Bảy Năm, Một Lần Thất Hứa

Bảy Năm, Một Lần Thất Hứa

Tôi luôn là người thích đi thẳng vào vấn đề.

Vì vậy khi phát hiện trong điện thoại của bạn trai – một lính cứu hỏa – có tin nhắn tán tỉnh với một cô gái lạ,

tôi không khóc lóc hay gặm nhấm, mà trực tiếp đưa điện thoại cho Đoạn Dã, yêu cầu anh ta giải thích.

Anh im lặng thật lâu rồi thừa nhận:

“Cô ấy là người tôi cứu trong một lần làm nhiệm vụ, là bệnh nhân tr/ầ/m z.

Tôi… từng dao động. Nhưng Lâm Tịch, chúng ta đi cùng nhau từ thời còn mặc đồng phục h/ọ/c si/n/h đến giờ, thật sự không dễ.

Anh hứa, từ nay sẽ giữ khoảng cách với cô ấy.”

Nhìn ánh mắt chân thành của anh, tôi cố nén nỗi đau, lựa chọn tin tưởng, để hôn lễ vẫn diễn ra như kế hoạch.

Nhưng vào đúng ngày cưới, một đồng đội của anh ta lại xông vào sảnh cưới, thở hổn hển hét lên:

“Đội trưởng! Tô Mạn biết tin anh kết hôn, cô ấy đang định nhảy lầu tự tử!”

Chiếc nhẫn cưới trên tay tôi “choang” một tiếng rơi xuống sàn.

Đoạn Dã lập tức lao ra khỏi lễ đường như một tia chớp.

Tôi đỏ hoe mắt, hét lên trong tuyệt vọng:

“Đoạn Dã! Hôm nay nếu anh bước ra khỏi cánh cửa này, chúng ta coi như xong rồi!”

Anh ta khựng lại nửa giây, nhưng rồi vẫn không quay đầu, rời khỏi buổi lễ.

Cuối cùng, anh vẫn thất hứa.

Cảnh trong lễ cưới rối loạn như một mớ hỗn độn, tiếng xì xào của khách khứa vang lên dồn dập như những mũi kim nhỏ, đâm nhói vào màng tai tôi.

Hai bên cha mẹ hốt hoảng chạy lại, chẳng ai hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đồng đội của Đoạn Dã – Tiểu Chu – đứng ngẩn ra một bên, mặt đỏ bừng, tay chân luống cuống:

“Chị dâu… Tô Mạn, cô ấy… cô ấy bị tr/ầ/m z. Lần trước cũng nhảy lầu tự t/ử, là đội trưởng cứu được cô ấy. Cô ấy rất phụ thuộc vào đội trưởng, giờ chỉ có anh ấy đến mới khuyên được cô ấy… Liên quan đến tính mạng, đội trưởng thật sự bất đắc dĩ, chị đừng giận anh ấy…”

Tiểu Chu đã theo Đoạn Dã ba năm, trước giờ luôn lễ phép với tôi, mỗi lần gặp đều gọi một tiếng “chị dâu” đầy thân thiết.

Thế mà giờ, anh ta thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi không biết anh ta đã giúp Đoạn Dã giấu tôi bao nhiêu chuyện, cũng không biết giữa anh và cô gái tên Tô Mạn kia có bao nhiêu dây dưa.

Cơn đau dày đặc như kim châm lan khắp ngực, tôi cảm nhận rõ ràng sự phản bội của Đoạn Dã.

Ba mẹ nắm chặt tay tôi, giọng lo lắng:

“Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Không phải nó đang nghỉ phép cưới sao? Giờ còn có ai cần nó đi cứu nữa chứ?”

Ba mẹ Đoạn Dã thì xấu hổ, vừa bấm điện thoại gọi cho con, vừa lẩm bẩm:

“Tịch Tịch, con đừng vội, bác gọi thằng nhóc ấy về ngay. Nó mà dám không về, bác đánh gãy chân nó cho mà xem!”

Chiếc nhẫn cưới nằm chơ vơ trên tấm thảm đỏ, bị những bước chân qua lại đá lăn xa dần, giống hệt trái tim tôi lúc này – vỡ vụn không cách nào hàn gắn.

Tôi đứng yên một chỗ, váy cưới dài quét trên mặt sàn, trông như một đám mây bị mưa bão dập nát.

Lễ cưới mà tôi từng mơ tưởng vô số lần, cuối cùng lại thành ra thảm hại đến thế.

Chú rể vì một cô gái khác, bỏ mặc cô dâu đứng giữa lễ đường tràn ngập lời chúc phúc.

Năm tiếng đồng hồ, một trăm lẻ tám cuộc gọi — Đoạn Dã không nghe một cuộc nào.

Tôi nhìn màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tối đi, cuối cùng chìm hẳn vào màu đen.

Ánh nắng xuyên qua những ô kính màu của nhà thờ, in xuống nền đất những vệt sáng loang lổ, chiếu lên ngón tay áp út trống trơn của tôi — lạnh buốt đến tận xương.

Khách khứa lần lượt rời đi, chỉ còn lại băng rôn rách nát và bàn tiệc dang dở.

Cơn choáng ập đến, trước mắt tôi mọi thứ xoay tròn, thứ cuối cùng tôi nghe thấy là tiếng mẹ hoảng hốt gọi tên tôi trong nước mắt.

Khi mở mắt ra, mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi.

Y tá đang thay chai truyền dịch, thấy tôi tỉnh lại liền khẽ nói:

“Giờ cô không chỉ có một mình nữa đâu, phải giữ tâm trạng ổn định, đừng để kích động quá.”

Tôi nhìn trân trân lên trần nhà, nước mắt lặng lẽ tràn ra, ướt đẫm hai bên thái dương.

Từ năm mười bảy tuổi, khi tôi nhận được bức thư tỏ tình mà Đoạn Dã đưa cho trên sân trường;

Đến thời đại học xa nhau, anh vượt hai mươi tiếng tàu chỉ để đến gặp tôi một lúc;

Rồi đến ngày anh trở thành lính cứu hỏa, mắt đỏ hoe nói: “Từ nay anh sẽ bảo vệ nhân dân, cũng sẽ bảo vệ em.”

Bảy năm thanh xuân, lướt qua trong đầu tôi như một bộ phim bị tua nhanh.

Tôi gượng cười nhìn cha mẹ và bố mẹ Đoạn Dã đang cố che giấu vẻ phấn khích, nước mắt lại rưng rưng.

Tôi biết phải nói sao đây — rằng cuộc tình bảy năm của tôi, đến hôm nay, đã thật sự đi đến hồi kết.

Đến bảy giờ tối, sau sáu tiếng biệt tăm, Đoạn Dã cuối cùng cũng xuất hiện.

Khuôn mặt anh tái nhợt, ánh mắt nhìn tôi mang theo chút áy náy.

“Tịch Tịch, anh xin lỗi.” Giọng anh khàn khàn, “Tô Mạn… anh không thể thấy chết mà không cứu, cứu người là trách nhiệm của anh.”

Tôi nuốt xuống vị đắng trong cổ họng, không nhịn được nói:

“Cứu người à? Trên đời này chỉ có một mình anh là lính cứu hỏa sao?”

“Cô ta chọn đúng hôm nay để nhảy lầu, ép anh phải đi, rốt cuộc cô ta đang tính cái gì?”

“Đoạn Dã, tôi không phải đồ ngốc.”

Anh im lặng thật lâu, rồi nắm lấy bàn tay lạnh buốt của tôi, giọng nghẹn ngào:

“Lâm Tịch, bảy năm qua, anh chưa từng cầu xin em điều gì. Nhưng lần này, anh xin em, đừng làm ầm chuyện này lên, đừng để Mạn Mạn bị ảnh hưởng xấu, được không? Anh sợ bệnh của cô ấy… sẽ không chịu nổi cú sốc này.”

Similar Posts

  • Bắt Đầu Lại Ở Tuổi 45

    Tôi tên là Tô Mộng, 45 tuổi, đã làm nội trợ toàn thời gian suốt 20 năm.

    Hôm qua, khi dọn dẹp đồ đạc của mẹ chồng vừa mất, tôi phát hiện một chiếc túi giấy dày trong ngăn sâu nhất của tủ đầu giường bà.

    Bên trong là một xấp giấy chuyển khoản ngân hàng, mỗi tờ là 50.000 tệ, người nhận đều cùng một cái tên – Lâm Thi Vũ.

    Từ năm tôi cưới, đến cuối năm ngoái, đúng 20 năm, tháng nào cũng có.

    Tổng cộng 12 triệu tệ.

    Tôi đã đếm ba lần, chắc chắn không sai.

    Lâm Thi Vũ – cái tên này tôi dĩ nhiên biết. Cô ta là mối tình đầu của chồng tôi, Giang Trí Viễn. Nghe nói gia cảnh không khá, chưa học xong đại học đã nghỉ giữa chừng.

    Giang Trí Viễn luôn nói cô ta đáng thương, bảo chỉ thỉnh thoảng giúp đỡ bạn cũ.

    Nhưng đây mà là “thỉnh thoảng” sao?

    Hai mươi năm nay, tiền sinh hoạt mỗi tháng của nhà tôi chỉ có tám ngàn. Tôi tính toán từng đồng, tiết kiệm từng chút. Mua cái áo 200 tệ còn phải đắn đo nửa ngày.

    Vậy mà anh ta gửi cho người phụ nữ khác 50.000 mỗi tháng.

    Tôi ngồi trong phòng mẹ chồng, tay nắm chặt xấp giấy chuyển khoản, tim như bị ai bóp nghẹt.

    Bao năm nay, Giang Trí Viễn luôn nói công việc bận, tăng ca nhiều, thường nửa đêm mới về. Cuối tuần cũng hay có tiệc tùng xã giao, rất ít khi ở nhà.

    Tôi cứ tưởng anh ta vất vả vì gia đình này.

    Hóa ra, là để nuôi một người phụ nữ khác.

  • Miên Miên

    Tại yến tiệc Bách Hoa, ta đã cứu vị thủ phụ thanh lãnh bị rơi xuống nước.

    “Phong mỗ không có gì để báo đáp.”

    “Vậy… Cho ta xem chân.”

    “Tại hạ sẽ tạ ơn bằng một số tiền lớn.”

    “Ta muốn xem chân.”

    “Bỉ nhân nợ cô nương một ân tình.”

    “Vậy nên… Có thể cho ta xem chân không?”

    Từ đó, kinh thành ai ai cũng biết, tiểu thư ngốc nghếch nhà họ Ôn đã quấn lấy vị thủ phụ cao quý.

    Ngày Hoàng đế ban hôn, Phong Túc lạnh mặt, khen ta “thủ đoạn tốt”.

    Sau đó, hắn vẫn chấp thuận mối hôn sự này.

    “Thôi vậy, ngươi ngốc như thế, người khác cũng sẽ không muốn ngươi đâu.”

    Nhưng lại bất ngờ thấy Thái tử dùng kẹo dỗ dành ta.

    “Miên Miên, có muốn chơi ‘chụt chụt chụt’ như trong truyện không?”

  • Thì Ra Tôi Mới Là Con Ghẻ

    Hôm sinh nhật mẹ, tôi bận rộn lo toan mọi thứ.

    Vậy mà lại nghe thấy mẹ than thở với họ hàng:

    “Thật ra thì Đình Đình không hiếu thảo bằng Huyên Huyên đâu. Con bé từ nhỏ đã biết tính toán, cứ chờ lúc đông người mới thể hiện.

    Không như em nó, chẳng có tâm cơ gì, chỉ biết quan tâm tôi lặng lẽ sau lưng.”

    Người họ hàng ngẩng lên, nhìn thấy tôi đứng sau lưng mẹ thì lộ rõ vẻ ngượng ngập.

    Mẹ sực tỉnh, nhưng vẫn bĩu môi:

    “Ra cái vẻ gì chứ, chẳng lẽ tôi nói sai sao? Em gái con còn gọi điện chúc mừng từ sáng sớm rồi đó.”

    Thì ra, trong mắt mẹ, cái gọi là quan tâm chỉ gói gọn trong một cuộc điện thoại.

    Tôi tháo tạp dề, trong ánh mắt sững sờ của mọi người, mở tủ lạnh lấy những thứ mình mua, rồi xoay người bỏ đi.

  • Ân Trở Thành Oán

    Khi biết học sinh nghèo mà tôi tài trợ đạt thành tích xuất sắc trong kỳ thi giữa kỳ, tôi đặc biệt tổ chức một buổi tiệc ăn mừng tại biệt thự.

    Thế nhưng, vừa đến nơi, cô ấy đã thản nhiên ngồi xuống ghế chủ vị.

    Tôi lúng túng ra mặt, đành phải nhẹ giọng nhắc nhở:

    “Dù đây là tiệc mừng cho em, nhưng chỗ đó là chỗ của chủ nhà, em không nên ngồi.”

    Lời vừa dứt, cô ấy liếc tôi một cái đầy khinh bỉ, vừa xoa bụng vừa hừ lạnh:

    “Tiệc mừng gì chứ? Tôi thấy giống tiệc Hồng Môn thì đúng hơn.”

    “Cô với mẹ cô chẳng phải đã biết tôi mang thai con trai của ba cô sao? Cố tình bày cái tiệc này ra để ép tôi rút lui đúng không?”

    “Vậy nên tôi ngồi ở chỗ này là đúng rồi. Bởi vì bây giờ, tôi chính là chủ nhân của căn nhà này!”

    …Tôi và mẹ nhìn nhau đầy ngơ ngác, sau đó đồng loạt sững sờ hoảng hốt.

    Bởi vì… ba tôi đã mất được mười năm rồi!

  • Anh Tự Tay Gi E C Em Gái Mình

    Sau khi em gái tôi gặp tai nạn xe, tôi lập tức gọi cho chồng – người được mệnh danh là “bàn tay vàng” trong ngành ngoại thần kinh.

    Anh hứa sẽ đích thân phẫu thuật cho em.

    Thế nhưng, khi tôi đến phòng mổ, người trực tiếp cầm dao lại là một thực tập sinh chưa tốt nghiệp – Trương Y Thần.

    Còn chồng tôi thì… đứng bên cạnh, chăm chú sửa luận văn tốt nghiệp cho cô ta.

    “Thầy ơi… lúc nãy khi em cắt hộp sọ, lỡ tay đụng vào não bệnh nhân rồi…”

    “Bây giờ máu chảy không ngừng, em phải làm sao đây?”

    Trương Y Thần đột nhiên mặt mày tái mét, hoảng loạn chạy tới, nhào vào lòng anh ta, khóc như mưa.

    Chồng tôi liếc nhìn đường điện tim đã trở thành một vạch ngang.

    Anh ta im lặng trong chốc lát, rồi dịu dàng vỗ về đầu cô ta, nhẹ nhàng an ủi:

    “Đừng lo, có anh ở đây rồi.”

    Sau đó anh quay người rời khỏi phòng mổ, nhìn tôi – người đang lo lắng đến mức đứng ngồi không yên – rồi lạnh nhạt nói:

    “Ca mổ thất bại rồi, lo hậu sự cho em cô đi.”

    Tôi trừng mắt, đỏ cả vành mắt vì giận dữ:

    “Ca phẫu thuật mở hộp sọ để giảm áp lực nội sọ chỉ là một ca đơn giản, sao có thể thất bại? Lúc vào phòng mổ rõ ràng em tôi vẫn còn ổn mà!”

    Tôi định lao vào trong, nhưng anh ta lại đẩy tôi ra thật mạnh.

    “Tôi đã nói là thất bại thì là thất bại, còn muốn xem gì nữa? Đây là số mạng của em cô thôi!”

    Anh ta nói với vẻ bực bội:

    “Tai nạn nghiêm trọng như vậy, vốn dĩ không cần thiết phải cứu. Cô ta chết sớm còn đỡ phải chịu đau. Thẩm An Nhiên, đừng làm loạn nữa!”

    Nói xong, anh ta kéo cô thực tập sinh vẫn còn hoảng loạn rời khỏi phòng.

    Tôi nhìn chằm chằm bóng lưng hai người họ.

    Trương Y Thần còn quay đầu lại, len lén liếc tôi bằng ánh mắt đầy thách thức.

    Tôi không nhịn được mà bật cười.

    Anh ta thực sự nghĩ… người nằm trên bàn mổ vừa nãy là em gái tôi sao?

  • Con Nhà Người Ta – Và Tôi

    Năm tôi ba tuổi, chỉ vì một hiểu lầm, bố mẹ tôi đồng loạt ngoại tình, trở thành cặp đôi “oan gia” nổi tiếng trong giới quý tộc.

    Để trả thù nhau, họ dồn hết mọi độ/ c á/ c lên một mình tôi.

    Trong năm năm đó, tôi bị mẹ đ/ á/nh g/ ãy xương ba lần, bị bố cố tình “làm lạc” năm lần, thậm chí còn từng bị họ vứt xuống biển như ném một túi rác.

    Nhưng ngay cả kiểu trả thù b/ ệ/nh ho/ạ/ n ấy cũng không duy trì được lâu.

    Ngày họ ly hôn, cả hai đều dẫn về một bé gái xinh đẹp như búp bê, vừa trưng ra khoe chiến tích, vừa liếc nhau đầy khiêu khích —

    nhưng không ai thèm nhìn tôi lấy một lần.

    Như thể tôi là vết b/ ẩn duy nhất trên cuộc đời hào nhoáng của họ, bẩ/ n th/ ỉu đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy chướng mắt.

    Tôi trở thành thứ dư thừa vô dụng nhất trong nhà, chỉ được “dùng đến” khi họ nhớ tới sự tồn tại của đối phương và cần một nơi để tr/ út gi/ ậ/n.

    Thứ duy nhất níu tôi sống tiếp chính là chiếc khóa trường mệnh mà họ tặng lúc tôi sinh ra — khắc bốn chữ Bình an – Vui vẻ.

    Đó là sự ấm áp cuối cùng mà tôi có.

    Cho đến năm mư/ ời tu/ i, ngay cả chút hy vọng ấy cũng bị cướp đi.

    Tôi cố sức phản kháng, rồi bị đ/án/ h đến v/ ỡ l/ á/ch.

    Bố mẹ vội chạy tới, nhưng khi thấy m/ /á0 ch ảy khắp nền nhà, ánh mắt họ chỉ toàn gh/ ê t/ ở/m.

    “Lâm Chi Chi, mày nhìn xem mày d/ ơ d/ á/y đến mức nào rồi? Giống y như đám phụ nữ mà bố mày l/ă/ ng nhă/ ng ngoài kia, buồn nôn!”

    “Mày nói ai? Nhìn c/ on b/ /é lôi thôi thế kia — giống mày mới đúng! Đúng là y hệt mẹ nó, cái đồ l/ ẳ/ng lơ/ !”

    Họ lại bắt đầu cãi nhau — từ việc “ai phải đưa tôi đi bệnh viện” đến chuyện “ngay từ đầu không nên sinh ra đứa nghiệp chướng này”.

    Và tôi — trong khoảnh khắc nhìn họ — lại thấy… nhẹ nhõm kỳ lạ.

    Bố mẹ, lần này… đến lượt Chi Chi không cần hai người nữa. Được không?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *