phim kinh dị, lắc đầu lia lịa: “Thôi, tụi mình chỉ hợp làm bạn thân, không hợp làm đồng nghiệp đâu.”

Làm xong việc, Tư Tư kéo tôi đi bar mới mở xả stress.

Nghe bảo anh trai nó cũng góp cổ phần, nên tha hồ uống tẹt ga.

Không ngờ, vừa mới nhấp được ly cocktail đầu tiên, tôi đã bị thằng bạn trai cũ tối qua vừa block – tóm sống!

Similar Posts

  • Chị Gái Của Trình Tổng

    Sau khi tôi bị bệnh, em trai chuyển tôi đến một khu căn hộ cao cấp gần công ty nó nhất, vừa tiện chăm sóc vừa yên tĩnh.

    Kết quả, mỗi ngày vào lúc năm giờ sáng, người thuê nhà tầng trên đều dùng máy xay công suất lớn xay sữa đậu nành, mưa gió không đổi.

    Cô giúp việc sợ tôi ngủ không ngon, liền xách giỏ trái cây sang làm quen với hàng xóm, hy vọng đối phương có thể kiềm chế một chút.

    Hàng xóm vui vẻ nhận lấy giỏ trái cây, nhưng lại làm quá lên, còn dời thời gian xay đậu sớm hơn nửa tiếng.

    Cô giúp việc tức giận lên lý lẽ, hàng xóm nhún vai: “Chồng chưa cưới của tôi chỉ uống sữa đậu nành tôi xay. Dạo này anh ấy phải bay sớm, trễ là tôi không kịp chuẩn bị bữa sáng tình yêu cho anh ấy đâu.”

    Cô giúp việc bức xúc: “Cô không thể vì yêu đương mà không quan tâm đến sự sống chết của người khác!”

    Hàng xóm cười phá lên tại chỗ: “Chị gái à, chồng chưa cưới của tôi là Trình Dự Đình đấy, tổng giám đốc trẻ tuổi nhất của tập đoàn Tiểu Trình.”

    “Tôi bình thường sống rất kín đáo, đến đây ở chỉ là để trải nghiệm cuộc sống, chị đừng thật sự nghĩ tôi cùng đẳng cấp với mấy người.”

    “Đã là hàng xóm, tôi cũng không muốn làm mọi chuyện khó coi.”

    “Dù sao thì, anh ấy chỉ cần nhấc một ngón tay là có thể đuổi mấy người đi ngay.”

    Cô giúp việc bất lực, chỉ có thể đóng kín tất cả cửa sổ trong nhà.

    Còn tôi, vào lúc ba giờ sáng, nhấn chuông cửa nhà hàng xóm.

    “Nghe nói bạn trai cô là Trình Dự Đình? Chính anh ta biết chuyện này chưa?”

  • Ánh sao ngày mai

    Trong buổi họp lớp, mọi người bàn tán về Thẩm Minh An, ai nấy đều thở dài cảm khái.

    Chàng trai nghèo năm nào giờ đã lột xác, trở thành Ảnh đế nổi tiếng trong giới giải trí.

    Chúng tôi đã chẳng thể nào với tới được nữa.

    Ánh mắt họ dồn về phía tôi: “Vẫn là Cận Dao đáng tiếc nhất.”

    Dù sao tôi và Thẩm Minh An từng yêu nhau bốn năm, cuối cùng lại chia tay trong cảnh khó coi.

    Có kẻ hả hê: “Bây giờ cô hối hận rồi chứ?

    Khi xưa chê người ta nhỏ, không chín chắn, còn giờ anh ấy đã trưởng thành, lại chẳng thèm để mắt tới cô.”

    Tôi khẽ lắc đầu: “Tôi chê anh ta nhỏ, không phải chỉ tuổi tác.”

  • Nữ Hoàng Băng Giá Và Người Chồng Cũ Bị Bỏ Rơi

    Tôi tên là Tô Vãn.

    Trong suốt hai mươi sáu năm cuộc đời, tôi luôn cho rằng tình yêu giữa tôi và Cố Ngôn là một ván cờ cân sức, cuối cùng sẽ kết thúc bằng một bàn cờ hòa đẹp đẽ nhất.

    Cho đến buổi tiệc đính hôn của chúng tôi, một người phụ nữ bế theo một đứa trẻ còn đỏ hỏn xuất hiện.

    Cố Ngôn bỏ mặc tôi, lao qua đám đông kinh ngạc, chạy về phía người phụ nữ ấy.

    Khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu, tôi không phải là người chơi cờ cùng anh, mà chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của anh, lúc nào cũng có thể bị đem ra hiến tế.

    Nhưng tôi, chưa bao giờ nhận thua.

    Một khi bàn cờ đã sụp đổ, vậy thì cứ lật tung cả bàn cờ.

    “Tô Vãn, cô có đồng ý lấy anh Cố Ngôn, dù nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, cũng sẽ mãi mãi không rời bỏ nhau không?”

    Giọng nói ôn hòa của MC vang lên qua micro, dội khắp khán phòng lộng lẫy ánh vàng.

    Tôi mặc chiếc váy cưới trị giá cả trăm ngàn, tay cầm bó hoa, nhìn người đàn ông trong bộ vest chỉn chu trước mặt.

    Cố Ngôn — người đàn ông tôi yêu tám năm trời.

    Từ những ngày non nớt trong khuôn viên trường học, đến thương trường sóng gió hôm nay, chúng tôi là cặp đôi mà ai cũng cho là xứng đôi vừa lứa. Hai nhà Tô – Cố, môn đăng hộ đối, thế lực ngang hàng.

    Tôi mỉm cười, sắp sửa cất lời “tôi đồng ý”.

    Nhưng đúng lúc đó, cánh cửa nặng nề của sảnh tiệc bất ngờ bị đẩy mạnh ra.

  • Trọng Sinh Tôi Quyết Định Giấu Đi Chiếc Giây Chuyền

    Diệp Viễn Thanh là thanh niên trí thức đẹp trai và có học nhất trong làng.

    Không ai hiểu vì sao anh lại chọn kết hôn với tôi – một người đến mặt chữ còn không biết.

    Mỗi lần tôi hỏi anh có yêu tôi không, Diệp Viễn Thanh chỉ tay vào chồng thư dày cộp, giọng nói bất đắc dĩ xen lẫn chút tiếc nuối không thể diễn tả.

    “Tháng nào anh cũng viết một bức tình thư, em nghĩ anh không yêu em được à?”

    Tôi tin điều đó không chút nghi ngờ, cho đến khi anh qua đời ở tuổi sáu mươi, một cô bé làm tình nguyện ở viện dưỡng lão đã đọc lại những bức thư ấy cho tôi nghe.

    “Dù là khi sống hay đã chết, lòng anh vẫn không thay đổi… Gửi người anh yêu – Chu Ngữ Nhược.”

    Chu Ngữ Nhược, là em họ tôi – người từng lên thành phố học cùng.

    Anh đã lừa tôi suốt bốn mươi năm.

    Tôi ngã bệnh không gượng dậy nổi, chưa đến mùa xuân đã lặng lẽ nhắm mắt xuôi tay.

    Rồi khi mở mắt ra lần nữa, Diệp Viễn Thanh năm mười chín tuổi đang mặc chiếc áo sơ mi trắng tôi yêu thích nhất, mỉm cười đưa tay về phía tôi.

  • Ngày Tôi Tìm Đến, Anh Đang Khóc Vì Vợ Khác

    Chồng tôi là vị giáo sư trẻ nhất trường đại học.

    Kết hôn được năm năm, anh nói phải ra nước ngoài ba năm để tham gia chương trình trao đổi học thuật.

    Tôi tiễn anh ở sân bay, anh ôm tôi thật chặt, mắt đỏ hoe.

    “Đợi anh về, chúng ta sinh một đứa con nhé.”

    Ba năm xa cách, tôi đếm từng ngày.

    Đến đúng thời điểm, tôi tìm đến ngôi trường nơi anh đang giảng dạy, muốn cho anh một bất ngờ.

    Nhưng lại bị cô sinh viên xuất sắc nhất của anh chặn lại.

    Cô ấy nhìn tôi, trong ánh mắt đầy vẻ thương cảm.

    “Cô là… cô Lâm phải không ạ?”

    Tôi mỉm cười gật đầu.

    Cô do dự một lát, cuối cùng vẫn nói ra.

    “Giáo sư Lục anh ấy… đang nghỉ tang.”

    “Vợ anh ấy… tuần trước gặp tai nạn xe, qua đời rồi.”

    Tôi như bị sét đánh ngang tai, cả người cứng đờ.

    Cô ấy vẫn tiếp tục.

    “Để lại một b/ é trai b4n tủi, thật sự rất đáng thương.”

  • Lấy Chồng Xa Để Giữ Mạng Sống

    Tôi điền nguyện vọng thi đại học, cả nhà đều không cho tôi ra tỉnh ngoài học.

    Mẹ tôi nói tôi mọc cánh rồi, bay đi là sẽ mặc kệ chuyện trong nhà.

    Bà ép tôi từ bỏ trường đại học trọng điểm ở tỉnh ngoài, bắt tôi đổi sang một trường vớ vẩn trong tỉnh.

    Tôi có bạn trai là người ngoài tỉnh, họ lại ép chúng tôi chia tay, nói không cho phép tôi lấy chồng xa.

    Tôi bực quá, liền lấy một người cùng làng, cách nhà chỉ vài bước chân.

    Không ngờ, tôi thì không lấy chồng xa, nhưng cả nhà lại “lấy chồng xa” hết.

    Em trai tôi muốn ra biển, dù học phí đắt cũng nhất quyết chọn đại học ngoài tỉnh, bố mẹ chẳng những không ngăn cản, còn đi vay tiền để ủng hộ.

    “Con trai thì phải có chí lớn, học đại học tốt, bố mẹ dù có bán hết cũng sẽ ủng hộ!”

    Về sau em tôi kết hôn và sinh con ở tỉnh ngoài, bố mẹ tôi cũng theo sang đó sống.

    Tôi bị bỏ lại ở vùng quê nhỏ, chịu đựng bạo lực gia đình, điều kiện y tế thì lạc hậu.

    Tôi sinh con khó, gọi điện cầu xin bố mẹ về chăm tôi, họ lại khinh khỉnh đáp:

    “Sinh cái con thôi mà yếu đuối thế à? Bọn tao còn phải hầu hạ vợ của em mày đây này, mày tự lo đi!”

    Tôi không qua khỏi, chết trên bàn mổ.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày điền nguyện vọng thi đại học.

    Bố mẹ lại ép tôi chọn trường vớ vẩn trong tỉnh, tôi bật cười lạnh, kiên quyết chọn một trường ở tận miền Nam xa nhất.

    Lần này, tôi chọn “lấy chồng xa” để giữ lấy mạng mình!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *